Truyện Quyển 1 : Em Là Của Tôi

Chương 14: Sự thật

Tác giả Kim Tuyến
-Hạo Nhiên đâu?

Hắn đang ngồi thừ nhìn tấm ảnh, chợt bừng tĩnh, tiếng gọi đó của Thiện Ngôn, hắn chưa đi tìm anh mà anh đã tự vác xác đến rồi sao.

Lấy chiếc mềm hắn thả đại đắp lên người Hà, quay mặt đi hắn muốn giết tên dâm phu còn lại.

Nhàn nhã đi xuống lầu, Nhiên chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt đềm tĩnh, hắn còn nở nụ cười nhìn anh.

Hắn nhếch môi tạo độ cong hoàn hảo nơi khóe miệng. Trả lời:

-Tao đây.

Anh nhìn hắn vẻ đề phòng, trên người hắn toàn là máu khiến anh lo lắng bất giác nhìn lên cửa phòng lại nhìn xuống hắn, hỏi:

-Tịnh Hà đâu?.

-Hahaha, đến đây tìm con búp bê của tao làm gì, chúng mày chưa làm nhục mặt tao đủ à?

Bước chân hắn tiến tới, hắn cười điên loạn, châu mầy kiếm, từ hắn toát ra vẻ nguy hiểm.

Hắn càng tiến tới Ngôn càng lùi lại đến khi chạm thành ghế anh mới hoàn hồn.

Bốp

Hạo Nhiên mất đà choáng váng, anh lựa thời cơ vọt qua hắn chạy thẳng lên lầu.

Lúc anh bước vào đã thấy kì lạ hằng ngày vẫn thấy vú hai hoặc vài người làm nhưng hôm nay chẳng có ai cả, cả căn nhà thì tối đen không bật đèn.

Thiện Ngôn chạy được vài bậc thang đã bị hắn nắm áo lôi lại.

Bốp Bốp Bốp

Cả hai ngã vào nhau tung đấm lên người đối diện.

Bụp Xoảng

Hắn với lấy cái bình bông ở cầu thang đập thẳng lên đầu Ngôn.

Anh quờ quạng ôm đầu đạp hắn ra, máu từ trán chảy xuống từng dòng dài, đối diện với khuôn mặt dường như rất bình tĩnh của hắn làm anh sợ.

-Mày đã làm gì Tịnh Hà hả?

Thiện Ngôn la lên, lấy đà sấn tới.

Hắn đâu thua gì lùi ra sau phòng thủ.

-Sai thì phải bị phạt, một con dâm nữ như nó tao cần phạt nhiều hơn bình thường đấy.

Anh dừng cước bộ, ôm mặt.

-Dâm nữ? Mày là nói chuyện hôm trước, đó chỉ là hiểu lầm, có người muốn hại bọn tao.

Hắn cười khinh bỉ.

-Thế sao? Chứng cứ rõ ràng còn chối, mày tự xem đi.

Hạo Nhiên vung tay một sắp ảnh rơi dưới chân anh, anh khom người lấy lên xem.

Đôi mắt anh mở to hết cỡ, rõ ràng những chuyện này không hề xảy ra.

Chính Ngôn lúc này thật bấn loạn, anh lấy nhanh từng tấm để xem, những thứ trong đó làm anh không nói được nên lời, nếu nhìn vào có ai tin anh và cô trong sạch đây chỉ có anh mới biết mình hoàn toàn không làm chuyện đó với cô.

Trong lúc Ngôn xem sắp ảnh hắn đã lấy con dao to dùng để chặt thịt giấu sau lưng, hắn đi lại gần anh, tay vung lên cao. Thiện Ngôn theo phản xạ nhìn lên nhưng anh như chết đứng tại chỗ nhìn lưỡi dao sắc bén trên cao chuẩn bị hạ xuống ngay đầu mình.

-Dừng lại.

Vũ Lạc chạy tới xô Hạo Nhiên ra xa, còn giọng la lúc nãy là Lâm Phong, cả hai người chạy đến đây với tốc độ nhanh nhất nếu không sẽ có người chết.

Lạc đỡ Thiện Ngôn đang đứng hình tại chỗ đến ghế, Lâm Phong lại gần Hạo Nhiên đang ngồi dưới đất cười như một tên điên.

-Chúng mày cũng phản bội tao sao?

Hắn nhìn hai thằng bạn chí cốt, vẻ mặt đau khổ, tất cả mọi người xung quanh hắn đều muốn chơi hắn, đăm sau lưng hắn bao nhiêu nhát dao rồi nhỉ? Hắn cười trào phúng cho chính bản thân mình.

Phong lôi áo Nhiên dậy, cầm điện thoại mình đưa cho hắn xem.

-Mày điên đủ rồi đấy, xem đi đây là cuộc gọi dành cho mày.

Hạo Nhiên cầm điện thoại Phong đưa.

Bật lên, đó một đoạn thoại clip:

Khuôn mặt thân quen, Ngô Hoa.

Cô ta đang ngoài sân bay, vẻ mặt tái xanh không biết sốc vì việc ba hay đang có chuyện chẳng lành.

“Chào Hạo Nhiên, cậu thấy quà cưới tôi tặng cậu chưa? Tôi cũng sắp đi rồi nên nói cậu nghe một bí mật nhé! Thật thì Tịnh Hà – Thiện Ngôn chẳng có làm gì cả chính tôi đã sắp xếp tất cả đó, mấy tấm hình đó tôi thuê người chuyên nghiệp để chụp, thấy có đẹp không? Đừng cảm ơn tôi vì món quà đó, tôi chỉ làm từ thiện thôi. À tới giờ rồi, tạm biệt.”

Ngô Hoa trước khi tắt còn máy nháy mắt và hôn gió khiêu khích hắn, chiếc điện thoại trong tay đã tắt hẳn hắn vẫn còn chết đứng tại chỗ.

-Tịnh Hà đâu thằng khốn?

Thiện Ngôn lớn tiếng hỏi, hắn đưa mắt nhìn ba người, sực nhớ ra cô hắn chạy nhanh lên phòng.

Lôi chiếc mềm ra, hắn muốn chết, người con gái vô tội hắn yêu đã người không ra người ma không ra ma, cả người chỉ có máu, nhát dao ngay tim làm hắn bàng hoàng. Lấy tay đặt dưới mũi cô, vẫn còn thở, rất yếu.

Không suy nghĩ nhiều hắn lấy chiếc mềm quấn cô chừa cây dao bên ngoài, bế xốc cô lên lao ra xe.

-Trời ơi Tịnh Hà, thằng chó chết.

Ngôn nhìn thấy Hà anh muốn ngất, tức giận sấn đến chỗ hắn, Phong – Lạc can anh lại, Vũ Lạc lên xe cầm lái, bây giờ hắn đang mất bình tĩnh nếu để hắn chạy chẳng khác nào cả hai cùng gặp tử thần.

-Làm ơn... chạy nhanh chút nữa, nhanh lên Lạc.

Hắn ôm chặt cô, chính bây giờ hắn rất sợ, sợ rằng mất cô, hắn đã trách lầm, cũng vì cơn ghen không kiềm chế được đã biến cô thành ra thế này. Tại sao hắn không tin con mèo ngốc này chứ, sao hắn lại không tin cô.

Đôi mắt hắn đau khổ hiện lên sự hoảng sợ tột cùng khi hơi thở cô mỗi lúc một yếu hơn.

Cái ngày mẹ hắn mất hắn đau buồn nhưng không khóc, ngày hôm nay cô ngốc sắp rời xa cũng bởi đôi tay quái ác của hắn. Hắn rơi lệ.

Hắn dụi mặt vào tóc cô khóc, hắn cũng biết khóc.

“ Đừng xin em, anh xin lỗi “

Hạo Nhiên không thể nói thành lời, hắn chỉ biết nhìn khuôn mặt tái nhợt của thiên hạ nhỏ trong lòng. Mọi cảm giác bây giờ ngoài đau đớn tội lỗi ra hắn chẳng cảm nhận được gì nữa.

Đến bệnh viện, cấp cứu nhanh chóng đưa cô vào phòng mổ.

Trước đó cô còn mở mắt nhìn hắn, tay nắm lấy tay hắn cố áp lên má mình, hắn thấy cô khóc nhưng đó không phải nước mắt.

Sáu tiếng trôi qua hắn như kẻ mất hồn, ngồi trên ghế ngoài phòng cấp cứu, ai nói chuyện hay hỏi hắn, hắn cũng không trả lời cứ ngồi thừ ra đó.

Hắn nhớ cô, nhớ lần đầu gặp cô trong viện tâm thần, nhớ nét ngây thơ của cô khi ôm hắn ngủ, nhớ những lúc cô ngốc nghếch làm hắn giận, nhớ lúc cô nói “ Em yêu anh” bắt trước theo phim Hàn Quốc dù cô chẳng hiểu mình đang nói cái gì.

Hắn để tâm tất cả, ký ức về cô đều đặt trong tim hắn.

Nhiên âm thầm khóc, hai dòng lệ rơi xuống má hắn nóng hổi.

Chắp tay để dưới cằm hắn cầu nguyện:

-Tịnh Hà xin em đừng xảy ra chuyện gì hết, xin em.

Hắn nhìn từng vị y tá bác sĩ bước ra rồi lại đi vào phòng cấp cứu ai cũng lắc đầu ngán ngẩm, hắn muốn vào đó xem cô ngốc của mình thế nào, bọn họ tại sao lâu như thế, cô ngốc của hắn đâu rồi.

Từ xa Hạo Nhân – Minh Thi, Thiện Ngôn, Vũ Lạc – Lâm Phong chạy đến, lúc nãy ba người đi đón hai tiền bối từ sân bay, còn hai người kia vừa nghe tin đã gấp rút bay về.

-Con bé thế nào rồi? – Minh Thi lo lắng hỏi:

Hạo Nhiên lắc đầu.

-Mày...

Thiện Ngôn nắm lấy cổ áo hắn lôi lên, hắn không còn tâm trạng nào nữa, chính hắn cũng phải xin lỗi anh vì đã hiểu lầm.

Hạo Nhân can ra, vỗ vai anh nói:

-Cháu là Tịnh Ngôn phải không?
Loading...

Đọc Tiếp Chương 15: Em là của tôi

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quyển 1 : Em Là Của Tôi Chương 14: Sự thật