Ngày thứ hai lên triều, mấy tên làm xằng làm bậy của Quang Lộc tự bị xử lý, quần thần Vính nể. Việc A Tự về đế đô tuy rằng sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện, nhưng ta cũng không cố ý lộ ra, mấy người kia có lẽ bây giờ còn chưa biết mình rốt cuộc phạm vào chuyện gì, đắc tội người nào.

Bãi triều, Tiểu Lộ Tử thông báo, nói là Phương tiểu hầu gia cầu kiến.

Ta mừng thầm, nghiến răng nói: “Hắn thật dám đến sao, bảo hắn đợi ta trong thư phòng!”

Kết quả vào trong thư phòng, chợt nghe giọng nói hề hề của biểu cữu: “Chậc chậc, quả nhiên là cá chép rồng của Pháp Hoa tự, chả trách năm trước ta đến không được thấy, hóa ra đúng là chuyển vào trong cung rồi.”

Khóe miệng ta giật giật, ho nhẹ một tiếng, biểu cữu vội vàng xoay người lại, khuôn mặt lập tức thay đổi, chạy về phía ta: “Bệ hạ …. người cần phải cứu biểu cữu a…”

Ta chuyển mình né đi, thản nhiên liếc hắn một cái, “Biểu cữu, người hại A Tự bị thương, vẫn còn tâm tư đi Tiểu Tần cung nghe hát sao?”

Biểu cữu run run, ta tưởng hắn xấu hổ, ta sai rồi, hắn thở dài buồn bã nói: “Bệnh cũ của nam nhân, không biết làm thế nào ….”

Mẫu thân thật nhân từ, còn chỉ hôn cho hắn, nếu là ta liến trực tiếp thiến hắn luôn!

“Nói đi, cữu cữu đến đế đô làm gì?”

“Ta này không phải hộ tống A Tự đến đế đô thôi sao…” Giọng nói chột dạ hạ thấp xuống, rồi lại cao lên, “Kết quả bây giờ người toàn đế đô đều biết ta đến Tiểu tần cung, mợ người nhất định cũng sẽ biết, bệ hạ, Đậu Đậu ngoan …. Biểu cữu đây chính là bị người hại thê thảm, người phải cứu ta a ….”

Ta híp mắt trừng hắn, “Còn oan cho cữu cữu sao? Người không tới Tiểu Tần cung sao?”

Hắn lau lau mấy giọt nước mắt không tồn tại, nói: “Đậu Đậu, nhớ lại hồi người còn nhỏ, biểu cữu thương người biết bao, dẫn người đến chợ đêm chơi, mua mứt quả, mua tượng đất …”

Ta đau đầu xoa thái dương, nhận hối lộ thật sự không dễ chịu a, giờ còn đòi nợ đây, “Vậy người muốn ta cứu người như thế nào?”

Biểu cữu đắc ý, cười hắc hắc :”Trước tiên, cứ cho ta ở lại trong cung trốn một chút, nếu mợ người tìm đến, người nói ta đã cùng Bùi Tranh đi làm công sự, nàng nhất định sẽ không nghi ngờ người.”

Vì sao bên người quả nhân ngoài Hoán Khanh ra đều là lão nam nhân chẳng có chút mặt mũi nào thế.

Ta thở dài gật đầu: “Cũng được, cũng được, chỉ cần người không làm bừa ở hậu cung là được.”

Biểu cữu vẻ mặt chính khí: “Ta rất có tiết tháo, không đùa giỡn nữ tử đàng hoàng!”

Người đàng hoàng a….

Nghĩ đến vẻ mặt tươi cười ý tứ sâu xa của Bùi Tranh, tim ta nhất thời chùng xuống. Khi Bùi Sanh nhắc đến chuyện tuyển tú nam, ta còn chưa có mở miệng, hắn đã thay ta, bảo Bùi Sanh hủy bỏ việc này. Bùi Sanh còn do dự liếc nhìn ta một cái, thấy ta khốn khổ gật đầu, nàng mới lui ra.

Việc này mà truyền ra ngoài, người ngoài đương nhiên sẽ nói hắn một tay che trời, quả nhân là hoàng đế bù nhìn.

Ta đang ủ rũ, Tiểu Lộ Tử đã cho người mang nước vào.

“Làm gì vậy?” Biểu cữu tò mò hỏi.

“Đổi nước cho bể cá.” Ta không còn hơi sức mà trả lời hắn, “Biểu cữu, nếu người không còn việc gì nữa thì tự mình đi chơi đi.”

Vì thế biểu cữu đi hỏi thăm Tiểu Lộ Tử.

Tiểu Lộ Tử nhiệt tình trả lời hắn: “Bẩm Hầu gia, đây là Long Tuyền sơn thủy (nước trên núi Long Tuyền), vừa mới chuyển về.”

Biểu cữu bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu: “Đúng, đúng, đúng, cá chép rồng phải dùng nước ở núi Long Tuyền mới nuôi được. Có điều, Pháp Hoa tự vốn ngay cạnh núi Long Tuyền, nay muốn nuôi cũng phải vận chuyển đi 300 dặm.” Nói xong, liếc ta một cái có chút trách cứ, “Cá chép rồng này vốn là do Pháp Hoa tự vì khách hành hương mà cầu phúc, nay lại chỉ vì một mình bệ hạ.”

Ta còn có chút hiếu kỳ mà hỏi một câu: “Cá chép rồng này thực sự rất quý sao?”

Biểu cữu mở to 2 mắt nhìn.”Bệ hạ không biết còn cướp về?”

Qủa nhân muốn thứ gì, mà còn phải dùng chữ “cướp” này sao?

Ta hàm hồ đáp một tiếng

Biểu cữu tiếc hận nhìn cá chép, liếc mắt một cái. « Cá chép này đứng thứ nhất trong ba báu vật của Pháp Hoa tự, nghe nói là do đài sen mà Phật tổ ngồi thiền đầu thai chuyển kiếp, không ai biết nó xuất hiện trong Phóng Sinh trì ở Pháp Hoa tự từ bao giờ, nhưng chí ít đã hơn 10 năm, hưởng 10 hương khói a ….. Bệ hạ, người xem hình thể nó duyên dáng, lân quang chói mắt … » Biểu cữu giống như thưởng thức mỹ nhân mà tán thưởng vạn phần, ta nhìn lại chỉ thấy là con cá chép bình thường, phổ thông, chẳng qua là có vẩy cá ánh vàng (kim sắc) , trên trán có một cái bao dài, nghe nói gọi là “dược long môn” cái gì đó …(vượt long môn)

Lúc Bùi Tranh đưa ta cá chép này, ta còn chả thích. Đó là hai năm trước, lúc sinh nhật ta 16 tuổi, Bùi Tranh mang tới, ta thấy cá chép này cũng không có gì đặc biệt, nghĩ rằng cũng không phải quý giá lắm, nên tùy tiện nhận.

Bùi Tranh lại nói : « Cá chép này phải dùng nước trên núi Long Tuyền để nuôi, bảy ngày thay nước một lần.”

Khóe miệng ta giật giật, ngờ là chính hắn ngại phiền toái nên mới đem đến đẩy cho ta.

« Không đổi nước có được không?”

Bùi Tranh gật đầu, thản nhiên nói: “Cũng được, bảy ngày đổi cá một lần.”

Khóe miệng ta tiếp tục giật giật.

Lời nói thản nhiên như vậy, kỳ thực Bùi Tranh cũng rất có khí chất “thảo gian ngư mệnh” (coi mạng cá như cỏ rác ;))), vì vậy để không phụ với khí chất của hắn, ta liền sai Tiểu Lộ Tử, với cả cung nhân bên mình nhớ thay nước cho cá, nuôi như vậy cũng đã hơn một năm.

Biểu cữu nói : « Cá chép này nghe nói còn là Thanh Long trong 4 thánh thú hóa thân, có thể giúp chủ nó thu lợi tránh hại, chắn họa cầu tài, nhưng muốn thành tâm phải tụng cho nó Pháp Hoa kinh một ngàn lần.

Loại việc này chỉ do lời nói vô căn cứ, ta cười cho qua, Bùi Tranh loại người này, tất nhiên sẽ không làm cái loại việc nhàm chán này, có điều hắn dụng tâm như vậy vẫn làm cho ta cảm động.

Dù sao lúc hắn đưa cá chép rồng này cho ta, cũng không có giống như người bên ngoài, khoe khoang lễ vật của mình quý giá như thế nào.

Rốt cuộc vẫn là có điểm tốt.

Bùi Tranh a ….

Qủa nhân rốt cuộc có nên chịu trách nhiệm với hắn không?

Có lẽ …. Hắn đối với quả nhân ….

Aizz…. Lại muốn một lần tự mình đa tình nữa sao?

Qủa nhân đối với hắn … cũng không phải thật sự chán ghét như vậy…. chỉ là có chút sợ, có chút hận ….

Ta trái lo phải nghĩ, do dự hồi lâu, cẩn thận nghĩ lại từng việc hắn làm với ta trong 12 năm quen biết, kỳ thật hắn cũng chẳng làm gì ta, chỉ có việc chính sự thì thích nhất là bác bỏ ý kiến của ta, tự mình chủ trương, việc tư của ta lại can thiệp quá nhiều. Ta trừng mắt ai thì kẻ đó sợ tới mềm nhũn, đối với Bùi Tranh, trừng thế nào cũng vô dụng, hắn vẫn cứ ngâm nga mà cười. Ta đây xưa nay chuyên bắt nạt kẻ yếu, khi thiện sợ ác … mà lại chả cứng được với hắn, cũng chỉ có thể không cam tâm, không tình nguyện mà nghe hắn, quanh năm suốt tháng khó tránh khỏi oán khí trong lòng.

Sau này nếu ở cùng một chỗ với hắn, có thể sẽ lại càng không tự do hay không?

Hắn có thể quang minh chính đại áp chế ta, cho dù không soán vị, ngôi vị hoàng đế ta đây cũng gần coi như xong rồi.

Ta phức tạp nhìn chằm chằm lũ cá chép rồng ánh vàng rực rỡ kia cả một buổi chiều, cân nhắc đủ loại lợi hại, cuối cùng cũng định ra chủ ý.

—————————

Ta hướng phía ngoài vẫy tay, gọi : « Tiểu Lộ Tử lại đây ! »

Tiểu Lộ Tử cười hì hì chạy lại : « Có Tiểu Lộ Tử ! »

Ta hít sâu một hơi, hỏi : « Qủa nhân hỏi ngươi a, ngươi nói việc ….. cầu thân, có phải chính mình tới cửa mới thể hiện thành ý hay không ? »

Tiểu Lộ Tử sửng sốt, hỏi ngược lại : “Bệ hạ bây giờ muốn hướng ai cầu thân ? »

Hỏi câu này, mặt mũi ta mất sạch …

Hôm qua vừa mới định đến phủ Quốc sư cầu hôn, quay đầu một cái đã bị người ta uyển chuyển cự tuyệt, hôm nay lại quyết định đến phủ Thừa tướng cầu thân, quả nhân đây có phải hay không thay đổi thất thường, nay Tần mai Sở, vừa đa tình lại vừa dễ dãi ?  ….

Ta quanh co trả lời hai tiếng, ngửa mặt lên trời thở dài: “Kỳ thật, quả nhân thế nào đều cảm thấy nên là hắn quỳ trước mặt quả nhân, cầu xin quả nhân nạp hắn.”

Tiểu Lộ Tử cẩn thận hỏi : « Bệ hạ là đang nói ai ? »

Ta liếc hắn một cái, « Tiểu Lộ Tử, quả nhân coi ngươi là tâm phúc, nhưng ngươi cũng đừng dễ dàng bị người ta mua chuộc, mang quả nhân đi bán. »

Tiểu Lộ Tử sợ run cả người, vội vàng quỳ xuống kêu oan : « Tiểu Lộ Tử không dám, Tiểu Lộ Tử sống là người của bệ hạ, chết là người của bệ hạ, bê hạ cho dù đem Tiểu Lộ Tử đi bán, Tiểu Lộ Tử cũng sẽ vì người mà kiếm tiền, làm sao có thể để người khác mua chuộc ạ ! »

Ta hừ lạnh một tiếng, cao thấp đánh giá hắn, « Không dám thì tốt. Vậy ngươi nói, quả nhân muốn nạp Thừa tướng vào hậu cung, ngươi cảm thấy nên ra một đạo thánh chỉ để hắn tự mình đóng gói tiến cung, hay là để quả nhân tự mình đi mời ? »

« Gì ? » Tiểu Lộ Tử ngây dại, ngẩng đầu lên nhìn ta, miệng há hốc.

Ta không tự nhiên ho khan hai tiếng, đang muốn biện giải vài câu, Tiểu Lộ Tử liền gào lên khóc : »Bệ hạ, hôm qua Tiểu Lộ Tử cứu giá chậm trễ, lại để cho bệ hạ bị gian thần vũ nhục, Tiểu Lộ Tử đáng chết, Tiểu Lộ Tử đáng chết a ! »

Nói xong « bốp » « bốp » tự bạt tai mình, ta đau đầu ngăn hắn lại. « Dừng, dừng dừng ! Ai để cho hắn vũ nhục ? Hắn cư xử đúng mực thôi »

« Gì ? » Tiểu Lộ Tử lại ngây người một chút, « Vậy bệ hạ …. »

Ta than nhẹ một tiếng : « Là quả nhân thực có lỗi với hắn …. Tóm lại chuyện này là quả nhân đuối lý. » Để hắn đợi nhiều năm như vậy, tuy rằng không phải ta bức; đùa giỡn hắn – đây thực sự là sai lầm của ta, tuy rằng cẩn thận nghĩ lại, rõ ràng hắn cũng chẳng coi là thiệt thòi gì.

Tiểu Lộ Tử, vẻ mặt mờ mịt, như hiểu như không, lại nhíu mày nói : « Bệ hạ, việc này cũng không dễ làm đâu ! »

“Vì sao ? » Ta nghi hoặc hỏi.

Tiểu Lộ Tử thở dài nói : « Hôm nay lúc lâm triều, tiểu vương gia đến ti nữ quan đem danh sách tú nam cầm đi, sau đó có tin báo về, phàm là nam tử trên danh sách, đều chịu thê thảm … độc thủ……”

Khó trách …. Khó trách đến giờ vẫn chưa thấy nó …

Ta rùng mình, nghĩ A Tự xuống tay chắc là có chừng mực, không đến mức khiến người ta đoạn tử tuyệt tôn, tạo thành thương tổn không thể bù đắp đi. Như vậy xem ra, khi mẫu thân rời kinh mang theo A Tự thật là hành động sáng suốt….

Ta nắm chặt tay áo đứng dậy, đi ra ngoài, từ từ nói : « Ông trời trao trọng trách cho người nào, trước tiên dày vò tâm chí hắn, đày ải gân cốt, da dẻ hắn, hút cạn thân thể hắn ; làm như thế để rèn luyện tâm tính nhẫn nại cho hắn, không thì không thể a ! »

Bùi Tranh, cái tên đại gian thần này …. trong lòng ta cười lạnh, « Phượng quân dễ làm như vậy sao ? Nghĩ lại cũng chỉ có Bùi tướng da thô thịt dày mới có thể chịu đựng tra tấn của A Tự. Đây chính là cái gọi là chính cung dùng để giữ thể diện, nhị cung mới để sủng ái, Bùi Tranh muốn quả nhân chịu trách nhiệm với hắn, quả nhân liền cho hắn luôn ! »

Tiểu Lộ Tử đi sau ta mà phát run, « Bệ hạ…. Anh minh a!”

Lời ấy quá đúng, quả nhân đương nhiên là anh minh !

Ta cũng không cải trang, trực tiếp bãi giá phủ Thừa tướng, phủ Thừa tướng từ trên xuống dưới cung kính ở cửa nghênh giá, ta nghênh ngang vào nội đường, Bùi Tranh còn mặc quan bào chưa kịp thay ra liền đi ra nghênh đón, ánh mắt nhìn ta có vài phần kinh ngạc, –việc này cũng khó trách.

Ta phất tay cho trái phải đều lui, nghếch cằm, dùng khóe mắt liếc hắn.

Quyết định này, là ta đã trải qua suy nghĩ kỹ lưỡng (thâm tư thục lự), cân nhắc lợi hại rồi mới ra. Hôm nay trên triều, ánh mắt hắn hàm ý sâu xa, nhưng ý tứ thực rõ ràng, hiển nhiên, ta mà không chịu trách nhiệm với hắn, thì hãy để hắn chịu trách nhiệm với ta. So với ở phía bị động, không bằng chủ động xuất kích. Hắn muốn làm Phượng quân, vậy cứ để hắn làm, chờ hắn lên làm Phượng quân, ta có thể dùng một câu « Hậu cung không thể tham gia chính sự », phế đi tướng vị của hắn, sau đó từ từ làm hắn mất quyền lực, trừ bỏ vây cánh của hắn, đem triều đình của Bùi Tranh biến thành của quả nhân.

Còn mấy chuyện vợ chồng gì đó, so với quốc gia đại sự cũng chẳng đáng là gì, trước không cần phải lo lắng. Qủa nhân lập hắn làm Phượng quân, chờ hắn mất quyền lực sẽ đày hắn vào lãnh cung, mặt khác lập người ta thực sự thích , tuy rằng có chút không phải với hắn, có điều ….

Ta phụ người trong thiên hạ, chứ không thể để người trong thiên hạ phụ ta!

« Bệ hạ, vì cái gì mà cười đến vặn vẹo như thế …. » Bùi Tranh nhíu mi nhìn ta, chậm rãi hỏi.

Khóe miệng ta giật giật, tay phải xoa hai má, điều chỉnh vẻ mặt, khẽ cười nói : “Ái khanh ta, chuyện hôm qua, quả nhân cẩn thận nghĩ, quả nhân thật sự muốn chịu trách nhiệm với khanh a ….”

Bùi Tranh bộ dáng thong dong sủng nhục bất kinh (yêu ghét không sợ), cười nói: “Bệ hạ là minh quân, đương nhiên sẽ không khiến vi thần chịu uất ức.”

« Được… » Ta vừa lòng gật đầu, « Đúng vậy, quả nhân nghĩ, khanh cũng coi như vì nước vì dân, cúc cung tận tụy, liền lập khanh làm Phượng quân đi, bây giờ, hẳn là khanh vừa lòng rồi chứ?”

Đuôi lông mày Bùi Tranh khẽ nhíu, từ từ rủ mi mắt, lông mi che lại mắt phượng, đột nhiên khóe miệng cong lên, nở nụ cười. « Bệ hạ, thật là ngoài dự đoán a …”

Hắn tựa như nghe được truyện cười gì đó, tuy là đang cười, nhưng không phải thực sự phát ra từ nội tâm vui vẻ. Ta nghi hoặc đánh giá hắn, không phải là dụng tâm có chút hiểm ác của ta bị hắn nhìn thấu rồi chứ ?

“Vậy …. khanh đồng ý, hay không đồng ý ? Ta có chút khẩn trương nắm tay áo, hắn ngậm ba phần ý cười, rất là dịu dàng nói : « Đây là quân mệnh, thần không dám không theo »

« Khanh đừng nói miễn cưỡng như vậy, thật giống như quả nhân đang cưỡng ép nam dân vậy… » Ta có chút buồn bực, phản ứng này của hắn là lạ, theo như ta lường trước, hắn hẳn là mừng rỡ như điên, dập đầu bái tạ chủ long ân, thế nào kết quả lại thành ta cường hôn hắn, còn ép hắn vào cung …. tuy rằng …. sự tình có vẻ như thế thật ….

Bùi Tranh đột nhiên tiến lên hai bước, ta sợ tới mức dựa hẳn người vào lưng ghế, ngửa đầu nhìn hắn, lắp bắp nói : «  khanh  khanh khanh …. Khanh đứng gần như vậy làm gì ? »

Hắn cúi thân xuống, dựa vào trán ta, cười tủm tỉm nhẹ giọng nói : « Bệ hạ cảm thấy quá gần gũi sao ? Giữa vợ chồng, không phải nên thân mật khăng khít sao ? »

Hô hấp ta ngừng lại, trừng hắn, tiếp tục lắp bắp : « Phi phi phi ….  Bùi Tranh khanh đứng xa một chút ! Qủa nhân thật sự khó thở ! »

Hắn cười nhẹ một tiếng, ta chỉ nói muốn hắn lui lại, nào biết mặt khác của hắn, môi hắn nhẹ nhàng hôn lên mặt ta, ta sợ tới mức bắn ra khỏi ghế, bưng kín mặt trừng hắn. « Ngươi ngươi ngươi … » Sau đó từ từ bình tĩnh, « Ngươi là đang đùa giỡn quả nhân sao…. »

Tay phải hắn chấm nhẹ lên trán ta, cười ngâm nga nói : « Bệ hạ thực anh minh, thích không ? »

Không thích, tim đập quá nhanh, đầu quá choáng váng. ;))

Ta quay mặt đi, hừ lạnh một tiếng, nắm cổ tay áo, hỏi : « Qủa nhân có chuyện muốn hỏi khanh … Cá chép rồng mà khanh đưa …. có từng niệm qua Pháp Hoa kinh một ngàn lần chưa ? »

Bùi Tranh rất ngạc nhiên, liếc ta một cái, « Bệ hạ cũng tin loại lời nói vô căn cứ về linh sủng trừ tai này sao ? »

Ta quay đầu trừng hắn, « Khanh nếu không tin, sao còn mang tới ? »

Bùi Tranh mỉm cười nói, « Vi thần cảm thấy thà rằng tin là có. »

« Cho nên…. khanh thật sự đã niệm một ngàn lần Pháp Hoa kinh cho lũ cá chép kia ? » Tim ta nhảy dựng, chằm chằm nhìn hắn.

Người này…. rốt cuộc chỉ là đang nịnh bợ, hay là thực sự có tâm ?

Hắn nhẹ nhàng xoa xoa phát tâm của ta (là chỗ nào á?), chậm rãi cười nói; “Việc này, niệm thì cũng niệm rồi …. Có điều là tìm 100 hòa thượng ở Long Tuyền tự niệm 10 lần….”

Ta nghẹn, mạnh mẽ lôi cảm động kia nuốt trở vào, bình tĩnh nói : « Ồ, thật sao. »

« Tự tác đa tình không dư hận, thử hận miên miên vô tuyệt kì”, sớm biết như vậy, còn hỏi nhiều làm gì ?

(Tự mình đa tình chỉ lưu lại mối hận, mối hận này dằng dặc bao giờ nguôi)

 

Lúc ra khỏi phủ Thừa tướng, nhìn đến mấy chữ lớn tựa “thiết họa ngân câu” trên tấm biển ở cửa phủ Quốc sư đối diện, ta không khỏi đầy bụng ưu thương day day Tiểu Lộ Tử, “Tiểu Lộ Tử, ngươi chết đứng ở đây nhìn cái gì?”

Tiểu Lộ Tử hồi phục tinh thần, đáp : “Bẩm bệ hạ, vừa rồi Thái y mới vội vàng vào phủ Quốc sư, hình như bệnh quốc sư lại tái phát.”

Thần sắc ta nghiêm lại, lập tức đem tư tình như nữ ném qua sau đầu. “Còn thất thần làm gì, đi gõ cửa!”

Bệnh Quốc sư mấy hôm trước còn chuyển biến tốt, thế nào đột nhiên lại tái phát?

Hạ nhân dẫn ta đi thẳng vào nội đường, ta bước vội vàng, va phải Tô Quân mới từ trong đi ra. Chàng nâng tay đỡ hai vai của ta, bỗng nhiên giống như chạm phải lửa mà rút tay về, ta ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn chàng.

Sắc mặt Tô Quân tái nhợt, lông mi dài rậm che phủ con ngươi, hướng ta thi lễ, rồi lui sang đứng một bên. Ta thấy hai tay chàng buông xuôi bên mình đang khẩn trương mà nắm chặt, mười ngòn tay thon dài trắng bệch, lông mày nhíu lại, thần sắc thống khổ.

“Bệ hạ.” Tiểu Lộ Tử lên tiếng nhắc nhở ta, ta lúc này mới thoáng định thần, vội vào nhà thăm Quốc sư. Sắc mặt quốc sư vàng vọt, hôn mê bất tỉnh, Thái y đang trông bệnh trước giường, cúi đầu, đối ta hồi báo: “Quốc sư lớn tuổi, cơ thể gầy yếu, lại bị kích thích, nhất thời không thể bình phục, nên mới ngất. Việc này có thể nặng, có thể nhẹ, nhẹ thì hôn mê, nặng thì mất mạng, thân thể quốc sư không thể lại chịu thêm kích thích gì nữa.”

Ta nhíu mày hỏi: “Là ai xung đột ý kiến với quốc sư, hay là lấy quốc sự làm phiền ông ? »

Hạ nhân quỳ xuống, người người trầm mặc run rẩy.

Tô Quân đứng ra, mặt không đổi sắc nói: “Là trong lúc vi thần đàm luận chính sự với tổ phụ, giải thích không hợp lý, nhất thời nói lỡ, làm tổ phụ tức giận.”

Tô Quân là người cực kỳ dịu dàng, hoặc là, trong trí nhớ của ta, hắn giống như hạnh hoa tháng hai làm cho người ta cảm thấy ấm áp, cũng chỉ khi chống đối Bùi Tranh, mới có thể một bước không nhường. Quốc sư đối với ai cũng không giả bộ nhún nhường, nói vậy, lúc đó có lẽ là quốc sư quá kích động.

Ngữ khí ta mềm lại, nhẹ nhàng nói: “Lần khác chú ý là được rồi.”

Chàng cúi đầu, thản nhiên đáp : “Vi thần hiểu.”

Ra khỏi phòng, Tô Quân cùng ta ở trong đình viện đi vài bước, ta thấy chàng mải mê suy nghĩ, liền nói mấy câu mở đường. “Thân thể Quốc sư không tốt, ta nghĩ, cũng đến lúc an hưởng tuổi già rồi.”

Chàng ngẩng phắt đầu nhìn ta, tròng mắt tối đen hiện lên nét kinh ngạc và nghi ngờ. “Bệ hạ…”

Ta trấn an cười cười, “yên tâm, ta cũng không muốn tước đi quyền lực Tô gia khanh. Tô thị nhà khanh một môn trung thần lương tướng, là rường cột nước nhà, nhưng Quốc sư thât đã lớn tuổi, lại khiến ông vất vả nữa, ta cũng không đành lòng. Nay quyền quyết nghị trong triều đều nằm trong tay ngũ đại thần, trong quá khứ là Quốc sư và Bùi tướng lực lượng ngang nhau, chờ Quốc sư lui về, ta muốn đề bạt ngươi vào nội các.”

Thần sắc Tô Quân dần dần hòa hoãn lại, mặt vẫn hơi hơi tái nhợt, mi tâm nhíu lại, cánh môi cong lên một chút thản nhiên cười khổ. “Ta bệ hạ … long ân…”

Vì sao bọn họ, một người, hai người, đối với ý tốt của quả nhân đều nhận miễn cưỡng như vậy?

“Khanh khó xử như vậy, là không muốn sao?” Trong lòng ta thật không cao hứng, giọng nói cũng thấp 3 phần.

Chàng lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ ưu ái, vi thần lo sợ. Chỉ sợ Bùi tướng sẽ không đồng ý.”

Lòng ta trấn định, mỉm cười nói: “Việc này khanh không cần lo lắng, hắn sẽ không phản đối.”

Hắn không có quyền phản đối.

“Bệ hạ làm sao khẳng định như vậy?” Tô Quân có chút nghi hoặc nhíu mày.

“Hắn …” Ta nghĩ, việc này cuối cùng cũng không giấu được, vẫn nên nói cho chàng. “Ta đã quyết định, lập Bùi Tranh làm Phượng quân.”

Hộ hấp Tô Quân đình trệ, tia huyết sắc cuối cùng trên mặt cũng bị rút mất, lúc lâu sau, giọng vô cùng nhẹ nói: “Vậy sao.  Chúc mừng bệ hạ.”

“Khanh không thoải mái sao?” Ta lo lắng nhìn chàng, “Sắc mặt của khanh nhìn qua cực kém.”

Tô Quân rũ mi nhìn ta, chậm rãi cười yếu ớt. « Bệ hạ, vi thần rất tốt. Chỉ là…. “. Chàng quay mặt đi, nhìn đóa hoa liệng xuống mặt hồ, nhẹ giọng hỏi, “Bệ hạ nếu muốn thành đôi với hắn, cần gì phải lợi dụng vi thần chèn ép hắn?”

“Việc này không thể gộp chung mà nói. Lúc đó ta và hắn …. Aizz…. » Ta buồn rầu thở dài, “Một lời Ghó nói hết, tóm lại, quân là quân, thần là thần, không thể để hắn lúc nào cũng chèn ép quả nhân. Hắn nếu làm Phượng quân, chuyện triều chính sẽ không để hắn can thiệp.”

Cánh môi Tô Quân run run,  “Hôn kỳ định vào thời gian nào?”

« Việc này phải hỏi Khâm Thiên giám, chọn ngày trạch lương thời cát (đại khái là ngày lành tháng tốt).”

« Bệ hạ…. » Nếu có một ngày, Bùi Tranh phạm vào tội ác tày trời, bệ hạ sẽ bao che hắn, hay là vì nghĩa diệt thân?”

Một ngày này, gió xuân mang theo chút cảm giác mát mẻ, ta và chàng đừng bên bờ hồ nhỏ trong phủ Quốc sư, khi chàng hỏi ta lời này, ánh mắt cũng không nhìn ta, mà đang chuyên chú nhìn chằm chằm cánh hoa rơi trong ao kia.

Ánh mắt của ta từ sườn mặt chàng trượt xuống góc áo, tay áo run run, trần ai (bụi bặm) nhiễm lên tuyết trắng, ngón tay chàng trắng nõn thon dài, vô ý mà nắm chặt, trong nháy mắt kia …ta bỗng nhiên nảy sinh một loại … một loại cảm giác mơ hồ như là đang đau lòng.

« Vì sao lại hỏi như vậy ? Không phải khanh tra ra được gì rồi chứ ? » Ta không lập tức trả lời, chàng rốt cục quay đầu lại nhìn ta, “Vi thần hôm nay đến biệt viện của Hạ Kính, tìm được gian mật thất kia, nhưng bên trong trống không. Thủ phạm vụ án tào ngân thiếu hút chính là Bùi Tranh, không còn nghi ngờ, án này nếu tra xuống, sẽ liên lụy rất rộng. Nếu bệ hạ muốn bao che cho Bùi Tranh, như vậy không cần thiết phải điều tra thêm nữa. Nếu bệ hạ không định bao che hắn….” Chàng dừng một chút, từ từ nói ra mấy chữ cuối: “Thì vì sao phải lập hắn làm phượng quân?”

« Bệ hạ, vụ án này, người hy vọng thần tra, hay là không tra nữa ? » Chàng tới gần từng bước, gắt gao nhìn ta chằm chằm.

Ta suy nghĩ lung tung, thất thần nhìn lại hắn, thì thào hỏi : « Vậy còn khanh …. hy vọng của khanh thì thế nào ?

Chàng giật mình, thật lâu cũng không trả lời.

« Sau khi quả nhân lập hắn làm Phượng quân, có thể từ từ làm tan rã thế lực của hắn, triều đình về sau, sẽ không còn là Bùi Tranh một người độc nhất. Hoán Khanh, quả nhân tin khanh. Về phần Bùi Tranh… » Ta hạ mí mắt, cẩn thân nghĩ nghĩ nói: “Hắn mặc dù không phải người ta thích nhất, nhưng ta không cách nào kiên trì như Ghanh, ta chỉ hy vọng có người có thể thiệt tình đối đãi tốt với ta, không vì quyến thế, không vì địa vị. Nếu một ngày chứng minh được Bùi Tranh là kẻ bất lương, tự tay ta sẽ hủy diệt tất cả của hắn.”

« Vì sao lại là hắn…. » Tô Quân thấp giọng hỏi một câu, không đợi ta trả lời, lại liền cười khẽ lắc lắc đầu, “Là ai thì cũng có gì khác đâu.”

Ta không hiểu được ý trong lời chàng, nghi hoặc nhìn chàng. Chàng cuối cùng đối ta hành đại lễ, hô to: “Ngô hoàng vạn tuế.”

Những lời này, Bùi Tranh cũng nói với ta, nhưng cũng không làm thật tình như vậy.

Khi đó ta đại khái cũng chỉ 13-14 tuổi, cùng mấy vị cha lên núi săn thú, Bùi Tranh cũng theo một bên. Sau ta lạc mất bọn họ, lại gặp phải gấu hoang, là Bùi Tranh đúng lúc xuất hiện cứu ta, nhưng cũng bị gấu vồ khiến bả vai bị thương.

Ta vốn đang vạn phần lo lắng, vừa ngẩng đầu, ta thấy hắn đầy mặt ý cười nhìn ta, đầu ngón tay day day mi tâm của ta, cười nói: “Người đây là đang lo lắng cho ta sao?”

Ta quay mặt đi, hừ một tiếng, “Phi! Ai lo lắng cho ngươi! Ngươi là tai họa ngàn năm, muốn chết không chết được!”

Hắn từ từ nói : « Phải, phải, có lẽ người cảm thấy còn chưa đủ, phải tệ hơn chút nữa!”

Ta thực khinh bỉ hắn, không nghĩ là bị sỉ nhục còn tưởng là vinh hạnh ; nhưng cũng rất ngạc nhiên: “Vì sao còn muốn tệ hơn nữa?”

Hắn cười ngâm nga, nhìn ta : « Nếu không, như thế nào sống cùng người đến già? » Hắn nhéo mũi ta, « Ngô hoàng vạn tuế!”

Vốn là châm chọc ta, ta mới là tai họa lớn nhất trên đời.

Khi đó ta rất tức giận mà giục ngựa tránh ra, bây giờ nghĩ lại, hắn mặc dù cũng chưa từng nói rõ tâm ý, nhưng khắp nơi đều có ái muội, chỉ là ta chưa từng lưu ý, chưa từng để bụng mà thôi.

Mà Tô Quân, mỗi tiếng nói, hành vi, nhất cử nhất động, lại đều lưu lại trong mắt ta, trong lòng ta, nhìn thấy được, cũng chỉ nhìn thấy được mỗi chàng.

Lúc rời khỏi phủ quốc sư, ta ngoái đầu lại về phía bờ hồ nhỏ, nhìn chàng một cái. Chàng một thân áo trắng đứng dưới tàng cây hạnh hoa. Lãng đãng nhớ lại thời niên thiếu, chính là ta luôn rúc vào bên người chàng đọc sách, say ngủ. Hôm nay, gió xuân cũng vậy, hạnh hoa vẫn thế, lại chỉ còn mình chàng đứng dưới tàng cây.

Chàng hơi vươn tay ra bắt lấy, dường như là muốn bắt cái gì, lại dường như cái gì cũng Vhông bắt.

Có lẽ có, chỉ là ta không phát hiện ra.

Có thể là một cánh hoa rơi.

….

Ta quả thực là đau đầu, thực đau đầu …  cho đến lúc A Tự trương Ghuôn mặt nhỏ nhắn bước đến chỗ ta.

« Tỷ tỷ, nghe nói tỷ đến phủ Thừa tướng. » Giọng A Tự có chút trầm xuống. Ta gian nan cười cười, nói : « A Tự, tin tức của đệ cũng nhanh thật. »

Tiểu Lộ Tử run rẩy một chút, ủy khuất vô tội nhìn ta.

« Tỷ tỷ, tỷ đến tìm Bùi gian thần làm gì ? » A Tự đến nắm chặt tay áo ta, một đôi tiểu phượng mâu gắt gao nhìn ta chằm chằm, chỉ sợ đáp án của ta không hợp ý hắn, hắn liền rút thước ra dạy dỗ ta, Bùi Tranh lại không ở đây hộ giá.

« Việc này a… » Ta khó xử nhíu mày, lắc đầu thở dài : « A Tự, quốc gia đại sự, nội tình cơ mật, bây giờ không tiện nói. »

A Tự sửng sốt, trừng  mắt nhìn, « Tỷ tỷ, thật sao ? »

Lời này, quả nhân là vua một nước, hôn sự của quả nhân là quốc gia đại sự, quả nhân không muốn nói ra thì chính là cơ mật, không lừa người đi ?

Ta còn thật sự nghiêm túc gật đầu.

A Tự hồ nghi liếc ta một cái, nghĩ rằng không thể nào suốt ngày canh chừng ta, cũng không tin ta dám lừa nó, bởi vậy cũng không nghi ngờ nhiều. Nó nhẹ thở phào, đến một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, nhíu mày nói : « tỷ tỷ, hôm nay đệ giúp tỷ đi kiểm duyệt tú nam, cảm thấy những người đó không được. »

Ta cười tủm tỉm uống trà, gật đầu nói : « Đúng, tỷ cũng cảm thấy như vậy. »

A Tự có chút cao hứng, “Cho nên đệ đã đem đám tú nam này bỏ hết rồi.”

Ta tiếp tục gật đầu : «  A Tự làm đúng lắm. » Ta vừa không muốn lừa đệ, cũng không muốn bị hiểu lầm, sớm muộn gì cũng phải phế đi danh sách tú nam, chẳng qua A Tự nhanh tay hơn một chút…. Thủ đoạn cũng thê thảm một chút … Có điều, những kẻ này dám ỷ thế cha mình là quan, liền hoành hành ngang ngược, trên phố náo nhiệt mà dám phóng xe, đánh người, quả nhân cần dạy dỗ. Hơn nữa A Tự nhà ta là đứa nhỏ có nguyên tắc, đánh người đều bằng tay không (không dùng vũ khí)

« Tỷ tỷ, hôn nhân đại sự phải thận trọng. » A Tự tỏ vẻ già dặn, “Đệ thấy tỷ còn chưa thành thục, chờ thêm vài năm nữa đi. »

Ta hàm hồ trả lời, nghĩ rằng việc này cho dù ta chờ, Bùi Tranh cũng chờ không được.

Ta mới bước được một chân vào cửa cung, Khâm Thiên giám đã đưa đến thiếp chọn ngày tốt, nói là 15 tháng sau là ngày đẹp hiếm có, bỏ lỡ sẽ phải đợi 100 năm nữa.

15 tháng sau ư …. Chỉ còn lại không đến một tháng, kịp chuẩn bị sao ?

Ngày mai lên triều, nếu tuyên bố chuyện này, quần thần sẽ có phản ứng thế nào đây ?

Đoán chừng, Vân Vụ biệt viện lập tức cũng sẽ nhận được tin, mẫu thân bọn họ sẽ trở về thăm ta sao ?

Vấn đề liên tiếp khiến ta đau đầu, choáng váng.

“Bệ hạ, bệ hạ……” Tiểu Lộ Tử nhẹ giọng gọi ta, ta hồi phục tinh thần, hỏi : « Chuyện gì ? »

Tiểu Lộ Tử cầm đèn tới gần nói : « Đêm đã khuya, bệ hạ còn chưa ngủ sao ? » Nhìn thoáng qua tờ giấy đang mở trước mặt ta, lại nói : « Hóa ra là bệ hạ viết thư cho Thái thượng hoàng, nếu quan trọng, thì phái người đi 800 dặm tức tốc báo tin đi. »

Ta vò giấy thành một nắm ném đi, phiền não nói : « Chẳng có gì quan trọng cả ! »

Bọn họ chỉ lo cho bản thân tiêu dao khoát hoạt, còn đâu mà lo lắng cho ta ! Chỉ còn A Tự là vẫn còn nhớ đến tỷ tỷ này !

« Bệ hạ đừng nóng giận, hại đến thân thể. » Tiểu Lộ Tử chân chó đem giấy ta ném xuống trở về, « Bệ hạ có tâm sự, chi bằng nói cho Tiểu Lộ Tử nghe ? »

Ta liếc mắt nhìn hắn, buồn giọng, nói : « Chuyện nữ nhân, ngươi biết cái gì ? »

Tiểu Lộ Tử ngượng ngùng nói : « Tiểu Lộ Tử cũng không biết hết chuyện của nam nhân, nhưng tóm lại đều biết qua qua một chút…’

Ta run run một chút : « Vậy ngươi nói …. Việc của quả nhân và Bùi Tranh … có thể không?”

Vừa hỏi xong, Tiểu Lộ Tử nhất thời đứng thẳng dậy, rất là tự tin mà nói : « Tiểu Lộ Tử biết bệ hạ vì sao mà phiền não. đây, chính là chứng sợ hãi trước hôn nhân ! »

“Bệ hạ lo lắng, tương lai Bùi tướng đối với người không tốt, không thể hòa hợp (cầm sắt hòa minh) đến bạch đầu giai lão, lo lắng vô vàn mâu thuẫn khó giải quyết, chuyện này cũng lo, chuyện kia cũng lo, cho nên phiền não ! »

Tiểu Lộ Tử nói một thôi một hồi làm hai tai ta ong lên, ngạc nhiên nói : « Ngươi làm sao mà biết ? »

Tiểu Lộ Tử âm thầm thở dài : « Đã từng, có một cơ hội thành thân bày trước mặt tiểu nhân»

Ta nhất thời có một chút cảm giác tội lỗi, chỉ có thể an ủi vỗ vỗ vai hắn.

Lời hắn nói, cũng không phải không có lý….

Ta cùng với Bùi Tranh, như thế nào có thể gắn Gết với nhau ?

Kỳ thật, ở Tiểu tần cung, ta vốn không nên khinh bạc hắn. Lúc đó ta chỉ nghĩ hắn Ghông phải con nhà đàng hoàng, lại không nhớ rằng hắn đã có vợ con, nói như thế, cái hôn kia thật bại hoại đạo đức, câu dẫn kẻ có vợ con. Tuy rằng, sau đó chứng minh được là hiểu lầm, nhưng bốn chữ “bại hoại đạo đức” vẫn là trốn không thoát. Ta luôn nghĩ mình tốt xấu gì thì nhân cách cũng cao thượng hơn hắn, từ nay trở đi, trước mặt hắn lại phải cúi đầu. Trước đây vẫn nghĩ, đợi hắn vào cung, phải đối xử với hắn như thế nào, Vỳ thật bây giờ ngẫm lại, lòng ta vẫn chẳng có mấy tự tin…

Người này là phụ quân và Nhị cha ta một tay dạy dỗ, ta phân nửa là không thể chế trụ, chỉ có thể từ từ, một miếng lại một miếng ăn đến hết, trước phế bỏ thủ hạ đắc lực của hắn, sau cấm đoán hắn, khiến hắn nửa bước cũng Ghó đi, không như thế, làm sao điều trị được chứng sợ hãi này của ta.

Nay ta dù không phải thập phần thích hắn, nhưng chuyện tình cảm, tóm lại là có thể bồi dưỡng.

Tô Quân có chứng cớ chứng minh hắn tham ô lộng quyền, ta tuyệt không hoài nghi, nhưng làm quan có mấy kẻ là thanh bạch? Nhất là quan nhất phẩm, cho dù không phải đen hết, nhưng cũng hơn nửa là không sạch sẽ. Hắn nếu thanh liêm hoàn toàn, ta không bắt được nhược điểm của hắn, ngược lại còn bị hắn quản chế.

Nước quá trong ắt không có cá, chỉ cần hắn không vượt quá điểm cực hạn của ta, không bức ta không giết hắn không được, ta có thể nhượng bộ cho hắn 3 tấc cũng chẳng ngại.

Tiểu bại hoại A Tự kia, không cho ta lập gia đình …. Nó còn trẻ như thế, làm sao có thể hiểu nỗi bi ai này của người trưởng thành chúng ta.

Mẫu thân, lão hỗn đản (khốn nạn, đểu, vô lại ;))) kia, ép ta lập gia đình. Bà một đống tuổi, cũng không thể hiểu nỗi bi ai này của người trẻ tuổi chúng ta, phối loạn uyên ương, nếu không phải thật sự bên người ta không thấy có nam nhân nào khác, ta cũng không thèm chấp nhận tên gian thần kia.

Ta nghĩ một đêm, rốt cuộc khi tờ mờ sáng ra quyết định, hôm sau lên triều tuyên bố hai sự kiện.

Tô Quân vào nội các, Bùi Tranh vào hậu cung.

À, nhân tiện báo ẫu thân, lão hỗn đản kia về uống rượu mừng đi…


Ý Kiến

Ad ơi khi nào phim ra phần tiếp theo vậy ad ???
hgfhgfhgfhgf

Cho hỏi truyện tiên hiệp nhân vật chính bị mù đường, lúc nào cũng đi nhầm phương hướng truyện tên gì vậy
dsadasd

đọc về sau thấy hay đấy chứ....
tuan

có truyện đọc rồi, cảm ơn ad nhiều lắm
vu thanh tung

Hay ghê. Đọc xong rồi còn muốn đọc lại.
Rồng Cyrus

Con nua ko vay ad , Cau xin rep cmt
duy vordes

Dọc cug hap dan. Nhug co video xem se hay hơn
hoang minh phuong

Anh em chấm điểm truyện
Tui thấy 8/10
Vo Co

web mày đọc truyện đầy đủ hơn thích
tran van luong

1 ngày ra bn chap v
g

Loading...

Đọc Tiếp Chương 13-14

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Quả nhân có bệnh Chương 11-12