Truyện Quay về tuổi 17

Chương 04 part 2

Tác giả Đan Ninh
Cô có chút chần chờ, “Nhưng là…… công ty ba em phá sản là chuyện rất nhiều năm sau, không phải anh muốn tự mở công ty sao? Nếu vẫn giúp ba em, vậy anh……”

Anh mỉm cười, “Chúng ta bây giờ có thể không bỏ trốn, thì có thể quang minh chính đại ở nhà em. Cho dù kiếp này anh không mở công ty, chỉ cần có thể giúp đỡ chiếu cố ba em cũng tốt, không phải sao? Tóm lại chuyện công ty em không cần phải xen vào, cứ chọn những khoa em thích, rồi vui vẻ thi vào là được.”

Nếu tất cả đã trở lại, anh nhất định phải nghĩ biện pháp xoay chuyển sự tình kiếp trước không kịp làm, làm cho hôn nhân của bọn họ kiếp này có thể lâu dài.

Khang Đóa Hinh cắn cắn môi, “Như vậy rất thiệt thòi cho anh.”

Anh rõ ràng là có năng lực tự mình làm ông chủ, làm cho anh chịu thiệt như vậy, quá lãng phí.

“Nếu có thể đổi lại em vui vẻ, có gì thiệt thòi ?” Anh lơ đễnh, “Có công ty riêng cũng tốt, không có cũng không sao.”

Khang Đóa Hinh trừng mắt nhìn anh, cảm thấy tim mình đập thật sự quá quá nhanh.

Kiếp trước cô thực yêu anh, nhưng sau này lại rất ít có cảm giác rung động. Nhưng kiếp này, anh lại luôn luôn có biện pháp làm cô cảm động đến rơi nước mắt.

“Đông Luân.” Cô nhẹ nhàng mở miệng, “Đầu lại đây một chút.”

“Ừ?” Anh không hiểu được ý đồ của cô, lại vẫn là làm theo lời.

Cô tới gần, đỏ mặt chậm rãi chạm lên môi anh……

Đó là cái hôn rất nhẹ, cũng đã làm Nguyễn Đông Luân ngạc nhiên thật lớn.

Anh biết cô vợ nhỏ của anh rất thẹn thùng, cho dù kết hôn cùng anh mười năm, cũng rất ít khi chủ động.

Anh kinh ngạc nhìn cô cười có chứa vài phần e lệ, nếu không phải cố kỵ ba mẹ vợ tương lai bên ngoài lúc nào cũng có thể xông tới, nói không chừng anh sớm đem cô đè lên giường, hung hăng yêu thương một hồi.

Khang Đóa Hinh nhỏ giọng nói: “Em hối hận, Đông Luân, anh quên tờ giấy ly hôn kia đi, được không?”

Cô mở đôi mắt to trong suốt nhìn anh, có cảm giác mảnh mai khiến người ta thương tiếc.

Cô hối hận. Không nên khinh suất buông tay anh, bọn họ rõ ràng còn yêu nhau, có vấn đề gì đều nên bàn bạc giải quyết, mà không phải vội vàng lấy giấy ly hôn.

Giờ phút này, cô cảm tạ trời xanh cho cô cơ hội thay đổi.

Anh lấy lại tinh thần, nghiêm mặt nói: “Cái gì mà giấy ly hôn, có sao? Anh chỉ biết trễ nhất là đợi cho em tốt nghiệp đại học, nhất định phải cưới em về một lần nữa.”

Anh mới không thừa nhận anh từng ký tờ đơn đó, dù sao bây giờ cũng không có bằng chứng, hừ.

Cô cong khóe môi, cho anh một nụ cười thực ngọt, “Được, em rất chờ mong.”

Chín tháng sau

“Đến đây, cửa này hơi hẹp, đừng đụng vào…… A, cẩn thận một chút!” Hoàng Nhã Huệ lo lắng nói.

“Được rồi, mẹ, mẹ đùa như vậy anh Nguyễn sao chuyển đồ được?” Khang Đóa Hinh buồn cười kéo mẹ đang chỉ huy đến một bên, “Anh ấy ở chỗ này đã hai năm, kết cấu phòng đương nhiên biết rõ ràng hơn so với chúng ta.”

Nói xong, cô cũng cùng mẹ đánh giá không gian này.

Nơi này là kí túc xá nữ đại học Z, cô là tân sinh viên đại học Z hệ tiếng Trung, tuy rằng nhà ngay bên cạnh, nhưng theo quy định trường học, sinh viên năm nhất đều phải ở trong trường.

Bởi vậy vợ chồng Khang gia tuy rằng không muốn, vẫn phải để con gái chuyển vào. May mà nhà cũng không xa, bình thường muốn gặp mặt thực dễ dàng, hành lý chuyển vào cũng không nhiều.

Thắt lưng Khang Hành Đình không tốt, không thể bê vật nặng, bởi vậy còn học tại đại học Z, lại là ‘thủ hạ ái tướng’ – Nguyễn Đông Luân, liền thuận lý thành chương tự nguyện tiến đến làm tráng đinh.

“Cũng không nên nói như vậy.” Nguyễn Đông Luân tươi cười, tâm tình rất tốt, “Tuy rằng kí túc xã nam nữ đều tương tự, nhưng đây là phòng hai người, phòng anh là phòng bốn người, kết cấu không gian vẫn là có chút khác.”

Anh đem hành lý của Khang Đóa Hinh, thật cẩn thận đặt tới giường ngủ của cô.

“Thật sự là rất cảm tạ cậu, nếu không có cậu, việc đăng ký, chuyển đồ, thật không biết còn phải làm đến bao giờ!” Khang Hành Đình thật sự rất thích tên tiểu tử này.

Mặc dù ở công ty còn chưa đến một năm, lại vừa làm vừa học, nhưng Khang Hành Đình ngày càng tin tưởng anh, công ty có quyết sách quan trọng gì, đều hỏi anh trước vài câu, mà Nguyễn Đông Luân cũng không phụ kì vọng, có thể lập tức nhằm vào quyết sách, theo hai phương phân tích lợi hại, đạo lý rõ ràng, làm Khang Hành Đình tán thưởng rất nhiều, cũng càng ngày càng tin cậy thanh niên hai mươi tuổi này.

Mấy ngày hôm trước ở công ty nói chuyện con gái muốn chuyển vào ký túc xá, đứa nhỏ này liền xung phong nhận việc có thể đến hỗ trợ, càng làm cho ông cảm thấy thận trọng săn sóc.

“Làm sao, nhấc tay chi lao mà thôi, về sau Đóa Hinh chính là học muội của cháu, đương nhiên phải chiếu cố.” Nguyễn Đông Luân khách khí có lễ trả lời.

“Ha ha, cũng là có cháu lúc trước dạy toán học cho nó, Đóa Hinh mới thi được .” Khang Hành Đình cười to, đối với con gái vốn không thích học, lại có thể ở trong một năm rưỡi cuối cùng đột nhiên quyết chí tự cường, chuyện con gái thi đỗ đại học Z, ông vẫn vô cùng cao hứng, “Cậu thật đúng là quý nhân của Đóa Hinh nhà chúng tôi.”

Kỳ thật hệ tiếng Trung đại học z có thi toán học, bởi vậy Khang Đóa Hinh vốn cũng không ôm hy vọng quá lớn, không nghĩ khi thi, toán của cô lại được mười ba điểm, vợ chồng Khang gia vui vẻ vô cùng, đều là công lao của Nguyễn Đông Luân.

Các môn xã hội cũng rất ổn, mười bốn điểm, tiếng Anh đạt điểm tối đa, bởi vậy giai đoạn thứ nhất để vào hệ tiếng Trung đại học z hữu kinh vô hiểm qua được.

Giai đoạn thứ hai là thi nói, Nguyễn Đông Luân sưu tầm các loại tài nguyên, cũng nghĩ hết biện pháp xin cho cô đề thi của mấy năm trước, thậm chí còn sưu tập phong cách cùng cá tính của mấy vị cô giáo có khả năng sẽ tham gia chấm điểm, trước đó thay Khang Đóa Hinh chuẩn bị rất nhiều tài liệu cùng cô luyện tập, thế nên cô thành công đạt mười chín điểm phần thi nói, cuối cùng thuận lợi vào hệ tiếng Trung đại học Z.

Ai, nếu không phải gia cảnh Đông Luân không tốt, phải chăm sóc người mẹ thân thể không tốt, vợ chồng bọn họ sợ con gái gả đi phải chịu thiệt thòi, thật đúng là hy vọng có thể tác hợp hai đứa.

“Cả ngày hôm nay cháu cũng không bận, tối nay nếu Đóa Hinh muốn, cháu có thể đưa cô ấy đi tham quan trường học một chút.” Nguyễn Đông Luân đề nghị.

Hoàng Nhã Huệ tuy rằng cảm thấy ổn, nhưng lại có chút chần chờ, “Như vậy có làm phiền cháu không…..”

“Con muốn đi.” Khang Đóa Hinh lập tức nói, “Tuy rằng ở gần đây, nhưng trước kia chưa từng dạo qua trường, lát nữa có thể phiền anh Nguyễn giúp em đi thăm được không?”

Ai nha, lâu như vậy không ở cùng anh anh, có lý do quang minh chính đại như vậy, sao có thể không lợi dụng?

“Vậy con dọn phòng trước, sau đó cùng Đông Luân đi dạo đi.” Khang Hành Đình gật gật đầu.

Mỉm cười tiễn bước vali trống không cùng vợ chồng Khang gia xong, Khang Đóa Hinh vừa mới khẩn cấp xoay người, lại đột nhiên bị người ta ôm chặt lấy.

“Đông Luân –” Cô kêu sợ hãi, tất cả lời nói trong một giây bị cắn nuốt.

Môi anh nóng ấm chạm vào cô, tham lam mút cắn, nóng bỏng công thành chiếm đất, chỉ chốc lát khiến cho thiên hạ trong lòng buông khí giới đầu hàng, mềm mại dựa vào trước ngực anh.

Khi anh rốt cục bỏ buông được cô ra, toàn thân Khang Đóa Hinh đã vô lực, thở hổn hển ôm anh, nếu thắt lưng không bị ôm, nói không chừng đã tê liệt ngã xuống đất.

“Anh thật là……” Cô đỏ bừng mặt, đáy lòng e lệ, “Nơi này là cửa ký túc xá đó!”

Tại nơi nhiều người qua lại như vậy biểu diễn ôm hôn, là ngại người xem không đủ nhiều?

Cũng may bây giờ còn chưa khai giảng, sinh viên cũng tốp năm tốp ba, nhưng bọn họ vẫn khiến cho không ít người chú ý.

“Anh rất nhớ em.” Anh gắt gao ôm lấy cô, như thế nào cũng không chịu buông ra, “Thực không nên dạy em tốt như vậy, tốt nhất cứ để anh tiếp tục dạy.”

Từ khi cô xác định sẽ hệ vào tiếng Trung, anh liền không tiếp tục làm gia sư của cô nữa, rốt cuộc không thể lợi dụng chuyện dạy học để gặp cô.

"Ngụy quân tử!” Cô sẵng giọng, buồn cười lại có vài phần ngọt ngào, “Thật khó cho anh vừa còn ở trước mặt ba mẹ em biểu diễn đứng đắn như vậy.”

Anh chỉ cười nhẹ, không đáp lời.

“Được rồi! Cao hứng chút thôi, đổi góc nhìn khác, em bây giờ thành đàn em của anh, lại vào ký túc xá của trường học, về sau thời gian gặp mặt không phải càng nhiều ?” Cô dịu dàng nói, kỳ thật đáy lòng cũng vui vẻ.

Có một người, toàn tâm toàn ý yêu, nhớ thương mình như vậy, còn có gì thỏa mãn hơn?

“Đúng vậy.” Anh thở dài, “Đáng tiếc còn nhiều năm phải đi tiếp.”

Ban đầu là dự tính khi anh tốt nghiệp đại học, trước để cho vợ chồng Khang gia biết chuyện bọn họ đang quen nhau, sau đó chờ cô tốt nghiệp đại học liền kết hôn.

Nhưng anh bây giờ lại cảm thấy thời gian rất lâu.

“Ngoan.” Cô kiễng mũi chân, giống như trấn an động vật nhỏ sờ sờ tóc anh, “Như vậy, đàn anh muốn dẫn em đi tham quan trường học sao?”

“Anh trước kia hình như đã dẫn em đi rất nhiều lần?” Nguyễn Đông Luân nhíu mày. Anh chỉ là kiếp trước.

“Bằng không anh muốn theo em về ký túc xá mắt to trừng mắt nhỏ?” Cô liếc anh một cái, cảm thấy người này có khi vẫn không hiểu phong tình như vậy.

Trọng điểm không phải dạo trường học, mà là người cùng đi dạo.

Anh câu môi, “Ta nghĩ, về ký túc xá trong, chuyện chúng ta có thể làm, hẳn không chỉ là mắt to trừng mắt nhỏ.”

“Anh này……” Ý thức được anh ái muội ám chỉ, cô thật vất vả làm lạnh khuôn mặt đang phiếm hồng.

Tức giận đánh anh một cái, “Nói cho anh, anh đừng mong làm loạn, bạn cùng phòng của em lúc nào cũng có khả năng chuyển vào!”

Trường học muốn xếp sinh viên cùng hệ cùng phòng, bởi vậy cô bạn cùng phòng cũng là sinh viên năm nhất hệ tiếng Trung, cô còn muốn thiết lập quan hệ tốt với bạn bè, không muốn ngày đầu tiên bởi vì cùng anh ở phòng ngủ làm cái gì, mà làm bạn cùng phòng mới của cô sợ.

“Cái gì mà nghĩ linh tinh?” Vẻ mặt Nguyễn Đông Luân vô tội, chỉ có ánh mắt tiết lộ anh đang cố tình trêu tức, “Anh chỉ muốn, chúng ta có lẽ có thể về ký túc xá của em, quyét dọn lại cho sạch sẽ mà thôi.”

“Anh……” Phát hiện mình bị đùa giỡn, cô véo vào cánh tay anh một cái, đáng tiếc anh da dày thịt béo, chỉ tổn đau tay cô, “Sau khi quay về, anh trở nên rất biết khua môi múa mép, hừ, không thèm nghe anh nói nữa.” Nói xong, cô xoay người trở về ký túc xá.

Nguyễn Đông Luân đâu thể để cho cô trở về một mình? Đương nhiên phải nhanh chóng đuổi theo.

Vốn nam sinh không được vào kí túc xá nữ, nhưng bây giờ là khoảng thời gian tân sinh chuyển vào kí túc xá, sẽ có cha mẹ anh em hoặc bạn trai linh tinh gì đó, hỗ trợ các nữ sinh chuyển đồ vào, bởi vậy tạm thời không quản lý chặt chẽ.

Khi Khang Đóa Hinh cùng Nguyễn Đông Luân đến tầng trệt, vừa vặn nhìn đến một cô gái cố hết sức kéo hành lý từ trong thang máy đi ra.

Hai người nhìn nhau.

“Bạn học, có cần mình giúp không?” Khang Đóa Hinh hỏi.

Đối phương đầu tiên là nhìn cô một cái, lại nhìn nhìn Nguyễn Đông Luân phía sau cô, sau đó mới cười nói: “Được, phiền toái các bạn.”

Bà xã lên tiếng trả lời, Nguyễn Đông Luân đương nhiên không làm trái đạo lý, anh đi lên phía trước đón lấy đồ trong tay cô gái kia, hành lý cồng kềnh ở trên tay anh, thoạt nhìn như không cần tốn sức cũng có thể nâng được.

“Bạn ở phòng nào?” Khang Đóa Hinh hỏi.

“208, cám ơn.”

“À.” Khang Đóa Hinh đáp, kỳ quái, phòng đó sao nghe có vẻ quen tai?

Cô còn chưa rõ, Nguyễn Đông Luân cũng đã nói: “Cô cũng là tân sinh năm nhất hệ tiếng Trung?”

“Oa, anh rất lợi hại, làm sao mà biết được?” Đôi mắt cô gái kia sáng lên, cảm thấy nam sinh trước mắt thật đẹp trai, nhiệt tình, bỗng chốc trong lòng sinh ra vài phần ái mộ.

“Đóa Hinh cùng phòng với cô.” Anh chỉa chỉa Khang Đóa Hinh đứng bên.

“Đúng rồi, chả trách vừa rồi em cảm thấy có chút quen thuộc.” Người nào đó lúc này mới phát hiện thì ra đó là số phòng mình, cười gượng hai tiếng sau đó chào hỏi cô gái. “Xin chào, mình là bạn cùng phòng của cậu – Khang Đóa Hinh.”

“Mình là Hứa Tĩnh Á.” Cô gái nhìn cô một cái sau, lại rất nhanh chuyển tầm mắt về phía Nguyễn Đông Luân, “Xin hỏi anh là……”

Nguyễn Đông Luân không đáp lời, chỉ gọn gàng đem hành về phía phòng ngủ các cô.

“Anh ấy là Nguyễn Đông Luân, năm ba hệ điện cơ.” Khang Đóa Hinh cười nói tiếp, “Anh ấy rất quen thuộc trường học, nếu có vấn đề gì, cậu đều có thể đến hỏi anh ấy.”

“Thì ra là đàn anh hệ điện cơ, thật lợi hại.” Vẻ mặt Hứa Tĩnh Á sùng bái.

Khoa nổi tiếng nhất đại học Z chính là điện cơ, khoa thương mại cũng rất tốt, khoa văn học tuy rằng không tệ, nhưng so với hai khoa kia vẫn kém hơn một chút, lúc trước nếu Khang Đóa Hinh lựa chọn khoa thương mại, khẳng định bị loại đầu tiên.

“May mắn thi được thôi.” Nguyễn Đông Luân nhẹ nhàng bâng quơ nói, cũng không cảm thấy mình có gì lợi hại.

Kiếp trước lúc nào anh cũng chỉ biết, cố gắng là con đường duy nhất giúp mình có thể thoát khỏi cuộc sống nghèo khó.

“Hai người là anh em sao?” Hứa Tĩnh Á nhìn nhìn hai người.

Khang Đóa Hinh bật cười, “Mình họ Khang, anh ấy họ Nguyễn, sao có thể là anh em?”

Biểu tình của Hứa Tĩnh Á có chút thay đổi, cắn cắn môi lại nói: “Là họ hàng ?”

Khang Đóa Hinh còn chưa đáp lời, Nguyễn Đông Luân liền mở miệng trước, “Tôi là bạn trai của Đóa Hinh.”

Kỳ thật nếu có thể, anh càng muốn nói là chồng, đáng tiếc kiếp này bọn họ còn chưa kết hôn.

Hứa Tĩnh Á đang muốn tiến thêm một bước tiếp cận đàn anh, lúc này sắc mặt cứng đờ, khẩu khí không được tốt nói: “À, mới mười tám tuổi đã có bạn trai sao?”

Ngữ khí kia thật chua, Khang Đóa Hinh luôn luôn trì độn cũng nghe ra, cô không hiểu mình có chỗ nào đắc tội đối phương, chỉ có thể xin giúp đỡ của Nguyễn Đông Luân.

“Tôi cùng Đóa Hinh đã quen mười mấy năm.” Bỏ hành lý vào phòng, sau đó Nguyễn Đông Luân liền xoay người, cầm tay bạn gái, “Xin lỗi, chúng tôi còn chuyện khác cần làm, về sau Đóa Hinh còn nhờ cô chiếu cố nhiều hơn.”

Anh cảm giác ra Hứa Tĩnh Á không thiện cảm với bạn gái, mà anh cũng không muốn nói chuyện với cô ta. Bởi vậy sau khi thu xếp xong, liền kéo Đóa Hinh rời đi.

Cuộc sống đại học của Khang Đóa Hinh, ngay tại lúc lòng cô tràn đầy chờ mong đã bắt đầu.

Sống hai kiếp, nhưng đây là lần đầu cô học đại học, cảm xúc đương nhiên đặc biệt khác lạ.

Trong khi mọi người sau khi thi xong, thật vất vả thoát ly cha mẹ, các sinh viên vội vàng tham gia các buổi tiệc hữu nghị, cô lại xếp đầy thời khoá biểu của mình, còn đi dự thính một ít chương trình học mình cảm thấy hứng thú, vô cùng phong phú.

Nhân duyên của cô ở trong trường học cũng không tệ lắm, tuy không phải người vô cùng hoạt bát, biết làm nóng không khí, nhưng bên ngoài dịu dàng hiền lành, người bên cạnh có khó khăn, cô cũng sẽ hết sức giúp đỡ trong phạm vi năng lực, bởi vậy quan hệ cùng các sinh viên khác đều rất tốt.

Chỉ trừ bỏ một người, đó là bạn cùng phòng của cô, Hứa Tĩnh Á.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 05

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quay về tuổi 17 Chương 04 part 2