Truyện Quay về tuổi 17

Chương 04 part 1

Tác giả Đan Ninh
1024x768

Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-priority:99; mso-style-qformat:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-para-margin:0cm; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Calibri","sans-serif"; mso-bidi-font-family:"Times New Roman";} Chương 4

Editor: mèomỡ

Trở lại hơn mười năm, Khang Đóa Hinh thích nhất thời gian cả nhà dùng bữa tối.

Mỗi ngày trên bàn cơm tối, là lúc một nhà ba người bọn họ có thể thả lỏng nói chuyện phiếm tâm sự, tựa như bây giờ –

“Ăn nhiều một chút” Hoàng Nhã Huệ gắp một cái đùi gà bỏ vào trong bát cô, “Nhìn con gần đây dường như gầy đi không ít, học gì thì học, khỏe mạnh là trên hết, mỗi ngày học bài đến một hai giờ, buổi sáng lại sáu giờ hơn đã rời giường, thân thể sao chịu được?”

“Không còn cách nào khác, sắp thi rồi!” Khang Đóa Hinh cười cười, “Qua đợt này là tốt rồi, toán con học không tốt, cũng chỉ có thể luyện tập nhiều hơn.”

Nói đến toán học, một nhà ba người đều nhớ đến chuyện Tiết Vũ Địch, trong lúc nhất thời không khí trở nên đông cứng.

Hoàng Nhã Huệ do dự vài giây, mới thật cẩn thận nói: “Nếu không…… Mẹ sẽ giúp con tìm gia sư khác?”

“Tìm gia sư làm gì, nếu lại phát sinh chuyện như lần trước làm sao bây giờ?” Khang Hành Đình lập tức nhíu mày phản đối, “Tri nhân tri diện bất tri tâm, nếu gặp phải kẻ giống tiểu tử Tiết gia vô liêm sỉ kia, Đóa Hinh chẳng phải càng nguy hiểm?”

Nghĩ đến chuyện lần trước, Khang Đóa Hinh co rúm lại hạ, “À, không cần……”

Vì thế Hoàng Nhã Huệ cũng thực áy náy, “Thực xin lỗi, lúc trước thật đúng là không thấy họ Tiết kia lại là loại người này.”

Lúc trước bạn bà không ngừng thổi phồng con nhà mình thi vào hệ điện cơ đại học Z lợi hại thế nào, bà mới mời hắn đến dạy học cho con, không ngờ Tiết Vũ Địch đáng chết kia, lại thừa dịp bọn họ vợ chồng không ở nhà dám có ý đồ với Đóa Hinh.

Vì chuyện này, bà không nói hai lời liền đoạn tuyệt quan hệ với người bạn kia, hoàn toàn không chấp nhận lời xin lỗi cầu xin của đối phương, kiên quyết cắt đứt.

Đóa Hinh là con gái bảo bối của vợ chồng bọn họ, sao có thể để tên khốn kia bắt nạt?

“May mắn lúc ấy Đông Luân vừa vặn ở gần đây, nghe được con kêu cứu, bằng không hậu quả thật không lường.” Khang Hành Đình nghĩ đến tình huống ngày đó, bất giác nghiến răng nghiến lợi.

“Không sao, đều đã qua rồi mà.” Khang Đóa Hinh miễn cưỡng cười cười, trái lại an ủi cha mẹ.

Tuy rằng mỗi khi nhớ tới việc này, lòng vô vẫn còn sợ hãi.

Ngày đó cha mẹ nhận được điện thoại của cảnh sát, thất kinh chạy về gia, tự nhiên cũng nhìn thấy Nguyễn Đông Luân đang ở bên cạnh cô

Bởi vì hai người lúc trước đã thỏa thuận, trước khi anh tốt nghiệp đại học, không để cha mẹ biết quan hệ của bọn họ, bởi vậy Nguyễn Đông Luân không lộ ra bất cứ điều gì trước mặt vợ chồng Khang gia. Thậm chí tỏ ra mình không nhớ rõ Khang Đóa Hinh, chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói mình dạy ở gần đây. Lúc dạy xong đang chuẩn bị trở về, lại nghe thấy tiếng kêu cứu. Bởi vậy may mắn cứu người.

Nhưng vợ chồng Khang gia cũng có ấn tượng với anh, dù sao anh có khí chất bất phàm, thái độ thong dong trầm ổn, tuyệt không giống nam sinh đại học hai mươi tuổi, ngày đó ở Phương gia mặc dù vội vàng thoáng nhìn, vợ chồng hai người đã chú ý đến anh, lúc này gặp lại anh cứu con gái bảo bối của họ, đương nhiên cũng có hảo cảm.

“Kỳ thật em cảm thấy tìm nữ gia sư cũng được ……” Hoàng Nhã Huệ nghĩ nghĩ, vẫn nói ra.

“Không cần, nữ gia sư rất khó tìm, dù sao cũng phải thi, tự con cố gắng thêm cũng được.” Khang Đóa Hinh không muốn vì chuyện này làm cho cha mẹ hao tổn tâm trí.

“Đóa Hinh à, mẹ nói nếu con không có hứng thú với toán, sao khổ sở thi vào, vào học viện khoa văn cũng không phải rất tốt sao?”

“Chính vì học không tốt, mới càng muốn khiêu chiến, làm gì đả kích con vậy?” Khang Đóa Hinh ra vẻ thoải mái giả mặt quỷ.

Cô đương nhiên không thể nói nguyên nhân thật sự, là biết công ty cha cô vài năm sau sẽ có nguy cơ tài chính, chỉ có thể cường điệu với mọi người đó là “Hứng thú” của cô. Tuy rằng nhìn thành tích toán học bi thảm, thật sự có chút khó thuyết phục.

Khang Hành Đình nhìn hai mẹ con nói chuyện, đột nhiên mở miệng, “Bằng không để cho Đông Luân đến dạy con, được không?”

“Hả?” Không ngờ cha sẽ đề nghị như vậy, Khang Đóa Hinh ngây người.

“Như vậy cũng tốt.” Hoàng Nhã Huệ phản ứng lại trước, “Nghe nói thành tích của thằng bé kia ở đại học Z rất tốt, không phải sao?” Chị hai khen thằng bé không dứt miệng. Em nghĩ toán trung học hẳn là không làm khó được thằng bé.”

“Ngày mai anh đi hỏi xem.” Khang Hành Đình gật gật đầu, “Anh cảm thấy thằng nhóc kia nhân phẩm không tệ, thông minh, làm việc cũng thành thật.”

“Chờ một chút,” Khang Đóa Hinh vội hỏi: “Anh ấy không phải đã đến công ty ba làm sao? Bình thường đi học, còn đến công ty ba, nhất định bận rộn nhiều việc, còn muốn anh ấy đến dạy con, không sợ quá mệt mỏi sao?”

Tuy rằng cô rất mong có thể thường xuyên nhìn thấy anh, lại không nỡ để anh vất vả như vậy.

Ngày đó vợ chồng Khang gia cứ luôn miệng nói lời cảm tạ Nguyễn Đông Luân, hỏi anh muốn thù lao thế nào, không ngờ anh không cần gì cả, chỉ muốn có thể thực tập ở công ty “Khang Đức” của Khang Hành Đình.

Khang Hành Đình thấy người trẻ tuổi này thái độ thành khẩn, khi nói mình gia cảnh nghèo khó ngữ khí cũng không tự ti không né tránh, biểu đạt hy vọng có công tác ổn định, làm cho anh bảo đảm mẹ anh có thể có được điều kiện chữa bệnh.

Bỏ qua chuyện đối phương vừa mới cứu con gái bảo bối nhà mình không nói, thân là ông chủ, Khang Hành Đình cũng rất thích nhưng nhân viên như vậy, bởi vậy lúc ấy thực sảng khoái đáp ứng, muốn anh khi không đi học liền đến công ty.

Nguyễn Đông Luân quả thật không làm ông thất vọng, đến công ty không bao lâu, hiệu suất cùng thành tích làm ra thậm chí còn cao hơn không ít viên công chính thức. Vài lần ngẫu nhiên nói chuyện với nhau, Khang Hành Đình càng ngạc nhiên với sự hiểu biết cùng ánh mắt nhìn xa của người trẻ tuổi này với thị trường.

“Có sao đâu?” Khang Hành Đình lơ đễnh vẫy vẫy tay, “Về sau ba để cậu ta nghỉ buổi tối thứ Sáu, trực tiếp đến nhà dạy toán cho con là được, thứ Bảy cũng là ngày nghỉ.”

Công ty tuy rằng quan trọng, tiền đồ con gái quan trọng hơn.

“Nếu như vậy, tùy ý ba.” Khang Đóa Hinh ho nhẹ, cúi đầu gắp mấy miếng cơm, chỉ có bên tai ửng đỏ lén bán đứng tâm tư của cô.

Không ngờ nhanh như vậy lại có cơ hội quang minh chính đại cùng anh ở chung.

Kiếp trước khi phát hiện cô cùng Đông Luân kết giao, ba tức giận đến mức lấy chuyện đoạn tuyệt quan hệ cha con uy hiếp bức bách bọn họ chia tay. Thế nhưng kiếp này ba lại chính miệng yêu cầu Nguyễn Đông Luân dạy con gái mình, không biết có cảm tưởng gì?

Khang Đóa Hinh rất rõ nguyên nhân Đông Luân yêu cầu đến “Khang Đức” làm.

Anh có năng lực, cho dù học tập hay làm việc. Huống chi bây giờ anh kỳ thật đã có nhiều năm kinh nghiệm thương trường. Nguyễn Đông Luân hai mươi tuổi bây giờ, kiến thức cùng ánh mắt đương nhiên hơn xa năm đó, sở dĩ đưa ra yêu cầu đến “Khang Đức” thực tập, chỉ vì muốn chứng minh thực lực của mình trước mặt “bố vợ tương lai”, để cho Khang Hành Đình biết, anh là người đáng để ông phó thác con gái cho anh.

Trước tiên xây dưng hình tượng tốt trong lòng, như vậy về sau hai người kết giao, mới có vẻ không có trở ngại, đây là Nguyễn Đông Luân tính toán.

Mà sau lần đó, trừ bỏ rất ngẫu nhiên gọi điện thoại, cô cùng Đông Luân không có gặp lại. Những lời trong đáy lòng, cô vẫn không có cơ hội nói cho anh.

“Được, như vậy đi, ông xã, ngày mai anh đến hỏi thằng bé kia.” Hoàng Nhã Huệ vừa lòng gật đầu đồng ý.

Trên giường hồng nhạt, rèm cửa sổ màu xanh lam, phong cách cô gái dào dạt tuổi thanh xuân. Trên bức tường màu vàng có một bức ảnh chụp cả nhà du lịch, bên trong một nhà ba người cười thật sự vui vẻ.

Bàn học vàng nhạt vốn luôn luôn sạch sẽ, nửa năm này có thêm đủ loại kiểu dáng sách giáo khoa, sách tham khảo, độ cao đều sắp nhấn chìm người.

“Cứu mạng, sao lại khó như thế?” Chiến đấu hăng hái hơn ba giờ, Khang Đóa Hinh đầu hàng, ném bút trên tay đi, cả người như rỉ ra trên bàn, “Đầu em đau quá, không được, em thề, nếu về sau có con, em tuyệt đối không bắt nó học môn nó không thích.”

“Từ từ sẽ được, toán học vốn sẽ không phải sở trường của em.” Nguyễn Đông Luân thản nhiên nói, thuận tay viết ra công thức giải trên giấy nháp.

“Còn từ từ, anh đã dạy quá một giờ.” Cô lẩm bẩm, nghiêng đầu nhìn đôi tay to đang viết chữ như nước chảy mây trôi, liên tiếp viết cho cô ngôn ngữ ngoài hành tinh gì đó mà cô không hiểu nổi.

Cô vẫn biết ông xã nhà mình…… Khụ, chồng trước, rất đẹp trai, cũng khó trách dù trước hay sau khi kết hôn, đều có phụ nữ tự động theo đuổi.

Cũng may trừ bỏ thư ký Vương, anh chưa bao giờ đem phụ nữ để vào mắt. Mà thư ký Vương …… Cô nghĩ bây giờ cô tình nguyện tin tưởng, Nguyễn Đông Luân cũng không yêu cô ta.

Nguyễn Đông Luân nghe xong lời của cô, cười cười, “Em có biết, anh ước gì có thể kéo dài thời gian nhiều một chút.”

Cô nháy mắt mấy cái, “Đông Luân, em phát hiện anh không giống trước kia.”

“Hả?” Anh nhất tâm nhị dụng*, vừa giải đề vừa nói chuyện phiếm cùng cô, “Khác thế nào?”

* Nhất Tâm Nhị dụng (一心二用): Giống Tiểu Long Nữ trong Thần điêu đại hiệp một bên tay trái vẽ hỉnh vuông, bên tay phải vẽ hình tròn á. Ý là một lúc làm 2 tay 2 việc khác nhau

“Trước kia anh sẽ không nói chuyện cùng em như vậy.” Anh trước kia, rất ít khi biểu lộ rõ ràng tình cảm đối với cô ra ngoài, đương nhiên cũng sẽ không nói thẳng những lời giống như ‘không muốn rời xa cô’ như bây giờ.

Rốt cục anh dừng bút, còn giương mắt nhìn cô, “Em không vui sao?”

“A?” Cô sửng sốt, mới đột nhiên hiểu ý, vội vàng nói: “Không có, em không phải không thích, ý của em là, em rất vui khi anh nguyện ý nói với em……”

Theo vẻ mặt của anh, cô nhìn ra được, anh thực hy vọng có điều thay đổi, không muốn bọn họ lại đi đến kết cục như kiếp trước.

Bởi vậy lúc này đây, anh thử hiểu những gì cô cần, cũng thử biểu đạt ý của anh với cô, nói cho cô từng lý do, quyết định anh sẽ làm.

Nhận ra anh vẫn rất để ý đến tình cảm của hai người, cô đột nhiên cảm thấy thực cảm động, cũng thực hổ thẹn. Nhớ lại, dường như cô chưa từng làm cái gì vì anh.

“Vậy là tốt rồi.” Nguyễn Đông Luân lại khôi phục tươi cười, cũng đưa giấy nháp cho cô, “Đến, đây là biểu thức, em xem xem có chỗ nào không hiểu, anh sẽ dạy em.”

“Ai.” Cô không tình nguyện lấy tay ngẩng đầu lên, “Toán học căn bản chính là dùng để chỉnh người ta đúng không?”

Cô càng ngày càng cảm thấy mình thực không có thiên phú.

Nguyễn Đông Luân là thầy giáo tốt, có thể đem công thức tính toán phức tạp giảng giải thành “nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu”, bất đắc dĩ cô lại không có khả năng tiếp thu, đã học mấy buổi, cô cảm thấy mình không tiếp thu nổi vị “Danh sư” này

“Kỳ thật nếu không học được, thì đừng học, dù sao lấy thành tích của em vào khoa khác cũng được, không phải sao?”

Anh đã xem thành tích hai lần thi của cô, quốc văn cùng tiếng Anh đều có thể dễ dàng đạt được mười lăm điểm. Môn xã hội thấp hơn một chút, tầm mười hai, mười ba điểm. Môn tự nhiên tuy rằng chỉ có chín điểm, nhưng mà khoa kinh tế vốn không quá quan trọng các môn tự nhiên.

Nhưng đồng dạng chỉ lấy được đến mười điểm toán, đối với cô mà nói quả thật là thương tổn không hề nhỏ. Phải biết rằng khi thi, chênh lệch một hai điểm có thể ảnh hưởng rất lớn. Thành tích toán học như vậy, sẽ kéo cô từ đứng đầu xuống bét bảng.

“Nếu không chọn khoa không cần thi toán đi, không phải em rất thích ngữ văn sao? Anh nhớ rõ rất nhiều viện văn học không thi toán học.”

“Không, em muốn vào khoa nào có quan hệ đến kinh doanh.” Cô không chút nghĩ ngợi nói.

“Vì sao?” Anh khẽ nhíu mày, “Em bây giờ không thích toán học, nếu chọn khoa này, đến lúc đó vẫn phải học một đống toán học, chẳng phải là càng khổ?”

“Em biết.” Cô thở dài. “Nhưng không có cách nào khác!”

Nguyễn Đông Luân lặng yên một chút, “Là vì chuyện của ba em sao?”

Kiếp trước công ty ba mẹ vợ phá sản, đến nỗi sau phải tự sát, anh đương nhiên còn nhớ rõ.

“A, anh đoán được?” Cô cảm thấy có chút không tốt lắm, “Em biết năng lực của mình, cho dù học thương nghiệp, cũng không giúp được gì, nhưng muốn em trơ mắt nhìn lịch sử tái diễn, em không làm được.”

“Đứa ngốc, làm gì vì chuyện này mà miễn cưỡng chính mình?” Anh đưa tay xoa xoa tóc của cô, “Em nghĩ rằng anh đến công ty ba em thực tập làm cái gì?”

Cô kinh ngạc nhìn về phía anh, “Anh nói……”

“Em vì thế canh cánh trong lòng, anh sao có thể không hiểu được khúc mắc của em? Anh sẽ vào công ty ba em, trước mặt là để tạo ấn tượng tốt, nhưng về phương diện khác cũng muốn ngăn cản chuyện sau này phát sinh.” Anh thở dài, vì để cho cô an tâm, anh vốn nói không nhiều lắm, lại tận lực kể lại, giải thích với cô, “Trên thực tế, mấy ngày nay, anh đã phát hiện bên trong công ty có không ít vấn đề, tuy rằng trước mắt còn không nghiêm trọng, nhưng tích lũy lâu ngày cũng không tốt, anh đang định trước xử lý không dấu vết một ít, có vẻ sẽ có chút phiền toái, sẽ tìm cơ hội thảo luận cùng ba em.”

Loading...

Đọc Tiếp Chương 04 part 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quay về tuổi 17 Chương 04 part 1