Chương 4: Văn Dư được Sùng Hân khen ngợi như bảo vật, thế nhưng không phải là style của mình.

Máy bay vững vàng bay lên không trung, từ lúc gặp Văn Dư ở sân bay đến tận bây giờ, tất cả mọi người đều có thể thấy tâm tình Sùng Hân đặc biệt tốt. Sau khi phục vụ xong đồ ăn cho hành khách khoang hạng nhất, Lương Vận Hàm lặng lẽ kéo Sùng Hân.

"Em cho chị xin đi, em có thể nào bình tĩnh lại một chút được không? Nhìn khuôn mặt gió xuân dập dờn của em kìa! Sợ là không ai không biết em đang yêu đi!"

Sùng Hân nhìn Lương Vận Hàm, đột nhiên nở một nụ cười đầy hào hứng, "Chị Hàm, chị thấy Văn Dư thế nào?"

"Không thế nào hết, mới có mấy ngày mà đã thân với em như vậy, em cẩn thận bị lừa!"

"Lừa cái gì?"

"Lừa nhan sắc! Em ngây thơ như vậy, muốn lừa em còn dễ hơn đi lừa tiền người khác!"

"Lương Vận Hàm! Chán chị quá!"

"Em tìm hiểu kỹ trước có được hay không?! Chị ta có bối cảnh ra sao em có biết hết không?"

Sùng Hân không trả lời vấn đề này, đổi chủ đề, ''Lúc đi bên cạnh chị ấy, cảm thấy mỗi bước chân của chị ấy đều rất kiên định, mặc dù là phụ nữ, nhưng làm cho người ta có một loại cảm giác rất chân thật. Hơn nữa, em nghĩ chị ấy chắc hẳn rất thông minh, là loại vô cùng tri thức ấy!" Lương Vận Hàm không chịu được bộ dạng si mê của cô, trừng mắt nhìn cô một hồi rồi bỏ đi.

Sau khi vào khách sạn do công ty an bài, Lương Vận Hàm đã mệt đến rã rời, ở phía nam Trung Quốc lúc này đang là đầu mùa đông, từng cơn gió lạnh lẽo khô khốc khiến cô không thể chờ đợi được nữa phải tắm nước nóng ngay, sau khi hông khô tóc, cô tự rót cho mình một ly rượu đỏ, nghiêng người ngồi bên so pha, ngắm nhìn khung cảnh tẻ nhạt bên ngoài cửa sổ, về nhà... Ý nghĩ này bất chợt lại ùa đến.

Nhiều năm như vậy, nàng rất ít khi chủ động về nhà, do ba mẹ nàng đã lớn tuổi nên không ít lần nàng gọi điện thoại về hỏi thăm sức khỏe, nhưng cũng chỉ đại khái hỏi họ có mệt hay không, có lạnh hay không. Hai mẹ con Lương Vận Hàm vốn luôn là những mỹ nữ có khí chất lạnh như băng, đặc biệt là trên phương diện cảm tình, bất luận là tình thân, ái tình hay là tình bạn. Bởi vậy hai mẹ con họ cũng không quá quen với việc biểu đạt tình cảm của chính mình, nhưng may mà những năm gần đây quan hệ của Lương Vận Hàm với ba nàng khá mật thiết, tình cờ ba nàng hay đến thành phố nơi nàng sinh sống công tác, mỗi lần ông lên đều hẹn nàng ra tâm sự về việc nhà.

Ba nàng là kỹ sư, nhưng trước giờ luôn yêu thích văn học nên từ người ông luôn toát ra một loại khí chất rất phong độ và nho nhã, mặc dù đã lớn tuổi nhưng lại trông không già lắm, trái lại là càng ngày càng toát ra mị lực của một người đàn ông thành đạt. Kỳ thực nàng luôn biết, với tướng mạo này của ông, trước nay chắc sẽ có không ít phụ nữ chủ động tìm đến ông.

Thế nhưng ba nàng lại là một người đàn ông rất an phận, đối với sự nghiệp không có quá nhiều tham vọng, tiểu phú tức an, hơn nữa đối với mẹ nàng một lòng một dạ, quyến luyến không rời, vì vậy ông chưa từng phạm bất kỳ sai lầm nào trong hôn nhân. Đối với điểm này, Lương Vận Hàm rất vui mừng. Cho dù mẹ nàng thường xuyên lạnh lùng, thế nhưng gia đình nàng trước sau vẫn là một gia đình hoàn chỉnh.

Trong lúc miên man suy nghĩ, nàng đột nhiên nghĩ đến lần gặp gỡ Văn Dư tại phi trường sáng nay, thoạt nhìn cô vẫn còn trẻ, chắc hẳn xấp xỉ tuổi nàng, nhưng lại luôn cho người ta cảm giác rất lão luyện. Trên phi cơ, người kia không phải gọi cô là Văn Tổng sao? Xem chừng là một lãnh đạo cấp cao.

Kỳ thực Lương Vận Hàm rất thưởng thức những người phụ nữ có tính tự lập và chuyên nghiệp trong công tác. Bản thân nàng vốn dĩ cũng không phải là cường nữ nhân, nhưng mỗi khi làm việc lại rất nghiêm túc, tận lực làm hết chức nghiệp của mình. Tuy vậy nàng không hề có nhiều tham vọng về tiền đồ hay dự định sau này, điểm này nàng thựa nhận nàng rất giống ba nàng.

Văn Dư trong ấn tượng của nàng, chắc hẳn là một người rất lạnh lùng, nếu không làm sao có thể cạnh tranh với đàn ông trên thương trường. Một người như vậy sẽ rất coi trọng sự nghiệp, sẽ đặc biệt lý tính, hoàn toàn không hợp với hình mẫu người yêu lý tưởng trong lòng nàng. Trong tình yêu nàng luôn muốn người yêu phải toàn tâm toàn ý yêu nàng, dành thời gian cho nàng, cả hai sẽ cùng ở nhà ăn cơm, xem phim, mà không phải cả ngày bận đến không gặp được đối phương.

Trong xã hội phức tạp này, nhiều tiền hay thiếu tiền không quan trọng, đủ dùng là được rồi, khi gặp được một người chịu dành nhiều thời gian cho bạn, thì cũng chứng minh người đó yêu bạn, bởi thời gian mới là thứ quan trọng nhất. Một người như Văn Dư chắc chắn sẽ không hao tổn tâm tư dành thời gian cho người mình yêu, vì vậy ngay từ lần gặp đầu tiên, nàng đã biết cô không phải style của nàng. Nhưng cô với Sùng Hân thì sao? Là vui đùa nhất thời? Hay là thật lòng thật dạ?

Ngay trong lúc miên man suy nghĩ, đột nhiên có tiếng gõ cửa vọng đến. Lương Vận Hàm uể oải kéo lê thân thể ra mở cửa. Nàng tưởng là Sùng Hân, kết quả người đứng trước của lại là phó cơ trưởng Nghiêm An.

"Nghiêm cơ trưởng, muộn như vậy có việc gì thế?"

"À, vừa nãy đi ra ngoài ăn cơm, tráng miệng ở nhà hàng này rất nổi tiếng nên anh mua một phần về cho em." Anh nói xong thì đưa túi đồ cho nàng.

"À, cám ơn anh, chỉ là buổi tối em không quen ăn ngọt." Lương Vận Hàm không có ý muốn nhận, chỉ lành lùng đáp lời.

Nghiêm An lúng túng đứng ngoài cửa, nhất thời không biết nên làm như thế nào cho phải. Lương Vận Hàm là người đẹp nổi tiếng nhất trong giới hàng không, thậm chí còn nổi tiếng hơn năng lực làm việc của nàng, thế nhưng nàng cũng nổi tiếng là người lạnh lùng nhất, đối xử với người theo đuổi luôn lãnh khốc vô tình.

Rất nhiều người bất mãn về thái độ này của nàng, không ít nữ tiếp viên hàng không vì ghen tỵ mà lên án chê trách, nói nàng mắt cao hơn đầu. Quá đáng hơn nữa là nói nàng ra vẻ thục nữ, trên giường còn chưa biết ra sao đây.

Những lời này nhưng thật ra là nhằm vào Hứa Phóng Nhân, Hứa Tổng của hãng hàng không, Hứa Tổng năm nay đã ngoài bốn mươi, nhưng vẫn còn độc thân, tướng mạo tao nhã anh tuấn, xuất thân từ gia đình gia giáo, từng đạt học vị thạc sĩ, bối cảnh gia đình ưu việt, có người nói ngay cả lão tổng của hãng hàng không còn phải nể mặt anh ta vài phần. Lúc trước anh chính là người dẫn đội đến tới trường học chiêu mộ, tuyển dụng Lương Vận Hàm cùng những người khác.

Lương Vận Hàm không có bối cảnh gia đình đặc biệt, năng lực làm việc cũng chăm chỉ như bao người, thế nhưng lại có thể từng bước một thuận lợi leo lên chức tiếp viên trưởng, rất nhiều người tình nguyện tin tưởng là do Hứa Tổng an bài. Trong nghề có không ít mỹ nam mỹ nữ, mức độ phức tạp cũng không thua gì thế giới giải trí, nói hai người bọn họ không có chuyện gì cũng không mấy ai tin.

Lương Vận Hàm kỳ thực đã sớm nghe những lời đồn đại này, thế nhưng từ trong xương nàng vốn đã là một người vô cùng kiêu ngạo, đương nhiên cũng không thèm giải thích gì, nàng vẫn thản nhiên trải qua mỗi ngày, tận lực làm tốt chức nghiệp của mình. Hứa Phóng Nhân đối với nàng quả thật rất tốt, nhưng chỉ dừng tại mức độ giữa giám đốc và nhân viên mà thôi, chưa bao giờ đối với nàng có bất kỳ hành vi hay ngôn từ gì quá đáng, vì vậy Lương Vận Hàm tin tưởng Hứa Phóng Nhân không phải loại người công tư bất phân, lâu dần còn sinh ra một loại tín nhiệm và cảm kích.

Nghiêm An miễn cưỡng nở nụ cười, vốn dĩ anh đã chuẩn bị tâm lý rất tốt, thế nhưng khối băng này cũng quá lạnh lẽo rồi, từ lúc biết được chuyến bay này có Lương Vận Hàm, anh đã luôn rất kích động, rất muốn tiếp cận Lương Vận Hàm. Anh năm nay đã ba mươi, tuy không phải giàu có gì mấy nhưng cũng được xem là anh tài trong giới hàng không. Tuổi còn trẻ nhưng đã leo lên được chức phó cơ trưởng, năng lực tuyệt đối không hề tầm thường. Quan trọng hơn chính là xuất thân cũng không quá kém cõi, cha mẹ đều là phần tử trí thức, điều kiện như vậy cũng có không ít người theo đuổi anh.

Có lần khi đang truyên truyền cho hãng hàng không, anh bắt gặp Lương Vận Hàm cũng đang làm người mẫu cách đó không xa, vẻ đẹp của nàng vô tình khắc sâu vào lòng anh, khó lòng quên được. Anh phải dùng hết dũng khí mới dám tìm đến Lương Vận Hàm, kết quả lại bị đối phương nói một câu mà cứng đơ tại cửa, tiến thoái lưỡng nan, không biết như thế nào cho phải.

Văn Dư đột nhiên hắt hơi một cái, sáng sớm khi cô ở phi trường nói chuyện với Sùng Hân và Lương Vận Hàm đã thấy cổ họng hơi đau, chắc không xui đến nổi bị cảm mạo đi?! Cô tháo kính mắt xuống, nhỏ vài giọt thuốc mắt, phương án khai phá lần này khiến cô mất ngủ đã hai đêm. Nhớ tới tối hôm qua cả đêm không ngủ, sáng nay còn phải bắt máy bay, thật sự là oán hận.

Cô tiện tay nâng cốc trà lên uống, chết rồi lại quên uống nhanh quá! Đúng là uổng phí trà ngon mà! Văn Dư tự cười khổ. Do thể chất, Văn Dư đã sớm không còn uống cà phê mà chuyển sang uống trà trong những năm gần đây. Cô thích trà Phổ Nhị, đặc biệt là loại Thục Phổ Nhị. Nhìn cốc trà màu nâu đậm, cô bất chợt nhớ tới Tiêu.

Người duy nhất cô đã từng yêu tha thiết, bây giờ là bạn thân. Tuy nói hai người không còn thân như trước nữa nhưng nếu muốn hoàn toàn quên đi tất cả thì cô làm không được. Có lần hai người cùng đi mua đồ lót, Tiêu có thói quen cho cô cùng vào phòng thay đồ giúp nàng chọn kiểu, vừa nhìn thấy cơ thể đầy đặn của Tiêu, cô vẫn nhịn không được muốn chạm vào nàng, đành phải giả bộ thiếu kiên nhẫn, đi ra ngoài né tránh.

Cô nhịn không được cầm điện thoại di động lên, nhắn tin cho Tiêu, "Em đang làm gì đó?" Nửa ngày cũng không có hồi âm. Văn Dư liếc nhìn đồng hồ đeo tay, mười giờ, bây giờ chắc nàng còn đang ngủ, cũng có thể còn đang cùng người đàn ông đó ôm ấp trên giường, ai mà biết được. Văn Dư chậm rãi xoay người, đeo kính vào tiếp tục xem phương án tiếp theo.

Trời vừa sáng Lương Vận Hàm đã bị tiếng gõ cửa đánh thức, nàng mệt mỏi rời giường, vừa vuốt mái tóc đang rối bời vừa mở cửa, lần này nhất định là Sùng Hân! Quả nhiên, Sùng Hân dung nhan rực rỡ, toàn thân khoác một bộ áo len dài, tôn vinh vóc dáng vốn đã rất đẹp của cô. Lương Vận Hàm thấy cô có phần hơi kích động, vừa vào đã lập tức đóng cửa lại,

"Nghe nói tối hôm qua chị để Nghiêm Phó ở bên ngoài hít gió?"

Lương Vận Hàm híp mắt lại nhìn Sùng Hân, "Em nhiều chuyện quá rồi đó!"

Nàng chậm rãi định bò lên giường ngủ tiếp. Sùng Hân thả túi xách tay xuống, tiến lại gần nàng.

"Chị Hàm! Việc này bây giờ đang thành chủ đề nóng đó! Đủ loại phiên bản hết! Có người nói Nghiêm Phó tới đưa chị đi ăn khuya, nhưng bị cự tuyệt không cho vào phòng. Còn có người nói anh ta tỏ tình, kết quả bị chị quở trách nên giận dữ rời đi. Còn có người càng quá đáng hơn nói là anh ta mượn rượu giả điên, muốn phá cửa vào, kết quả,"

"Sùng Hân! Nói nhiều nhất là em đó!"

Sùng Hân còn chưa kịp nói hết đã bị Lương Vận Hàm chặn lại, Sùng Hân mân mê đôi môi nhỏ nhắn, "Chị Hàm! Chị đúng là máu lạnh mà! Sau này ai mà lấy phải chị thì không khác nào mua một cái tủ lạnh công suất cực lớn về nhà! Ai thiếu sức sống được bằng chị!"

Lương Vận Hàm không để ý tới Sùng Hân lầm bầm lầu bầu, nỗ lực muốn tiếp tục giấc ngủ.

Đột nhiên điện thoại di động vang lên, Lương Vận Hàm bực mình, sao lại quên tắt điện thoại di động, kết quả tiếng trò chuyện vang lên, hóa ra là của Sùng Hân.

"Phải, tập đoàn Hành Nhất? Tập toàn lớn đến từ thị trường Hongkong ấy hả? Trời~ khu Trung Quốc sao? Độc lập? Cái này mình không hiểu lắm, cậu nói chị ấy làm gì?! Lợi hại như vậy!! Này ~ Là Thật!? Ừm..."

Lương Vận Hàm xin thề, từ nay về sau sẽ không mở cửa cho Sùng Hân vào thêm bất kỳ lần nào nữa! Quá đáng quá rồi! Gọi điện thoại mà lớn tiếng như vậy! Lương Vận Hàm bị làm phiền đến bực tức, đành đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, sau khi nàng rửa mặt xong thì Sùng Hân còn chưa nói chuyện điện thoại xong.

Nàng nhìn đồng hồ tay một chút, 7:35 sáng, đến giờ xuống ăn sáng rồi. Sau khi nàng chuẩn bị xong, bước vào thang máy Sùng Hân mới chịu cúp điện thoại. Sau đó cô không nói thêm câu nào, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm điện thoại di động trong tay, tiếng tin nhắn vang lên, Sùng Hân nhanh chóng mở ra, sau đó nở nụ cười thỏa mãn.

Lương Vận Hàm không hiểu nhìn cô, hôm nay Sùng Hân làm sao vậy?! Bình thường tuy rằng vẫn luôn hoạt bát, thế nhưng thời điểm cần thục nữ cũng rất ra dáng thục nữ, phần lớn thời gian cô rất ít khi tỏ ra kích động ở nơi công cộng, nào giống hôm nay, trông cứ sao sao ấy. Mãi đến tận khi hai người cầm bữa sáng đến chỗ ngồi, Sùng Hân mới vô cùng thần bí dò hỏi,

"Chị Hàm! Chị đoán xem Văn Dư làm gì?"

Lại là Văn Dư! Lương Vận Hàm bất đắc dĩ, nhưng nhìn Sùng Hân phấn khởi tràn đầy năng lượng, cũng không muốn đả kích cô, không thể làm gì khác hơn là trả lời không biết. Kỳ thực Lương Vận Hàm đối xử với người thân cận cũng không đến nổi lạnh lùng thái quá, ngược lại còn rất săn sóc, rất ít khi từ chối yêu cầu của đối phương.

"Là tổng giám đốc hành chính của tập đoàn Hành Nhất phân khu Trung Quốc!"

"Ờ..."

...

"Lương Vận Hàm chị không cần phải làm mất hứng vậy nha!"

"Chị có biết nên nói gì đâu!"

"Chị cho em một chút phản ứng được không?"

"Phản ứng gì? Chúc mừng em tìm được một Bạch Phú Mỹ*? Có điều chị ta nhìn cũng không trắng cho lắm."

*Bạch Phú Mỹ: người đẹp, da dẻ trắng mịn, tướng mạo xinh đẹp, gia cảnh tốt.

"Lương Vận Hàm chị cố tình chống đối em phải không!?"

"Chị không dư hơi như vậy!"

"Vậy là do chị đố kị!"

"Đố kị cái gì?"

"Đố kị em nhặt được bảo vật như Văn Dư!"

"Có chỗ nào giống bảo vật?" Lương Vận Hàm bất đắc dĩ chỉ muốn ôm đầu.

"Ưu tú như vậy, còn nội liễm, có gia giáo, thành thục, thận trọng, vóc dáng hơi thấp hơn em, nhưng cũng cao gần bằng chị. Ôn nhu văn nhã, còn rất thông minh! Em vừa nhìn đã thấy chị ấy có một sức hấp dẫn rất mãnh liệt..."

Lương Vận Hàm nhìn Sùng Hân thao thao bất tuyệtkhen ngợi Văn Dư, ban đầu là xem thường, dần dần cũng bị rơi vào vòng xoáy củaSùng Hân, nhớ lại dáng vẻ kia của Văn Dư. Đúng là không thể không nói, cô đốinhân xử thế rất thỏa đáng, toát ra vẻ thành thục hơn người, thông minh? Cái nàytạm thời còn chưa biết. Điều duy nhất khiến Lương Vận Hàm ấn tượng chính là đôimắt như hồ nước của Văn Dư, nếu như bắt đầu gợn sóng sẽ ra sao đây? Lúc này đồngsự lại chào hỏi, Lương Vận Hàm liền xoay chuyển suy nghĩ. Nàng bỗng dưng có dựcảm xấu, e là chủ đề cho cả ngày hôm nay về Văn Dư sẽ còn miên miên bất tận...

Esley: haha Văn Dư trong mắt bao người là bảo vật hiếm thấy, còn trong mắt tiểu Vận Hàm chỉ là đồ bình thường không gì đáng giá =))

Loading...

Đọc Tiếp Chương 5

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Rốt Cuộc Gặp Được Em Chương 4