Chương 21: Tình chị em vẫn còn, ân huệ của quý nhân nên càng phải trân trọng.

Editor: Hi

Beta: Esley

Sùng Hân rất nhanh thì xuống lầu, đi đến bên cạnh Lương Vận Hàm. Kỳ thật Lương Vận Hàm đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, lần trước đã che giấu Sùng Hân, lần này mặc kệ Sùng Hân có nhìn thấy hay không, Lương Vận Hàm đều quyết định sẽ mang chuyện của Văn Dư nói với cô.

Lương Vận Hàm không những xem Sùng Hân như bạn thân mà còn xem cô như em gái, nàng không đành lòng cũng không muốn tiếp tục giấu diếm cô, huống hồ nàng còn chưa làm rõ quan hệ với Văn Dư, hết thảy đều chưa biết. Lương Vận Hàm không muốn để cho sự mơ hồ không rõ ràng này đả thương Sùng Hân.

"Em muốn ăn sushi cá sống"

"Được"

"Chị đại em"

"Tốt!"

Hai người đón xe đến "Tĩnh Đạo", một nhà hàng Nhật có chút danh tiếng. Hai người chọn một gian phòng rồi ngồi xuống, Sùng Hân thật sự không khách khí gọi thật nhiều thức ăn!

Vừa rồi Văn Dư gửi đến một tin nhắn,

"Mới lên phi cơ, máy bay chưa cất cánh đã bắt đầu thấy nhớ em"

Lương Vận Hàm liếc mắt nhìn màn hình, nhưng bởi vì đang cùng Sùng Hân bàn bạc về bệnh tình của bác cô nên cũng không lập tức trả lời. Rất nhanh lại có một tin nhắn được gửi đến

"Lương tiếp viên trưởng, em không trả lời tin nhắn chị thật sự không muốn bay a!"

Lương Vận Hàm nở nụ cười nhưng vẫn không trả lời.

Chốc lát sau lại một tin nhắn được gửi đến

"Khi nào về sẽ xử em!"

Sùng Hân đoán được là tin nhắn của Văn Dư, mặc dù Lương Vận Hàm không có trả lời, nhưng ánh mắt lại lộ ra ý cười. Trong lòng Sùng Hân chỉ biết thở dài, thôi thì chúc phúc hai người vậy!

Lương Vận Hàm nhân lúc Sùng Hân đang bận gọi thức ăn liền cấp tốc gửi tin nhắn cho Văn Dư, nói cho cô biết nàng đang cùng Sùng Hân dùng bữa, cũng định sẽ nói tất cả mọi việc với Sùng Hân.

"Hẳn là Văn Dư đi!"

Sùng Hân nháy mắt, mỉm cười hỏi.

Lương Vận Hàm có chút cứng đờ người, nhưng rất nhanh nàng liền hiểu rõ, Sùng Hân đã biết. Nàng chỉ có chút buồn bực vì sao Sùng Hân lại biết nhanh như vậy.

"Nhìn em làm gì? Chị còn không mau không chủ động khai báo mọi chuyện! Cho chị thêm một cơ hội, nếu còn không thẳng thắn thành thật, em sẽ tuyệt giao với chị!"

Sùng Hân nói xong còn cố tình chống cằm quay sang một bên.

Ban đầu Lương Vận Hàm có chút quẫn bách, sau đó nhìn vào đôi mắt có chút ướt át của Sùng Hân liền hiểu, nha đầu này không chỉ biết mà còn đã tiếp nhận, hiện tại ngược lại đến để an ủi nàng.

"Sùng Hân. Thật xin lỗi, chị..."

Sùng Hân thôi trêu đùa, chân thành nói,

"Chị Hàm, chuyện tình cảm không có đúng sai, càng không bàn đến chuyện đến trước hay đến sau, chỉ có yêu và không yêu. Cách làm người của chị, em hoàn toàn hiểu rõ, chị không phải loại người đoạt người yêu của kẻ khác"

"Sùng Hân, hiện tại Văn Dư với chị chỉ là bạn bè"

"Không phải các đoạn tình cảm lưu luyến đều bắt đầu từ tình bạn sao?"

"...."

"Chị Hàm, người Văn Dư yêu thích là chị, nếu như chị đối với chị ấy cũng có tình cảm, nếu hai người đến bên nhau, em sẽ thành tâm chúc phúc! Lưỡng tình tương duyệt là điều hiếm thấy nhất, đừng bởi vì chuyện của em mà chị lại dễ dàng buông tha hạnh phúc của mình như vậy. Như thế trong lòng em sẽ cảm thấy day dứt và bất an."

"Sùng Hân, chị cùng Văn Dư.... chính chị cũng cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi"

"Duyên phận mà! khi cơ duyên chưa tới, cảm thấy ai cũng đều không hợp. Đến khi cơ duyên tới, lại cảm thấy quá đột ngột, thậm chí không thể tin được"

"Thế nhưng tại thời điểm em nói thích chị ấy, một chút cảm giác chị cũng không có. Chỉ do đêm đó tại phi trường, mọi việc đơn giản cứ thế xảy đến" Lương Vận Hàm dừng một chút

"Sùng Hân, có một chuyện chị phải nói với em..."

Lương Vận Hàm kể lại mọi chuyện ngày đó trở về nhà cùng Văn Dư, giải thích tất cả một cách rõ ràng với Sùng Hân. Sùng Hân nghe xong, xoắn xuýt trong lòng cũng dần trôi qua. Lương Vận Hàm nguyện ý giải thích với cô, chứng tỏ nàng rất xem trọng cô. Đã như vậy thì cô cần gì cố chấp níu kéo thứ không thuộc về mình, để hại tình cảm chị em thân thiết trở thành tình tay ba kết thù kết oán đây! Sùng Hân mới không ngu ngốc đi làm chuyện không lời mà lỗ như vậy.

Lương Vận Hàm giải thích xong, có chút khẩn trương nhìn chằm chằm Sùng Hân, Sùng Hân nhìn lại nàng, cũng không nói chuyện. Về sau không kiềm được mà phì cười vui vẻ,

"Chị Hàm, chị a! Nhìn xem vẻ mặt chị bây giờ, cũng quá mức sinh động!"

"Em!"

"Tốt a! Em đều biết! Kỳ thật ngày đó em thấy Văn Dư đưa chị đi"

"Em trông thấy?"

"Đúng a, em muốn trở về giúp chị mang hành lý về khách sạn, kết quả đã nhìn thấy"

"..."

"Mặc dù em cùng Văn Dư quen biết không lâu, nhưng em tin tưởng ánh mắt nhìn người của mình. Chị ấy là người không tệ. Đã không làm được người yêu, làm em gái của chị ấy cũng tốt mà! Dù sao em cũng cảm thấy chị ấy thật sự ưu tú, nếu chị có thể thuận lợi thu phục chị ấy, em cảm thấy cũng xem như "phù sa không lưu ruộng người ngoài"!

Lương Vận Hàm mở to hai mắt nhìn, rõ ràng là bó tay rồi,

Đồ ăn được mang lên đầy đủ, Sùng Hân thay hai người rót ly rượu, sau đó nâng ly nói

"Chị em như tay chân, phụ nữ như quần! Không thể chỉ vì tình yêu mà từ bỏ tình bạn và tình thân của chúng ta như vậy! Sùng Hân em thật tâm xem chị như chị gái mà đối đãi! Chuyện của chị và Văn Dư em xin chúc phúc, chị cũng đáp ứng em đừng vì bận tâm chuyện của em mà làm ảnh hưởng tình cảm của hai người, em cũng nguyện ý nhận chị ấy làm "anh rể"! À, đúng rồi, chị ấy hẳn là công mà!"

Trước mấy lời kia, Lương Vận Hàm cảm giác trong lòng ấm áp, cảm xúc cũng dần cao hứng, thế nhưng sau khi nghe tới câu cuối, không hiểu vì sao lại có chút khó chịu!

"Tụi chị hiện tại chỉ là bạn bè, cái gì mà "công" hay không?!"

"Được rồi, được rồi, mặc kệ về sau như thế nào, chúng ta nâng ly trước "

Hai người chị một câu em một câu, thời gian cũng đưa chuyện này vào quên lãng. Trong lòng Lương Vận Hàm cảm động trước sự cảm thông của Sùng Hân, Sùng Hân cũng vì lựa chọn của mình mà cảm thấy vui mừng. Hai người buông bỏ u sầu cùng buồn bã mấy ngày qua, ăn uống thật vui vẻ.

Máy bay hạ cánh, Văn Dư ngồi xe đến khách sạn, nhìn tin nhắn Lương Vận Hàm gửi đến, Văn Dư không nói thêm gì. Chuyện của hai chị em bọn họ thật ra không cần người khác nhúng tay vào. Hai người đều là những cô gái tốt, Văn Dư thật sự vui vẻ khi được quen biết cả hai.

Sau khi thu xếp tốt mọi thứ ở khách sạn, Văn Dư liền tới nhà hàng đã cùng Lam tỷ hẹn trước. Khi nhân viên phục vụ dẫn Văn Dư vào phòng thì Lam tỷ đã đến, đồng thời cũng đã gọi sẵn vài món ăn nhẹ.

"Lam tỷ, đã để chị chờ lâu"

"Chị cũng mới đến, lịch trình của em gấp rút như vậy, có đói bụng không? Trước tiên ăn chút điểm tâm lót dạ đi"

Cao Lam hoà ái mỉm cười, chậm rãi nói

"Cám ơn Lam tỷ, thật đói bụng!"

Nói xong Văn Dư lau tay, cầm lấy một khối điểm tâm nhét vào trong miệng.

"Em a! Đây là bộ dáng gì!"

Văn Dư dùng sức nhai nuốt, khó khăn nuốt xuống mới lên tiếng,

"Chị cũng không phải không biết em! Khi đói bụng rồi thì thấy ngón tay cũng có thể xem như lạp xưởng!"

Cao Lam cười, nha đầu Văn Dư này nàng trông rất thuận mắt. Năm cô vừa mới ra đời, mặc dù vẫn còn ngây thơ, nhưng hiển nhiên so với người cùng lứa tuổi chín chắn hơn rất nhiều. Cô làm việc luôn mang theo năng lượng tràn trề, trong mắt đầy sức sống, năng lực không thể chê, lại rất chịu khó phấn đấu. Văn Dư rất thông minh, nhưng lại không kiêu ngạo, đôi khi còn nguyện ý để bản thân chịu thiệt thòi.

Khi đó Cao Lam vừa trở về chuẩn bị tiếp nhận chức vụ tổng giám đốc, tại thành phô A gặp được Văn Dư phụ trách tiếp đãi, chỉ trong ba ngày đã khiến Cao Lam thưởng thức ánh mắt tựa như chất chứa ưu buồn của cô, nhưng vào một số thời khắc toàn thân cô lại toát ra một loại khí chất của thiếu nữ. Nàng từng hỏi Văn Dư có nguyện ý đi Đài Loan tiếp nhận huấn luyện hay không, Văn Dư sững sờ nhìn nàng, sau đó dùng sức gật đầu, còn không ngừng nói cám ơn.

Về sau tại tổng bộ Đài Loan, Văn Dư đều thông qua thực tập với thành tích A, lúc đầu tổng bộ muốn giữ cô lại, nhưng Cao Lam đề nghị để Văn Dư về lại nội địa, giải quyết nhiều hạng mục, có lẽ thích hợp hơn với tính cách của cô, như vậy mới có thể chân chính tạo dựng bản lĩnh, sau này mới có khả năng tiến xa hơn. Văn Dư tiếp nhận đề nghị của Cao Lam, về sau trở lại nội địa, từ vị trí trợ lý quản lý hạng mục mà thăng tiến.

Năm đó Cao Lam rất chú ý tới hạng mục Song Tử Thành tại thành phố B, một màn đánh rất đẹp! Ngay cả Cao Lam cũng không thể không thán phục thái độ kiên trì và năng lực của Văn Dư.

Lúc đó, vị trí phó tổng giám đốc hành chính khu vực Trung Quốc đang trống chỗ, ban giám đốc liệt đây vào danh sách những việc quan trọng cần xử lý, số người cạnh tranh mặc dù ít, nhưng đều là những người có thực lực. Ban giám đốc quyết định trong số những nhân viên trẻ tuổi cấp trung lựa chọn ra người bổ nhiệm vào vị trí phó tổng giám đốc, thế là Cao Lam lợi dụng vào quyền lực và sức ảnh hưởng của mình tại hạng mục Song Tử Thành ở thành phố B, thành công đề cử Văn Dư, giúp Văn Dư được bổ nhiệm, có thể nói việc này đã làm toàn bộ tập đoàn chấn động một phen, dù sao cô cũng chưa đến 30 tuổi. Điều này đối với đại đa số mọi người là chuyện không thể nào tưởng tượng nổi, lúc đó có rất nhiều lời đồn, tuy nhiên Cao Lam vẫn giữ vững lập trường, đứng vững qua áp lực, kiên định ủng hộ Văn Dư.

Văn Dư không để cho nàng thất vọng, sau khi nhậm chức, rất nhiều phương diện bị chất vấn, tuy nhiên cô vẫn luôn nhẫn nhịn tập trung làm tốt tất cả công việc. Văn Dư là người biết nhìn xa trông rộng, cô rất xem trọng hình tượng của tập đoàn và bộ phận PR, bỏ công sức ra rèn luyện một nhóm người, những người này về sau phát huy tác dụng rất lớn trong công việc, thay đổi rất nhiều cục diện khó khăn.

Văn Dư khiến Cao Lam cảm thấy vừa vui mừng lại vừa kiêu ngạo. Cao Lam vốn luôn là người kiêu ngạo,rất ít người có thể lọt vào mắt của nàng. Nàng không chỉ có năng lực cá nhân xuất chúng, nhà mẹ tại Đài Loan xem như cũng có chút thế lực. Nhưng chồng Cao Lam mười năm trước vì bệnh mà qua đời, con trai cũng định cư tại Mỹ, chỉ mình Cao Lam lưu lại Đài Loan tiếp tục sự nghiệp của mình.

Văn Dư là người mà nàng một tay phát hiện, dạy bảo và đề bạt lên, Cao Lam là người nổi tiếng luôn làm việc lôi lệ phong hành*, tính tình cũng không được tốt lắm, bởi vậy đã không ít lần giáo huấn Văn Dư. Nhưng thật ra vẫn luôn âm thầm chứa đựng sự yêu thương của trưởng bối dành cho tiểu bối. Văn Dư đối với Cao Lam tình cảm cũng sâu, ngoài miệng mặc dù gọi Lam tỷ, trong lòng lại một lòng xem nàng như dì. Mỗi lần đi đến tổng bộ báo cáo công tác, đều mang rất nhiều thực phẩm dinh dưỡng cho Cao Lam, khiến Cao Lam mỗi lần đều là hô hoán bảo không cần, ở nhà còn rất nhiều!

* lôi lệ phong hành: Quyết định nhanh chóng.

Lần này Văn Dư nắm trong tay hạng mục ở thành phố T, quan hệ rất lớn đến con đường thăng tiến sau này, Cao Lam cuối cùng vẫn mong muốn Văn Dư có thể tiến vào tổng bộ. Nhưng đột nhiên Văn Dư gọi điện thoại tới, nhắc đến chuyện đột ngột gặp đối thủ, lại còn bị người ta đoạt mất hạng mục, điều này khiến Cam Lam có chút bất ngờ. Thế là nàng dùng một số đường dây khác tìm hiểu tình huống một chút, nhận lúc Văn Dư còn chưa báo cáo với tập đoàn, mà gọi một cú điện thoại hẹn gặp.

Ăn uống xong, Văn Dư ngồi nghiêm chỉnh, báo cáo một chút tình huống với Cao Lam

"Cho nên, Lam tỷ, em muốn mau chóng được tập đoàn phê chuẩn, cùng đại học A và đại học A hợp tác, tận lực giảm thiểu ảnh hưởng đến tiến độ của hạng mục."

"Ừm. Ngày mai báo cáo sẽ không có vấn đề gì, mặc dù năm nay chúng ta tại nước ngoài đầu tư tỉ lệ thu nhỏ gần một nửa, kinh tế nội địa mang về áp lực không nhỏ, nhưng tương ứng chi phí thấp xuống cũng không ít. Đẩy mạnh khai phá thị trường nội địa cũng là phương hướng phát triển trong mấy năm tới của tập đoàn. Nhưng trước tiên, chị cho em xem một phần tài liệu"

Nói xong, Cao Lam đưa một cái túi giấy màu da cho Văn Dư. Văn Dư mở ra, là tư liệu liên quan đến tân nhiệm phó tổng giám đốc của Tân Nguyên - Ngô Linh Nam. Văn Dư có chút buồn bực, cô chưa từng được gặp Ngô Linh Nam, thế nhưng phần tài liệu này chỉ có tài liệu cá nhân của Ngô Linh Nam, ngoài ra không liên quan đến chuyện khác dù chỉ là một chữ. Văn Dư không hiểu nhìn về phía Cao Lam

Cao Lam cười cười, nói

"Ngô Linh Nam từng là học sinh giao lưu tại trường đại học của em, có học qua nửa năm ở đó."

"Sau đó thì sao?"

"Cô ấy nhỏ hơn em một tuổi, em xác định trước đó không biết cô ấy?"

Văn Dư có chút mơ hồ, Lam tỷ đang hoài nghi mình sao? Văn Dư lắc đầu, trong mắt lộ ra một cỗ kiên định

"Em thật sự không biết cô ấy"

Cao Lam cười cười, tay vuốt nhẹ chén trà trong tay, ý vị thâm trường nói,

"Cô ấy yêu phụ nữ, mối tình đầu của em ấy rất giống với hình mẫu của em."

....

Văn Dư không thể tin nổi. Nhìn chằm chằm Cao Lam, muốn tìm trên mặt nàng dấu vết của sự đùa giỡn, nhưng không tìm được.

"Lam tỷ, chị không phải nghĩ em cùng cô ấy... trước kia có cái gì chứ?"

"Ha ha ha...em đứa nhỏ này! Mối tình đầu của người ta hiện giờ đang tại trung tâm lý luận vật lý quốc tế làm nghiên cứu khí hậu a! Nào có giống em, suốt ngày cứ như Tôn Ngộ Không vậy!"

"Em còn tưởng chị đang hoài nghi em"

Văn Dư cuối đầu có chút uỷ khuất

"Văn Dư à, chị đã nói với em, không nên quá coi trọng ý kiến của người khác. Một người muốn thành công, nhất định phải có trí tuệ và khí độ. Đương nhiên, loại trí tuệ và khí độ này ,ngoại trừ không ngừng học tập, có đôi khi còn phải khiến cho chính mình chịu uỷ khuất. Trên người em ưu điểm thì không cần nhiều lời, nhưng khuyết điểm cũng không ít. Em có chút quá để ý đến ý kiến của chuyên gia hoặc người em tín nhiệm. Cái thế giới này tuỳ thời điểm đều có thể biến hoá, con người cũng như thế. Không nên đem tình cảm gộp vào một số sự kiện, như vậy em liền bị cảm tính khống chế. Huống hồ, trên đời là không có một chuyên gia hay một người tín nhiệm nào là vĩnh viễn. Mọi thứ đều là tương đối, cho nên quyền uy hay là tín nhiệm, luôn luôn phải có một số tiền đề mới có thể thành lập."

Cao Lam uống một ngụm trà, tiếp tục nói

"Em phải không ngừng cường đại, cường đại đến mức không có người nào có thể tuỳ tiện dao động quyết định của em. Đương nhiên, em không có khả năng vĩnh viễn đều đúng, cái này cần nắm chắc thời cơ. Nhưng nếu cả quyết định của mình mà bản thân cũng không thể kiên trì bảo vệ, như vậy sớm muộn người khác sẽ thay thế vào đó. Đây chính là đạo lý kinh doanh đồng dạng như quy tắc sinh tồn của tự nhiên."

Văn Dư nhìn chằm chằm nước trà trong ly, ngẫu nhiên gợn sóng, như tâm tình cô lúc này. Lời nói của Lam tỷ mặt ngoài luôn để lộ tâm tình và thái độ bình tĩnh vững chắc như mặt đất, nhưng lại chính xác tìm tới những địa phương gập ghềnh mà tiến hành đào sâu, thay đất, rồi lại chôn lấp.

"Văn Dư, hãy chuyên chú vào tìm hiểu tình hình thực tế, mà không phải để ý kiến người khác dẫn đường. Tựa như chị dạy em nhìn vào bảng báo cáo tài vụ, số liệu không nói láo, nhưng có thể làm giả. Bản tính của con người sẽ không thay đổi, nhưng có thể nguỵ trang. Chân tướng cũng sẽ không biến mất, nhưng có thể che giấu"

"Lam tỷ nói vậy nghĩa là Tân Nguyên muốn gây chú ý cho chúng ta?"

Lam tỷ mỉm cười gắp cho Văn Dư khối thịt cá

"Con cá này không tệ, chỉ là có nhiều xương, cần phải cẩn nhận mà lựa"

Văn Dư đặt tư liệu sang một bên, chuyên tâm ăn cơm. Ở chung lâu hiển nhiên hiểu thói quen của Lam tỷ, trong lời nói luôn luôn tồn tại hàm ý. Mà những lời này cô thật phải suy ngẫm cẩn thận. Nếu đã đổi đề tài thì giờ phút này cũng không cần nhiều lời, Văn Dư quyết định trở về sẽ hảo hảo nghiên cứu tài liệu trong tay.

"Tiểu Dư à"

Không đợi Lam tỷ nói tiếp, Văn Dư đi trước một bước cướp lời

"Tạm thời em vẫn chưa gặp được một người đàn thành thục và đáng tin. Nếu gặp được chắc chắn sẽ báo cáo với chị đầu tiên"

"Em, nha đầu này!"

Từ lâu Văn Dư đã hiểu rõ quy luật, chỉ cần Lam tỷ kêu ba chữ "Tiểu Dư à", thì bảo đảm sẽ bàn đến chuyện đàn ông!

Cao Lam ngẫm lại cảm thấy vui vẻ

"Em coi có phải hay không chị đã già? Tại sao lại yêu thích càm ràm như vậy! Con trai chị cũng nói chị như vậy a!"

"Tuổi chị cũng không lớn! Nhìn từ xa như ba mươi hai, thật ra nhìn gần lại như hai mươi tám! Hai chúng ta đứng gần nhau, bảo đảm người ta sẽ nói chị là chị gái của em a!"

"Miệng lưỡi trơn tru"

Thật ra Văn Dư cũng không phải hoàn toàn nói sai, Cao Lam bảo dưỡng làn da đặc biệt tốt, thêm nhiều năm luyện tập Yoga, dáng người nhìn qua quả nhiên như thục nữ hơn ba mươi. Không chút nào khoa trương, nhưng những năm gần đây số lượng đàn ông khoảng độ tuổi bốn mươi đến giữa độ tuổi sáu mươi tuổi theo đuổi nàng quả thật không ít.

Lúc trước Cao Lam ở bên tai Văn Dư lải nhải việc lấy chồng, Văn Dư nếu không phải rất kiên nhẫn thì thật sự đã muốn tìm người yêu cho Cao Lam, khiến Cao Lam tức giận vì không có cách nào tóm được cô.

"Bất quá, Văn Dư, lần này nhìn thấy em chị cảm thấy em có chút thay đổi"

"Huh? thay đổi gì?"

Cao Lam cười không đáp, nhiều năm tiếp xúc hai người đã sớm ngầm hiểu ý lẫn nhau. Ai cũng không nói gì thêm, an tĩnh dùng bữa.

"Ngày mai báo cáo, liên quan đến đại học T, vạn nhất có nhiều người hỏi, đã nghĩ kĩ ứng phó như thế nào rồi đúng không?"

"Tân Nguyên công bố ra ngoài hạng mục khai phá mới trong năm nay, chính xác là hoàn toàn không có đề cập đến kế hoạch phát minh nghiên cứu bình đài. Nhưng không thể loại trừ khả năng có nội gián trong công ty. Em sẽ dùng trọng điểm này nhắc đến vấn đề cạnh tranh tiềm ẩn."

Cao Lam gật gật đầu, đối với năng lực của Văn Dư nàng vẫn luôn tán thành và thưởng thức. Bất quá lần này Tân Nguyên hành động đột nhiên lại chính xác như vậy, thật làm người ta có chút bất ngờ, không chừng sau này lại có một số chuyện khác phát sinh.

Cao Lam đột nhiên cảm thấy rất thú vị, trong lòng sinh ra cảm giác chờ mong xem kịch vui. Sau đó nàng lại cảm khái mình đã lớn tuổi, nàng ngược lại muốn xem đám người trẻ tuổi này làm sao mà tranh đấu! Sau thập niên 80, xã hội đã sớm chia ra làm nhiều tầng lớp khác nhau, bọn họ càng tuổi trẻ, thì càng chịu khó, càng nhiệt tình, nhưng thực chất nội tâm lại luôn ghét bỏ trói buộc, theo đuổi chủ nghĩa cá nhân, tuy nhiên lại càng lãnh khốc hơn, tự tư hơn. Đương nhiên đối với sự lãnh khốc và tự tư này, ngoại trừ do nhận biết từ giáo dục truyền thống, Cao Lam tự mình cảm thấy, vào thời đại này chúng là những từ trung tính. Không có hai điều này, ai cũng khó có thể thành công trong sự nghiệp.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 22

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Rốt Cuộc Gặp Được Em Chương 21