Truyện Quay về tuổi 17

Chương 03 part 1

Tác giả Đan Ninh
1024x768

Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE Chương 3:

Editor: mèomỡ

Tiếng chuông tan học vang lên, tiếng hò reo phát ra như muốn nổ tung lớp học, không ít người không quan tâm đến giáo viên còn ở trên bục khản giọng giao bài tập, tiếp tục nói chuyện phiếm, tiếp tục thu dọn cặp sách, lao ra khỏi lớp học.

Vì thế Khang Đóa Hinh hơi hơi nhíu mày.

Đương nhiên cô cũng không có tư cách gì để nói. Dù sao kiếp trước chính cô khi còn là học sinh năm nhất cũng đã dám trốn học chạy tới đại học Z tìm bạn trai.

Nhưng mà lần này không giống, cô hy vọng cuộc sống của mình thay đổi.

Bởi vì bây giờ mới là năm 2, dù đã lên cấp 3, số học sinh chăm chỉ học hành cũng không nhiều lắm, hơn phân nửa thầm nghĩ tùy tiện lấy cái bằng đại học, thậm chí có người còn không thèm nghĩ

Bởi vậy trong phòng học, còn lại một số ít những học sinh an phận, khiến cho thầy giáo tự đáy lòng không khỏi cảm động, yêu thích.

Khang Đóa Hinh cố sức xem nhẹ bàn tay đang không ngừng giật giật sau lưng mình, tập trung lắng nghe giáo viên giao bài tập, cuối cùng khép laptop lại, cho đem mọi thứ vào túi xách

“Đóa Hinh, nhanh lên!” Lí Nguyên Linh rốt cuộc không nhịn được mở miệng thúc giục.

“Sao vậy?” Nhìn giáo viên xuống khỏi bục giảng, cô mới quay đầu nhìn đến bạn tốt.

“Ai nha, mình có việc muốn tìm cậu nói chuyện, nhanh!” Vẻ mặt Lí Nguyên Linh lo âu.

“Chuyện gì gấp như vậy?”

Lí Nguyên Linh dậm chân một cái: “Còn không phải là về Ngạn Văn….”

Còn chưa nói xong, cách đó không xa lại có giọng nói khác vang lên: “Đóa Hinh, em đến đây một chút được không?”

Khang Đóa Hinh quay đầu, phát hiện là cô giáo gọi cô.

“Dạ, em lập tức đến.” Lúc này cô cũng bất chấp Lí Nguyên Linh cùng bạn trai cô ấy kết giao năm tháng có cái gì khúc mắc, bỏ lại một câu câu “Chờ mình một chút”, liền chạy tới phòng học phía trước, “Cô tìm em có việc sao?”

Cô giáo cười dài nhìn cô, biểu tình trên mặt hiển nhiên rất vừa lòng, “Đóa Hinh à, thành tích gần đây của em càng ngày càng tốt, cô cảm thấy rất vui mừng.”

Kì thi lần trước thế nhưng đứng thứ hai toàn ban, thứ mười toàn giáo văn, so với thành tích luôn thất bại trước kia, ngắn ngủi nửa năm có thể tiến bộ đến mức này, quả thực là kỳ tích.

“Cũng không có gì, chính là đột nhiên cảm thấy nên học.” Cô có chút xấu hổ, dù sao thân thể mười tám tuổi, nhưng là linh hồn gần ba mươi tuổi! So với các bạn học khác, cho dù thắng cũng không vinh quang.

“Trước kia cũng chưa hỏi em, Đóa Hinh, em có dự định đại học khoa nào sao?”

“Em…… ừm, nghĩ có liên quan đến kinh doanh.” Cô nghĩ nghĩ, “Về phần trường nào, thật ra không có yêu cầu quá lớn, chỉ cần có thể ở lại thành phố Đài Bắc hoặc Tân Bắc…… Em nói, huyện Đài Bắc là tốt rồi.”

Hô, thiếu chút nữa nói ra danh từ mười năm sau.

Cũng không phải cô kiêu ngạo là người Đài Bắc, nghĩ ngoại trừ Đài Bắc, nơi khác vẫn còn cưỡi lợn rừng đi xe bò, rất hoang sơ, cô chỉ đơn thuần muốn gần cha mẹ, giả sử công ty của ba thực sự phát sinh nguy cơ, cô mới có biện pháp giúp đỡ.

Đương nhiên, mặt khác nguyên nhân quan trọng khác là vì người nào đó học tại đại học Z.

Đáng tiếc khoa kinh tế đại học Z quá hot, cho dù cô dùng trăm phần trăm thành tích toán rách nát kia, chắc chắn không thi nổi, bằng không cô thật sự muốn làm đàn em của anh.

“Sao không vào hệ ngữ văn?” Cô giáo hơi hơi nhíu mày, “Cô thấy thành tích văn sử của em rất tốt.”

Khang Đóa Hinh cười khổ, kỳ thật đúng là cô thích ngữ văn cùng lịch sử, học cũng phải tâm ứng thủ¹, nhưng mà công ty ba còn chờ cô cứu!

¹Tâm ứng thủ: khi đầu óc nghĩ đến một đòn đánh là chân tay thực hiện thành công

Tuy rằng hai năm sau cô chỉ là một sinh viên, nhưng nếu biết đến lúc đó có thể xảy ra nguy hiểm, cô không thể mặc kệ.

Có lẽ cô không có cũng đủ kinh nghiệm cùng tri thức, nhưng cô biết khi nào thì sẽ phát sinh nguy cơ, có thể làm dự phòng chuẩn bị trước.

“Đây là mục tiêu em đề ra cho chính mình.” Cô không giải thích nhiều lắm, chỉ nói như vậy.

“Thực đáng tiếc,” Cô giáo thở dài, nhưng sau lại cảm thấy cô có mục tiêu, vội vàng nói: “Nhưng em có mục tiêu của chính mình cũng tốt, cứ tiếp tục nỗ lực.”

“Em sẽ.” Khang Đóa Hinh gật đầu.

Cô giáo lại cố gắng khuyên cô vài câu mới rời đi, Lí Nguyên Linh nhịn không được xông lên, “Chậc chậc, thật không đơn giản, thế nhưng có thể làm cho A Mĩ tỷ kính trọng cậu vài phần.”

Cô giáo kia có tiếng nghiêm khắc, bởi vì tên có chữ “Mĩ”, mọi người lén gọi cô là “A Mĩ tỷ”.

“Chẳng qua cũng chỉ tán gẫu hai câu.” Khang Đóa Hinh nhẹ nhàng bâng quơ, cũng nhanh chóng chuyển đề tài, “Cậu vừa định nói với mình cái gì?”

“A, đúng, mình muốn nói chuyện của Ngạn Văn.”

Khang Đóa Hinh gật gật đầu, “Mình biết, bạn trai cậu, các cậu làm sao vậy?”

Lí Nguyên Linh suy sụp hạ, “Kỳ thật cũng không phải chuyện gì lớn, cũng chỉ là chỗ anh ấy làm thêm, có người theo đuổi anh ấy, còn theo thật dai, vì việc này chúng mình gần đây luôn cãi nhau.”

“Vậy thái độ cậu ấy thế nào?” Khang Đóa Hinh đã gặp qua bạn trai của bạn tốt, thoạt nhìn là người thành thật, không giống người chân trong chân ngoài.

“Anh ấy không cố ý lảng tránh cô ta.” Vẻ mặt Lí Nguyên Linh uể oải, “Mình nói với anh ấy không thích có người tơ tưởng bạn trai mình, yêu cầu anh ấy thẳng thắn cự tuyệt đối phương, nếu có thể, đổi chỗ làm là tốt nhất, nhưng anh ấy lại cảm thấy mình không hiểu chuyện.”

“Cậu ta nói như thế nào ?”

“Anh ấy nói nếu đối phương không tỏ rõ thái độ, anh ấy cũng sẽ không nói những lời làm tổn thương người ta. Kỳ thật anh ấy cũng không giấu diếm sự tồn tại của mình với đồng nghiệp, mà anh ấy cảm thấy kiên định sẽ càng biểu đạt lập trường chỉ yêu mình mình, vậy là đủ. Anh ấy sẽ không nhận tình cảm của cô ta, nhưng không muốn cố ý phân rõ giới hạn cùng cô ta.”

“Cho nên, cậu là tức cậu ta không giữ khoảng cách với cô gái kia?”

“Đúng vậy, nhưng anh ấy cho rằng mình đường đường chính chính, vì sao phải cố ý lảng tránh? Anh ấy cảm thấy cố ý lảng tránh, ngược lại giống như chột dạ.”

“Vậy à……” Trong đầu Khang Đóa Hinh hiện lên bộ dáng cậu con trai kia.

Cái cậu con trai kia tên Ngạn Văn, khi nhìn Nguyên Linh ánh mắt tràn ngập dịu dàng, hẳn là thật sự thích Nguyên Linh. Cô cho rằng người con trai thành thật chất phác như vậy, chắc sẽ ko bắt cá hai tay, quan hệ nam nữ bừa bãi.

Như vậy lời cậu ta nói hẳn là thật, bởi vì chưa từng đặt cô gái kia ở trong lòng, cho nên cũng không cảm thấy nên cố ý xử bất đồng với cô ta?

Nói đi nói lại, cá nhân cô đối với những chuyện thế này vô cùng phản đối. Bởi vì cô cảm thấy lúc nên tránh thì tránh, đừng để đến lúc “tình ngay lý gian”, lại thầm oán đối phương không tin mình.

Tựa như kiếp trước Đông Luân cùng Vương Yên Hoa.

Vì chuyện Vương Yên Hoa, cô cũng rất nhiều lần oán giận chồng. Khác với Ngạn Văn, Đông Luân không cãi nhau với cô, cho tới bây giờ anh không nỡ tức giận với cô, nhưng dù cô ầm ỹ như thế nào, làm loạn như thế nào, anh lại vẫn kiên trì để Vương Yên Hoa làm thư ký của anh.

Cô vẫn cho rằng, tin tưởng là thái độ cơ bản nhất thể hiện tôn trọng nửa kia.

Nhưng là bây giờ xem ra, cậu con trai kia không hiểu rõ được điều này. Có lẽ cậu ta lười làm rõ vì đơn thuần không muốn làm cho bạn gái không vui, chứ không nhất thiết là vì cậu ta có ý nghĩ không chính đáng.

Đơn giản mà nói, chính là thần kinh thô.

“Này, đừng ngẩn người, giúp mình nghĩ cách!” Lí Nguyên Linh kéo kéo ống tay áo của cô.

Lúc này Khang Đóa Hinh mới hoàn hồn, sắp xếp suy nghĩ hỗn loạn trong lòng xong, nói: “Vậy cậu còn muốn tiếp tục cùng cậu ta không?”

“Đương nhiên.” Lí Nguyên Linh làm ra vẻ mặt『 cậu có vấn đề à? 』, “Nếu không muốn, mình đã sớm chia tay với anh ấy, còn trưng cầu ý kiến của cậu làm gì? Nói gì thì nói mình cũng là 『 vợ cả 』, không có lý nào cho bên thứ ba kiêu ngạo trèo lên trên đầu mình, đá mình ra khỏi cửa”

“Cũng đúng.” Khang Đóa Hinh bị cách dùng từ của bạn tốt làm cho bật cười, đây mới là Nguyên Linh mà cô biết! Cô lại nghĩ một hồi lâu, mở miệng, “Mình nghĩ bạn trai cậu thật sự không có ý muốn bắt cá hai tay, cậu ta chỉ là rất ngốc, đã quên quan tâm đến tâm tình của cậu.”

“Những điều cậu nói mình đương nhiên biết, nhưng nhìn thấy vẫn tức.” Lí Nguyên Linh uể oải nói, tuy rằng lý trí cho biết bạn trai sẽ không bắt cá hai tay, tình cảm vẫn không vui, “Vì chuyện này, chúng mình đã cãi nhau rất nhiều lần, mình rất sợ cãi nhau nhiều tình cảm sẽ phai nhạt.”

“Mình biết.” Cô cười vỗ vỗ vai bạn tốt, “Cho nên cậu phải cho cậu ta hiểu sự bất an của cậu. Nếu cậu ta không hiểu, cậu phải dạy cho cậu ta biết.”

“Dạy? Dạy như thế nào?” Vẻ mặt Lí Nguyên Linh nghi hoặc.

“Để cho cậu ta cũng cảm nhận được bất an của cậu, không phải là được sao?”

Cô mở to mắt, “Ý của cậu là……”

“Tìm đàn ông lượn trước mặt cậu ta, để cho cậu ra cảm nhận được nóng lòng của cậu trong thời gian này, nếu cậu ta yêu cậu, sẽ hiểu được.” Cô ngừng 1 chút, “Nhưng đàn ông này cậu nên tìm cẩn thận, đừng để cuối cùng diễn giả làm thực, làm ra phiền toái khác, hại mình thành tội nhân giựt giây người khác chia tay.”

“Chủ ý này không tồi.” Mắt Lí Nguyên Linh sáng lên, “Về phần chọn người…… Yên tâm, mình tìm anh họ mới từ Mỹ trở về hỗ trợ diễn trò, đủ an toàn chưa?”

“Như vậy tốt nhất.” Khang Đóa Hinh cười nói. Nhìn bạn tốt cao hứng, tâm tình của cô cũng tốt theo.

“Ôi, yêu cậu chết mất, biết là cậu có cách mà.” Lí Nguyên Linh hưng phấn ôm cô, “Đi nào, mình mời cậu ăn kem.”

“Cám ơn, nhưng hôm nay không được.” Khang Đóa Hinh xin lỗi đẩy tay cô ra, “Buổi tối mình có buổi học gia sư, lần sau rảnh sẽ đi.”

“Đúng đúng, Đóa Hinh nhà chúng ta ưu tú nhất, chăm chỉ nhất.” Lí Nguyên Linh trừng mắt nhìn cô, nhưng được vài giây liền cười, “Được rồi, vậy cậu mau về nhà học bài đi, bye bye!”

“Bye.” Cô mỉm cười vẫy tay tạm biệt bạn tốt.

Bởi vì dây dưa ở trường học, không bắt được xe bus, về nhà muộn. Khang Đóa Hinh vội vàng chuẩn bị đợi lát nữa đến giờ học, lúc giáo viên nghỉ uống nước sẽ ăn điểm tâm.

Kỳ thật cô không thích mẹ thay cô tìm gia sư.

Tuy rằng đối phương cũng là sinh viên năm 3 đại học Z, xem như đàn anh của Đông Luân, dạy cũng khá ổn, nhưng cô không thích ánh mắt đối phương nhìn cô.

Ánh mắt đó tràn ngập dục vọng trắng trợn, làm cho cô vô cùng không thoải mái.

Linh hồn trong cơ thể cô, sớm không phải cô gái chưa biết sự đời, ánh mắt như vậy, rất nhiều đêm, cô cũng thường nhìn thấy trên người chồng cô.

Nhưng mà khi Đông Luân nhìn cô như thế, cô chỉ cảm thấy trong lòng phát run, sau đó từ ngón chân đến đầu đều khát vọng mãnh liệt được anh nhiệt tình ôm, nhưng đổi thành người trước mắt này, cô chỉ cảm thấy ghê tởm.

Cố tình gia sư này lại là con một người bạn, tuy rằng không thích, cũng không thể tùy tiện yêu cầu mẹ đổi người.

Quên đi, kì thi không bao lâu sẽ tới, cố qua mấy ngày này, học kỳ sau rồi nói sau.

Buổi tối vừa đến bảy giờ, chuông cửa đúng giờ vang lên, cô ngoan ngoãn đứng dậy mở cửa.

“Xin chào.” Cô thản nhiên chào hỏi đối phương.

“Hi, Đóa Hinh.” Đối phương, Tiết Vũ Địch phản ứng thân thiện hơn, sau khi hắn cởi giày vào cửa, vờn quanh bốn phía một chút, tùy tay đóng cửa, “A, sao không thấy dì Hoàng?”

“Ba mẹ tôi đi uống rượu mừng.” Cô nói đơn giản.

“Đi đâu uống rượu mừng?” ánh mắt hắn hiện lên một luồng ánh sáng, tiếp tục hỏi.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 03 part 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quay về tuổi 17 Chương 03 part 1