Truyện Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 150 : Đoạt lòng dân đúng lúc

Tác giả Chá Mễ Thố

Ban đêm, Minh Nguyệt Thịnh ngó chừng xà ngang lên nóc phòng, Phượng Thất Thất cùng Phượng Thương ngụở bên cạnh, cách tường, Minh Nguyệt Thịnh Thịnh có thể tưởng tượng ra Phượng Thất Thất ở trongngực Phượng Thương ngủ yên ổn như thế nào.

Mặc dù hắn đã cố gắng làm ra vẻ không có gì, cũngđã làm bộ cùng Cổ Quân Dao giả ra bộ dáng ân ái, nhưng vô tình vô tâm, dù thế nào đều không làm bộđược. Thời gian từng chút từng chút mộtmà đi qua, Minh Nguyệt Thịnh có thể nghe được tiếng hít thở đềuđều của Cổ Quân Dao, chậm rãi có tiết tấu, tựa hồ đang nhắc nhở Minh Nguyệt Thịnh Thịnh, thờigian không còn sớm, có lẽ nên nghỉ ngơi.

"Ai ——" Minh Nguyệt Thịnh thở dàithật sâu, nhắm hai mắt lại. Chờ cổ độc trên người của Phượng Kiêuđược giải, nàng phải trở vềrồi, trở về ngôi nhà của nàng cùng Phượng Thương, hay là nên nắm chặt thời gian cuối cùng ở chung vớinàng, giúp Phượng kiêu đem cổđộc trên người giải trừ thôi.

Trong lòng Minh Nguyệt Thịnh có một chút tâm tư, lúc đầu thời điểm nói muốn cho Phượng kiêu nhận hắn làm cha nuôi. Nếu hắnkhông cùng cô gái khác ân ái thìcả đời này cũng sẽ không có con cái. Mà Nam Phượng quốc không thể nào đến đời của hắn mà bị chặt đứt nòi giống, cho nên hắn muốn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Phượng Kiêu. Có lẽ cái ý nghĩ này chỉ có một bên tình nguyện, nhưng chủ ý của hắn đã định, sau này vôluận dùng biện pháp gì cũng sẽ đem đứa con nuôi Phượng kiêu này lừa gạt đến Nam Phượng quốc .

Trải qua hai ngày trèo non lội suối, PhượngThương cùng bọn họ cuối cùng đã tới nơi được gọi là truyền thuyết của Tường tộc —— Bách điểu Sơn.

Bách điểu Sơn danh như ý nghĩa, là Sơn bởi vì trong núi loài chim bay đông đảo, cho nên có tên là Bách điểu. Bắc Phương phần lớn đều là bình nguyên lại rất ít núi ngược lại Nam phương cónhiều núi. Bách điểu Sơn thìcàng cao chót vót, chỉ có một vài đường đá nhỏ, quanh co khúc chiết* (ngoắt ngoéo, ngoằn ngoèo)thông tới hướng đỉnh núi.

Đường không dễ đi, cho đến khi trời tối bọn họ mới tới được trại của Tường tộc. Trại của Tường tộcphần lớn là được xây bằng nhà trúc treo lơ lửng giữa trời, cách mặt đất khoản hơn một mét. Vừa nghe nói tộc trưởngCổ Đức cùng Đại tiểu thư Cổ Quân Uyển trở về, tất cả mọi người trongtộc đều đi ra ngoài chào đón bọn họ. Ở chỗ này, Phượng Thất Thất rõ ràng cảm thấy người Tường tộc rất nhiệt tình.Ở Tường tộc uy tín của Cổ Đức rất cao, rất nhiều người đi chào hỏi Cổ Đức và Cổ Quân Uyển, vị hoàng đế Minh Nguyệt Thịnh nàyđối với của bọnhắn cũng không nổi tiếng bằng hai cha con họ.

Biết đám người của Phượng Thương là Bắc Chu quốc đi đường xa đến nên được làm khách quý, bách tính (dân chúng) trong Tường tộcrối rít lấy ra rượu hảo hạng cùng nước trái cây mùi vị ngon để chiêu đãi bọn họ. Những người dân tộc thiểu số này, ở trên đất trống trong trại nổi lên lửa, nam nữ già trẻ mặc vào bộ đồng phục dân tộc đặc sắc, vừa múa vừa hát, hoan nghênh những khách nhân tônquý này.

"Nếm thử món ăn đặc sắc nơi này của chúng ta đi, Tùng nhung nướng (nấm thông)!" trướcmặt Cổ Đức, bày ra một cái giá nướng, các loại thức ăn dùng móc sắt xuyên qua để nướng, tòa ra một mùi thơm hấp dẫn.

Thức ăn Tường tộc lấy đồ nướng làm chủ, trong quátrình nướng ở trên thức ăn quét lên một ít hương vị đặc biệt, như là dầu vừng mật ong, sau khi nướng chín căncứ vào khẩu vị khác nhau của mỗi người mà chế biến ra nước chấm, giữ cho hương vị của đồ ăn hoàn toàn tinh khiết thiên nhiên, đồ ăn thiên nhiên luônngon nhất.

"Nếm thử!" Cổ Đức cầm một xâu nấm thông đưa cho Phượng Thương, "Xem một chút coikhẩu vị có hợp không!"

Lúc Cổ Đức nói chuyện, nam nữ già trẻ của Tường tộc đều nhìn Phượng Thương, muốn biết người này sẽlàm như thế nào. Phượng Thương nhận lấy xâu nấm thông từ trong tay Cổ Đức, chấm gia vị đút vào trong miệng.

"Như thế nào?"

"Vô cùng mỹ vị! Ta rất thích!"

Nghe lời Phượng Thương nói...

Cổ Đức cười "Ha ha" rất lớn mà những dân chúng Tường tộc kia tất cả mọi ngườicũng cười lên.

"Đám người chúng ta được hoan nghênh rồi" Minh Nguyệt Thịnh ởbên cạnh Phượng Thất Thất cẩn thận giải thích. Thì ra người Tường tộc đối với thức ăn sùng bái cao xa hơn hết thảy, bọn họ cho rằng thức ăn thiên nhiên là trời ban ân, chỉ có người tiếp nhận cách ăn uống của Tường tộc mới có thể cho là bằng hữu. Mới vừa rồi Phượng Thươngthích ăn nấm thông, còn đối với ẩm thực của Tường tộc khen ngợi, những thứ dân chúngthuần phác của tường tộc kia cũng bởi vì ... dạng lý do đơn giản này mà đón nhận Phượng Thương.

"Tới uống rượu!" Cổ Đức đổ tràn một chén bồ đào (rượu nho) chế riêng thành rượu ngon, đưa cho Phượng Thương." hôm nay không saykhông nghỉ!"

"Không say không nghỉ!"

Người Tường tộc đều giơ chén sừng trâu lên hoan hô, không khínáo nhiệt như vậy, cũng lây sang Phượng Thất Thất của bọn họ, Hoàn Nhan Khangcũng giơ lên chén sừng trâu, "Cạn chén! Không say không về!"

Hoàn Nhan Khang bộ dáng hào khí, hơi được tâm ýcủa Tường tộc, còn các thiếu nữ tường tộc, thì lôi kéo Cổ Quân Dao cùng Tô Mi, bảo các nàngphải đi khiêu vũ."Ta không biết khiêu vũ a!" Cổ Quân Dao khiêm nhường nói, lại bịCổ Quân Uyển lôi kéo đi vào trongđám người, "Tới đây, cùng nhau nhảy theo nhịp !" ,

Tô Mi rất hào phóng, mặc dù nàng không biết nhảy, nhưng chỉ nhìn mấy lần là có thể nhảy theo những người này cùng nhau náo nhiệt, PhượngThất Thất ôm Phượng Kiêu, cho nên chẳng qua là ngồi cười nhìn Tô Mi và các nàng.

"Phu nhân, tới khiêu vũ đi" một thiếu nữ chải bím tóc đi tới trước mặt Phượng Thất Thất có ý muốnmời nàng.

"Ta phải trông nom hài tử!" PhượngThất Thất nói dịu dàng cự tuyệt, cô gái kia lại không chịu bỏ qua, "Phu nhân, hài tử có thể giao cho phu quân ngài a! Hiếm khi tới nơi này của chúng ta làmkhách,! Phu nhân còn trẻ lại xinh đẹp như vậy, kỹ thuật nhảy của ngài nhất định rất đẹp!"

Phượng Thất Thất còn muốn cự tuyệt, thì Phượng Thương từ trong ngực nàng đỡ lấy Phượng kiêu, "Đi đi, ta sẽ trong nom hài tử!"

"Tốt!" Phượng Thương chu đáo như vậy, Phượng Thất Thất cười đi tới đám người.

Cổ Quân Uyển thấy Phượng Thất Thất tới đây, lập tức thổi một tiếng huýt sáo vangdội, sau đó nói với một nhóm người Phượng Thất Thất nghe không hiểu lờinói..., đại khái là tiếng nói của Tường tộc. Nghe lời Cổ quân Uyển nói Tường tộcgià trẻ lớn bé đều hoan hôlên, mọi người dàn ra chừa một chỗ đất trống trãi, vỗ tay rồi hướng về phíaPhượng Thất Thất cười, còn cóngười bắt đầu ồn ào.

"Tiểu Uyển, ngươi mới vừa nói cái gì a?" Phượng Thất Thất có chút không giải thích được nhìn Cổ Quân Uyển cười khanh khách trênmặt đất, lôi kéo tay Phượng Thất Thất, "Ta nói cho bọn họbiết, ngươi làmột đại mỹ nữ một đại tài nữ, nhảy khiêu vũ đặc biệtđẹp. Cho nên tất cả mọi người hoan nghênh ngươi biểudiễn đó"

"Ách ——" Phượng Thất Thất sửng sốt,nàng đã bị Cổ Quân Uyển chuyển"Bán đứng"

"Thất Thất, khiêu vũ đi. Ta nghe Tấn Mặc nói ngươi khiêu vũ rất đẹp. Người tường tộc chúng ta thích nhất vũ điệu, nếu ngươi nhảy khiêu vũ đẹp mắt, tất cả mọi người sẽ thích ngươi!"

Cổ Quân Uyển đem Phượng Thất Thất kéo đến bên cạnh, lặng lẽ bổ sung thêm một câu,"Dân tâm (lòng của người dân) a, Thất Thất ngươi phải nhớ muốn giảicổđộc cho Phượng Kiêu phải làm cho tất cả mọi người thích các ngươi mới được. Thấy không, người ngồi bên kia là trưởng lão! Cho dù các ngươi có thể quá tam quan (qua ba cửa ải), trưởng lão phản đối cũng không có thể giải cổ độc cho Phượng Kiêu. Tường tộc không phảilàcha ta định đoạt, cái gì cũng phải do mọi người biểu quyết bỏ phiếu mới được ! Chớ xem thường những người này, bọn họ đều có quyền biểu quyết !"

Cổ Quân Uyển giải thích, để cho Phượng Thất Thất bắt đầu hiểu cái dân tộc thú vị này không phải khủng bố giống như trongtruyền thuyết như vậy. Tường tộc am hiểu dùng cổ độc, ở trong lòng mọi người cổ độc làmột loại sinh vật vô cùng kinh khủng, cho nên sự tồn tại của Tườngtộc cũng rất thần bí, làm cho người ta nghe liền cảm thấy sợ.

Nhưng đi tới Bách điểu Sơn, hơn nữa sau khi trải qua khoảng thời gian ngắn tiếpxúc, Phượng Thất Thất phát hiện người tường tộc thật ra vô cùng nhiệt tình hiếu khách, bọn họ đãi khách bằng phương thức trực tiếp lại đơn giản, đó chính là sự thuần phác của dân tộc thiểu số.

Phượng Thất Thất biết Cổ Quân Uyển muốn giúpmình. Nàng là Đại tiểu thư tường tộc, lại quen thuộcđặc điểm của người tường tộc, nghĩ đến sự tán thành cùng ủng hộ của ngườitường tộc, nhất định phải dùng phương thức biểu diễn mà bọn họ thích.

"Nếu như vậy, ta đây sẽ khiêm nhường!" Phượng Thất Thất nhẹgiọng nói thầm mấy câu bên tai Cổ Quân Uyển, Cổ Quân Uyển gật đầu lia lịa.

Phượng Thất Thất một thân màu đỏ, trong tay kéo một cái Hồng sa. Còn CổQuân Uyển lui ra, từ trong tay một nam tử nhận lấy dùi trống, một mặt hướngvề hai người ôm đại cổ xù xì mà gõ lên tiếng: "Đông —— đôngđông đông —— đông ——"

Tiếng trống vang lên, trên sân an tĩnh lại, mọi ánh mắt tập trung trên người hồng y nữ tử trêncái sân kia .

Ánh trăng toả sáng bao phủ Phượng Thất Thất,nàng bận váy hồng như phủ một tầng màu bạc sa.

"Đông —— đông đông đông —— đông ——"Phượng Thất Thất theo nhịp trống, trong tay quơ Hồng sa nàng nhảy vọt lên,giống như Tiên Tử dưới ánh trăng. Tiếng trống kịch liệt của Cổ Quân Uyểngiống như trống trận đều không hề khác nhau, tiết tấu kịch liệt làm đông đông phấn chấn lòng người.

Cả điệu nhảy, không có bất kỳ âm nhạc phụ trợ nào, có chẳng qua là âm cổ (âm nhạc cổ) mạnh mẽ. Phượng Thất Thất giống nhưmột nữ thần chiến tranh, đem loại cảm giác tình cảm giác mãnh liệt này biểu diễn vô cùng nhuần nhuyễn. Vốn là cô gái tính tình nhu mì lại xinhđẹp, nhưng Phượng Thất Thấtlại có thể cứng rắn mà vượt qua khó khăn, hành động kiên cường làm tiếng trống tăng thêmnhân tố nhu hoà.

Minh Nguyệt Thịnh nhìn Phượng Thất Thất, khôngbiết nên dùng tiếng nói như thế nào để diễn tả tâm tình mình lúc này .

Đại khái, điệu nhảy cũng như nội tâm bên trong của Phượng ThấtThất sao! Kiên cường ở bên trong, mang theo sự nhu hoà tựa nhưtính cách của nàng, kiên cường lại không mất sự nữ tính vốn có, hết thảy đều là phẩmđức tốt đẹp. Khiêu vũ như vậy, người như vậy làm sao mà người ta không yêu? Không thích đây.

Cùng tâm tình của Minh Nguyệt Thịnh, dânchúng tường tộc cũng bị vũ đạo của Phượng Thất Thất hấp dẫn một cách sâu sắc. Ngườinày cực kì xinh đẹp màlinh hồn trong vũ đạo của nàng càng giống tính cách của dân tộc tường tộc.

Bọn họ sinh tồn trên mãnh đất này từ bao nhiêu đời nay, dùng phương thức của bọn họ chốngchọi cùng thiên nhiên, ở chỗ này cắm rễ (sinh sống lâu), kiên cường mà sốngsót, rất nhiều người vì vũ đạo này của Phượng Thất Thất mà tìm thêm được người đồng cảm, càng nhiều người bắt đầu gõ trống trong tay, đi theo tiết tấu của Cổ Quân Uyển, cùng Phượng Thất Thấtphối nhạc.

Rung động, đây là cảm giác mà Phượng Thất Thất mang đến cho Cổ Đức. Dọc theo con đường này Phượng Thất Thất cho Cổ Đức cảm giác nàng là một côgái ôn nhu hiền thục , hắn không nghĩ tới Phượng Thất Thất có tư thế hiên ngang nhưvậy, một mặt kiệt ngao bất tuần (cương quyết bướng bỉnh).

Phượng Thất Thất trên không trung bay múa,giống như yêu tinh, thời điểm bay lên mũi chân của nàng giẫm qua lá trúc đang rũ xuống theo cổ lực kia, cuốn ra những đóa "Hoa nhi" xinh đẹp, sáng lạng biết bao, làm cho người ta cócảm giác mới mẻ.

Nhìn bộ dáng tộc nhân của mình, Cổ Đức biết cô gái này đã chinh phục được tộc nhân của hắn. Dùng vũ đạo chinh phục lòng người, cái biện pháp này đúng thật làtốt, xem ra Cổ Quân Uyển thật sựxem Phượng Thất Thất là bạn rất thân mà đối đãi, cho nên mới cho nàng "kỳ chiêu" vậy.

Bất quá, Phượng Thất Thất cũng là người có tư chất hấp dẫn, làm cho người ta theo đuổi. Từ lúc nàng nhảy múa đến bây giờ, trên sân không khí bị nàng dẫn tới cao nhất, những người kia hiểnnhiên bị vũ đạo của Phượng Thất Thất đả động, ngay cả các trưởng lão bên cạnh đều gật đầu lia lịa, xem ra bọn họ cũng rất có hảo cảm với Phượng Thất Thất.

Đằng Nguyên trưởng lão ngồi ở bên trong hàngtrưởng lão, từ Cổ Đức trở lại, hắn một mực đánh giáPhượng Thương cùng những người này. Thân là một trong trưởng lão có quyền nói chuyện nhất trong Tường tộc, Đằng Nguyên trưởng lão đã sớm biết mục đích Phượng Thương đến đây từ Long Trạch Cảnh Thiên. Hắn và bọn họ đã trao đổi điều kiện, trao đổi thần tiên cao làm điều kiện, hắn sẽ không để cho Phượng Thương như ý nguyện.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 151 : Thiếu Một Thứ Cũng Không Được

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi Chương 150 : Đoạt lòng dân đúng lúc