Truyện Quỷ ám

Chương 10 - part 01

Tác giả William Peter Blatty
Chương 10 Nàng đứng nơi lối đi dành cho khách bộ hành trên cầu Key Bridge, đôi tay dựa trên thành cầu, bồn chồn, chờ đợi, trong khi xe cộ trên đường về nhà nghìn nghịt đàng sau nàng, trong khi những người lái xe canh cánh bên lòng những nỗi ưu phiền thường nhật cứ bóp còi tí toe, những vè cán xe cứ thúc vào nhau với những cái cọ quẹt ơ hờ. Nàng đã gặp Mary Jo, đã nói dối với bà ta.

" Regan khỏe ạ. Nhân tiện, tôi đang định tổ chức một dạ tiệc khác. Tên vị bác sĩ tâm thần học Dòng Tên ấy là gì nhỉ ? Có lẽ tôi sẽ ghi ông ta vào danh sách các khách mời."

Có tiếng cười hắt lên từ phía dưới nàng, một đôi tình nhân trẻ mặc jean xanh trên một chiếc xuồng thuê bao. Bằng một cử chỉ bứt rứt, nóng vội, nàng gẩy tro trên điếu thuốc lá và ngước nhìn lối đi của khách bộ hành trên cầu chạy về hướng đặc khu. Có ai đó hối hả tiến đến nàng, quần ka-ki và áo len màu lam. Không phải một linh mục, không phải ông ta rồi. Nàng lại đảo mắt nhìn xuống sông, nhìn vào nỗi bơ vơ lúng túng của nàng đang xoáy lốc sau làn nước từ chiếc xuồng màu đỏ tươi. Nàng có thể đọc được tên chiếc xuồng kẻ dọc bên lườn : Caprice.

Có tiếng bước chân. Người đàn ông mặc áo len đến gần hơn, bước chân lơi chậm lúc ông tới chỗ nàng. Nhìn liếc ngang, nàng thấy ông ta tựa một cánh tay trên thành lan can, nhanh chóng, nàng quay đầu về phía Virginia.

" Tiếp tục đi đi, tên thô bỉ kia," nàng quát tháo ông ta, giọng khàn khàn, vừa búng điếu thuốc xuống sông. "Nếu không, thề có Chúa, tôi sẽ hô hoán cảnh sát đến đấy."

" Cô MacNeil ? Tôi là cha Karras."

Nàng giật mình, đỏ mặt, quay thoắt lại. Cái gương mặt thô kệch, nhằn nhện đó. " Ôi lạy Chúa ! Tôi là... Giê-su ơi !"

Nàng giật cặp kính mát ra, luống cuống, rồi đẩy ngay mục kính trở lại lúc đôi mắt tối tăm, buồn thảm kia dò xét nàng. 

" Lẽ ra tôi cần phải thưa trước với cô là tôi không mặc áo dòng. Xin lỗi."

Giọng ông nâng niu như lời ru, cởi mở cho nàng hết các gánh nặng, còn đôi bàn tay mạnh mẽ của ông khẽ chắp lại. Đôi tay to lớn nhưng lại nhạy bén: những bàn tay của Michelangelo đầy gân. Chris cảm thấy một cách nào đó, tia nhìn nàng bị hai bàn tay đó thu hút ngay lập tức.

" Tôi nghĩ như thế có lẽ đỡ lộ liễu hơn nhiều," ông nói tiếp. " Dường như cô rất quan tâm muốn giữ cho chuyện này được kín đáo."

" Tôi ngỡ lẽ ra tôi phải quan tâm đừng có biến mình thành một con lừa như thế này," nàng phản bác, vội dọ dẩm trong chiếc ví tay. "Tôi cứ ngỡ cha là... "

" Người?" ông chen vào với một nụ cười.

" Tôi đã rõ điều đó khi tôi gặp cha vào một ngày đó trong khuôn viên đại học rồi." Nàng vừa nói vừa lục lạo mấy túi áo quần "Chính đó là lý do khiến tôi đã gọi cha. Cha có vẻ người." Nàng ngước lên thấy ông đang ngắm đôi tay nàng. " Cha có thuốc lá chứ, thưa cha ?"

Ông thọc tay vào túi áo sơ mi. " Cô hút thuốc không đầu lọc được chứ ?"

" Ngay lúc này thì thuốc lá hạng bét tôi cũng hút nữa là."

Ông khẩy một điếu Camel ra khỏi gói thuốc. " Với trợ cấp của tôi, tôi vẫn thường xuyên hút thuốc hạng bét."

" Lời khấn nguyện sống nghèo khó," nàng thì thầm lúc rút điếu thuốc, mỉm cười, vẻ căng thẳng.

" Một lời khẩn nguyện sống nghèo khó có nhiều công dụng," ông bình luận, cho tay vào túi tìm diêm. " Chẳng hạn những công dụng gì ?"

" Lời khấn sống nghèo khó làm cho thuốc lá rẽ tiền hút thấy ngon hơn." Một lần nữa, ông khẽ phát một nụ cười nữa miệng lúc nhìn bàn tay nàng cầm điếu thuốc. Bàn tay đó run rẩy. Ông trông thấy điếu thuốc chao đảo theo những nhịp giật nẩy rõ nhanh, thất thường và không ngừng, ông giật điếu thuốc khỏi tay nàng rồi gắn lên miệng ông. Ông đốt thuốc, hai tay khum che lấy que diêm. Ông bập bập điều thuốc. Trao điếu thuốc lại cho Chris, ông dõi mắt ngắm xe cộ ngược xuôi qua cầu. " Dễ chịu hơn nhiều. Gió thoảng đến từ dòng xe cộ lưu thông," ông bảo nàng.

" Cám ơn cha."

Chris nhìn ông với vẻ đánh giá, với lòng biết ơn, thậm chí với niềm hy vọng. Nàng biết điều ông vừa làm. Nàng nhìn lúc ông đốt điếu thuốc lá cho chính mình. Ông quên khum đôi tay. Lúc ông thở khói ra thì mỗi người đã tì một khuỷu tay lên thành cầu.

" Cha quê ở đâu, thưa cha Karras ? Nguyên quán ấy?"

" New York."                     

" Tôi cũng thế. Dù chẳng bao giờ trở về. Còn cha ?"

Karras cố dằn nỗi nghẹn ngào đang dâng lên cổ họng. " Không, tôi cũng không trở về." Ông cố phác một nụ cười. " Nhưng tôi không phải tự quyết định những việc đó."

" Chúa ơi, tôi ngốc quá. Cha là một linh mục. Cha phải đi nơi nào họ phái cha đi."

" Đúng thế."

" Làm thế nào một bác sĩ tâm thần lại trở nên một linh mục được ?" nàng hỏi.

Ông nôn nóng muốn biết vấn đề cấp bách mà nàng đề cập đến khi gọi điện thoại cho ông là chuyện gì. Nàng đang dò đường, ông có linh cảm đến điều gì đây ? Ông không được thúc bách. Cứ để cho nó đến... nó sẽ đến thôi.

" Vấn đề hoàn toàn ngược lại." Ông nhẹ nhàng chỉnh nàng. " Hội... "

" Ai cơ ?"

" Hội của Đức Chúa Giê-Su. Gọi tắt là Dòng Tên."

" Ồ, tôi hiểu."

" Hội đã cử tôi đi học y khoa và môn tâm thần học."

" Ở đâu ?

" Ồ, thì ở Harvard, II Johns Hopkins, Bellevue." Ông chợt nhận ra là ông muốn gây ấn tượng với người phụ nữ này. Tại sao vậy ? Ông tự hỏi, và lập tức ông nhìn thấy câu trả lời ngay trong những xóm nhà ổ chuột cũ thời thơ ấu ông, trong những bao lơn các rạp hát ở Mạn Dưới Khu Đông. Nhỏ Dimmy với một ngôi sao điện ảnh.

" Không tồi." nàng nhận xét, gật đầu.

" Chúng tôi đâu phải khấn nguyện sống nghèo khó về mặt tinh thần."

Nàng cảm nhận được một nét chạnh lòng, nàng nhún vai, quay ra trước đối diện với dòng sông. " Coi kìa, chỉ đơn giản là vì tôi chưa biết cha thôi, và... " nàng rít một hơi thuốc, dài và sâu, rồi phà khói ra, dụi tắt mẩu thuốc vào thành cầu. " Cha là bạn của cha Dyer, đúng chứ ?"

" Phải, đúng như vậy ?"

" Khá thân ?" " Khá thân."

" Ông ấy có kể về bữa tiệc đó không ?"

" Ở nhà cô ấy à ?"

" Ở nhà tôi."

" Vâng, ông ấy bảo là cô có vẻ người."

Nàng bỏ qua chuyện đó, hoặc giả làm như không biết tới. " Ông ấy có nói về con gái tôi không ?"

" Không, tôi không biết là cô có một người con gái."

" Con bé được mười hai tuổi. Ông ấy không đề cập gì đến con bé sao ?"

" Không hề."

" Ông ấy không kể cho cha nghe về điều con bé đã làm sao ?"

" Ông ta chẳng hề động gì đến cô bé cả."

" Vậy ra các linh mục giữ mồm giữ miệng kín thật, đúng không ?" p>

" Cũng còn tùy." Karras trả lời.

" Tùy gì cơ ?"

" Tùy ở vị linh mục."

Bồng bềnh bên rìa cõi nhận thức của ông là một lời cảnh cáo phải coi chừng các phụ nữ có những sức hấp dẫn điên loạn đối với các linh mục, các phụ nữ có khát vọng - một cách vô thức và núp dưới lớp vỏ ngụy trang của một vấn đề khác - muốn cám dỗ những đối tượng không thể vói tới.

" Này, tôi muốn nói đến đại loại như việc xưng tội. Cha không được phép nói về việc đó, đúng ?"

" Vâng, đúng như vậy."

" Còn ngoài việc xưng tội ra," nàng hỏi ông. " Ý tôi muốn hỏi, việc gì sẽ xảy ra, nếu... có... ?" Lúc này đôi tay nàng kinh động, run rẩy. "Tôi tò mò... không, không, thực sự tôi muốn biết, ý tôi muốn nói là, nếu có một người nào đó, cứ cho là một phạm nhân đi, như thể là một kẻ sát nhân hay gì gì đó, cha biết chứ ? Giả dụ y đến với cha tìm sự giúp đỡ, cha có tố cáo y với cảnh sát không ?" 

Có phải người đàn bà này đang tìm kiếm lời khuyên chăng? Có phải nàng đang xua tan những nỗi nghi ngờ để dọn mình trở lại đạo chăng? Có nhiều người, Karras biết họ tiếp cận sự cứu rỗi cứ như thể đó là một chiếc cầu khả nghi treo lơ lửng qua một vực thẳm. " Nếu anh ta đến với tôi để tìm kiếm một sự giúp đỡ tâm linh thì tôi xin nói là: không." Ông đáp.

" Vậy là cha sẽ không tố cáo y ?" p>

" Đúng, đúng vậy, tôi sẽ không tố cáo anh ta. Có điều tôi sẽ cố thuyết phục anh ta tự nộp mình."

" Và cha sẽ làm cách nào để xin cử hành một nghi lễ đuổi quỷ ?"

" Xin lỗi?"

" Nếu có người bị một loài quỷ dữ nào đó ám vào, cha sẽ nghĩ sao về việc xin phép hành lễ đuổi quỷ ?"

" À, việc trước tiên là ta phải đặt y vào một chiếc máy thời gian rồi đưa y ngược về thế kỷ mười sáu." Nàng chới với. " Cha nói thế là nghĩa gì? Tôi không hiểu ý cha." p>

" Vâng thì, đơn giản là việc đuổi quỷ không còn diễn ra nữa, thưa cô MacNeil."

" Từ khi nào vậy ?"

" Từ khi chúng ta hiểu biết về các chứng tâm thần, về chứng hoang tưởng pa-ra-noi-a, chứng bản ngã phân liệt; tất cả những căn bệnh mà người ta đã dạy tôi tại Harvard."

" Cha đang đùa ?" Giọng nàng chao đảo vì một nỗi thất vọng, bối rối còn Karras thì ân hận vì sự bộp chộp nóng nảy của mình. Nhân đâu ông lại buộc miệng như thế chứ ? Lời lẽ nó cứ tự dưng nhảy vọt lên lưỡi ông, chẳng ai khiến cả.

" Thưa cô Macneil, nhiều người công giáo có học thức," ông nói với nàng bằng một giọng khoan hoà hơn, " ngày nay không còn tin vào ma quỷ nữa, còn nói về việc đuổi quỷ thì kể từ khi tôi gia nhập Dòng Tên cho đến nay, tôi chưa hề gặp một linh mục nào từng làm phép đuổi quỷ một lần trong đời. Không một ai cả."

" Cha có phải thực sự là một linh mục không ?" Nàng hỏi với một giọng sắc cạnh đầy tuyệt vọng và cay đắng. " Hay là cha xuất thân từ Trung Tâm Chuyên Trách Các Vấn Đề Tâm Thần ? Tôi muốn nói là cha nghĩ sao về tất cả những chuyện đuổi quỷ của Chúa Ki-tô được chép trong Thánh Kinh đây ?"

Lại một lần nữa ông trả lời hoạt bát, không cần suy nghĩ. " Coi kìa, nếu Đấng Ki-tô mà lại nói với những kẻ bị nghi là quỷ ám rằng họ mắc chứng tâm thần phân liệt, chứng bệnh mà tôi nghĩ là họ mắc phải thật, thì chắc người ta đã đóng đinh ngài lên thập giá sớm hơn ba năm rồi."

" Ủa, thật vậy sao ?" Chris đặt một bàn tay run rẩy lên gọng kính mát, giọng nàng chùng hẳn xuống trong một nỗ lực cố tự chủ. " Đây, câu chuyện là thế này, thưa cha Karras, số là có một kẻ chí thân với tôi có thể đã bị quỷ ám. Cô ấy cần được đuổi quỷ. Cha có vui lòng hành lễ đuổi quỷ không ?"

Đối với Karas, mọi sự chợt có vẻ vô thực; cầu Key Bridge phía bên kia sông, cửa hiệu Hot Shoppe, dòng xe cộ lưu thông, Chris MacNeil, ngôi sao điện ảnh. Lúc ông nhìn chăm nàng, cố xoay sở một câu trả lời, nàng tháo kính mát ra và Karras cảm nhận được một vẻ chấn động co rúm, thoáng nhanh trong sắc đỏ hoe, trong nét van vỉ khẩn cầu đến điều đó ở đôi mắt hốc hác ấy. Người đàn bà này đang nói chuyện nghiêm túc, ông nhận ra điều đó.

" Thưa cha Karras, đó chính là con gái tôi," nàng bảo ông, giọng khàn khàn, "con gái của tôi !"

" Vậy thì lại càng có lý do," rốt cuộc ông nhỏ nhẹ nói, " để mà quên đi chuyện đuổi quỷ và.."

" Tại sao ? Chúa ôi, tôi không còn hiểu gì cả !" Nàng bùng nổ trong một giọng rạn vỡ và cùng quẩn.

Ông nắm lấy cườm tay nàng trong một bàn tay an ủi, dỗ dành. " Trước hết," ông bảo nàng bằng giọng vỗ về, " điều đó có thể khiến mọi sự trở nên tồi tệ mà thôi."

" Nhưng như thế nào chứ ?"

" Nghi lễ đuổi quỷ có sức ám thị nguy hiểm. Cô thấy đó, có thể gieo cái ý niệm quỷ ám vào nơi trước đó chưa hề có ý niệm đó, hoặc giả đã có rồi, nó có thể làm củng cố mạnh mẽ thêm. Hai nữa, thưa cô MacNei, trước khi chấp thuận một nghi lễ đuổi quỷ, bao giờ Giáo hội cũng tiến hành một cuộc điều tra để xem rõ thực hư. Thủ tục đó rất mất thì giờ. Lâm thời, non gái... "

" Thế cha không thể tự mình hành lễ đuổi quỷ được sao ?" Nàng khẩn khoản, làn môi dưới nàng bắt đầu run rẩy. Mắt nàng đẩm lệ.

" Coi kìa, linh mục nào cũng có quyền năng đuổi quỷ hết, nhưng ông ta cần phải được sự chấp thuận của Giáo hội đã, và thành thật mà nói, giáo hội hiếm khi nào chuẩn y việc đó, cho nên... "

" Cả đến nhìn con bé một chút, cha cũng không được phép sao ?"

" Ồ, xét trên cương vị một bác sĩ tâm thần thì được chứ, tôi có phép chứ, thế nhưng..."

" Con bé cần một linh mục !" Chris chợt la lên, nét mặt lại nhúm nhó đầy giận hoảng và sợ sệt. " Tôi đã đưa nó đến tất cả những tên bác sĩ, những chuyên gia tâm thần học chó đẻ, khốn kiếp trên thế giới và bọn đó đẩy tôi đến tìm cha, vậy mà bây giờ cha lại đẩy tôi đến bọn chúng !"

" Nhưng con gái của... "

" Ôi Chúa, sẽ không còn ai giúp đỡ tôi sao ?" TIếng hét đứng tim ấy lanh lãnh trên mặt sông. Lũ chim giật mình tung cánh bay phần phật lên khỏi hai bên bờ. " Ôi Chúa ơi, phải có ai đó giúp đỡ tôi chứ !" Chris than vãn lúc nàng gục người vào ngực cha Karras mà bần bật thổn thức. "Xin hãy cứu giúp tôi ! Hãy cứu giúp ! Làm ơn ! Giúp..."

Vị tu sĩ Dòng Tên cúi nhìn nàng, ông nâng đôi tay an ủi lên đỡ đầu nàng trong khi các khách ngồi xe trên dòng lưu thông nghìn nghịt qua cầu nhìn họ qua cửa xe với vẻ thờ ơ, lãnh đạm.

" Được rồi," Karras thủ thỉ lúc ông vỗ về vai nàng. Ông chỉ muốn trấn an nàng, chiều ý nàng, đẩy lùi cơn kinh loạn của nàng. "... Con gái tôi ?" Chính cô ta mới là người cần đến sự giúp đỡ của một bác sĩ tâm thần. " Được rồi, tôi sẽ đến thăm cô bé," ông bảo nàng. " Tôi sẽ đến thăm cô bé."

Trong yên lặng, ông đến gần ngôi nhà ấy cùng với nàng, cùng với một cảm giác bâng khuâng về một cái gì không thật, cùng với những ý nghĩ về bài giảng ngày hôm sau của ông tại trường Y khoa thuộc Viện Đại học Georgetown. Ông vẫn chưa sửa soạn những ghi chú cần thiết cho bài giảng.

Họ leo lên khoảng sân trước nhà. Karras nhìn xuống con phố dến Khu Cư xá Dòng Tên và ông nhận ra là mình đã lỡ mất bữa ăn tối. Lúc đó là sáu giờ kém mười lăm phút. Ông nhìn Chris tra chìa khoá vào ổ. Nàng lưỡng lự quay lại nhìn ông. " Thưa cha... Cha nghĩ có cần phải mặc áo linh mục không ?"

Giọng nói đó sao mà trẻ thơ, sao mà ngây ngô. " Quá nguy hiểm," ông bảo nàng. Nàng gật đầu và khởi sự mở cửa. Chính lúc đó Karras mới cảm thấy một sự báo động níu kéo liên tục, lạnh buốt. Nó cồn cào suốt huyết mạch ông như những mảnh nước đá.

" Cha Karras ?" Ông ngước lên. Chris đã bước vào trong. Nàng đang giữ cánh cửa cho ông.

Trong một thoáng lưỡng lự, ông cứ đứng bất động, rồi thình lình ông quầy quả đi tới, bước vào trong ngôi nhà với một cảm giác kết thúc kỳ lạ.

Karras nghe thấy tiếng huyên náo. Trên lầu, một giọng sâu lắng vang rền đang văng ra những lời tục tĩu ầm ầm như sấm, những lời đe doạ trong cơn giận dữ, oán ghét và thất vọng.

Karras liếc nhìn Chris. Nàng đang nhìn ông đăm đăm trong câm nín. Rồi nàng tiến tới trước. Ông theo nàng lên lầu rồi xuôi hành lang đến phòng ngủ Regan, ở đó Karl dựa người vào tường đối diện ngay cánh cửa ra vào, đầu anh ta gục xuống trên đôi tay khoanh chặt. Lúc anh gia nhân chậm chạp ngước lên nhìn Chris. Karras trông thấy vẻ bối rối và nét sợ hãi trong đôi mắt anh. Giọng nói từ phòng ngủ này, ở mức độ gần sát như thế này, nó lớn cho đến nỗi nghe như thể đã được khuếch âm bằng điện tử. " Nó vẫn không muốn bị trói," Karl bảo Chris bằng một giọng rạn vỡ, khiếp đảm.

" Tôi sẽ trở lại ngay, thưa cha," Chris ảm đạm bảo vị linh mục.

Karras nhìn nàng bước xuôi hành lang, vào phòng ngủ riêng của nàng, rồi ông liếc nhìn Karl. Người Thụy Sĩ nhìn ông không rời.

" Ông là một linh mục ?" Karl hỏi.

Karras gật đầu, rồi nhanh chóng nhìn lại cửa phòng Regan. Cái giọng thịnh nộ kia đã được thay thế bằng một tiếng rống the thé, dài hơi, của một loại thú nào đó mà rất có thể là một con bò tơ. Một cái gì đó chọc vào tay ông. Ông nhìn xuống. " Con bé đấy," Chris bảo, " Regan đấy." Nàng đang trao cho ông một tấm ảnh. Ông cầm lấy. Một cô gái nhỏ. Rất xinh. Nụ cười dịu dàng.

" Tấm ảnh chụp cách đấy bốn tháng." Chris nói, giọng tê dại. Nàng lấy lại tấm ảnh rồi hất đầu về phía cửa phòng ngủ đó. " Bây giờ cha hãy vào nhìn qua con bé một chút." Nàng dựa vào tường, bên cạnh Karl. " Tôi sẽ đợi ở đây."

" Có ai trong đó với cô bé không ?" Karras hỏi nàng.

" Không ai cả."

Ông chịu đựng tia nhìn chăm chăm của nàng rồi với một cái cau mày, ông quay lưng tiến về cửa phòng ngủ đó. Lúc ông nắm quả đấm cửa, những tiếng động bên trong chợt ngừng ngang. Trong cõi yên lặng, thoáng qua đó, Karras ngập ngừng, rồi chậm rãi bước vào phòng, gần như dội ngược lại trước mùi hôi thối nồng nặc của phân người rữa rã, nó phả thẳng vào mặt ông như một luồng khí lấy tay sờ thấy được.

Vội kềm hãm nỗi nhờm tởm, ông đóng cửa lại. Thế rồi đôi mắt ông khoá chặt, bàng hoàng vào vật vốn là Regan, vào cái sinh vật đang nằm ngửa trên giường, đầu tựa lên một chiếc gối trong khi đôi mắt lồi ra thao láo trong hai hốc sâu hoắm ánh lên với vẻ xảo quyệt điên cuồng và nét thông minh cháy bỏng, với vẻ chú ý và hận thù lúc chúng dán lấy ông, lúc chúng nhìn ông gườm gườm, sôi sục, trên một bản mặt đã khuôn thành một mặt nạ gớm ghiếc, trơ xương, cực tả một vẻ độc ác có sức bẻ gẫy tinh thần. Karras đáo tia nhìn về phía mái tóc rối bù bện thành từng tết dầy cộm, về phía đôi cẳng chân gầy mòn, bao tử phồng to gồ lên thật dị hợm, rồi lại quay trở về đôi mắt: chúng đang nhìn ông...ghim chặt ông...láo liên dõi theo lúc ông di chuyển đến một cái bàn và ghế cạnh cửa sổ.

" Chào Regan," vị linh mục mở lời bằng giọng nồng hậu, thân ái. Ông nhấc chiếc ghế lên, đem đặt nó xuống cạnh giường.

" Tôi là bạn của mẹ cháu. bà cho tôi hay cháu không được khỏe lắm." Ông ngồi xuống. " Cháu nghĩ sao? Cháu có muốn nói cho tôi nghe cháu đau yếu thế nào không? Tôi muốn giúp cháu." 

Đôi mắt đó ngời lên dữ dội không chớp, và một dòng nước miếng vàng vọt nhễu ra bên khóe miệng, nhỏ xuống cằm. Thế rồi, đôi môi cô bé kéo căng thành một cái cười hung hiểm, thành một sự nhạo báng nhăn nhở.

" Chà, chà." Regan nhìn hau háu với vẻ châm biếm, còn Karras dựng tóc gáy vì giọng nói có một âm vực trầm không thể tưởng tượng, ngùn ngụt nỗi đe doạ và sức mạnh. " Thì ra là mày...bọn đó đã phái mày đến ! Chà, chúng tao cũng chẳng có gì để phải sợ mày cả."

" Phải, đúng như thế. Tôi là bạn cháu mà. Tôi muốn giúp đỡ " Karras nói.

" Vậy thì, mày có thể tháo nới sợi dây này ra được đó," Regan cất giọng ồm ồm. Cô bé giật mạnh hai cườm tay nên mãi lúc đó Karras mới nhận thấy là hai tay cô bé bị cột chặt bằng hai lần dây đai da.

" Dây buộc có làm cháu khó chịu không ?" " Hết sức. Chúng làm bực bội quá. Bực bội như địa ngục ấy." Đôi mắt lóe sáng tinh quái với vẻ thích chí bí hiểm.

Karras trông thấy những vết cào xước trên mặt cô bé, những vết đứt trên môi, rõ ràng cô bé đã cắn đứt môi mình. " Tôi e là cháu có thể làm tổn thương mình đấy, Regan ạ !"

" Tao không phải là Regan," cô bé quát tháo, vẫn với cái cười hung hiểm mà giờ đây đối với Karras nó có vẻ đã là nét đặc trưng cố hữu của cô bé. Mấy cái kẹp ngàm răng trên miệng cô bé trông mới thật là lạc điệu làm sao, ông nghĩ.

" Ô, ta hiểu. Bây giờ có lẽ ta nên làm quen với nhau đi, ta là Damien Karras," vị linh mục tự giới thiệu. " Còn ngươi là ai ?"

" Tao là quỷ."

" À, tốt, tốt lắm," Karras gật gù tán thưởng. " Bây giờ ta nói chuyện với nhau được rồi."

" Tán gẫu chút chăng ?"

" Nếu ngươi thích."

" Rất bổ ích cho linh hồn. Tuy nhiên, mi phải thấy là tao không thể nói năng thoải mái được khi bị cột chặt trong mớ dây ràng này. Tao có thói quen nói là phải ra bộ." Miệng Regan dãi nhớt chảy ròng ròng. " Mi biết đấy, tao ở La Mã lâu lắm mà, Karras thân ái ạ. Nào làm ơn cởi hộ dây trói coi !"

Thật là lời ăn tiếng nói và tư tưởng khôn ngoan trước tuổi quá sức, Karras trầm ngâm. Ông nghiêng người ra trước với vẻ quan tâm nghề nghiệp.

" Ngươi bảo ngươi là quỷ à ?" ông hỏi.

" Tao bảo đảm với mi như vậy."
Loading...

Đọc Tiếp Chương 10 - part 02

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quỷ ám Chương 10 - part 01