Phát súng của quá khứ, hiện tại, tương lai…….

_Hey Kyu Min đợi tui lâu k? _Koon Ham chạy tới

Kyu Min k nói gì, khẽ mỉm cười lắc đầu

_Hì, có truyeenh gì mà lại gọi tui ra vậy? _Koon Ham nhìn Kyu Min bằng ánh mắt trừu mến

_Ừ, Kyu Min có truyện muốn nói _Kyu Min cười, ánh mắt đượm buồn

_Truyện gì vậy? Cứ nói đi, Koon Ham nghe _Koon Ham nhìn Kyu Min khó hiểu

_Ừ, là truyện Koon Ham hỏi Kyu Min hôm ở nhà Sandy ý. Hôm nay tui xẽ trả lời, được chứ? _Kyu Min cố nặn ra 1 nụ cười tươi nhất có thể

_Hả? _Koon Ham hết sức ngạc nhiên

_Ừ,Kyu Min xin lỗi, Kyu Min k thể yêu Koon Ham được đâu. Kyu Min suy nghĩ nhiều rồi nhưng tui thực sự k thể tìm thấy chút tình cảm nào dành cho Koon Ham cả. Thực sự xin lỗi _Kyu Min cúi gập người xuống xin lỗi, cố nén cho nhưng giọt nước mắt k rơi ra

_Tại…..tại sao?.... _Koon ham k nói nên lời, anh thức sự k hiểu những gì đang sảy ra với mình, mọi truyện thực sự quá nhanh, quá vội vàng…..

_Anh k hiểu à? Vì Kwon Kyu Min này k yêu anh _Kyu Min cười nhạt, quay bước đi

Koon Ham định dơ tay giữ Kyu Min nhưng anh k có đủ dũng cảm để đón nhận thêm những lời đau lòng nữa và đã để cô vụt khỏi tay mình mà k biết được rằng cô cũng đang khóc vì đau…đau lắm…nỗi đau chẳng kém Koon Ham đâu….K làm được, Koon Ham lúc này anh chỉ biết đứng đó, chẳng thể cử động được gì nữa, cánh tay vẫn lơ lửng giữ không chung lạnh lẽo……

Kyu Min bước đi, mỗi bước đi ngày càng nhanh hơn và để lại sau nó là 1 giọt nước mắt trong veo nhưng đầy đau đớn….mỗi bước càng ngày càng nhanh càng gấp hơn….rồi chẳng biết từ lúc nào mà Kyu Min đã chạy, chạy rất nhanh….rất nhanh….1 giọt, 2 giọt, 3 giọt, 4 5 giọt rơi xuống đất….rồi cả 1 cơn mưa rào rơi xuống thấm ướt bộ đồ mỏng manh của cô gái trẻ xinh đẹp đó, cô vẫn chạy treeb con đường màu đen k 1 bóng người, k có 1 điểm dừng nào cả….. Nước mưa hòa quyện với dòng nước mắt nóng hổi tại ra vị mằn mặn ở miệng nhưng cơn mưa rào này cũng k thể nào rửa trôi được nỗi đau vô tận của cô, cũng k thể lấp đầy khoảng trống trải trong trái tim bé nhỏ kia,….. Và anh, chàng hoàng tử mà cô vẫn hằng chờ đợi vẫn đứng đó, hàng giờ….k 1 cử động nào cả…dường như có cái gì đó đang tan chảy trong con người kia….

“BỐP” tiếng động vang lên giữa k gian im ắng và cô đã ngã xuống khi trời vẫn đang mưa , nước mắt vẫn đang rơi…..1 khuôn mặt thiên thần vẫn đang đẫm lệ

* * * * * *

Sáng hôm sau tại trường K.W , lớp ban 2, nhóm , cấp King

_Nè Sandy vào lớp rồi, dậy đi _Mika lay lay Sandy

_Um….cho tui ngủ thêm 5’ thui mà…. _Sandy chu chu cái mỏ, chán nhăn nhăn lại….

_Dậy hay chết _Giọng Mika lạnh lùng đầy sát khí tỏa ra

_Dạ, dậy ạ _Sandy nhanh chóng bật dậy, tỉnh ngủ luôn nhìn Mika cười toe toét (trông đến là “ghét” lun ạ)

_Hì, Sandy tài ngủ ghê, thấy hôm này tới lớp cũng đang ngủ ngon lành à _Ren cười

_Hehe, có gì đâu à, bình thường ế mà _Sandy phẩy phẩy tay

_Hừ, cô ta đêm này trả tới bar tùm lum 1 trận rồi mới về à…h k ngủ bù hơi phí _Kevin nhăn mặt

_Nài, sao mi biết? Theo dõi tui à? _Sandy nhìn Kevin bằng ánh mắt cực kì nghi ngờ

_Xì, rảnh lắm mà theo dõi cô, cô vào quán bar của của tui quậy đập phá lanh tanh bành à. Tui ngày nào trả được báo cáo rằng cô tới đây và đập vỡ mất mấy cái ly chén của quán tui…đến thua lỗ vì cô à _Kevin thở dài cái thườn thượt

_Ặc….Why? _Sandy tròn xoe mắt nhìn Kevin

_Hừ, bình thường cô thông minh vậy sao h ngu thế?Nhờ cái vụ cô quậy tưng bừng ở bar tui, lại thêm cái vụ 4 thằng kia nữa thì k nổi hơi phí. 4 thằng nhóc đó có vị trí k hề nhỏ trong giới đêm đâu. Mà cũng vì tui bênh cô có lần mà thằng nào cũng nghĩ cô là bạn gái tui nên báo cáo rất là đầy đủ, k thiếu chút nào luôn _Kevin lại thở dài ngao ngán

_Chậc, nản _Sandy cụt hứng (cô nàng này có tính mơ mộng rất cao và nhiễm truyện nên cứ tưởng Kevin có phép thần thánh nào đó cao siêu lắm cơ ==.)

_Nào, các em ổn định trỗ ngồi đi, cô có truyện muốn nói với cả lớp đây _Cô giáo bước vào lớp , gõ cồm cộp thước kẻ xuống bàn

_Có gì mà hum nay thầy siêu kute lại tới lớp thế nhỉ? _Mika băn khoăn

_Kute á? Ai? Đâu đâu? _Sandy ngó dáo dác tìm thầy “kute” mà Mika nói (nhỏ này hám trai đẹp lắm nhưng mà trai đẹp vây quanh mềnh hết mà có biết là họ đẹp trai đâu à =.=)

_Tìm gì ế? Ông thầy chủ nhiệm kia kìa. Bọn học sinh trong trường gọi bằng vậy đó _Mika chỉ ông thầy mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng, quần tây, tóc trait chuốt gọn gàng, đeo kính cận, mặt thanh tú, da trắng, dáng cao

_Ặc, loại thư sinh mặt búng ra sữa thế kia thì đẹp trai cái nỗi zề chứ? Tui đạp phát có mà trả ngã lăn ra mấy trăm mét à _Sandy thở dài , lắc đầu chán nản

_Bít cô thì kinh rùi. Ngồi yên xem ổng kêu cái zề đi_Mika nghe Sandy nói vậy khẽ cười nhưng vẫn phải nhắc nhở (chậc, lớp trưởng mà kaka)

_Hôm nay thầy xin giới thiệu với các em 4 bạn học sinh mới chuyền trường vào lớp ta . 1 bạn là du học sinh nước ngoài con 3 bạn kia là học sinh chuyển trường, các em hãy giúp đỡ các bạn ấy nhé _THầy giáo nói

_Thầy ới ! La boy hay girl ạ ? _1 thằng nói với lên, sổ cả tiếng anh mới ghê chứ

_Là nam. Nào, mời 4 en vào đây _Ông thầy vẫy tay cho 4 bạn học sinh kia vào

Cả lớp ồn ào nhốn nháo cả lên vì không biết 4 bạn nam này có kute k? Bọn Kevin cũng k khỏi tò mò vì trước giờ vào được nhóm 1 cấp King là cực kì khó,thế mà lần này có tới 4 người có thể qua được vòng thi của trường thì cũng đáng để quan tâm lắm chứ; nhưng chỉ riêng Sandy là ngồi vắt chân lên bàn trông mà miệng cứ cười tủm tỉm mãi….Và rồi bọn nó cũng hiểu vì sao Sandy cười nhưng vẫn sock lắm khi 4 thằng nhóc đấy bước vào lớp….

_Hello! My nam is Key

_Tui là Jey, rất vui được biết các bạn

_Rey là tui, mong giúp đỡ nghen

_Leo….

_A A A A A A A…………_Cả đám con gái hét ầm hét ĩ muốn nổ nhà, thủng trời luôn khi 4 thằng bước vào lớp

Xem chưng là ban 2, nhóm 1 cấp King của trường vốn nổi tiếng với 3 chàng bạch mã Qualy Kevin, Choi Koon Ham, Ren Otohara này càng đình đám hơn với 4 gương mặt tuy mới mà chẳng mới chút nào này……K biết trường K.W còn trụ được tới bao h đây….

_Ặc, điếc tai quá _Ren bịt tai

_Ủa, mấy con nhỏ đấy bị sao mà hét lên như bị điên vậy? thủng béng màng nhĩ tui rùi _Sandy nhăn mặt, ngoáy ngoáy lỗ tai vì bị tiếng hét kích động

_Sặc, cái con nhỏ này sống quanh toàn người đẹp nên bị miễn nhiễm lun rồi à? _Ren nản, chăn chối nhìn Sandy

_Là seo? _Sandy k hiểu

_Sao trăng gì trên trời ế bà ạ. Leo, Key, Jey, Rey ở ngoài vốn chẳng phải là người bình thường rồi, h vào trường thì như thế này vẫn còn là quá nhẹ đấy…haizzz tý kiểu gì cũng bị mấy em lẫn mấy chị bám dính cho xem…._Mika ngao ngán giải thích cho cô bạn ngốc của mình

_A ! Té ra là zị hả? nhưng zậy mới zui chứ _Sandy cười toe toét, đầu óc đơn giản quá đâm ra la cô nàng này chưa hiểu hết được nguy hiểm dình dập mình đâu

_Ê chị nè, lại đây đi _Sandy tươi cười vẫy tay gọi 4 thằng em yêu quý

4 thắng mắt sáng như đèn pha khi nhìn thấy Sandy.Ngay lập tức đẩy mấy bạn nữ sực nức mùi nước hoa hàng hiệu ra để chạy tới trỗ chị hai iu quý của mình và chiếm luôn cái bàn trên nhờ chút mĩ nam kế rùi

_Hehe, chị hai ?_4 thằng cười toe toét với Sandy làm lũ con gái kia tức anh ách à. Mấy tên này bình thường lạnh lùng lám và cực kì chẳng thân thiện tẹo nào, chỉ ở gần Sandy hay là với bạn Sandy mới ngoan hìn vô(số) tội thui

_Này, sao k dưng 4 đứa lại chui vào đây học vậy ?_Kevin hỏi

_Phải đó, anh có bao h thấy mấy đứa chọ hành gì đâu _Ren thắc mắc

_Haizzzz…. Anh hỏi chị Sandy ý _Jey thở dài, mặt buồn thiu

_Thằng kia, mày muốn chị đuổi cút mày ra khỏi nhà à? _Sandy trừng mắt nhìn Jey đầy đe dọa

_ấy, ấy k ạ _Jey xua xua tay, chán chảy mồ hôi hột lun vì cái liếc séo của Sandy

_Hì, k phải tụi em k đi học đâu mà là học xong hết rồi ạ _Leo cười, giải thích cho mấy anh chị hiểu

_Là sao cơ? _Mika nghiêng đầu hỏi, k hiểu ý của Leo

_Hehe thì 4 thằng này nó học vượt cấp và nhảy cóc nên ra trường từ đời rồi nhưng giờ tui bắt tụi nó đi học lại đó mà

_Sandy nói 1 việc cực kì quan trọng mà mặt mũi tỉnh rụi , thản nhiên cứ như là truyện cực kì bình thường ý

_Sặc, bắt á? _Ren trố mắt nhìn sang Sandy rồi lại nhìn 4 thằng kia

_Haizzzz….dạ _4 thằng thở dài

_Từ hồi chị Sandy bỏ Nhật quay về Việt Nam thì tụi em cũng bùn quý mà học nhảy cóc xong ra trường luôn ạ _Leo cười

_Vậy sao h lại vào làm gì? _Mika hỏi

_Dạ, chịu ạ. Chị hỏi chị Sandy ý ạ _4 thằng chỉ về phía Sandy

_Kèo nhèo lắm quá đấy. Tin chị đuổi 4 thằng ra ngoài ngủ đường k ?_Sandy lườm 4 thằng muốn cháy sém luôn

_Sandy sao vậy ?_Mika hỏi

_À! Là tui mún mấy thằng nhóc này bảo vệ Kyu Min iu quý của tui đó mà, hehe. Mika khỏi cần vì có Ren roài,nhể? _Sandy cười tít mắt

_Ớ, mà Kyu Min của tui đâu rùi?_Sandy ngó đông ngó tây kiếm Kyu Min

_Giờ mới nhớ hả nàng? Kyu Min đã tới lớp đâu _Mika cốc nhẹ lên đầu Sandy

_Ủa,mà sáng nay tới giờ cũng chẳng thấy Koon Ham đâu….bình thường có bao giờ tên này bỏ học đâu ta _Ren thắc mắc

_Um…sáng tới giờ gọi Kyu Min k được, k biết có truyện gì k nữa à _Mika thở dài

_Ớ ! anh Koon Ham tới rồi kia _Jey chỉ ra ngoài cửa

Cái bóng cao dong dỏng của Koon Ham đang bước tới, khuôn mặt thì ủ rũ, quần áo thì sộc sệch, tóc tai thì rối bù, loạng chạng bước vào lớp làm cho mấy bạn nữ đau khổ, sụp đổ hình tượng luôn….Chẳng thèm chào ông giáo trong khi ổng đang chăm nhìn Koon Ham mà bước thằng về phía bàn của mình luôn (mà khổ cho ổng là ổng cáu lắm nhưng cũng phải nhịn nhục k làm được gì à, léng phéng hắn lại trả cho ông vào tù bóc lịch thì còn nhục hơn

_Ạch, anh Koon Ham à, mất hình tượng quá? _Rey nhìn Koon ham chăn trối

_Anh Koon ham, anh ổn chứ? _Sandy nhìn Koon Ham đầy lo lắng

_Ừ, anh ổn! _Koon Ham cười _1 nụ cười mà cố gắng lắm mới nặn ra được

_Này, điện thoại đâu rồi mà tao gọi k nghe máy? _Kevin hỏi

_À…ờ… hum qua tao đi dính mưa nó ướt, đơ đơ nên ném luôn rồi _Koon Ham trả lời thản nhiên như k (ôi mẹ ới @@. Cái điện thoại mấy chục triệu mà ném đi k thương tiếc mới lỳ chứ. Đây nè, có người cần đây nè, cho tác giả đi T~T)

Rồi mọi thứ lại chìm vào im lặng, mỗi đứa 1 việc nhưng chẳng có đứa nào chịu học cả (bọn này khinh thường thầy giáo đến thế là cùng): Tứ Quỷ thì ngồi bắn game loạn xì ngậu, Kevin thì ngồi tán gái với Ren,riêng Mika thì học đọc sách rất chi là chăm chỉ nhưng khổ mỗi tội là đọc sách kiếm đọa à (lớp trưởng cực kì gương mẫu nhất thời đại luôn), Sandy thì nghe nhạc + đọc manga, Koon Ham thì ngủ….

* * * * * * * * * * * ** * * * * * * * * * *

H RA CHƠI: (NGHỈ TRƯA)

_Anh Koon Ham nước này, anh uống đi cho đỡ mệt _Sandy chìa lon nước cho Koon Ham

_Ừ, cám ơn em _Koon Ham cười nhưng 1 dấu được sự mệt mỏi trong đôi mắt

_Này, sao cô mua mỗi nước cho Koon Ham vậy ?Phân biệt đối sử quá đấy _Kevin từ đầu tiến lại gần, đứng sát ngay sau lưng Sandy

_Ặc…. ặc…ặc….ai cho lại đây hả? Biến….Cách xa ta 1 mét…..Mà ta mua cho ai thì liên quan gì tới mi chứ, kệ ta. Biến xa ra ra mau……biến… _Sandy làm cho Kevin 1 chàng

_Cô…._Kevin cứng họng (vì sock quá ạ)

_Này, tui để ý là trừ Koon Ham và Tứ Quỷ ra thì Sandy luôn giữ khoảng cách với tất cả tụi con trai nhé _Ren nhìn Sandy 1 cách đầy soi mói

_Hả? ehehe đâu có đâu…nhầm rùi…nhìn nhầm đó _Sandy giật thót mình, lấp liếm

_Này, vậy sao cô tránh tui? Tui đâu phải là hủi đâu? _Kevin bước tới gần Sandy

_Biến ra kia,đứng có lại gần tui _Sandy lùi ra sau

_Chậc, vậy sao Kevin tới lại lùi vậy ?Giải thích đi _Ren cũng bước tới

_Nè, 2 người đừng thấy tui hiền mà bắt nạt nhá _Sandy k thể lùi được nữa khi bị 2 chàng chặn cả 2 đầu

_Hi hi, thui 2 anh tha cho chị Sandy, k là chị ấy ngất ra đây đấy _Leo tiến lại gần Sandy

_Why? _Ren nhíu mày k hiểu

_Ờ thì vì…. _Leo đang định nói thì bị Sandy nhảy lên bịt mồm

_Mày muốn chị thịt mày à thằng kia _Sandy trừng mắt

_Này, dù gì cũng là bạn bè mà…Đâu cần dấu đâu…Sandy,tui cũng muốn biết _Giọng đanh thép của Mika vang lên

_Ờ thì ….nhưng mà…. _Mặt Sandy hơi đỏ lên

_Thui để em nói cho. Tại chị Snady từ bé mắc cại bệnh quái dị và k có thuốc chữa là BỆNH SỢ CON TRAI _Ren cười toe toét

_HAAAAAAAAAAAAAAAAAA? ….._cả lũ trố mắt nhìn Sandy

_Hừ, có zề đâu mà nhìn tui như sinh vật ngoài hành tinh vậy chớ… _Sandy nhăn mặt nhưng cũng chẳng dấu được khuôn mặt đang đỏ lựng lên

_HAHAHAHA…._cả lũ ôm bụng cười nghiêng ngả

_Tui giết chết mấy người giờ? Có im đi k? _Sandy mặt đỏ lừ, dơ nắm đấm lên đe dọa

_Sặc…haha nhưng mà bị bệnh đó sao mà lại đi đánh nhau được chứ? Haha….đau bụng quá _Ren vừa cười vừa hỏi

_Thì ghét mí đánh mà _Sandy nhăn mặt

_Vậy sao bọn Leo k vậy ?_Mika che miệng đang cười hỏi( Mika phải cố nhịn nhiều lắm đấy mới k lăn ra cười như mấy tên kia)

_Xì, thân rùi thì k thành vấn đề. Tứ Quỷ là gia đình tui chứ có phải người lạ đâu _Sandy sị mặt xuống vỉ cả lũ cứ nhìn mặt nó lại phì cười như mấy thằng điên trốn trại

_Nè vậy sao Koon Ham thì được mà tui với Ren thì lại k lại gần được? _Kevin hỏi mỉa mai nhưng cũng ẩn ý lắm đấy

_Ờ thì……_Sandy ấp úng

Đang k biết phải giải thích như thế nào cho phải khi cái tên Kevin vẻ mặt bỗng khó đăm đăm nhìn nó xem chừng chẳng có vẻ gì là đùa cả, lần này chắc Sandy chết với hắn quá thì……

_Chị Sandy …… _Jey hớt hải chạy vào và đã có bàn cứu nguy trông thấy cho Sandy

_Truyện gì vậy ?_Sandy nhìn thằng em bằng ánh mắt rưng rưng đầy biết ơn và cảm kích

_Trời, chị con thảnh thơi vậy sao? Chị kyu Min bị bắt rồi…….._Jey lo lăng nói

_Hả? _Sandy sững người

_Kyu Min…Kyu Min bị làm sao cơ? Nói rõ xem nào…..làm sao? _Koon Ham túm cổ áo Jey

_Anh Koon Ham bình tĩnh lại đi _Mika can Koon Ham

_A….um…anh xin lỗi….tại anh… _Koon Ham lúng túng

_Em k rõ truyện như thế nào nhưng khi em mở tủ chị Sandy ra lấy đồ cho chị ấy thì thấy lá thư này _Jey chìa lá thư độc 1 màu đen ra

Sandy lấy lá thư của Jey, từng dòng từng chữ hiện lên trước mắt cô : “Muốn cứu Kwon Kyu Min thì mang cái mạng của mày tới đổi lại mạng con bạn mày cho tao, Lee Sandy. Khi mặt trời lặn thì mõi truyện xẽ kết thúc……..”

Sắc mặt Sandy xanh xao, trắng bệch chuyển giần sang giận giữ tới tột cùng, vò nát tờ giây trong tay ném xuống đất, Sandy gằn lên từng tiếng:

_Bọn ******** _Ánh mắt Sandy long lang đẹp kì lạ khi giận giữ, chạy đi

_Key, Jey, Rey giữ chị Sandy lại _Leo hét lên
Loading...

Đọc Tiếp Chương 17

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Siêu Quậy Trường K.w Chương 16