Truyện Quan Thanh

Chương 1: Hiểu Tuyết

Tác giả Cách Ngư
Quan Thanh

Quyển 1: Nghịch chuyển

Chương 1: Hiểu Tuyết

Người dịch: KoCo

Nguồn: metruyen.com

Trước mắt giống như một cánh cửa mở ra, cánh cửa trong suốt tràn đầy quang ảnh hư ảo di động như có thể chạm vào.

An Tại Đào không chút do dự bước ra ngoài.

Mặt trời chói chang nhô lên cao, gió nóng ẩm quất vào mặt, đặt mình trên con đường đông nghịt người qua lại như thoi, trí nhớ cuốn tới như thủy triều. Lòng hắn ngưng lại, khóe miệng dần lộ ra một nụ cười nhàn nhạt. Đột nhiên quay đầu lại, khi cánh cửa kia đang hóa thành từng hạt bụi tan đi, hắn dùng sức quơ quơ tay, sau đó tiến nhanh về phía trước.

Kiếp trước có rất nhiều tiếc nuối, hy vọng đời này không lưu lại một chút tiếc nuối.

“Để cho hết thảy tan thành nước chảy

Để chuyện cũ kia…

…như một cơn say.

Ngày mai chén rượu còn lại không chứa bi thương của ngày hôm qua

Xin giơ chén lên cùng ta

Cùng cụng ly vì những chuyện cũ...

Bên tai truyền đến tiếng ca khàn khàn cuồng loạn vừa quen thuộc lại vừa xa lạ của một ngôi sao HongKong, nụ cười nơi khóe miệng An Tại Đào ngày càng đậm. Cúi người nhìn tờ giấy ghi hai hàng chữ nhỏ xinh đẹp nắm trong tay, hắn thoải mái vung lên, tờ giấy kia theo gió bay vào thùng rác hình bình xăng bên đường.

Trước mắt là một khu nhỏ yên tĩnh mà sạch sẽ, tường đỏ bốn phía vây quanh dàn cây thường xuân xanh mượt, thỉnh thoảng có một đóa hoa loa kèn đỏ trắng đan xen khéo léo mà đẹp đẽ.

An Tại Đào nhẹ nhàng tiến vào, lúc sắp đi qua cửa phòng bảo vệ, hắn hơi dừng bước, bởi vì hắn thấy được một vệ sĩ tuổi còn trẻ mặc một bộ trang phục cảnh sát thuộc kiểu năm 88 đẩy cửa thủy tinh màu trà đi ra.

An Tại Đào biết, nơi này là khu dành cho cán bộ cấp cao của cơ quan Thành ủy, ở đây đều là lãnh đạo cao thấp của chính quyền thành phố, người không phận sự không được phép tự nhiên không được tùy tiện vào.

Hắn đi về phía phòng Bảo vệ, lấy lại bình tĩnh, nói câu đầu tiên từ khi tái sinh:

- Đồng chí, tôi tìm Hạ Hiểu Tuyết phòng 201, đơn lầu 2, đơn nguyên 3.

Vệ sĩ liếc mắt nhìn An Tại Đào một cái:

- Anh vào đây chờ.

An Tại Đào theo người vệ sĩ vào phòng Bảo vệ, thừa dịp vệ sĩ gọi điện thoại hỏi, nhìn lại lịch treo trên vách tường, ánh mắt phức tạp hơi đông cứng lại: Ngày 13 tháng 7 năm 1998.

Vệ sĩ nói chuyện điện thoại xong, biết người thanh niên trí thức cao to phong độ trước mắt này là bạn học của Hạ Hiểu Tuyết, con gái Hạ Thiên Nông Phó Chủ tịch thành phố, thần sắc thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ so với lúc vừa đến. Gã vừa tiếp đón An Tại Đào ngồi xuống chiếc ghế gỗ, vừa lấy một bao thuốc lá Hongtashan nhăn nhúm, mỉm cười đưa tới:

- Người anh em, hút thuốc không?

An Tại Đào nhận lấy, liếc mắt bao thuốc Hongtashan này, trong lòng hơi cảm thán. Đã bao nhiêu năm, không hút điếu thuốc nhãn hiệu này rồi. Năm ấy vừa mới lên đại học, hắn học hút thuốc từ thằng bạn cùng phòng tên là A Long người Thượng Hải, hút nhiều nhất đúng là loại nhãn hiệu dễ bán nhất cả nước này. Mà về sau, Hạ Hiểu Tuyết thường xuyên mang hộp Hongtasha thượng phẩm từ trong nhà ra cho hắn, có khi cũng có loại Ngọc Khuê đóng gói xinh đẹp, ngẫu nhiên còn có loại Nội Cung Trung Hoa không mua được ngoài chợ.

Hai người nhả khỏi một lát, tay vệ sĩ dẻo miệng đã quen thuộc với An Tại Đào. Nghe hắn khoe khoang vài "tin tức giật gân" không biết hóng hớt được từ nơi nào về Phó Chủ tịch thành phố và thiên kim tiểu thư, An Tại Đào nhẹ nhàng thở dài.

Hắn và Hạ Hiểu Tuyết là bạn cùng lớp Tin tức ở đại học Yến Sơn. Thời điểm này, cô được xưng là đại mỹ nữ, một trong năm đóa hoa vàng của đại học Yến Sơn, tâm tính cao ngạo thường đến và đi một mình. Lúc đó hắn là Tổng biên tập tờ nội san của trường, cả ngày say mê trong những câu thơ buồn triền miên thần hồn điên đảo không thể tự kiềm chế được.

Hai người lặng lẽ đi cùng nhau, lúc ấy có thể nói là tin tức lớn nhất của đại học Yến Sơn. Trai tài gái sắc, có thể nói xứng đôi, huống chi, bản thân An Tại Đào cũng là loại anh tuấn tráng kiện.

Về phần vì sao Hạ Hiểu Tuyết thích hắn, sau này An Tại Đào cũng hỏi cô rất nhiều. Nhưng mỗi lần đáp lại, Hạ Hiểu Tuyết đều cười không nói. Hỏi rất nhiều, mới cười hì hì đáp lại một câu:

- Anh thích em vì điều gì, em cũng thích anh vì điều đó.

Ngay từ lúc đầu, An Tại Đào cũng không biết gia thế của Hạ Hiểu Tuyết, chỉ biết gia đình Hạ Hiểu Tuyết rất giàu có, mỗi lần tới giờ nghỉ đều có một chiếc xe con có rèm che tới đón. Mà dường như Hạ Hiểu Tuyết cũng luôn lảng tránh vấn đề này. Mãi đến trước khi tốt nghiệp một tháng, Hạ Hiểu Tuyết mới trịnh trọng nói cho hắn, cha của cô là Phó Chủ tịch thành phố Tân Hải Hạ Thiên Nông.

Cùng sống ở Tân Hải, nhưng hắn chỉ có một người mẹ làm giáo viên trung học. Gia thế như vậy so sánh với Hạ Hiểu Tuyết không khác gì thiên đường với địa ngục. Lúc ấy, nội tâm An Tại Đào nguội lạnh một nửa.

Đều nói tốt nghiệp là trạm cuối của tình yêu học đường, nhưng An Tại Đào vẫn cảm thấy, tình cảm của mình và Hạ Hiểu Tuyết sẽ không thể có kết cục, bởi vì bọn họ cùng sống trong một thành phố, bởi vì hắn biết được tình cảm của Hạ Huyết Tuyết đối với mình hoặc mình đối với cô ấy, chỉ có hoa dưới ánh trăng mà không có thề non hẹn biển.

Tuy rằng An Tại Đào cảm thấy mình rất ưu tú, bắt đầu từ tiểu học, mãi cho đến khi mình dùng điểm cao trạng nguyên văn khoa toàn thành phố thi vào trường học cao cấp nổi tiếng lâu năm nhất trong nước, hắn đều là người nổi bật nhất trong các học sinh. Nhưng thân thế chênh lệch quá xa này vẫn khiến hắn cảm thấy có một chút lạnh lẽo.

Nhận thấy hắn lùi bước, Hạ Hiểu Tuyết không nói gì thêm, chỉ xoay người qua chỗ khác thở dài nói một câu:

- Tiểu Đào, nếu anh dám bỏ tôi, tôi sẽ chết cho anh xem, khiến anh hối hận cả đời.

:oe76: oe76:

Loading...

Đọc Tiếp Chương 2: Đến Hạ gia

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quan Thanh Chương 1: Hiểu Tuyết