Chương 9: Lương Vận Hàm vừa mở mắt đã thấy Văn Dư đang cởi đồ trên người nàng!

Editor: Gyunen

Beta: Esley

Nhân viên thay thế vị trí của Lương Vận Hàm đã đến. Theo sự sắp xếp công ty, nàng cùng với nhân viên phi hành đoàn đi đến khách sạn nghỉ ngơi, sau đó chờ thông báo cất cánh. Nhìn Sùng Hân không ngừng oán giận Văn Dư trên điện thoại, nàng cũng không biết nên nói cái gì.

"Chị Hàm! Chị thu thập xong chưa? Thu thập xong tới chỗ em đi. Hiện tại em cùng tên ngốc kia đều không nói gì! Tình cảnh này thật khó xử!"

"Vậy em còn ngồi đó làm gì!?"

"Em chính là không muốn cho cô ta thoải mái!"

"Thật ấu trĩ!"

Lương Vận Hàm không muốn tham gia vào chuyện của hai người bọn họ lúc này, vừa nghĩ tới một màn không khí áp suất thấp đó, nàng vốn đã không giỏi trò chuyện, sợ là đến lúc đó ba người cũng không đỡ hơn được bao nhiêu. Hơn nữa, tình cảm vốn là chuyện người tình ta nguyện! Vì vậy nàng viện một cái cớ để tránh mặt.

Ba giờ sáng, sân bay sắp xếp bộ phận nhân viên đến khách sạn thuộc sân bay gần đây nghỉ ngơi. Vì hành khách nhiều, khách sạn chỉ còn lại mười mấy phòng, căn bản không đủ ở. Lúc Lương Vận Hàm nhìn thấy Sùng Hân liền kinh ngạc,

"Vành mắt em hơi thâm quá rồi đó!"

"Chị mà ngồi với một kẻ vừa ngốc vừa cuồng công việc thì cũng sẽ như vậy!"

Lương Vận Hàm thầm nghĩ, cần gì phải như vậy chứ! Thế nhưng nói ra cũng không giải quyết được gì, nàng đành sắp xếp cho Sùng Hân đi nghỉ ngơi trước. Chờ khi tất cả đều sắp xếp xong mới phát hiện đã không còn phòng cho nàng. Phòng của Sùng Hân thật ra là của nàng , thế nhưng một nữ tiếp viên hàng không thực tập khác cũng đang bị thương, Lương Vận Hàm không thể làm gì khác hơn là nhường cho cô ấy chiếc giường duy nhất.

Lương Vận Hàm kéo lê thân thể mệt mỏi khập khễnh tìm chỗ ngồi nghỉ ngơi một chút. Vừa lúc nhìn thấy Văn Dư cùng trợ lý đi ra ngoài, nàng suy nghĩ một chút, gọi Văn Dư. Văn Dư nhìn thấy nàng, hơi kinh ngạc.

"Không phải Sùng Hân nói mọi người về khách sạn sao? Sao em vẫn ở đây?"

"Tất cả các phòng đều đầy."

"Chỉ còn lại một mình em?"

"Ừm. Tôi muốn nói cho chị biết chuyến bay của chị ngày hôm nay cũng chưa chắc có thể bay."

"À, tôi biết rồi. Vì thế tôi đang định về nhà."

"Nhà chị gần đây?"

"Ừm, em cùng tôi trở về đi, còn có thể nghỉ ngơi một chút. Bình thường thì chạy khoảng 20 phút. Mặt đường thế này có lẽ khoảng một giờ."

"Như thế thì làm phiền chị rồi! Tôi ở đây cũng được. Trời sáng tôi còn phải đến phòng trung tâm để kiếm tra."

"Trời sáng? Còn có mấy tiếng mà! Nhanh tìm chỗ nghỉ ngơi một chút rồi hẵng nói. Không biết lúc trời sáng sẽ lại giao cho cô loại công việc gì đây!" Ken không nhịn được nói.

Quả thực, vì thời tiết đột nhiên thay đổi, mọi người đều không ứng phó kịp. Những nhân viên khác đều bị bão tuyết ngăn cản, không có cách nào đến đây hỗ trợ. Chỉ có thể dựa vào nhân viên tại sân bay cùng nhân viên phi hành đoàn đến bổ sung nhân lực. Ngày hôm qua đến bây giờ nàng mắt cũng chưa chớp, nếu không nhờ có Peter trong phi hành đoàn, tổ của nàng còn không được nghỉ đâu! Nếu nàng ở lại sân bay, sợ rằng chân cũng phế đi luôn.

Nghĩ vậy, nàng cố đứng dậy, quyết định đi cùng Văn Dư . Dù sao cũng đều là nữ, hơn nữa Lương Vận Hàm cảm giác được Văn Dư là thật tâm giúp đỡ. Văn Dư rất vừa lòng với quyết định của Lương Vận Hàm,

"Hành lý của em đâu?"

"Ở cổng G, phòng phục vụ."

"Ken, cậu giúp Lương tiểu thư lấy hành lý, chân của cô ấy không tiện."

Sau khi Ken đi lấy hành lý, Văn Dư đỡ Lương Vận Hàm đi chậm rãi về cửa.

"Chân của em còn nghiêm trọng hơn hồi nãy."

"Ừm, vẫn không kịp nghỉ ngơi. Cảm ơn Văn Tổng, giúp tôi nhiều như vậy, còn để tôi đến nhà chị."

Văn Dư nhìn nàng một cái,

"Đến nha đầu Sùng Hân kia đều gọi thẳng họ tên tôi, em cũng đừng khách sáo, gọi tôi là Văn Dư đi."

Lương Vận Hàm cười cười, Sùng Hân lúc này phỏng chừng đã sớm ngủ thiếp đi. Nàng lại một mình đi đến nhà Văn Dư, Sùng Hân mà biết tám phần mười sẽ không vui vẻ gì. Lương Vận Hàm đột nhiên có chút hối hận khi đồng ý đi đến nhà Văn Dư, chỉ là nàng thật sự rất mệt, chân rất đau, không thể chờ đợi được nữa, muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Ken rất nhanh mang hành lý lại,

"Văn Tổng, tôi mang hành lý đi lấy xe trước, ngài cùng Lương tiểu thư đi từ từ. Xe đỗ ở dưới mái che."

"Được, đi thôi."

Bên ngoài tuyết đã ngừng rơi, thế nhưng gió vẫn rất lớn. Nhiều năm không gặp bão tuyết, không ít phương tiện công cộng đều bị hư hại. Ngoài sân bay, nhiều xe nghiệp vụ của sân bay cùng xe cảnh sát đang khắc phục đường xá và giải quyết các phương tiện bị hư hại.

Gió lạnh thấu xương, thổi đến không đứng thẳng người được. Lương Vận Hàm chỉ mặc một bộ đồng phục, lạnh đến hàm răng cũng run lên. Văn Dư hỏi áo khoác nàng đâu rồi, Lương Vận Hàm nói nàng đã cho một cặp mẹ con mượn, qua nửa đêm nhiệt độ rất thấp, hai mẹ con lạnh run, Lương Vận Hàm không nỡ, đem áo khoác cho họ mượn, nói họ lúc rời đi giao cho quầy phục vụ của sân bay là được.

Văn Dư nghe xong không nói gì, cô ôm sát Lương Vận Hàm, tận lực giúp nàng chắn gió. Lương Vận Hàm bị thương ở chân, không làm được gì. Nàng gần như tựa vào trong lòng Văn Dư, bị ôm nửa người đi về phía trước.

Thân hình Văn Dư cùng nàng giống nhau, hơi cao hơn một chút, tuy rằng gầy, thế nhưng cảm giác rất có sức lực. Lương Vận Hàm có chút xấu hổ, nàng nhớ tới Sùng Hân nói Văn Dư khiến người ta có cảm giác an toàn. Lúc này gió lạnh quát vào mặt đến đau, thế nhưng Văn Dư bên cạnh thay nàng che chắn phần lớn lạnh lẽo, điều này làm cho lòng Lương Vận Hàm sinh ra một loại tin tưởng.

Một đường cẩn thận mà đi, nguyên bản lộ trình gần 20 phút chạy đến hơn một giờ. Ken đem hành lý hai người kéo vào nhà, kiểm tra lần lượt các cửa sổ một lần rồi mới tạm biệt rời đi.

"Trợ lý của chị rất cẩn thận."

"Ừm, Ken đã theo tôi hai năm, cậu ấy rèn luyện rất tốt."

Văn Dư đỡ Lương Vận Hàm ngồi xuống ghế sô pha, sau đó vội vàng bận rộn. Lương Vận Hàm đánh giá bốn phía một chút, lấy trắng đen làm màu chủ đạo, rất đơn giản. Hơn nữa, có vẻ thường không có người ở.

Văn Dư đem tới một chậu nước nóng, ngồi chồm hỗm trên mặt đất, đem khăn mặt thấm ướt sau đó chườm nóng vết thương ở chân cho Lương Vận Hàm. Lương Vận Hàm ngại ngùng muốn ngăn cản, Văn Dư không để ý đến nàng.

"Chân của em mà không chịu chăm sóc, tôi đoán trong khoảng một khoảng thời gian nữa em cũng đừng nghĩ có thể bay."

Giọng điệu Văn Dư có chút cứng rắn, nhưng lại lộ ra quan tâm, khiến Lương Vận Hàm không phản bác được.

Văn Dư nhìn bàn chân sưng đỏ không khỏi cau mày. Chân Lương Vận Hàm rất đẹp, bàn chân càng hấp dẫn. Bàn chân của nàng rất thanh tú, ngón chân nhỏ nhắn vô cùng đáng yêu. Nhưng mà bây giờ lại bị sưng phù, hơi đụng vào một chút đã khiến Lương Vận Hàm đau đến run lên. Văn Dư không biết tại sao lại có chút tức giận.

Lương Vận Hàm nhìn Văn Dư cau mày tập trung nhìn vết thương của nàng, lòng có chút dịu xuống. Dáng vẻ của cô nhìn giống như đang tức giận gì ai đó "Tiểu Vương phòng y tế kiểm tra rồi, chỉ là bong gân một chút, chăm sóc một tí là không sao rồi." Lương Vận Hàm dịu dàng giải thích.

"Nhưng mà bây giờ nhìn rất nghiêm trọng. Chườm nóng một hồi, chờ một lúc tôi sẽ thoa dầu hồng hoa cho em."

"Ừm, tôi muốn tắm trước được không?"

So với vết thương ở chân, sau một buổi tối bận rộn Lương Vận Hàm chỉ muốn ngâm nước nóng, rồi ngủ một giấc.

"Được. Tôi đi mở nước nóng, em tiếp tục chườm nóng." Văn Dư nói xong liền đứng dậy đi đến nhà tắm.

Chân cảm giác đỡ hơn, máy điều hòa thổi gió ấm khiến nàng thực thoải mái, Lương Vận Hàm lần đầu tiên không hề phòng bị, ngủ thiếp trên sô pha nhà người khác.

Văn Dư chuẩn bị tốt nước tắm, cũng chuẩn bị khăn mặt cùng khăn tắm, đi ra lại thấy Lương Vận Hàm đã ngủ thiếp trên sô pha. Trên người nàng còn mặc đồng phục, quần áo bị đè có chút nhăn, váy bị đẩy lên, Văn Dư nhanh chóng dời mắt, Lương Vận Hàm như vậy mang sức hấp dẫn khiến người khác không thể kháng cự .

Văn Dư đè xuống một số ý nghĩ không nên có, để cho Lương Vận Hàm ngủ thoải mái, cô định giúp nàng cởi áo khoác. Nghĩ vậy liền làm vậy. Nhưng mà, lúc Văn Dư cẩn thận cố mở nút áo đồng phục, Lương Vận Hàm đột nhiên mở mắt ra.

Nhìn khuôn mặt Văn Dư được phóng to, Lương Vận Hàm sững sờ. Ngay lập tức cảm giác được tay của người kia đặt ở trên người mình. Cúi đầu nhìn, nàng liền thấy một đôi tay đang cởi nút áo của mình! Nhất thời ngồi dậy, tim đập có chút nhanh.

Văn Dư cũng bị Lương Vận Hàm đột nhiên mở mắt làm sợ hết hồn! Nhanh rút tay lại, vội vàng giải thích: "Xin lỗi, tôi chỉ muốn giúp em cởi áo khoác."

Lương Vận Hàm nhìn cô một cái, "Tôi biết."

. . . . . .

"Tôi sợ em ngủ không thoải mái, quần áo có chút chật."

. . . . . .

Văn Dư nói xong cũng hối hận, lời nói này có nghĩa khác a! Chật hay không chật đâu liên quan đến mình? Lại nói, chật cái gì chứ, chẳng lẽ chê Lương Vận Hàm mập?

Lương Vận Hàm vén một sợi tóc ra sau tai, nàng kỳ thực cũng không bình tĩnh như biểu hiện, trong lòng có chút sợ. Nàng không biết như thế nào liền ngủ thiếp đi, sau đó đột nhiên tỉnh dậy. Khi tỉnh dậy mới nhìn thấy Văn Dư đang cởi áo của mình, lòng liền run lên.

Nàng tin mục đích của Văn Dư trong sáng, chỉ có điều hiện tại hai người cũng không tiện nhìn nhau, nghe tiếng tim đập thùng thùng mà không biết là của mình hay là của đối phương, làm sao đều cảm thấy tình cảnh này có chút loạn.

Văn Dư điều chỉnh tâm trạng, đứng dậy nói, "Nước nóng chuẩn bị rồi, em tắm rồi lên giường ngủ tiếp. Chân bị sưng, đừng ngâm trong nước, để lên thành bồn tắm ấy."

Lương Vận Hàm gật đầu, chuẩn bị đứng dậy. Văn Dư nâng nàng dậy, lại nghĩ đến chuyện quần áo và đồ để tắm .

"Em có đem theo đồ để tắm chứ?"

"Ừm, chị không cần chăm sóc tôi, mau nghỉ ngơi đi. Tôi tự mình làm được rồi."

"Thật sự không có vấn đề?"

"Thật sự."

"Tốt lắm, tôi bận một tý, có việc gì thì gọi tôi."

Lương Vận Hàm cầm đồ dùng đi vào nhà tắm, nhìn mình trong gương, một gương mặt tiều tụy. Đồng phục trên người bị vò tới nhăn nheo, nhớ tới lúc nãy Văn Dư định cởi áo khoác giúp mình, trên mặt lại có chút hồng.

Văn Dư liên lạc tập đoàn, do không xác định được thời gian chuyến bay khôi phục nên không thể làm gì khác hơn là bàn bạc thay đổi thời gian hội nghị. Dự án mới này Văn Dư đã có bảy tám phần nắm chắc, chỉ là thời gian cấp bách, có chút chi tiết nhỏ chưa xong. Hiện tại nhờ thời tiết khắc nghiệt ở thành phố S, vừa vặn có thể hoàn thiện phần cuối đó. Văn Dư làm việc thường thích chuẩn bị chu đáo đầy đủ.

Lương Vận Hàm tắm xong, Văn Dư sắp xếp cho nàng đến phòng khách để nghỉ ngơi, sau đó cô cũng đi ngâm nước nóng.

Lương Vận Hàm quan sát một chút phòng khách này. Nói là phòng khách, không bằng nói là phòng riêng của người nào đó. Tông màu ấm, phong cách Châu Âu, rõ ràng không phù hợp với phong cách chủ đạo của ngôi nhà. Bàn trang điểm để ảnh Văn Dư cùng một người con gái. Nụ cười của cô gái vô cùng rạng rỡ, còn Văn Dư chỉ nhàn nhạt cười. Thế nhưng cảm giác cô rất cưng chìu người phụ nữ bên cạnh. Là bạn bè à? Lương Vận Hàm không đủ sức để suy nghĩ, giờ khắc này nàng chỉ muốn ngủ.

Đôi Lời: ờm thì tên chương hơi ám muội cơ mà trong sáng lắm, mấy chế đừng bị tác giả cho mắc bẫy hihi

Loading...

Đọc Tiếp Chương 10

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Rốt Cuộc Gặp Được Em Chương 9