Truyện Quyển 1 : Em Là Của Tôi

Chương 15: Em là của tôi

Tác giả Kim Tuyến
Mọi người đều nhìn về phía Thiện Ngôn, họ Tịnh nghe rất giống cô ngốc.

Ngôn ngước mặt nhìn Hạo Nhân, anh ngạc nhiên, sao lại...? Anh gật đầu, kể:

-Năm đó ba con làm ăn thua lỗ, mẹ mất sớm, Tịnh Hà đã năm tuổi nhưng chẳng khác đứa con nít một hai tuổi là bao, khi biết con bé bị chậm phát triển ba con đã đưa nó đến bệnh viện tâm thần bỏ, con dù khóc dù xin ba thế nào ông ấy không thay đổi. Sáu năm sau ông ấy qua đời vì đột quỵ, trong thời gian đó con biết Hà được nhà bác nuôi nên cố gắng học bằng Hạo Nhiên và kết bạn với cậu ấy. Vốn định nhận lại em nhưng thấy cô ngốc ngày nào luôn khóc nhè bây giờ được mọi người yêu thương chăm sóc nên con đã không nhận mà chỉ âm thầm làm người anh bên cạnh nhìn nó hạnh phúc. Nhưng...

Nói đến đây Tịnh Ngôn đau đớn nhìn vào phòng cấp cứu, cứ ngỡ cô em bất hạnh của mình được sống trong gia đình hạnh phúc, được bồi đắp yêu thương nhưng ai ngờ đâu nỗi bất hạnh luôn đeo bám cô bé.

Hạo Nhiên như cấm ngôn tại chỗ, người mà hắn luôn hiểu lầm lại là anh ruột của con mèo nhỏ ngốc nghếch, hắn quỳ sụp hai gối dưới chân Ngôn.

-Tôi xin lỗi

Hắn cuối đầu, lần đầu tiên hắn quỳ dưới chân kẻ khác cầu mong sự tha thứ.

Tịnh Ngôn dù tức giận đến mấy nhưng nghĩ đến bao năm qua nhà họ Hạo đã luôn che chở cho em gái mình, anh đỡ hắn đứng dậy lạc giọng nói:

-Người cậu nên xin lỗi là Tịnh Hà không phải tôi.

Chiếc đèn đỏ vụt tắt, vị bác sĩ cùng vài y tá của ông ta bước ra.

-Cô bé sao rồi bác sĩ? – Hạo Nhân hỏi:

Bác sĩ tháo bỏ khẩu trang, từ tốn nói:

-Bệnh nhân đã qua giai đoạn nguy hiểm, mất máu nhiều và não bị chấn thương có thể gây ra các biến chứng như ngốc hoặc mất trí. May mà vết dao ngay tim đã lạc sang một chút chỉ cần một mili mét nữa đã kết thúc mạng sống của cô bé rồi. Bây giờ bệnh nhân mới phẫu thuật xong, người nhà đừng làm ồn.

-Cảm ơn bác sĩ – Hạo Nhân mừng quýnh ôm chầm lấy vị bác sĩ.

Ai cũng thở phào nhẹ nhõm, vụ việc này được Hạo Nhân dùng tiền dìm xuống nếu không báo chí đã đến đây gây loạn.

Hạo Nhiên đứng nhìn Tịnh Hà được đưa ra đến phòng của cô, hắn nhanh bước đi theo, hắn sợ lạc mất cô, hắn rất sợ nhưng cũng rất vui mừng, vì cô không sao cả.

...

“ Anh yêu em, Tịnh Hà “

......................................

Sáu năm sau

-Tịnh Hà em ra đây, làm gì mà lâu vậy?

Tịnh Ngôn đập cửa phòng của Hà, chỉ đi thay đồ thôi mà sao mà lâu thế.

-Em xong rồi nè.

Cô mở cửa phòng ra, mọi người đều chưng hửng, mở to mắt nhìn cô, không phải vì cô quá lộng lẫy mà vì cô mặt đầm cưới ngược a.

Hạo Nhiên sa sầm mặt, nắm áo cô lôi vào phòng, đóng cửa cái “ Rầm “, Lạc – Phong – Ngôn – Kỳ - Kha cả năm người cười đến chảy cả nước mắt.

-Em ngốc vừa thôi chứ, ai mặc áo cưới lại kéo sẹc bu tia đằng trước thế này?

Hắn lột bộ váy cưới cô ra, mặc lại cho cô, cái tội tà lanh giành tự mặc mới thành ra thế này.

Hà chu mỏ lên, nũng nịu.

-Người ta mặc như anh chỉ mà, còn mắng nữa.

Hạo Nhiên cóc đầu cô, hắn mỉm cười muốn mắng mèo ngốc đáng yêu này, hắn dạy cô khi mặc áo khoác hoặc váy có sẹc bu tia đằng trước kéo một cái là lên, chứ hắn có dạy mặc cái đầm cưới bao giờ.

Cô lại ngây thơ nói:

-Kệ đi, lần sau em sẽ mặc đúng.

Mặc hắn đen như nhọ nồi, cô còn muốn cưới ai nữa mà có lần sau đây.

-Ngốc này, em ngốc quá!

Hắn ôm lấy cô đè xuống giường, yêu thương đến với cả hai, cảnh xuân tình trước đám cưới có gì lạ đâu, hai người nóng bỏng quấn lấy nhau.

-Ba ơi, mẹ ơi...

Đứa nhóc con tầm bốn tuổi chạy vào phòng của Hạo Nhiên kéo chiếc mềm đắp hai người họ xuống, cậu bé tinh nghịch nhảy lên giường khều.

Tịnh Hà mệt quá mới thiếp đi ai ngờ Hạo Nhiên cũng ngủ theo luôn, sắp tới giờ cử hành rồi người lớn không dám vào kêu nên để đứa nhóc chạy vào.

-Hạo Phúc sao con vào đây? Ra ngoài chơi đi tý nữa ba mẹ ra.

Hạo Nhiên giựt mình ôm lấy con, hai người bọn họ đang lõa thể a, sao có thể cho con trẻ nhìn mình như thế được.

Hạo Phúc rất nghe lời chạy ra ngoài lôi thêm một bé gái vào nữa.

Tịnh Hà được Hạo Nhiên nhanh chóng mặc lại bộ đồ, cô dở khóc dở cười với Hạo Phúc, thằng bé kéo theo cô bé hàng xóm mới ba tuổi vào, câu đầu tiên thằng bé nói thế này:

-Ba mẹ anh hôm nay cưới đấy, Lý Tạ Linh em cũng phải cưới anh không được cưới ai hết nên hôm nay ráng mà học hỏi nghe chưa?

Hắn bật cười, đúng là hổ phụ sinh hổ tử, nó còn hơn cha nó nữa mới có bốn tuổi mà đã nói được như thế rồi.

Linh không hiểu nhưng cũng gật đầu bập bẹ nói:

-Em cưới anh.

Hà – Nhiên nhìn nhau ngán ngẫm, ôi thằng con trai độc tài với cô bé hàng xóm ngốc nghếch này.

Nhiên nắm tay Hà lên lễ đường, người đứng ra làm ông mục sư không ai khác ngoài Lâm Phong và Vũ Lạc, ai cũng thắc mắc tại sao cần tới hai người, nhưng khi nhìn ra sau cô dâu chú rể chính là tiểu chú rể và nha đầu cô dâu nhỏ đó mà.

Người thân hai bên được một phen cười rụng răng, chưa kể ba mẹ của Tạ Linh là Mã Kha và Tiểu Bạch đang to mắt hết cỡ, muốn giải cứu con mình nhưng bị Tiểu Nha và Mã Kỳ kéo lại không cho lên.

Tiểu Bạch khóc hết nước mắt, tội con gái của cô quá a.

-Hôm nay chúng ta...ta... thôi quên rồi, Lạc lấy nhẫn lên đây...

Lâm Phong làm ăn chả được gì hết kêu học có mấy câu cũng quên, thôi thì cho nó lẹ, Vũ Lạc đem bốn chiếc nhẫn lên.

Hà hạnh phúc trao nhẫn cho Nhiên, hắn chan hòa nhu tình đeo nhẫn cho cô. Hai người nhìn nhau hồi lâu cùng quay về một phía Phong, nheo mắt liếc anh.

-À à, cô dâu chú rể kể từ bây giờ là vợ chồng, chú rể hãy hôn cô dâu để chứng minh tình yêu đi nào.

Phong nâng cằm Hà lên hắn đặt lên môi cô nụ hôn vĩnh cửu, đôi mắt chứa chan nhu tình, tình yêu của hắn mãnh liệt dành cho cô dù cho qua ba mươi năm, năm mươi năm, ngàn năm sau nữa vẫn vĩnh viễn không đổi thay.

_Khônggggg...

Tiểu Bạch lao lên ôm lấy đứa con gái đã đeo nhẫn và bắt chước theo hai người lớn chuẩn bị hôn nhau, cô quýnh quáng lôi con nhóc ra nó còn nhỏ lắm a, chưa được cưới, chưa được hôn như vậy.

Tịnh Ngôn kế bên đỡ vợ yêu quý đang mang theo cái bụng to - Tiểu Nha cười to đứng dậy đi lại gần, vỗ vai bạn chí cốt.

-Chúc mừng cậu, hai đứa nó đã đeo nhẫn rồi kìa.

Vũ Lạc cũng chạy xuống đỡ Mã Kỳ đang bụng mang dạ chữa chẳng kém Tiểu Nha bước lại sân khấu, chỉ duy Lâm Phong tối sầm mặt, vợ anh đâu rồi, cuối cùng cũng thấy Nhã Linh cô đang bồng trên tay bé gái tầm hai tuổi bước đến cạnh Phong.

-Tiểu Lâm Hạ của tôi cũng đáng yêu lắm này sao không ai rước nhỉ.

Phong liếc Linh bằng ánh mắt :” Đưa con mình tránh xa Hạo Phúc ra “

Nhã Linh yêu chiều bồng con, hôn một cái nhẹ trên má anh :” Em biết rồi “

Tịnh Hà – Hạo Nhiên ôm lấy đứa con trai phá lên cười, cha nó ba mươi tuổi mới rước được vợ còn nó mới bốn tuổi đã có vợ rồi a.

Hạo Phúc kéo váy Tiểu Bạch, ngây thơ nói:

-Mẹ vợ ơi trả vợ cho con đi.

Tiểu Bạch đứng hình tại chỗ, cái gì mà lên chức mẹ vợ thế này? Cô không biết nên cười hay khóc bây giờ nữa.

-Hahahaha

Cả căn phòng tràn ngập tiếng cười vui vẻ, ngày đám cưới này quả thật rất khó quên nha.

“ Mẹ chắc rằng mẹ cũng vui mà phải không? “ – Hạo Nhiên nghĩ thầm sắp đến ngày giỗ của mẹ rồi, hắn phải kể việc này cho bà nghe mới được, chưa gì cháu nội đã có vợ rồi cơ đấy.

-Aaaaaa

Giọng la thất thanh của Tiểu Nha lẫn Mã Kỳ vang lên.

-Vỡ nước ối rồi, sao giờ? Sao giờ?

Cả hai người chồng quýnh quáng chạy thẳng ra xe hơi chạy đi nhưng bỏ quên hai người vợ tại lễ đường a.

Mọi người dở khóc dở cười phải ngừng đám cưới đưa hai người kia vào bệnh viện, còn hai người chồng sau khi đến viện mới sực nhớ quên vợ, quýnh quáng chạy bộ về mà bỏ luôn xe.

Một năm sau

Bốn đứa nhóc hai trai hai gái con của Tiểu Nha và Mã Kỳ thôi nôi cùng một ngày, đau lòng một chuyện.

Tịnh Văn ( trai ) – Tịnh Ái ( gái )

Vũ Nhân ( trai ) – Vũ Mị ( gái )

Văn tối ngày quấn lấy Mị, Nhân thì đu không buông Ái.

Hạo Phúc thì cứ giữ khư khư Lý Tạ Linh không buông, còn Lâm Hạ thì tối ngày giành chơi với Tạ Linh không cho Hạo Phúc đến gần, Phong nhiều khi đau lòng hỏi thật con gái mình nó thích trai hay gái vậy nhỉ? Nhã Linh luôn mắng chồng con bé còn nhỏ mà sao lại nghĩ như vậy chứ.

Cả đám vây quần bên bếp nướng thịt ôn chuyện xưa, đám nhóc chơi đùa giành lấy nhau.

Buổi chiều hôm đó yên bình hạnh phúc, cuối cùng ai cũng tìm được bến đỗ hạnh phúc ình. Nhưng có cùng nhau yên lặng một đời hay bước đi một lần nữa đó là quyết định của họ trong tương lai.

Dù ngày mai có ra sao đi chăng nữa, quá khứ - hiện tại đã cho họ những bài học quý giá, những tình yêu thương không thể đong đo bằng thước. Tình yêu của họ không nhất thiết phải mãi mãi chỉ cần trong lúc trao nhau tình yêu của mình họ trao bằng cả trái tim, tâm hồn chứ không phải vì lừa lộc, lợi dụng nhau.

Hạo Nhiên ôm lấy Tịnh Hà, tay trong tay đến đầu bạc răng long, mãi mãi không xa rời.

-Tịnh Hà, em là của tôi.

Phúc cuối đời Nhiên vuốt tóc Hà yêu thương, cả hai nhìn nhau mỉm cười , bao nhiêu yêu thương thời tuổi trẻ được họ lưu giữ trong linh hồn. Nhắm mắt xuôi tay, hạ cùng một huyệt, đôi tay cả hai không bao giờ buông ra bởi vì.

“ Họ thuộc về nhau “

~Hoàn~
Loading...

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quyển 1 : Em Là Của Tôi Chương 15: Em là của tôi