Truyện Quyển 1 : Em Là Của Tôi

Chương 12: Hành hạ

Tác giả Kim Tuyến
Chát... Chát... Chát...

-Aaaaaaaaa...aaaaaa..aaaa

Hắn điên cuồng quất chiếc dây nịt xuống da cô, không nhanh không chậm nhưng lực đạo như dồn tất cả vào đó.

Cô đau đớn đến ngất đi nhưng đều bị hắn tạt nước cho tỉnh lại, màn hành hình cứ thế tiếp diễn.

Chiếc máy quay hắn lấp trên cao quay tường tận những gì đang diễn ra.

Trong khi đó, Hà sống dở chết dở, da thịt nứt toét, máu chảy từ những vết thương đã lồi thịt đỏ ra ngoài, hắn đánh không biết qua bao nhiêu lâu mà khuôn mặt, cổ, thân người cô bây giờ không thể nhìn ra được nữa. Máu thịt lẫn lộn.

-Xin...n.n..n... a...n...h...

Tịnh Hà đau đớn vang xin, cả người cô đau rát, trái tim cô buốt lạnh, cô không thở nổi thật sự không thể. Tại sao Hạo Nhiên lại như vậy? Tại sao Nhiên lại đánh cô? Cô làm gì sai?.

Tiếng mèo ngốc kia làm hắn càng sôi máu, nhìn những giọt máu trên người cô làm hắn hăng hơn.

Giải phóng của quý của mình, hắn nắm tóc lôi đầu cô đang gục xuống, ngẩng mặt dậy hắn nhét nhanh cậu bé mình vào mồm cô, hết sức làm thõa mãn thú tính của mình, đẩy nhanh không cần biết người con gái ấy ra sao.

Tịnh Hà ngạt thở, cô ứa nước mắt, không thể như thế được, hắn cứ nắm đầu cô điên cuồng đẩy mạnh. Đến khi hắn bấu chặt vào da đầu Hà rên lên, dòng tinh ấm nóng từ hạ bộ hắn lấp đầy khoang miệng cô.

Hạo Nhiên cởi trói cho cô, không nói không rằng, động thân tiến vào, hắn đẩy cô úp lên giường hai chân đứng dưới sàn, nơi chặt hẹp lại làm hắn càng lún sâu vào con ác quỷ ấy.

Hắn mặc cô năn nỉ, van xin, khóc lóc, hắn cứ làm, cứ thúc rồi đẩy đến khi hắn thõa mãn dục vọng của chính mình.

Xong việc, hắn đạp mạnh cô ngã xuống sàn, nằm bất động.

-Chỉ mới nhiêu đó đã không chịu nổi rồi sao? Hahaha

Hắn cười ma quái, tiếng cười lạnh lẽo như vang từng nơi sâu thẳm nào đó làm người ta người sợ sệt.

Tịnh Hà thở dốc, cảm giác đau, tủi nhục, cả thân mình không còn tý sức nào, cô cảm nhận như đây không phải trái đất, không phải thân xác cô. Đích thị cô đã chết rồi và đó không phải Hạo Nhiên mà một tên quỷ dạ xoa nào đó biến hóa ra.

Nhưng chớp mắt mở mắt cô biết mình không chết, không có quỷ nào hết, cũng chẳng phải giấc mơ, đây là hiện thực, hiện thực làm cô đau lòng đến chết tâm.

Hắn trở lại trên môi vẫn nụ cười quái dị, đôi mắt vô hồn nhìn cô, hắn vung tay những hạt nhỏ li ti màu trắng tinh khiết như tuyết rớt nhẹ trên làn da máu của cô.

Nhiễm huyết vô tình,

Máu tươi,

Muối trắng xát vào vết thương cô,

Đau đớn,

Không còn sức lực để chống chọi,

Tịnh Hà co người mình lại mặc hắn hành hạ thân xác mình, cô khóc nhưng không còn mặn nữa. Nó rất tanh.

Cô chìm vào giấc ngủ sâu, bình yên quá!.

.............................

-Aaaaaaaaaa

Tịnh Hà nâng mí mắt nặng nhọc, chưa nhìn được ánh sáng chỉ thấy cả người như ngâm trong axit, rát quá!

Cô quờ quạng, đây là bồn tắm, đưa mắt nhìn xuống.

Chính mình được ngâm trong bồn tắm có sắc màu đỏ tươi, mùi nước chanh xộc vào mũi làm dạ dày cô cồn cào.

Cô muốn ói nhưng không đứng dậy được, tay chân bị trói chặt, tóc bị cắt trụi chỉ duy cái đầu trọc lóc, da thịt nứt toẹt, da thịt đỏ ủng lồi lên trông rất khinh tởm, chóng mặt quá kiểu này cô cũng chết vì mất máu thôi.

-Tỉnh rồi à?

Hắn đi vào, bế cô lên lau sạch người, lại đưa cô lên giường truyền máu cho cô, vẻ mặt nhu hòa không còn đáng sợ nữa, cô đưa mắt nhìn, tia hoảng sợ vẫn hiện rõ nhưng tia khó hiểu thì nhiều hơn.

-Xem phim không? – Hắn đút cô ăn, cô ngoan ngoãn ăn hết, hắn hỏi cô xem phim không, cô cũng gật đầu.

Hạo Nhiên mỉm cười yêu thương hôn bờ môi còn dính cháo, đi xuống lầu.

Một lúc trở lại hắn cầm trong tay một chiếc VCD mới , vui vẻ tắt hết đèn, khóa chốt cửa, hắn bật đĩa.

Trong đoạn băng làm cô giựt mình, bất động, đây là cảnh hôm qua mà.

Cảnh quay rõ ràng chính là hắn và cô, hắn tàn bạo đánh, tra tấn thân xác cô, lúc đó hắn không phải là con người nữa. Còn cô không thể chống cự lại, bị hắn chơi đùa giống như con gấu bông.

Tịnh Hà quay qua Hạo Nhiên, hắn vừa xem vừa cười như chính mình đang xem hài chứ không phải tra tấn cô.

Hắn quay sang trao cô nụ cười nhẹ nhàng, hỏi:

-Phim hay không Tịnh Hà?

Hà bần thần nhìn hắn, tim cô không đập nữa chắc là như thế, vì bây giờ cô không thể thở ra được có gì đó chặt nơi huyết quản cô.

-Hạo Nhiên, đâ...y... khôn...g phả...i phi..m...

Cô run rẩy trả lời.

Hắn sa sầm mặt, tay bóp lấy yết hầu cô, chỉ cần mạnh một chút nữa thôi cô sẽ được chầu trời.

-Tao nói phim là phim có nghe rõ?.

Hà gật đầu như mổ thóc.

Hắn lại cười, buông tay ôm cô vào lòng vuốt ve khuôn mặt cô.

Xoẹt

-Aaaaaaaa

Con dao trên tay hắn từ lúc nào xuất hiện, hắn rạch một đường dài trên má cô, máu tuôn như nước, cô ôm lấy má, lùi về sau, đôi mắt sợ hãi, trái tim cũng sợ hãi nhìn thần chết đang ngự trị trong thân xác trước mặt.

Hắn có thể lấy mạng cô bất cứ lúc nào.

-Lại đây nào, Hà ngoan của anh lại đây mình đi chơi nhé. – Hạo Nhiên dụ hoặc.

Hắn nghiến răng, mặt đanh lại, đùng đùng sát khí. Trước đó hắn cầm điện thoại cô, thấy Thiện Ngôn gọi hơn trăm cuộc, tin nhắn hỏi cô ở đâu, anh đến, lại nói sẽ giúp cô thoát khỏi hắn.

Nhiên nhếch mép cười, đập nát điện thoại, Tịnh Hà là của hắn muốn mang cô đi, chuyện đó dễ sao?.

Hắn gần như mất trí, lúc hành hạ cô xong hắn đã ngồi sụp xuống cạnh cô, cố gắng nhắm mắt lại nhưng tất cả hình ảnh về hai kẻ tội đồ cứ hiện lên.

Cảnh tượng cô rên rỉ dưới thân Thiện Ngôn mà hắn tưởng tượng ra làm hắn muốn giết chết hai người.

-Không

Tịnh Hà ôm mặt lùi đến góc giường, dùng hết lực tay đập chiếc đèn bàn lên đầu hắn.

Hắn bị tấn công bất ngờ ngất ngây tại chỗ, cô cũng choáng váng vì mất máu, nằm úp lên hắn.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 13: Tra tấn

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quyển 1 : Em Là Của Tôi Chương 12: Hành hạ