Trong lúc nhàn nhã nói chuyện gia đình với mợ, chợt nghe mợ cảm khái năm đó mấy vị thần tử cùng làm quan với phụ thân, nay đã chẳng còn lại mấy người; ta mới nhớ ra một chuyện, trong lòng khẽ động, cười hỏi: “Qủa nhân nhớ rõ khi Hạ Kính nhậm chức Đại Tư Nông, cũng có giao tình với người trong Kim gia, đến khi nhậm chức ở địa phương, cũng hay qua lại với biểu cữu?”

Nơi Hạ Kính nhậm chức cách không xa đất phong của biểu cữu, quan viên, hoàng thân nơi ấy chức lớn hơn bọn họ lác đác chẳng có mấy, ngày thường qua lại chắp nối quan hệ, giúp đỡ, hỗ trợ lẫn nhau trên con đường làm quan.

Mợ đáp: “Chẳng qua là chút nghi thức xã giao trên quan trường.” Nghĩ đến Hạ Kính gây nên tội, mợ cũng sợ bị liên lụy, vì thế lại nói, “Hạ Kính làm người hòa hợp êm thấm, khéo léo chu đáo trên quan trường, ngày thường hay mở tiệc chiêu đãi quan viên xung quanh trong phủ.”

Ta cười lắc đầu: “Việc này nghe ra, thật giống một tên tham quan. Khi còn bé, quả nhân ở trong cung có gặp hắn vài lần, thấy là một vị quan có quy củ, ra khỏi đế đô liền “trời cao, hoàng đế ở xa”. Mợ trưởng thành ở đế đô, Hạ Kính lại là thần tử cùng điện với Kim lão tướng quân, khi đó Hạ Kính là người như thế nào, mợ cũng biết đại khái chứ?”

“Chuyện này …” Mợ do dự dừng một chút, nói: “Lúc ấy Hạ Kính và gia phụ từng có qua lại, thiếp thân cũng chỉ là gặp qua hắn vài lần, không thể nói là hiểu biết rõ, nhưng thật ra có tán gẫu vài lần với con hắn là Hạ Lan , giao tình cũng tốt.”

“Vậy mợ chắc cũng biết, Hạ Lan bây giờ đang ở trong cung.” Ta ra vẻ tùy tiện nhắc tới, âm thầm đánh giá thần sắc của mợ. Hạ Lan hơn ta vài tuổi, cũng nhỏ hơn mợ không bao nhiêu, ta vốn tưởng rằng lần này đến chỉ vì biểu cữu, xem ra không phải chỉ như thế.

Lúc nghe ta nói đến Hạ Lan, thần sắc mợ khẽ biến, lại cười nói: “Sau khi thiếp thân gả cho Hầu gia, chưa từng gặp lại Hạ Lan. Sau lại ở đất phong, dù có duyên gặp Hạ Kính vài lần, nhưng lúc đó Hạ Lan học ở Thái Học phủ, cũng không có cơ hội gặp lại. Như thế tính ra đã 8 năm …. tám năm trước, hắn vẫn còn là thiếu niên nho nhỏ, là con em đế đô, thanh tú thông minh hiếm thấy.” Nói đến đây, mợ cúi đầu thở dài khe khẽ, nhẹ giọng nói, “Thật sự là cảnh còn người mất….”

Biểu cữu đáng thương …. thực ra mợ đến đế đô, là vì Hạ Lan đi … Nhìn thần sắc mợ, có lẽ là coi Hạ Lan như đệ đệ mới yêu thương như vậy, vừa nghe Hạ Lan đầu thú, lập tức tới đế đô … biểu cữu ư, đó là thuận tay thôi …

May mà biểu cữu một bộ dáng cùng đường, quẫn bách, mà lại cũng giống ta tự mình đa tình rồi.

“Qủa nhân đã gặp Hạ Lan một vài lần, một đôi con ngươi trong suốt sáng ngời, xác thực cũng không giống kẻ rắp tâm hại người. Vụ án Hạ Kinh tham ô có chứng cứ vô cùng xác thực, nhưng Hạ Lan nếu có thể hỗ trợ tra án, tự có thể đem công chuộc tội.”

Mợ nghe được lời này của ta, nhẹ nhàng thở ra, mỉm cười nói: “Bệ hạ thiện tâm, nhìn rõ mọi việc.” (minh sát thu hào)

“Hay là quả nhân cùng mợ đi gặp hắn?” Ta đề nghị.

Mợ nghe xong, vui vẻ nói: “Thiếp thân đã nhiều năm không gặp hắn, nếu có thể để thiếp thân hỏi hắn vài câu nói thật, có lẽ có lợi cho tiến triển của vụ án cũng nên.”

Ta mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy. »

Ta tự biết ta là người tốt lương thiện, hiểu ý a …

Hôm trước Bùi Tranh có nhắc ta đưa Hạ Lan trở về nhà lao, nhưng thời gian cấp bách còn chưa kịp làm, bởi vậy Hạ Lan vẫn ở tại tiểu viện gần ti nữ quan như trước. Ti nữ quan ở cạnh hậu cung, gần chỗ bá quan làm việc, bên trái là phòng làm việc của nội các – Văn Uyên các. Lúc này thời gian vẫn sớm, nhiều quan viên vẫn đang làm việc, lúc đến gần ti nữ quan liền thấy không ít người đang bận rộn, nhìn thấy ta đều dừng lại hành lễ.

Ta liếc thứ trên lưng bọn họ, rồi hỏi: “Các khanh đây là đang làm gì?”

Một người khom người đáp : « Bẩm bệ hạ, ngoài cung hôm nay vừa đưa tới một lượng lớn pháo hoa, Bùi học sĩ nói đặt ở đằng sau công sở quá nguy hiểm, cho nên lệnh cho chúng thần mang đi nơi khác.

Pháo hoa …. nhớ ra là dùng cho hôn lễ một tháng sau.

Ta phất phất tay, cho bọn họ lui ra, quay đầu nói với mợ: “Hạ Lan đang ở chỗ này.”

Mợ đi bên trái ta, cười hỏi : « Bùi học sĩ, là Bùi Sanh ư ?Thiếp thân nhớ rõ Bùi Sanh và bệ hạ bằng tuổi, năm đó ở đế đô cũng có gặp nàng vài lần, thực là một cô nương lanh lợi, lại không biết có việc gì, mà đến giờ vẫn là khuê nữ?”

Chẳng lẽ nàng cũng giống quả nhân, có một cái tên không dám gọi thành tiếng sao ?

Đầu năm nay, thật nhiều tơ hồng nối sai a….

Ta cúi đầu thở dài, dẫn mợ vào tiểu viện của Hạ Lan, sớm có cung nhân đi thông báo để hắn tới nghênh giá, nhưng sắc mặt Hạ Lan tái nhợt, dáng lung lay như sắp đổ, dường như có bệnh trong người, ta miễn cho hắn khỏi quỳ lễ.

Mợ tính tình thẳng thắn, tuy là cố khắc chế, lại vẫn khó nén kích động, giọng khẽ run: “Hoài Tư, ngươi còn nhận ra ta không?”

Hai mắt Hạ Lan khẽ nhíu, nghi hoặc chăm chú nhìn khuôn mặt mợ hồi lâu, rốt cuộc dường như đã nhớ ra, hốc mắt ươn ướt, không dám tin nhìn mợ: “Như Ý … tỷ tỷ ? »

Mợ ha ha cười: “Coi như tiểu tử ngươi có lương tâm, không quên luôn tỷ!” Nói xong lại nghẹn ngào, “Ngươi làm sao vẫn là bộ dạng ốm yếu thế này….”

Hốc mắt Hạ Lan đỏ lên, vì e dè ta còn ở trong này, không dám tiến lên, giả bộ trấn định mỉm cười, nói: “Hai ngày nay không biết sao thân thể mệt mỏi, hôm nay tinh thần đã coi như tốt lắm.”

Lòng ta nghĩ, có thể là bởi lúc trước bị nhốt trong nhà lao không được thấy ánh mặt trời.

Mợ nâng tay lau nước mắt, muốn nói gì đó với hắn, lại nhớ ta đang ở đây, quay đầu nói với ta: “Bệ hạ thứ tội, thiếp thân và Hạ Lan nhiều năm không gặp, đã thất thố trước mặt người.”

Ta mỉm cười, khoát tay nói : « Không sao, không sao. Các ngươi cứ từ từ nói chuyện, quả nhân có việc tới ti nữ quan, không quấy rầy các ngươi ôn chuyện nữa.”

Qủa nhân thật sự là người lương thiện, biết ý mà …

Ra đến cửa, ta lại nghĩ tới lời Bùi Tranh đã nói, Hạ Lan biết một ít bí mật mà ngay cả hắn cũng không biết nó quan trọng thế nào, nếu Bùi Tranh không lừa ta, vậy Hạ Lan rốt cuộc đã biết cái gì ? Nếu chính Hạ Lan cũng không biết tầm quan trọng của nó, có thể hắn chưa nói cho Tô Quân chăng ?

Aizz, Bùi Tranh kia lại làm sao mà biết ?

Chẳng hiểu gì cả, chẳng hiểu gì cả a….

Ta lắc lắc đầu bước vào ti nữ quan, một đoàn người lũ lượt qùy xuống, ta phất tay cho các nàng lui, lại dẫn Bùi Sanh đến gian phòng nhỏ bên cạnh nói chuyện.

“Sanh Nhi, có chuyện ta vẫn chưa hỏi khanh…” Ta dừng một chút, do dự một chút, cảm thấy việc này chung quy vẫn nên mở miệng, nên vẫn nói tiếp : « Ta chỉ biết khanh và Bùi Tranh thất lạc cha mẹ từ khi còn bé, cha mẹ vốn là nhạc sư, cụ thể như thế nào cũng không thật rõ.  Tháng sau là đại hôn của ta và Bùi Tranh rồi…. Theo lý mà nói, tại bài vị của song thân, ít nhất cũng phải có tên, nhưng Bùi Tranh vẫn không nói đến…”

Bùi Sanh chớp mắt, hai tròng mắt giống y Bùi Tranh hiện lên ý cười. “Bùi Sanh thay mặt ca ca tạ bệ hạ.”

Mặt ta nóng lên, nói quanh co : “Tạ, cảm tạ cái gì?”

« Tạ bệ hạ quan tâm ca ca. » Bùi Sanh cười yếu ớt.

« Đây không phải quan tâm, là theo lệ mà hỏi thôi…. » Ta vô lực biện bạch, « Khanh đừng nói cho hắn … » Ta vì được tin lão hỗn đản kia 7 ngày sau sẽ đến đế đô, bởi vậy mới “thuận tiện” nhớ tới cha mẹ Bùi Tranh.

Bùi Sanh khẽ thở dài nói : « Khi thất lạc cha mẹ, ca ca  10 tuổi, thần mới 2 tuổi, rất nhiều việc cũng không nhớ rõ. Ca ca nói ba mẹ đều đã lâm nạn, chuyện còn lại đều không có nói nhiều với thần, cũng không để thần hỏi nhiều. Bệ hạ tự mình hỏi, ca nhất định sẽ bằng lòng nói ra.”

Ta sửng sốt một chút, không nghĩ là Bùi Tranh ngay cả muội muội mình cũng không cho biết, là sợ nàng biết rồi đau lòng sao?

« Chính khanh cũng không tự điều tra sao ? » Ta hỏi.

Bùi Sanh mỉm cười nói: “Nếu ca ca không nói cho thần biết, thần vì cái gì phải hỏi. Ca giấu diếm đều có lý do của ca, thần tin tưởng ca ca bất luận làm cái gì, đều là vì tốt cho vi thần.”

Nghe được lời này, lòng ta một trận chua xót, giống như có chút ghen tuông vi diệu – ta tự nghĩ không được tự tin như nàng như vậy, cũng không tin tưởng Bùi Tranh như nàng. Tuy nói nay ta đối với Bùi Tranh mơ hồ có vài phần hảo cảm, nhưng vẫn giữ lại vài phần hoài nghi như cũ, với hắn như thế, với Tô Quân cũng vậy.

Bùi Sanh đột nhiên tiến lên từng bước, đến trước mặt ta, cười tủm tỉm nói : « Kỳ thât, thần cũng rất ngạc nhiên …. Hoàng tẩu tẩu, người đi hỏi ca ca đi, hỏi được đáp án, nói lại uội biết!”

Ta vội co rụt lại, mặt đỏ tai hồng quẫn bách, nói lắp bắp: “Đừng, đừng gọi tẩu, tẩu tẩu loạn lên nữa!”

Bùi Sanh nhíu mày, chắp tay sau lưng đứng tại chỗ, cười không nói nhìn ta. Ta đang muốn tỏ quân uy trách cứ nàng hai câu, đột nhiên nghe được một tiếng nổ vang từ gian ngoài truyền đến, trong phút chốc đất rung núi chuyển!

Pháo hoa nổ tung rồi!

Tại sao lại có thể như vậy …

Bùi Sanh biến sắc, xoay người liền muốn chạy ra ngoài, nhưng tiếng nổ liên tiếp, chấn động mạnh khiến bàn ghế rung lên, nàng đứng thẳng không được, lảo đảo hai bước mới dựa vào tường.

Ánh lửa gian ngoài đã bốc ngụt trời!

Pháo hoa chất thành đống, một chút chất dẫn cháy, liền nổ tung, ngọn lửa nháy mắt đã liếm tới cửa sổ, mùi hăng mũi và khói đặc theo khe hở tràn vào phòng. Ta che miệng, mũi lại, tiến lên nắm lấy tay Bùi Sanh, kéo nàng chạy ra bên ngoài. Pháo hoa dùng cho hôn lễ – ta nhớ là có thể so với thuốc nổ Cửu Long Hý Châu (9 rồng vờn ngọc)! Một khi bị dẫn nổ, hậu quả khó mà tưởng tượng!

Nữ quan ở gian ngoài thét chói tai một mảnh, kích động chạy trốn, ta đẩy cửa ra, bị chìm trong làn khói đặc đến đầu váng mắt hoa, đứng thẳng cũng không xong. Các nữ quan vội vàng chạy trốn cơ bản đã quên cứu giá, đứng trước sinh tử, cái gì mà tam cương ngũ thường đếu quên sạch, tự cứu, muốn sống là bản năng duy nhất.

Pháo hoa nổ tung, phòng ốc nhất thời rơi vào biển lửa, ti nữ quan ở gần chỗ pháo hoa nhất, cơ hồ nháy mắt bị đại hỏa nuốt sống. Khói đặc cuồn cuộn gần như đoạt đi thần trí của ta, hơi nóng đập vào mặt, ta mơ hồ nghe thấy tiếng Tiểu Lộ Tử gào xé cổ họng: “Bệ hạ còn ở bên trong, mau cứu giá …. cứu giá….”

« Bệ hạ… » Giọng Bùi Sanh vì bị khói hun mà trở nên khàn đục, đỡ bả vai ta loạng choạng đứng dậy, thình lình một trận nổ vang khiến bình hoa cao bằng đầu người đang dựa vách tường đổ ngã về phía chúng ta, Bùi Sanh vội buông tay, đẩy ta về phía bên kia, bản thân thì lăn một vòng!

Mảnh vỡ bình hoa xẹt qua má ta.

« Sanh Nhi ? » Ta cố sức mở mắt nhìn về phía nàng, lại cái gì cũng không thấy rõ: “Sanh Nhi, khanh bị thương sao?”

« Không… » Bùi Sanh khó khăn mà trả lời một tiếng, “lửa xém lên xà nhà rồi, bệ hạ đi mau!”

Ta gắng sức chống đỡ mà đứng lên, đang muốn đi đến bên Bùi Sanh, bỗng nhiên cảm giác được một trận gió thổi qua 2 gò má, cổ tay bị người ta nắm chặt, người đó vội vàng kêu một tiếng : “Đi mau!”

Ta kéo lại, đầu váng mắt hoa, thở hổn hển nói: “Vẫn còn Sanh Nhi…”

Lời còn chưa dứt, xà nhà bị lửa thiêu rụng, rớt xuống trên đầu chúng ta, người đó ôm ta chuyển mình né đi, nhưng ta rõ ràng nghe thấy chàng thét lớn một tiếng, thân mình chấn động.

Đoạn gỗ cháy phát ra tiếng tách tách, chàng không nói 2 lời, đem ta ôm ngang lấy rồi lao ra cửa, gian ngoài vẫn khói đặc một mảnh như trước, cung nhân quáng quàng dập lửa, ta nắm chặt vạt áo chàng, hét: “Sanh Nhi, Sanh Nhi vẫn còn ở bên trong!”

Người đó ôm ta quỳ rạp xuống đất, ta nghe được giọng Tiểu Lộ Tử hét: “Thái y! Thái y ! Lưng Tô ngự sử toàn là máu!”

Là chàng !

Ta ngẩng phắt đầu, trợn mắt nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc kia, tái nhợt không còn chút máu, môi dưới cắn chặt, như là đang chịu đựng đau đớn, hai tay ôm chặt ta vẫn không buông ra.

Tô Quân, Hoán Khanh, sao lại là chàng ….

Người chàng thích là Bùi Sanh ….

Vì cái gì lại không đi cứu Sanh Nhi?

Chàng không phải nhận nhầm người chứ?

Ta tưởng mình đã nghe nhầm …

Khi đó chàng nắm lấy cổ tay của ta, vội vàng hét “Đi mau”, nhưng hai chữ trước đó rõ ràng là ….

Tương Tư …

—————————-

Thái y giúp ta đắp thuốc xong, cung nhân tiến vào báo cáo thương vong.

Một người chết, bốn người bị thương nặng, 10 người bị thương nhẹ.

May mà Bùi Sanh được cứu đúng lúc, chỉ bị chút vết thương nhẹ. Nhưng lưng Tô Quân bị khối gỗ đang cháy đỏ đập vào, thương thế không phải nhẹ.

Ta vỗ nhẹ cổ tay mình, trầm mặc không nói.

Tiểu Lộ Tử thông báo, Bùi tướng cầu kiến.

Không đợi ta đáp lại, cửa điện đã bị đẩy ra, Bùi Tranh bước đến trước mặt ta, cúi người xuống, cẩn thận từng li từng tí nâng mặt ta lên, giọng có chút vội vàng. « Có bị thương không ? Có đau không ? »

Tiểu Lộ Tử ở bên cạnh thay ta đáp : « Tướng gia, Thái y nói bệ hạ bị xây xước mấy chỗ, đều là vết thương ngoài da, bôi chút thuốc 2-3 ngày liền khỏi, chỉ là cổ họng bị hun khói thành thương, mấy ngày này tốt nhất là không nên nói chuyện. »

Ta nhẹ nhàng gật gật đầu.

Mặt bị mảnh vỡ cứa thành hai đường, miệng vết thương nông, tóc cũng bị xém một chút, tính thật ra, ta còn chưa được coi là bị thương nhẹ.

Bùi Tranh khẽ thở phào, đem ta nhét vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng ta, ta tựa vào ngực hắn, cúi đầu nhìn mũi chân mình, không thốt lên lời.

Tiểu Lộ Tử thức thời định lui ra, Thái y lại cho người đến báo tin — Tô ngự sử tỉnh rồi.

Ta run lên, lùi ra khỏi lòng Bùi Tranh, nhảy xuống ghế định đi ra phía ngoài, lại bị Bùi Tranh vòng qua eo ta giữ lại, ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Bùi Tranh dịu dàng nói: “Ta đi cùng nàng. »

Ta kinh ngạc nhìn hắn một lát, mới gật gật đầu.

Kỳ thật, ta bây giờ cũng không muốn gặp Tô Quân, hoặc nói, không dám thấy chàng.

Từ khi nào thì ta bắt đầu trở nên dễ dàng chịu ảnh hưởng của Bùi Tranh như vậy, bắt đầu tin tưởng lời hắn, bắt đầu hoài nghi Tô Quân. Mặc dù cho tới bây giờ, tất cả chứng cớ bất lợi đều chỉ Bùi Tranh, tất cả phỏng đoán bất lợi cho Tô gia cũng từ Bùi Tranh mà có.

Ta có khuynh hướng tin tưởng hắn, chính là bởi ta tin hắn thích ta, tựa như ta tin Tô Quân thích Bùi Sanh vậy. Tựa như từ lúc lão hỗn đản chọn A Tự, bỏ rơi ta, ta đã chỉ muốn tìm một người thật tình đối tốt với ta.

Bùi Tranh nói đúng, ta xử trí rất theo cảm tính.

Nếu không như thế, trong đầu ta cũng không thấp thoáng xuất hiện một ý niệm: Trận cháy này, có phải là Tô Quân phóng hỏa hay không?

Năm ấy, khi gió Đông thổi đến, hạnh hoa hé nở, nàng nắm tay Minh Đức bệ hạ, bước từng bước chân nhỏ xíu đến trước mặt ta, khuôn mặt bầu bĩnh nhuộm một tầng hồng nhạt, đôi con ngươi đen nháy hiếu kỳ nhìn ngó xung quanh. Minh Đức bệ hạ hiếm khi nghiêm túc như vậy mà nói với tổ phụ: “Quốc sư, sau này Tương Tư sẽ giao cho người, nên giáo huấn hay đánh đòn, không cần nể mặt ta!”

Nàng thè lưỡi, đuôi mắt cong lên, lộ ra nụ cười có chút giảo hoạt, chẳng khác gì mẫu thân nàng cả. Minh Đức bệ hạ cúi đầu một cái, nàng không kịp thu hồi nét mặt, đôi mắt đen lung liếng trợn tròn, chớp chớp.

Minh Đức bệ hạ cúi người, nắm lấy hai gò má của nàng mà ra sức chà đạp, đau lòng nhức óc mà nói: “Nha đầu Đậu Đậu chết tiệt kia, ngươi dám cùng biểu cữu đủng đỉnh đến kỹ viện còn nảy sinh tật xấu gì? Ngươi tương lai là vua một nước a ! Ngươi đáng yêu thì có tác dụng gì! Ngươi khiến người ta yêu thích thì có tác dụng gì! (Ầy, nguyên văn bác hoàng thái hậu này chửi bậy kinh á)Quân uy! Quân uy ở chỗ nào? Cái nét mặt đáng yêu khiến người ta sinh lòng muốn chà đạp kia của ngươi thì có nghĩa lý gì? Chẳng lẽ còn muốn trương bộ mặt đáng yêu mà xử chết loạn thần tặc tử hay sao?”

Nàng thoát ra khỏi tay Minh Đức bệ hạ, phùng hai má bị nhéo hồng lên, giọng thánh thót nói: “Mẫu thân, phụ quân bảo người không thể ở trước mặt nhi thần mà nói ô ngôn uế ngữ, nếu không sẽ dạy hư nhi thần.”

Minh Đức bệ hạ lảo đảo lui về sau ba bước, run giọng nói: “Ta sai rồi …. Ngươi lại giả bộ vô tội đáng yêu trước mặt cha ngươi rồi! Chứ thật ra với đức hạnh của Nhị cha ngươi, cũng chỉ có thể ngầm ức hiếp ta thôi …”

Ta theo sau tổ phụ, nhìn hai mẹ con trước mặt mà ngơ ngác, đến tận lúc nàng mon men đến gần ta, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn ta, núm đồng tiền nhỏ khẽ cười: “Ngươi thật là đẹp trai nha, tên là gì vậy?”

Minh Đức bệ hạ nhéo nhéo lỗ tai nàng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đậu Đậu, ngươi đây là đang bỡn cợt trai nhà đàng hoàng sao?”

Tổ phụ thở dài một tiếng: “Trưởng công chúa quả thật cần được dạy dỗ đúng đắn. Thừa tướng cưng chiều quá mức, quá yêu chiều sẽ gây hại. Bệ hạ tin tưởng vi thần, vi thần xin cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi …. Hoán Khanh.” Nghe tiếng gọi, ta mới hồi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn tổ phụ, “Tổ phụ, có Hoán Khanh.”

“Sau này, ở Thái Học phủ, con và Bùi Sanh theo giúp công chúa điện hạ.”

Khi đó, ta mới chú ý đến một cô gái đang đứng bên cạnh lẳng lặng mỉm cười, cũng bằng tuổi nàng, nhưng đã sớm chín chắn ngoài dự đoán, dịu dàng, điềm đạm. Nghe được tên mình, nàng quay đầu nhìn ta gật đầu mỉm cười, không hơn.

Mà công chúa điện hạ …. hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, hơi bĩu môi, liếc ta một cái, toát ra một chút ý cười tinh quái, khiến ta nhịn không được cũng cong khóe miệng.

– Ngươi thật là đẹp trai nha, tên là gì vậy ?

Ta họ Tô, tên Quân, tự Hoán Khanh.

Trong 2-3 năm đó, nàng cực kỳ ỷ lại vào ta. Bởi vì thân phận nàng tôn quý, mỗi người trong Thái học phủ đều muốn nịnh bợ nàng, nàng tuy có vẻ ngây thơ, bướng bỉnh, lại dường như có thể nhìn thấu lòng người, ai có lòng lợi dụng, ai thật tình đối đãi, nàng tổng có thể phân biệt vài phần. Nàng học không tốt, chán ghét bài giảng buồn tẻ của tổ phụ, không làm bài tập, thi từ học thuộc bừa bãi, lúc học thì ngủ gật, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, nước miếng giàn giụa – Thẩm tướng (Là Thẩm thừa tướng cũng là phụ quân của Đậu Đậu) thở dài nói: “Phong thái thật giống mẹ y như đúc…”

Cô gái điềm tĩnh kia luôn ở một bên yên lặng mỉm cười mà thu dọn cục diện rối rắm giúp nàng, mà ta thì phụ trách dạy bù cho nàng. Nàng ôm quyển sách dựa vào người ta, khi đó nàng vẫn còn nhỏ, không câu nệ nam nữ chi phòng, tựa vào vai ta nói: “Hoán Khanh, dựa trên người ngươi nghe thật tốt.”

Sau đó, ta với nàng lớn thêm một chút, mùi hương thiếu nữ mềm mại làm tâm thần ta rối loạn, lại luyến tiếc sự mềm mại, ấm áp như vậy; nhưng chung quy tự nàng cũng ý thức được, càng ngày càng cách xa ta.

Trong lòng sao có thể chưa từng mất mát!

“Ngươi thật là đẹp trai nha, tên là gì vậy ?” Năm ấy nàng 8 tuổi, mới quen ở Thái Học phủ, theo lời Minh Đức bệ hạ, nàng đang đùa bỡn ta.

“Hoán Khanh, ta phát hiện ra mẫu thân cùng các vị phụ thân thương A Tự, không thương ta … Có điều A Tự bình thường đáng yêu như vậy, ta cũng thương nó, hắc hắc!” Năm ấy, nàng 10 tuổi, cùng ta như hình với bóng, chúng ta là người gần gũi nhất của nhau.

« Hoán Khanh, mẫu thân cùng các vị phụ thân mang A Tự đi rồi, đế đô chỉ còn lại có một mình ta. » Năm ấy nàng 12 tuổi, trên khuôn mặt hay cười đã thấp thoáng nét u sầu, ta muốn nói , vẻ đó không thích hợp với nàng. Lúc đó ta vòng tay phía sau nàng, nắm bàn tay nhỏ nhắn ấm áp, mềm mại của nàng, đầu bút hơi dừng một chút, chữ “Sầu” kia tách làm hai nửa.

Ta muốn nói với nàng, còn có ta luôn ở bên nàng, vĩnh viễn không rời đi, nhưng rốt cuộc cũng không nói ra câu ái muội đó, chỉ là nắm chặt tay nàng.

“Hoán Khanh, ngươi đối với ta thật tốt, ta lập ngươi làm Phượng quân được không?” Sau đó, nàng nửa tỉnh nửa mê, dựa trên đầu gối ta thì thầm nói mê, ta nhẹ vuốt làn tóc bên tai nàng, nhịn không được xao động trong lòng, cúi xuống nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng – ấm áp, mềm mại, như gió ấm dịu dàng một sợi dây cũng không giữ được.

Có lẽ chẳng qua chỉ là một câu nói đùa của nàng, nàng chưa từng để trong lòng, ta vì cái gì mà coi là thật.

———————————-

Thước của tổ phụ dừng trên vai ta, bắt ta nhìn thẳng bài vị liệt tổ liệt tông.

“Tô gia chúng ta, mấy đời nối tiếp là công khanh, xuất thương nhập tướng, trước tới nay chưa từng làm gian thần, nịnh thần, trước tới nay chưa một người dám làm bẩn hai chữ “Trung hiền” cao tổ ban tặng. Tô Quân ngươi, không phải sống vì bản thân mình! Ngươi phải nghĩ tới lúc ngươi chết, còn mặt mũi mà đi gặp liệt tổ liệt tông Tô gia chứ!”

Người nhà Tô gia chúng ta, vì thanh danh mà sống, vì người đã mất, vì người đang còn sống, vì người trong quá khứ, vì người ở tương lai mà sống. Tô Quân ta, chưa bao giờ vì bản thân mà sống.

“Trong lòng ngươi chỉ có thể có nàng, nhưng chỉ có thể là quan hệ vua tôi! Quân minh thần hiền, lưu tiếng muôn đời, đây là sứ mệnh cả đời ngươi! Sang năm công chúa đăng cơ, kỳ thi mùa xuân tới ngươi tham gia tranh đầu bảng, nhất định phải ở vị trí Trạng Nguyên, từ nay về sau quân thần khác biệt, ngươi tốt nhất nên nhớ thân phận của mình, đừng làm ra chuyện khiến Tô gia phải hổ thẹn.”

Có đôi lúc, thống khổ chính là bởi nhớ quá rõ ràng. Có lẽ nàng sẽ không thống khổ như vậy, bởi đối với nàng mà nói, khắc ghi cũng tốt, quên đi cũng thôi, chưa bao giờ cần dồn hết tâm ý.

Từ sau khi nàng đăng cơ năm 13 tuổi, đã áp chế rất nhiều, sụp mi thuận mắt, làm một vị quân vương mực thước, thấy ta, cũng chỉ khách sáo mà sơ sơ gọi một tiếng “Tô ngự sử”; chỉ khi thấy người kia, nét mặt mới bỗng dưng sinh động hẳn lên. Lúc cau mặt khi tươi cười, hỉ nộ ai sân (vui mừng, giận hờn, đau thương, nổi cáu); tuy là vờ cười, trợn trừng mắt, nhưng cũng là những thứ ta khó có thể trông đợi.

Ta thậm chí không biết, hắn cướp nàng khỏi bên người ta từ khi nào. Bạch y khanh tướng (là tướng xuất thân áo vải), xuất thân tầm thường, nhưng lại có thể đạt tới địa vị khiến người ta không thể xem thường, Trần quốc xưa nay không lấy xuất thân luận anh hùng, trên phố nói, hắn so với bất cứ kẻ nào đều xứng với hai chữ “Vương tôn” hơn.

Bùi Tranh người này, không coi ai ra gì, trong mắt không có quân thượng, vô pháp kỷ (không có kỷ cương, pháp luật), nhưng không bao lâu sau, ta cũng hâm mộ hắn, một thân một mình, không cần mang vinh dự và sứ mệnh của gia tộc trên lưng, có thể dùng ánh mắt càn rỡ đó mà nhìn nàng, yêu nàng ….

Nàng đại khái không biết, cũng có lẽ là giả bộ hồ đồ, đôi lúc nàng nhìn bóng lưng Bùi Tranh, trong đôi mắt hạnh cũng hiện vẻ mơ màng cùng nghi hoặc, vừa sợ, vừa cảnh giác, còn có cả ỷ lại vào hắn.

Kiểu ỷ lại như vậy, đã từng thuộc về ta.

Như là bị người ta cướp đi tất cả những thứ quý trọng nhất, trên triều đình, ta đối chọi gay gắt với Bùi Tranh. Hắn vốn cũng không xem là người tốt, một thân vừa là công vừa là tội, nhưng đã được tẩy rửa sạch sẽ, cũng không để người ta nắm được nhược điểm. Hắn luôn tự tin quá mức, không kể đối thủ là loại người nào; mặc cho là đối với nàng, vẫn có bộ dạng thản nhiên, chắc chắn.

Nhưng lúc đó ta vẫn tin tưởng, nàng đối với hắn, chán ghét và sợ hãi vẫn nhiều hơn; giữa ta và Bùi Tranh, nàng mặc dù không hề gần gũi ta, nhưng lại càng tin tưởng ta; giữa quân thần, như vậy đã đủ.

……

“Nàng kém thần 5 tuổi, lại cực kỳ lanh lợi, thần tự cho là thông minh, lại không thể thể hiện hết trước mặt nàng, tất cả những chuyện làm những năm gần đây cũng chỉ là hy vọng nàng có thể nhìn đến thần vài lần mà thôi. Thần những tưởng, khi đã đứng đủ cao, nàng đại khái cũng chỉ có thể nhìn thấy mình thần mà thôi.”

Ta vốn tưởng rằng, chỉ cần đứng đủ cao, chỉ cần trước mắt nàng luôn có sự tồn tại của ta, cả đời làm thần tử như vậy, trông giữ nàng, ở bên nàng, vậy cũng đủ.

« Mỗi ngày vào triều đều có thể nhìn thấy nàng, nhưng chỉ là một tiếng chào hỏi mà thôi. Những năm gần đây, thần nghĩ cảm tình đại khái cũng dần dần phai nhạt, có lẽ thêm một thời gian nữa sẽ hoàn toàn buông bỏ.”

Thời gian tổng có thể hòa tan hết thảy, qua vài năm nữa, nàng lập Phượng quân, có con cái, ta có lẽ cũng có thể mỉm cười hô ba lần vạn tuế, công thành mà lui ẩn.

Cái tên kia ở trên đầu lưỡi mà chua xót, hai chữ Tương Tư – chẳng thể thốt ra.

« Người ấy, là Bùi Sanh. »

Tự dưng, lại làm liên lụy đến nữ tử thông minh, điềm đạm kia.

Nàng trừng mắt nhìn, nhếch miệng mỉm cười.

Đau xót chợt lóe qua đáy mắt kia, khiến ta hoài nghi chính mình có phải đã phụ lòng ai, đã bỏ lỡ cái gì rồi không.

Kỳ thật, ta cũng có ý niệm tăm tối chẳng thể nói rõ. Ta biết, sinh ra trong gia đình đế vương, nhất định là không thể có được một tình yêu hoàn chỉnh, Phượng quân của nàng, có lẽ sẽ là con cháu quan lại xuất thân trong sạch, nàng cũng sẽ không tùy tiện mà yêu, chỉ có thể cùng người ấy cả đời tương kính như tân (*). Như vậy trong cuộc đời nàng, người quan trọng nhất, vẫn là ta như trước, chẳng sợ nàng không biết tình cảm của ta, không thể đáp lại, chỉ cần ta biết, như vậy là đủ rồi. Một đời làm thần tử, ta trông coi giang sơn gấm vóc cho nàng, chìm nổi cùng giang sơn, bệ hạ, người thấy được không?

(*) cư xử giữa vợ và chồng: trước sau như một, lịch sự, tôn trọng nhau như lúc mới cưới.

Lúc đó, giữa tín ngưỡng và tình yêu, ta đã lựa chọn cái trước. Giữa trách nhiệm và tư tình, ta buông bỏ cái sau.

Ta vẫn nghĩ, mình có thể kiên trì cả đời, nhưng chưa từng có ai nói cho ta biết, khi tín ngưỡng chỉ qua một đêm mà sụp đổ, trách nhiệm biến thành trò cười, ta nên vì cái gì mà tiếp tục?

Bản thân vốn tưởng rẳng có thể giữ chắc tín niệm cả đời, vốn tưởng rằng có thể dùng sinh mệnh để bảo vệ đền thờ trung liệt, trong một đêm đó – ầm ầm sụp đổ, cái gọi là trung hiền, cái gọi là lưu danh, chính là một trò đùa lừa mình dối người.

Ngày hôm đó, ta nắm chặt chứng cớ, chất vấn tổ phụ, ngay cả đáp án cũng đã viết sẵn trên giấy.

Ngày hôm đó, nàng cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Ta đã quyết định, lập Bùi Tranh làm phượng quân.”

Thảng thốt nhớ lại nhiều năm trước, nàng nằm trên đầu gối ta, khẽ nhếch môi nói: “Hoán Khanh, ngươi đối với ta thật tốt, ta lập ngươi làm Phượng quân được không?”

“Vậy sao ? Chúc mừng bệ hạ. » Ta dùng hết khí lực, nhẹ giọng nói, ngực giống như bị đâm ột đao, lại chết lặng tìm không thấy cảm giác đau.

Những chuyện đã trôi qua rồi, không quay về được nữa, lại luyến tiếc khi nàng còn thơ ấu, nét mặt tươi cười không chút phòng vệ ấy chỉ thuộc về ta, đến cuối cùng lại thuộc về người khác.

Nếu là Bùi Tranh … vậy ta … sẽ hoàn toàn mất nàng.

Không phải tình nhân, không phải thân nhân, thậm chí cả tư cách làm thần tử một đời cũng đều bị tước đoạt.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì thứ mà ta vứt bỏ tất cả để bảo vệ lại chỉ là một sự bịa đặt, thứ cuối cùng đạt được … lại chỉ là một câu nói đùa đã bị nàng lãng quên….

Tín ngưỡng đã không còn, ta còn có trách nhiệm. Tình yêu rời bỏ, ta còn có tư tâm.

Ta phải bảo vệ Tô gia, ta muốn giữ nàng lại.

Trong lòng mỗi người đều ẩn giấu một con quái vật tên là dục vọng.

Dục vọng của ta là nàng.

Ta muốn nàng.

Một nụ hôn không dám lưu lại, một lời chưa từng nói ra, nếu khi ấy nói ra rồi, có phải hay không …. tất cả đều đã khác?

Tương Tư …

Lời nàng đã nói, có còn nhớ chăng?

Quân vô hý ngôn, nếu nàng quên, ta sẽ giúp nàng nhớ lại.

Ta cúi đầu xưng thần, nhưng tự nói với chính mình : Không chỉ là Ngô hoàng vạn tuế.

Ta muốn nàng, không chỉ là bệ hạ của ta, mà còn là nữ nhân của ta!

Bùi Tranh, ta đã muộn một bước, nhưng ngươi vẫn còn chưa thắng!
Loading...

Đọc Tiếp Chương 21-22

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quả nhân có bệnh Chương 19-20