Truyện Quan Môn

Chương 13: Ghen tỵ lan tràn

Tác giả Thao Lang
Trên thế giới này, có lẽ có bánh nóng từ trên trời rơi xuống thật tốt, nhưng tuyệt đối rất ít, may mắn tồn tại ngoại lệ cũng đều phải có nguyên nhân sau lưng của nó.

Giống như có một câu nói rất chuẩn xác, không có vô duyên vô cớ yêu, cũng không có vô duyên vô cớ hận.

Xảy ra chuyện quân đội trưng dụng kia, đầu tiên Chung Ly Dư nghĩ tới chính là thân phận thần bí Diệp Khai.

- Vì sao lại hỏi như vậy?

Khi Diệp Khai nhận được điện thoại của Chung Ly Dư, hắn đang ở trong nhà ứng phó một đống lớn bài thi.

Hôm nay đã tiến vào thời gian đếm ngược của kỳ thi đại học, bài học cấp ba đã xong, mỗi ngày các giáo viên đều đưa ra một đống lớn bài tập cùng mô phỏng theo đề thi giao cho hắn, thật làm người không thể ứng phó nổi.

Lại nói, cảm giác của Diệp Khai đối với Chung Ly Dư xác thực rất không tệ.

Chuyện xảy ra tối hôm qua, làm cho Diệp Khai có loại cảm giác thể xác cùng tinh thần sung sướng, ngọn nguồn của loại cảm giác này dĩ nhiên là đến từ Chung Ly Dư.

Đối với Chung Ly Dư, Diệp Khai cũng đã cân nhắc một phen, cô gái thiên tài này làm cho hắn có một suy nghĩ mới, dù sao một cô gái có chút sở trường trong phương diện kinh tế, còn là nữ tiến sĩ sinh trẻ tuổi, xác thực không dễ dàng tìm được, bị hắn gặp phải, hơn nữa còn từng xảy ra quan hệ đặc biệt, chỉ có thể nói là vận khí thịnh vượng.

- Trừ anh ra, em nghĩ không ra sẽ có người nào làm như vậy!

Chung Ly Dư nói ra.

Trên thực tế nàng rất rõ ràng, người có năng lực vận dụng quan hệ quân đội giải quyết chuyện này, có lẽ có, nhưng có thể làm cho quân đội xuất ra ba trăm triệu trưng dụng hạng mục bất động sản tây thành, thật sự là không có mấy ai.

Hoặc là cũng chỉ có khả năng sự tồn tại của Diệp Khai, nếu như hắn thật sự có quan hệ mật thiết với vị lão nhân kia.

- Ha ha, chuyện này ngày sau chúng ta bàn lại!

Diệp Khai cười hồi đáp:

- Nhưng anh có chuyện muốn hỏi em, đối với kỳ hạn giao hàng của thị trường quốc tế, em có hiểu rõ hay không?

Kỳ hạn giao hàng của thị trường quốc tế? Chung Ly Dư thoáng sửng sốt, không rõ vì sao Diệp Khai lại hỏi tới phương diện này? Suy nghĩ của hắn toát ra nhanh như vậy, thật sự làm Chung Ly Dư không sao theo kịp.

Vấn đề mấu chốt chính là Chung Ly Dư không nắm bắt được ý nghĩ chân thật của Diệp Khai rốt cục là gì?

- Phương diện kỳ hạn giao hàng của quốc tế em vẫn tương đối hiểu rõ, em cũng có tài khoản ở bên Hong Kong, đã từng luyện tập qua một thời gian, xem như là quen thuộc.

Chung Ly Dư thoáng suy nghĩ một chút mới trả lời.

- Rất tốt, buổi tối anh đi đón em, có chuyện thương lượng!

Sau khi Diệp Khai nghe được, hài lòng nói.

Gác điện thoại xuống, Chung Ly Dư dùng hai tay ôm đầu, nghiêng người trên giường nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ, như có điều suy nghĩ.

Diệp Khai đột nhiên hỏi về vấn đề kỳ hạn giao hàng của thị trường quốc tế, khẳng định không phải không có nguyên nhân, mặc dù Chung Ly Dư hiểu rõ về phương diện này, nhưng nàng thực sự không biết mục đích của Diệp Khai là như thế nào?

Chung Ly Dư ngẫm nghĩ, quay về trường học, bắt đầu bắt tay vào trong tập san báo chí cẩn thận nghiên cứu kỳ hạn giao hàng của thị trường quốc tế trong thời gian gần đây.

Trời mới chạng vạng, Diệp Khai lái xe đến Bắc Thanh đại học đón Chung Ly Dư.

Lần này hắn lái xe thẳng vào trong trường, trực tiếp chạy tới dưới ký túc xá tiến sĩ sinh.

- Đây là xe gì vậy, ngoại hình thật kỳ quái đi?

Có học sinh đi ngang qua nhìn thấy, nghị luận xôn xao.

Khi Diệp Khai đi ra, lái chiếc xe thể thao Porsche màu lam nhạt, loại xe này hiện tại còn chưa thấy được nhiều, nếu không phải hối lộ hải quan thì là xe buôn lậu, chỉ cần bỏ tiền là có được xe.

Đương nhiên, nếu người bình thường cũng không có lá gan mua thứ này, dù sao không có quan hệ đặc biệt căn bản không có khả năng lấy được giấy phép, lái đi ra ngoài sẽ có rất nhiều phiền toái.

Diệp Khai đeo kính râm che nửa khuôn mặt, hắn bước xuống xe lập tức làm thật nhiều học sinh chú ý.

Tuy thời buổi này bầu không khí tham giàu sang trong sân trường còn chưa nghiêm trọng như đời sau, nhưng một suất ca cộng thêm xe thể thao sang trọng tổ hợp lại, xác thực phi thường hấp dẫn người, làm thật nhiều cô gái chủ động hướng tới trước mặt dựa vào.

Nhưng Diệp Khai vừa lướt mắt nhìn qua, đã cảm thấy số lượng cùng chất lượng trái nghịch lẫn nhau, mỹ nữ thật sự là quá ít.

Từ trên lầu Chung Ly Dư cũng đã nghe được động tĩnh, nhìn qua cửa sổ quan sát, liền thấy được Diệp Khai đeo kính râm đứng bên dưới, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười, đêm hôm khuya khoắc đeo kính râm, chẳng khác gì là trang khốc đó thôi.

Sau khi nhận được điện thoại nàng đã sớm ở trong ký túc xá chờ Diệp Khai tới.

Chung Ly Dư mặc một chiếc áo khoác màu xám, cầm túi xách đi xuống lầu.

Hai người cũng không dây dưa, ngồi lên xe liền rời đi.

- Nữ tiến sĩ trẻ tuổi xinh đẹp nhất Bắc Thanh đại học, cứ như vậy rơi vào tay giặc rồi…

- Thoạt nhìn hình như là kẻ có tiền…

- Người ta chẳng những có tiền, hơn nữa người càng soái, vóc dáng cao ráo…

- Cao phú soái (điển trai, giàu có), mỗi người đều yêu nha…

Những người vây xem dưới lầu không ngừng bàn tán xôn xao, sau đó chầm chậm tản đi.

Lúc này là thời gian dùng cơm của sân trường, mà lúc ăn cơm là lúc thật dễ dàng truyền bá tin tức nho nhỏ, kết quả còn chưa qua được bao lâu, toàn bộ các học sinh đều đã nghe được một việc.

Nữ tiến sĩ sinh Chung Ly Dư tuổi trẻ xinh đẹp kiêu ngạo, suốt bảy năm đứng đầu hoa bảng Bắc Thanh đại học, được một cao phú soái trẻ tuổi lái xe thể thao Porsche đến đón.

- Tô thiếu, Chung Ly Dư không phải là bạn gái của anh sao?

Một người trẻ tuổi để râu nhìn đồng bạn hỏi.

- Hừ…bạn học mà thôi!

Tô Khải Văn hừ một tiếng, đem lửa giận trong lòng cưỡng chế áp xuống.

Kỳ thật khi vừa nghe được tin tức này, trong lòng Tô Khải Văn chợt siết chặt, trước kia hắn là bạn học cấp hai của Chung Ly Dư, về sau Chung Ly Dư bỗng nhiên nhảy lên hai cấp, dùng độ tuổi mười sáu thi vào Bắc Thanh đại học, một đường hát vang tiến mạnh, rốt cục khi tới hai mươi ba tuổi trở thành tiến sĩ sinh đại học Bắc Thanh, làm cho người ta kinh ngạc không ngớt.

Bởi như vậy, mặc dù Tô Khải Văn trở thành nghiên cứu sinh của đại học Bắc Thanh, nhưng thực sự thấp hơn Chung Ly Dư hai cấp, huống chi kỳ thật hắn còn lớn hơn Chung Ly Dư một tuổi.

Bằng cấp chênh lệch, làm Tô Khải Văn luôn cảm thấy hắn thấp hơn Chung Ly Dư một đầu, cho dù hắn có thể bỏ qua điểm này, người khác cũng sẽ chỉ trỏ, cho nên mặc dù hắn chiếm điều kiện thật tốt, nhưng vẫn không gia nhập vào trong sinh hoạt của Chung Ly Dư, chẳng qua so sánh mà nói thì là bạn học có tiếp xúc nhiều mà thôi.

Đương nhiên, bởi vì bản thân Chung Ly Dư cũng không có bạn trai chính thức, cho nên Tô Khải Văn đi gần nàng vì vậy ở trước mặt người khác tự phong mình là bạn trai của Chung Ly Dư.

Không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, Chung Ly Dư cũng không công khai phủ nhận điểm này.

Hiển nhiên đêm nay trong căn tin nhận được tin tức kia làm trong lòng Tô Khải Văn ghen tỵ tràn đầy.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 14: Bọn hắn sẽ đánh nhau

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quan Môn Chương 13: Ghen tỵ lan tràn