Truyện Phép Thuật Nguyên Thủy

Chương 011 - 012

Tác giả giapga01
Cat chưa bao giờ chạy nhanh và nhiều đến như vậy. họ chạy suốt từ sáng đến tận chiều muộn băng qua không biết bao nhiêu là cây cối, đạp lên không biết bao nhiêu gai nhọn khiến cho quần áo bị cào xé nát tươm như ăn mày. Radic dừng lại thở hổn hển, ôm một bên hông đau rần rật và nhìn lại sau lưng. Không có dấu hiệu gì của những kẻ đuổi theo mặc dù có lần họ đã nghe những tiếng la hét ở đâu đó gần lắm. Cat cũng dừng lại thở. Trong 3 người, Radic yếu nhất, điều này Cat mới chỉ biết được khi học cùng chạy vòng quanh trường mà thôi. Lui hạ ba lô xuống và nhắm mắt cố nhớ lại một điều gì đó rồi cậu ta mở ba lô ra và thò tay vào bên trong lần mò sau đó lôi ra một cái đồng hồ đeo tay, nhìn vào đó và thở phào nhẹ nhõm. Cat đi đến bên cạnh Lui, cô nhìn chiếc đồng hồ mà thoạt tiên không biết nó là thứ gì. Nó giống như là một máy quét vậy. Cat hỏi:

- cái này….là gì?

- Một thiết bị định vị rất hiện đại của con người. không có phép thuật và hiện giờ bọn chúng cách chúng ta 5km về phía nam vì chúng đã đi chệch hướng.

Thật là thú vị. Cat săm soi cái đồng hồ trong khi Radic lôi bình nước mini ra uống. Lui nói với Radic:

- tiết kiệm thôi, không biết chừng nào mới gặp sông suối nữa. chỗ này cằn cỗi quá.

Họ tiếp tục đi. Lui nói đúng. Khu rừng này cằn cỗi một cách khó tin. Đất nứt nẻ, cây cối chỉ toàn một màu xám xịt đầy gai nhọn và nhung nhúc nhện độc. họ đã phải dừng lại một lần để uống thuốc giải trước nhưng những vết đốt trên tay Cat vẫn sưng phồng lên nhức nhối. Cat để ý thấy rằng Lui luôn đi về hướng đông và không hề nao núng khi bị săn đuổi mặc dù bọn phía sau là bọn giết người…

- cẩn thận, đừng đạp lên cây bụi, không để lại dấu vết thì bọn chúng sẽ không tìm thấy chúng ta đâu.

Lui nhắc Radic. Radic bước tránh qua chỗ khác và chẳng còn hơi sức đâu mà nói gì nữa. Cat lấy bình nước bên hông ra uống rồi suýt tông vào lưng Lui khi cậu ta đứng sững lại. trước mặt họ, treo lủng lẳng trên cây là một con rắn khổng lồ với hai con mắt đỏ lòm. Cat chưa kịp kinh hoàng thì con rắn đã phóng người tới với mồm há ngoác ra và một tiếng phậm rợn người vang lên, máu bắn tung toé khắp nơi. Đầu con rắn lăn lông lốc xuống đất mà vẫn còn đớp đớp. trên tay Lui là một thanh kiếm ngắn sáng loáng. Cat nhìn lại phía sau khi Radic níu lấy áo cô, ánh mắt Radic đang hướng về bên phải và thật kinh hoàng, một con rắn khác thậm chí còn to hơn nhiều….

Con rắn phóng tới. Cat nhảy qua một bên tránh được cú táp trong gang tấc và trong khoảnh khắc đó, Lui vung kiếm lên chém đứt đầu con rắn ngọt như chém bùn. Bình nước vẫn còn trên tay Cat, đúng nguyên tư thế mà cô cầm nó khi thấy con rắn đầu tiên. Lui lẩm bẩm:

- đi mau. Mùi máu tanh sẽ lôi kéo những con khác tới.

Cat vội vã đóng bình nước lại, đeo vào hông và theo chân Lui mà thần kinh căng lên một cách dễ sợ, mắt đảo láo liên khắp mọi hướng cảnh giác với mọi thứ chuyển động.

Trời sập tối nhanh như kéo màn. Cả bọn dừng lại ở một bãi đất trống và sau khi kiểm tra lại thiết bị định vị lần nữa Lui mới bắt đầu đốt lửa.

- bọn chúng hoàn toàn rối loạn rồi. thậm chí còn đi về hướng ngược lại với chúng ta và dường như một tên đã bỏ mạng.

Radic nhìn những vểt nhện đốt sưng phồng lên và nói chua chat:

- không chết mới lạ đấy, bao giờ lại phải uống thuốc giải lần nữa?

- sáng mai.

Lui trả lời nhẹ nhàng. Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng vì Lui có bật lửa của con người. Cậu mở hẳn ba lô và lôi ra một thứ gì đó to tướng và bóng nhẫy:

- giúp một tay, Radic.

Căn cứ vào vẻ mặt Radic thì cậu ta cũng không biết đó là cái gì cho đến khi Lui xũ nó ra. Đó là một cái lều, giống hệt như cái lều ngoài bìa rừng nhưng nhỏ hơn. Hèn gì Lui để hết đồ lặt vặt vào ba lô của Cat như vậy. Radic đóng cọc xuống trong khi Lui lần mò tìm cách dựng lều lên. Cat nhìn vào đống lửa. thật không thể tin vào chuyện này. Rồi bất chợt cô hỏi Radic:

- bọn chúng bắt Lui thì cũng được thôi nhưng bắt cậu làm gì?

Radic sững lại như bị dính bùa đông cứng, Lui cũng nhìn Radic với một cái nhìn xăm soi. Radic tiếp tục đóng cọc và cộc cằn:

- chắc cũng tống tiền thôi, ai mà biết được.

Một lời nói dối trắng trợn, nhưng Cat chẳng hi vọng điều gì khá hơn từ Radic. Ba cậu ta là người của chính phủ, hẳn rồi, chính vì thế mẹ cậu ta mới bị Gonder giết và giờ hắn săn cả Lui lần Radic. Suy nghĩ của Cat dừng lại ở đó, cô không muốn nghĩ tiếp lúc này vì khi mệt mỏi thì con người ta không thể minh mẫm được. Cat nhìn chằm chằm vào ngọn lửa và nghĩ tới bùa lửa đơn giản khiến cho ngọn lửa cháy to lên…cô lẩm bẩm câu thần chú mà lâu nay cô không dùng tới cho khỏi quên. Câu thần chú vừa dứt khỏi miệng Cat thì ngọn lửa bùng lên dữ dội. Cat giật mình ngã ngửa ra phía sau và kinh hoàng khi thấy sức lực của mình giảm xuống 1 chút. Radic quay lại nhìn ngọn lửa đang cháy nhỏ dần đi và hỏi:

- cái gì vậy?

- một…một con gì đó vừa rơi vào lửa.

vì khuôn mặt của Cat ở trong bóng tối và vì Radic quay lưng lại phía ngọn lửa nên cậu ta không nghi ngờ gì mà tiếp tục căng lều, nhưng Lui không cả tin như Radic. Ánh mắt Lui chứa đầy sự nghi vấn và ngay cả bản thân Cat cũng nghi ngờ chuyện đang diễn ra. Cô lẩm bẩm bùa bay một cách tập trung nhất trong khi nhìn cành củi khô bên cạnh bếp lửa- như cái cách cô nhìn mọi thứ khi “ám thị” chúng. Trước sự kinh ngạc của Cat và Lui, cành củi bốc mình lơ lửng trên không trung và theo sự điều khiển của Cat, nó tự đặt mình vào giữa ngọn lửa. Lui làm rơi cái cột gấp dùng để chống lều, miệng thì há hốc ra. Radic đang mải chôn cọc nên không nhin thấy.

Cat sửng sốt cả người. lẽ nào…lẽ nào cô có thể dùng phép thuật mà không cần đũa phép hay sao? Lẽ nào cô….trái tim Cat đập thình thịch trong lồng ngực mãi không sao *** lại được. cho tới tận khi Radic và Lui dựng lều xong Cat vẫn chưa hết bàng hoàng. Trong khi Lui lấy đồ hộp ra thì Cat cầm một cành củi khô và vẽ một vòng tròn lớn xung quanh lều và chỗ bếp lửa rồi tập trung hết sức lực, Cat “ám thị” lên vòng tròn. Sức mạnh thoát ra khỏi người Cat như mọi lần cô “ám thị” thành công. Mọi sinh vật vào địa phận của vòng tròn dưới mọi hình thức đều sẽ tan biến như mây khói. Nếu sự “ám thị” thành công thì chứng tỏ Cat có thể sử dụng phép thuật bằng mắt, ít nhất là ở trong khu rừng này. Cat quay lại bếp lửa,hồi hộp đến nỗi cơn đói hoàn toàn biến mất và cô cũng không biết mình đã ăn những thứ gì.

Một con bọ bò từ từ trên bãi cỏ và khi chân nó vừa chạm vào vòng tròn thì một tia sáng xanh lè loé lên, con bọ tan biến như một làn khói.

Chương 12

Cat ngồi trầm ngâm bên đống lửa cháy bập bùng mà đầu óc lùng bùng không nghĩ được gì cả. cơ thể cô bắt đầu phản ứng với sự vận động dữ dội suốt cả ngày hôm nay. Các cơ bắp đau nhức, mỏi nhừ và chẳng muốn cựa quậy. các giác quan kém đi nhưng chưa hẳn là buồn ngủ vì vẫn còn rất sớm, mới hơn 7h. Lui đang ngồi bên cạnh Cat và gỡ những chiếc gai nhọn cắm vào đôi bôt gia rồng cao cổ. thật là may mắn khi Lui chuẩn bị cả cho Cat một đôi nên cô mới không bị rách hết ống quần và xước tứ tung ở chân như Radic. Radic đã vào trong lều nằm. Lui nói đủ cho cả Radic nghe:

- đồ hộp chỉ đủ ăn trong 3ngày nếu chúng ta tiết kiệm, nước gần cạn rồi, chúng ta phải tìm được nguồn nước nếu không sẽ chết trước khi bị bắt mất.

Radic không nói gì, mặc dù vẫn còn thức. Cat cũng chẳng biết phải làm thế nào, cô không có kinh nghiệm sống trong rừng, không biết săn bắn, không thể tìm nguồn nước. Radic nói nhỏ:

- nếu chúng ta không có nước và thức ăn thì làm cách nào bọn phù thuỷ hắc ám kia có được? chúng có đến 10người lận.

Lui cười nhẹ:

- mọi thứ luôn ở xung quanh ta nếu ta biết cách tìm kiếm. đừng quên Gonder được mệnh danh là “ông vua của Yatto”, hắn sinh ra và lớn lên gần khu rừng hắc ám nổi tiếng nhất thế giới, Chusan không làm khó được hắn đâu. Bọn chúng đã tính toán đến chuyện chúng ta sẽ chạy vào rừng nên đã chuẩn bị trước, chúng đem theo gươm và bình nước đấy thôi. Thức ăn thì luôn có sẵn bên cạnh, còn nước thì sáng sớm mai sẽ có.

Cat chưa hiểu ý Lui cho lắm. xung quanh đây toàn là rắn rết với nhện độc, làm gì….

Radic ngồi bật dậy và hỏi đúng câu Cat định hỏi:

- không phải chúng ăn rắn rết đấy chứ?

Lui cười. Cat nhăn mặt lại. Radic phát ra một tiếng kêu như tiếng sặc nước:

- gớm ghiếc.

- không gớm lắm đâu Bruno, cận kề cái chết thì không có cái gì là gớm cả.

Cat kéo tay Lui:

- thế còn nước?

- sáng sớm sẽ có rất nhiều sương, nước đọng lại trên lá rất nhiều, chúng ta chỉ việc chắt lấy những giọt nước đó.

Ôi trời ơi! Cat thở dài thườn thượt. chắt những giọt sương thì bao giờ mới…..

Quay sang nhìn nụ cười của Lui, Cat sực tỉnh. Cô có phép thuật mà! Chỉ một câu thần chú đơn giản thôi họ sẽ có đủ nước. Radic chép miệng một cái rồi nói:

- căn lều này nhỏ quá.

- đủ chỗ cho cả ba mà.

Lui điềm nhiên trả lời. Cat nhíu mày. Cô vẫn chưa nghĩ tới chuyện đó nên không có ý niệm gì cả, nhưng chẳng lẽ cả ba lại ngủ chung trong lều àh? Chuyện đó nghe có vẻ không hợp lí lắm nhất là ở cái tuổi của Cat. Cô vẫn chưa từng có bạn trai, chưa bao giờ quá gần gũi với người bạn khác giới nào, đột nhiên bảo Cat ngủ chung trong một cái lều nhựa chặt hẹp với hai tên con trai khác thì….

Lui liếc nhìn Cat, Cat quay mặt qua một bên như sợ bị Lui đọc được suy nghĩ nhưng chuyện đó chắc chẳng khó đoán gì. Lui thì dường như không thấy ngại hay xấu hổ mà hích nhẹ vào tay Cat và thì thầm:

- cậu dùng phép thuật bằng mắt hả?

Cat liếc nhanh về phía Radic rồi khẽ gật đầu. Lui bật lên một tiếng cười thích thú rồi ghé sát tai Cat:

- cậu học được bao nhiêu lời nguyền không thần chú rồi?

- một vài cái thôi. Sao vậy?

Cat ngạc nhiên nhìn vẻ mặt của Lui, Lui cắn môi rồi dường như không thể nhịn được, cậu ta phá lên cười sang sảng. tiếng cười làm khu rừng yên ắng như sống dậy xao xác và khiến Cat giật thót mình. Radic gầm gừ:

- cười gì đó?

Lui nín cười, niềm vui không thể nhầm vào đâu được ánh lên trong đôi mắt trong veo, Lui nói một cách tự nhiên:

- Cat có thể dùng được phép thuật.

Cat há miệng kinh ngạc, nếu có người nào Cat không muốn nói cho chuyện này thì đó chắc chắn là Radic. Cậu ta là một kẻ kì lạ, chưa xác định được xuất xứ và mục đích, cậu ta có thể bán đứng họ bất cứ lúc nào, làm cách nào Lui lại….

Radic im lặng giây lát rồi cười nhạt:

- đùa hả? khu rừng này hút đi mọi phép thuật của con người….

- có ngoại lệ chứ.

Lui nhìn sang Cat khi bị Cat nhéo ột cái vào tay. Cậu ta cười, xoa đầu Cat rồi nói:

- sẽ dễ dàng hơn cho cả ba chúng ta nếu cậu có thể dùng phép thuật, ít ra thì đũa phép cũng không phải là đồ bỏ trong khu rừng này. Mình không hi vọng chuyện này sẽ dễ dàng gì, nhưng ít nhất thì chúng ta sẽ có cơ hội thoát cao hơn.

Cat cắn môi. Đôi mắt Lui trông rất lạ…. giống như là bảo Cat im miệng và đừng có nói gì hết vậy. Cat liếm môi, cô thực sự mệt mỏi. Lui nói tiếp:

- cậu sao vậy, rút đũa phép ra đi chứ. Nếu cậu yếm lên lều mấy bùa bảo vệ thì chúng ta có thể ngủ ngon rồi.

Cat thở dài, thì ra là vậy. Lui cố tình nói như thể Cat dùng được đũa phép chứ không phải dùng phép thuật bằng mắt. vậy là rút đũa phép ra để diễn kịch cho Radic xem à?

- thôi được.

Cat chép miệng và lôi đũa phép ra giả vờ yếm bùa bảo vệ nhưng thực ra là cách li họ với Radic để cậu ta không thể nghe được nhứng gì họ nói với nhau. Cat quay ngoắt lại nhìn Lui khi biết chắc rằng bùa chú đã có tác dụng:

- sao cậu lại nói ra, nếu phải nói chuyện này cho cả thế giới biết thì người cuối cùng mình nói sẽ là Radic.

- Chúng ta sẽ có nhiều thuận lợi hơn nếu không phải dấu diếm điều gì, hay ít nhất là khiến Radic nghĩ rằng chúng ta không dấu điều gì.

Cat nhìn ánh mắt Lui rồi cười nhạt:

- rõ ràng cậu cũng chẳng thích thú gì khi phải đi chung với Radic mà.

Lui nhún vai:

- sao cậu có nhiều thành kiến với Bruno thế nhỉ? Đã bao giờ cậu nghĩ sẽ đối xử với Radic như với những người bạn bình thường chưa? Cậu ta cũng đâu đến nỗi nào….

Cat mím môi và đi tới bên cạnh Lui:

- Radic Bruno là một thứ gì đó mà mình không biết rõ, không hiểu được nên mình mới phải cảnh giác. Ba cậu ta có thể là người của chính phủ.

- Chắc chắn chứ không phải có thể.

Lui cười nhẹ, tay bứt một ngọn cỏ còn mắt liếc Radic. Cat lẩm bẩm:

- cậu biết?

- sao không biết, cậu có bao giờ hỏi mình đâu! Ba hắn làm rất to trong cơ quan gì đó được bảo mật tuyệt đối. Kiban đã phải tốn không biết bao nhiêu tiền bạc mới móc nối được với ông ta để được chấp nhận xuất nhập khẩu hang hoá tới Vương quốc Nguyên thuỷ. Mình không nghĩ rằng lão Bruno đó lại không biết gì về cái chết của cha cậu, và không chắc là Radic có nằm trong danh sách dự bị bổ sung vào cái cơ quan mật đó hay không. Hắn chẳng ngạc nhiên gì khi bị truy đuổi, thận chí hắn còn biết mặt Gonder nữa. thật là kì cục.

Cat cắn chặt môi đến nỗi nó tím lại. cha của Radic…. Lại thêm một mối nghi ngờ nữa về những người dính dáng đến cái chết của cha cô, tất cả thông tin đều đến từ Lui. Cat thấy ruột gan như đảo lộn hết. dường như cô chẳng được tích sự gì và tất cả những việc cô làm là nghi ngờ, nghi ngờ trong khi lẽ ra người phải lao đầu vào tìm kiếm sự thật không phải là Lui mà là Cat. Nhưng điều kì cục ở đây không phải là biết mặt Gonder hay không mà chính là suy nghĩ của Lui với Radic. Sau khi biết được nhiều chuyện như vậy và cũng không chắc về bản chất thật của Radic mà Lui vẫn có thể đề nghị Cat đối xử bình thường với Radic thì quả là lạ. Lui xoa đầu Cat với một nụ cười thông cảm:

- cậu vẫn còn bé lắm.

Cat nhìn xuống chân, không phải là cô còn bé mà vì Lui hiểu chuyện quá nhiều so với bạn bè cùng trang lứa. làm sao có thể đưa được từng ấy thông tin vào đầu mà không chết vì sốc chứ. Âm mưu, giết người, nghi ngờ, săn đuổi…tất cả mọi thứ đến quá nhanh. Cuộc sống của Cat dường như thay đổi hẳn sau khi cha cô chết. vấp ngã rồi chưa kịp đứng dậy thì lại sắp ngã lần nữa. ở cái nơi quỷ quái này, nếu không dung nghệ thuật hắc ám, nếu không “ám thị” thì sẽ không thể tồn tại được, nhưng nếu ám thị quá nhiều bản thân Cat lại giẫm lên vết xe đổ của chính mình cách đây mới mấy tuần. Cat thở dài. Những quyển sách hướng dẫn “ám thị” lại lướt qua đầu Cat. Nghệ thuật hắc ám này nghe thì có vẻ hoang đường nhưng Cat thực hiện được nó trước khi cô có ý thức về nó. “ám thị” là áp đặt suy nghĩ của phù thuỷ vào một lời nguyền để lời nguyền tự nhận dạng và tấn công kẻ thù, nhưng lần đầu Cat thực hiện nó là để đặt chuông cho đồng hồ báo thức.

- hãy biến Radic thành mình.

Lui nói nhỏ khiến Cat hơi giật mình.

- gì cơ?

- Cậu hãy biến Radic thành mình- một Lui Frank thứ 2. cậu sẽ thấy sự khác biệt.

Cat nhìn Lui chằm chằm:

- con người khác đồ vật ở chỗ đó mà, cậu đâu thể tuỳ tiện biến một người thành cóc nhái được.

- ý mình không phải vậy-Lui vuốt tóc Cat- ý mình là cậu hãy làm cho chính bản thân cậu nhìn thấy 2 Lui Frank.

Cat nhăn nhó. Tại sao lại phải tự khiến mình nhìn Radic thành Lui chứ.

- như thế thì biết ai là cậu mà nói chuyện chứ?

- Chà, nhưng đó lại là điều mình muốn. đó là cách tốt nhất để cậu có thể nói chuyện bình thường với Radic được. ít ra thì cậu cũng đâu có ghét khuôn mặt mình.

Cat gật gù. Nhưng cô cũng đâu có ghét khuôn mặt Radic, trông cũng được chứ đâu đến nỗi nào. Vấn đề là bản chất con người đâu hiện hết ra trên khuôn mặt.

Tuy suy nghĩ mông lung lắm nhưng Cat cũng gỡ bùa cách li ra và đi tới gần lều. Radic đang nằm ở lưng chừng, hai chân vẫn thò ra ngoài nhưng đã ngủ. Cat nâng cậu ta lên, đặt gọn vào lều rồi yếm lên căn lều bùa nới rộng. cô chui vào bên trong. Căn lều nhìn hoàn toàn khác hẳn. Radic cựa mình. Ánh sáng le lói bên ngoài không đủ soi rõ khuôn mặt Radic nhưng Cat vẫn cảm thấy bất an. Không hiểu sao Cat lại nghĩ hành động này của mình sẽ tạo ra vô vàn rắc rối sau này.

Đôi khi, những linh cảm của con người rất đúng, nhưng đa phần là sai. Thậm chí ngay cả Rafael Xeza, người được mệnh danh là nhà tiên tri thiên tài, hậu duệ của dòng họ đời đời tiên đoán số phận con người nhiều khi cũng có những linh cảm sai huống hồ một đứa con nít chưa lớn như Cat.

Trong khi Cat đang ngủ say trong căn lều chật hẹp bên cạnh Lui và Radic thì ở một nơi khác, Rafael Xeza ngồi trước quả cầu thuỷ tinh tiên đoán bước đi tiếp theo của bản thân mình. Kể từ khi biết đến thuật tiên tri, Xeza chưa bao giờ tiên đoán sai điều gì, nhờ đó mà cuộc đời cậu ta ít sóng gió nhất trong số ba anh em. 17 năm sống trong thế giới độc tôn, Xeza luôn được xưng tụng là tài năng nhất, dũng mãnh nhất, tuấn tú nhất; tất nhiên cái nhất của Xeza buộc phải xếp sau hai vị hoàng tử đương triều của Vương quốc, nhưng chưa bao giờ Xeza phải chịu bất cứ thất bại nào. ấy thế mà ngày hôm nay- ngày đen đủi nhất cuộc đời Xeza- cậu ta hứng chịu thất bại một cách cay đắng và nhục nhã bổi một tên ở nhánh phụ của gia phả nhà mình: Rafael Golias. Chính vì thế mà nửa đêm rồi, Xeza vẫn ngồi trước quả cầu để ổn định lại cú sốc đau đớn và đứng dậy đi những bước vững chãi hơn. Xeza đặt cả hai bàn tay lên quả cầu. chỉ vài tuần nữa thôi, qua năm mới Xeza sẽ bước sang tuổi 18. điều đó đồng nghĩ với nhiều quyền lợi trong gia tộc, nhiều thử thách, nhiều sự kèm cặp. cậu cần một lời chỉ dẫn từ Thuỷ tổ vĩ đại để không vấp ngã lần nào nữa. Cả người Xeza phát ra ánh sang trắng lung linh rực rỡ và quả cầu trong veo bắt đầu cuộn sóng. Những hình ảnh loạn xạ lướt qua nhanh đến nỗi khó có thể nhận ra đựơc. Xeza buông tay khỏi quả cầu và thở như người sắp chết, mồ hôi vã ra như tắm nhưng với một nụ cười nở trên môi, Xeza tự tin rằng mình sẽ trở nên hoàn hảo.

Cách dinh thự của lãnh chúa – nơi Xeza đang ở không xa, Rafael Golias cũng đang ngồi trầm ngâm giữa một căn phòng lớn trưng bày hàng trăm bức tranh do chính cậu vẽ. cũng bằng tuổi Xeza nhưng trông mặt Golias già dặn hơn rất nhiều và đang cau có. Cậu đã không hoàn thành được một nhiệm vụ mà cấp trên giao, hay nói đúng hơn là không thể làm gì khác được ngoài việc về nhà ngồi chờ đợi. gặm nhấm nỗi tủi hờn trong nhiều ngày khiến Golias trở nên khác hơn so với bản tính vui tươi của chính mình đến nỗi hôm nay cậu đã chơi xỏ người con trai út của lãnh chúa. Golias không áy náy gì về chuyện đó nhưng Xeza và cái tính kiêu căng ngạo mạng cố hữu của cậu ta đã gợi cho Golias một ý tưởng để cậu dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ được giao. Vấn đề là thực hiện ý tưởng đó như thế nào.

Ra khỏi toà Thành Xezata, nơi Golias và Xeza đang sống; hướng thẳng về phía 1 ngọn núi cao chọc trời, vòng qua ngọn núi ta có thể thấy một toà Thành khác và một cung điện nguy nga tráng lệ xây giữa lưng chừng ngọn núi. Một con đại bàng to gần bằng chiếc trực thăng đang chao mình bay về cung điện, trên lưng nó chở một chàng trai tóc đen. Chàng trai nắm chặt lấy dây cương bằng hai bàn tay đỏ lòm vì máu, mặt tái mét, đôi mắt xanh mờ đục đi. Con đại bàng lao thẳng vào cung điện, bay qua bãi cỏ rộng mênh mông và nhẹ nhàng đáp xuống trước một biệt thự xây kiểu hiện đại hình bán nguyệt giống như nửa chiếc nhẫn úp vào núi. Chàng trai rơi từ trên lưng con đại bàng xuống trước sự hốt hoảng của những người mắc đồng phụ màu vàng và gọi bằng chút hơi tàn:

- Bi…ma….tos…

Rồi cậu ngất xỉu.

Những tiếng la hét kêu cứu vang vọng khắp cung điện hình bán nguyệt khi những người lính mặc đồng phục vàng nháo nhào chạy ra đỡ chàng thanh niên vào trong. Từ trên cao, chắc chẳn Thuỷ tổ đang nhìn những hậu duệ của mình. Nếu số phận của những con người đó có điểm giao nhau thì đó chắc chắc sẽ là tai hoạ và người có lỗi đầu tiên sẽ là Thuỷ tổ vì chính ông đã gieo mầm mống tai hoạ vào quẻ bói của Xeza.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 013

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Phép Thuật Nguyên Thủy Chương 011 - 012