Truyện Quyển 1 : Em Là Của Tôi

Chương 10: Rời đi

Tác giả Kim Tuyến
Ngày mai Thiện Ngôn sẽ đến đưa cô đi, tạm biệt anh cô như kẻ mất hồn lên phòng nằm xuống giường, đắp mềm qua đầu.

-Huhu... đồ Hạo Nhiên đáng chết...

Cô mắng hắn, cô đang mắng hắn, cô bất ngờ với chính mình, cô hiểu được chính mình, xác định được những thứ xung quanh cô.

Điện thoại di động hắn mua cho cô chưa bao giờ đụng tới, có lẽ trước giờ cô không hề hiểu nó dùng ra sao. Nhưng khi cầm lên cô lại biết nó sử dụng như thế nào, lục số Lâm Phong trong danh bạ, cô gọi:

-Tịnh Hà? – Phong bắt máy giọng ngạc nhiên:

-Vâng.

-Sao em có thể?

-Không quan trọng, hãy nói cho em biết ngày mai có phải Nhiên sẽ kết hôn cùng chị Hoa.

Đầu dây bên kia im lặng, thở dài Phong lên tiếng:

-Đúng, nhưn...g...

Tút tút tút

Hà tắt máy cô chui vào mềm khóc rống lên, úp mặt xuống gối để cho giọng la của mình không bị người khác nghe, cô lại tìm số Thiện Ngôn bảo anh bây giờ cô muốn rời đi.

Ngôn đến, Hà cũng vừa lúc đi xuống, cô chẳng mang cái gì theo trừ bộ đồ trên người với đôi dép. Vú hai đang làm thức ăn thấy cô đi ra ngoài, gọi với theo:

-Cô chủ đi đâu vậy?

Tịnh Hà giựt mình đứng yên, giả ngốc gãi đầu cười, ánh mắt cầu cứu Ngôn, anh hiểu ý liền lên tiếng:

-Dạ dì con đưa Tịnh Hà đi chơi một tý.

Vú hai thấy Ngôn nói vậy cũng không nói nữa, quay lại làm công việc còn dở, bà chỉ hỏi để biết tý về thưa với cậu chủ thôi.

Ngôn đưa Hà ra xe.

-Em muốn có đi đâu? – Ngôn hỏi:

Hà đưa đôi mắt ngấn lệ nhìn anh.

-Anh có thể đưa em đi đến nơi mà Hạo Nhiên sẽ kết hôn không?

Anh chần chừ một chút nhưng cũng gật đầu, nhấn ga chạy đi.

Tịnh Hà đưa mắt nhìn xung quanh, khu phố, hàng cây lúc trước khi đi qua đây cô luôn thấy nó rất đẹp, cái gì cũng làm cho cô cảm thấy vui vẻ, nhưng bây giờ thì không, chúng thật vô vị, xấu xí và chán ngắt như cô vậy.

Đến một nhà hàng sang trọng, cô rảo bước cùng anh vào trong.

Nơi đây chẳng khác nào nơi cung điện vủa bậc địa chủ, trang trọng, quý phái, chỉ cần nhìn một chút đã làm cô thấy choáng váng.

Chiếc đèn chùm cổ điển bằng pha lê lấp lánh, những bức họa trên trần nhà càng tôn lên vẻ đẹp của căn phòng, bàn đến ghế đều trang trí bằng gam màu vàng kim, trên cao của sân khấu có một bức hình rất to.

Tịnh Hà quay mặt đi cố không cho nước mắt mình tuôn rơi. Cuối cùng cô cũng hiểu yêu là thế nào rồi, cô ghét cảm giác này.

Bức hình đó chính hắn và Ngô Hoa đang tay trong tay trao nhau chiếc hôn vĩnh cửu ( dòng chữ dưới poster ).

Ngôn từ lúc vào tới giờ vẫn im lặng, anh chỉ đi bên cạnh để giữ bình tỉnh cho cô ngốc bên cạnh, thấy cô khóc anh cũng không biết phải làm thế nào, chính anh bây giờ cũng đau không hơn gì cô.

Ra khỏi nhà hàng, Thiện Ngôn đưa Tịnh Hà đến một ngọn đồi cao nằm xa trung tâm thành phố, mất đi vẻ phồn hoa náo nhiệt, nơi cô đến thật yên bình thanh tĩnh, cô bước ra khỏi xe, leo lên nóc xe cô ngắm nhìn thành phố bên dưới.

-Em thấy mình có thể nắm giữ cả thành phố, anh nhìn nè.

Tịnh Hà ngốc lại quay về cô đưa tay ra che đi cái thành phố bên dưới, vẻ ngây ngô ấy là anh bật cười, đây mới đúng là cô vô lo vô nghĩ.

Thật thì, cô không như vẻ ngoài lúc này, nếu nói cô không lo gì cả thì quả thật là dối lòng nhưng đúng hơn cô muốn để chuyện gì đến sẽ đến, chuyện gì đi sẽ đi.

Rột ... Ọt...

Thiện Ngôn to mắt nhìn cô, cô cũng bất ngờ nhìn anh, đưa tay ôm bụng cô bảo:

-Em đói bụng quá!

-Haha mình đi ăn thôi.

Anh nắm tay cô đưa vào xe. Miệng cứ cười mãi không thôi, thật đúng là bé ngốc.

...................

Hạo Nhiên về nhà rất sớm, hắn mua hai vé xem phim, muốn tối nay dẫn cô ngốc đi xem, ngày mai lại đám cưới cả ngày sẽ không bên cô được, nghĩ đến vậy thôi anh đã thấy nhớ cô rồi.

Mà khi làm lễ xong anh sẽ về nhà, Ngô Hoa cũng dọn về đây nhưng ở phòng khác, cứ tìm đại lý do với cô bé ngốc, nói thế nào thì con mèo đó cũng tin thôi.

Mở cửa phòng ra, hắn thấy khác thường, con mèo ham ngủ đó đâu rồi? Tìm quay các phòng không thấy, anh hỏi vú hai:

-Tịnh Hà đâu vú hai?

Vú hai đang say sưa làm món thịt hầm trả lời:

-Dạ cậu chủ, cô chủ lúc sáng đã đi với cậu Ngôn rồi.

Mâu quang hắn sa sầm, đi nhanh xuống hỏi:

-Đi đâu?

Vú sợ sệt nói:

-Không biết, cậu Ngôn bảo dẫn cô chủ đi chơi tý sẽ về.

Hạo Nhiên mặc áo khoác vào, lên xe chạy đi tìm cô, không ngừng bấm gọi cho Thiện Ngôn, rốt cuộc cô ngốc đi đâu cùng tên đó, hắn muốn băm vằm tên chết tiệt đó ra.

Thiện Ngôn thấy số điện thoại hắn vốn định nghe nhưng Tịnh Hà không cho, bắt anh tắt âm ngồi ăn với cô.

“ Chết tiệt, cuối cùng đi đâu? “

Hắn mắng thầm quay đầu xe đi đến nhà Thiện Ngôn chờ, hắn không tin tên đó không về.

-Em muốn đi đâu nữa?

Ngôn hỏi, cô ngáp hơi dài trả lời:

-Về nhà anh, em muốn ngủ.

Anh thấy cũng kì nhưng anh hoàn toàn không có ý nghĩ đen tối gì hết, đồng ý đưa cô về nhà mình cũng có chết chóc ai đâu.

Xe vừa đậu trước cửa nhà, anh đã hoảng hốt đến đứng hình, hắn đang đậu xe trước nhà anh, thấy anh về hắn đã cười khinh bỉ đi tới.

Lại nhìn thấy Tịnh Hà nằm ghế sau ngủ ngon lành, Hạo Nhiên thiếu chút nữa đã cầm cây đập nát xe Ngôn.

Mở cửa xe ra Hà cũng choàng tỉnh, cô thấy hắn, tim nhói lên từng cơn, đau đớn cô ngồi lì trong xe không thèm ra.

-Ra đây – Hắn gọi.

Cô lắc đầu, hắn thấy kì lạ, gọi lại lần nữa nhưng cô vẫn lắc đầu.

Hạo Nhiên không có lòng kiên nhẫn hắn với người vào xe lôi cô ngốc ra, cô giựt tay lại chạy tới núp sau lưng Thiện Ngôn.

-Tịnh Hà.

Hắn tức giận quát, không biết hôm nay con bé đó ăn nhầm cái gì mà không thèm dính lấy hắn.

Thiện Ngôn lên tiếng:

-Về đi, Hà không muốn về với cậu đâu.

-Mày...

Bốp

Hạo Nhiên ra đòn bất ngờ, một cú đấm rơi ngay mặt của Ngôn, anh choáng váng lùi mấy bước, Hà hoảng sợ ôm chặt lấy anh, vô tình hành động đó của cô như đòn khiêu khích Nhiên, hắn bước tới lôi Hà sang.

Chát

Giáng ngay một bạt tay xuống khuôn mặt non mịn của cô, năm dấu tay hằn trên má, cô lao đầu thoát ra khỏi hắn chạy lại bên Ngôn đang đứng như trời trồng.

-Tôi không trở về, anh về với vợ anh đi.

Tịnh Hà vừa dứt lời cả hai cặp mắt đều chưng hửng nhìn cô, không ngờ cô có thể suy nghĩ mà nói ra như thế không phải cô bị ngốc sao?

-Mẹ khiếp, tao bảo mày qua đây có nghe không con ngu?

Hắn mất kiểm soát hùng hổ đi đến, Thiện Ngôn không làm kẻ hiền nữa anh cũng đứng trước mặt cô che chở cho cô.

Bốp Bốp Bốp

Hai người ra tay chẳng ai nương ai, nhào đến đấm đánh đến chảy máu, lợi thế tất nhiên nghiêng về Hạo Nhiên rồi, hắn có võ, còn Thiện Ngôn cũng biết nhưng không lại đâu.

Tịnh Hắn chạy vào can ra, xô mạnh Hạo Nhiên, không để ý thiên hạ nhỏ ra tay hắn bị bất ngờ ngã ra sau, đỡ lấy Ngôn đi vào trong, cô không thèm quay lại nhìn hắn, lúc này đây hắn muốn giết chết cô.

Giơ tay lên hắn bất giác thấy tay mình chảy máu, mới biết lúc nãy đánh nhau tay va trúng kiếng chiếu hạnh của Ngôn, hắn quẹt máu khóe miệng đứng dậy đi vào xe.

Hắn tức giận, đạp ga chạy nhanh về con đường cao tốc, hắn muốn làm gì? Hắn muốn chết? Không hắn muốn giải tỏa cảm giác chết chóc lúc này.

“ Tịnh Hà “
Loading...

Đọc Tiếp Chương 11: Hiểu lầm

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quyển 1 : Em Là Của Tôi Chương 10: Rời đi