"Pằng" - Phát súng vang lên chói tai… Tú ngước mặt lên trời, nước mưa rơi vào mặt cậu đau rát, mái tóc khẽ lay nhẹ trong gió trông cậu bây giờ thật quyến rũ.

"Keng" - Thanh kiếm của Lạc Thiên nhanh chống vung ra, đỡ lấy viên đạn. Viên đạn rơi xuống đất, nó để lại trên thanh kiếm 1 lõm hơi sâu…

- Ha..Ha…Ha… - Tú cười trong đau đớn rồi khuỵu xuống… Cậu không ngờ, ngừoi mẹ mà bao năm qua cậu kính trọng, yêu mến lại có thể nhẫn tâm bắn cậu… Nếu thanh kiếm đó không đỡ kịp, có lẽ, cậu đã chết dưới tay bà ấy rồi…

- Các người - Bà hiệu trưởng run run…

- Hừ, đã đến lúc bà phải trả giá cho những việc bà làm... Bà thật độc ác và nhẫn tâm. Bà nỡ giết đi đứa con trai của bà sao - Giọng Thế Du lạnh lùng…

- Hừ, các người nghĩ bao nhiêu công sức để tôi ngồi được cái ghế này đỗ sông đỗ biển chỉ vì thằng con trai này sao. Không… Các người lầm to - Giọng bà hiệu trưởng đều đều, từng chữ, từng lời nói đó như ngàn nhát dao đâm vào trái tim Thanh Tú. Bà ra hiệu cho những thằng đàn em xông lên. Cả lũ bọn nó tuy vẫn chưa giải được hết độc, song, chính những lời nói cay độc của bà đã làm nỗi dậy lòng căm thù trong tụi nó. Quên hết mệt mỏi, tụi nó lao vào bọn đàn em như 1 con hổ vồ mồi… Mưa càng lúc càng tầm tã, mưa như trút nước xuống ngôi trường Thánh Phóng.

Nó vẫn vung cây roi làm bằng đuôi loài cá đuối, khẽ xoay vòng. Nó đánh hệt như múa lụa, chiếc roi xoay vòng như những vũ công đang múa lụa khiến cã bọn đàn em xanh mặt không giám xông vào (sợ chết)… "Pặc…Pặc" Chiếc rôi bất chợt vung ra như con rắn hổ mang vồ mồi… "Bịch" tiếng xương vỡ, bọn đàn em ôm lấy vết thương thét lên đau đớn…

"Bốp" - Hắn xoay người, tung cú đá số 4, tiếp, lấy chớn, hắn tung đòn đá thẳng vào mặt 1 tên khác. Kết thúc bằng đòn đá cầu vòng và đá xoay, trong chớp mắt, hơn hai mươi thằng ngã xuống (mấy đòn này trong taekwondo các bác ạk :">)

Bên phía Lạc Thiên - Cô vung đường kiếm với tốc độ cực kỳ nhanh, thoắt ẩn thoắt hiện khiến cả lũ đánh với cô lao đao… Bốp… Rầm… Rầm…

Thế Du thì nhàn hạ hơn, cậu lấy khẩu súng Wilson D6 (1 loại súng lục ngắn, đươc làm bằng thép không rĩ, giáp vàng nguyên chấp phía ngoài.)

"Đoàng…Đoàng…Bằng…Bằng" Du tiả từng tên 1, không nao núng, không sợ sệch, ngược lại rất thú vị, tiếng đạn vang lên nghe chói tai. Cậu bắn phát nào, dù quay ngang quay dọc, sang trái hay phải, cậu đều chỉ nhắm vào 1 chỗ duy nhất, đó là chân. Mục đích của cậu là cho bọn tép riu này tàn phế, không còn cơ hội đi làm những chuyện rởm đời nữa… Chỉ trong chốc lát, bọn nó đã giải quyết xong đám tép riu, xác người nằm chất đống trên sàn nhà… Bà hiệu trưởng, Lê Đạt, 2 ông thầy khẽ rung lên từng hồi…

- Hừ, chỉ còn 4 người… - Nó khẽ nhếch mép

- Đến lúc, các người phải trả giá rồi đấy - Du nói

- Không… Không… thể như vậy được. Bao nhiêu công sức của tôi… Hahaha… bao nhiêu công sức của tôi… Tụi bây, tụi bây, tao sẽ bắt tụi bây trả giá… Haha - Bà hiệu trưởng phát điên loạn, bà ta điên cuồng chạy ra khỏi khuôn viên để lại bao ánh mắt ngạc nhiên… 2 anh em Hải - Thành cũng đã nhanh chân chạy trốn theo bà hiệu trưởng Nhung. Lê Đạt lúc này chết sững người, đôi chân ả run run…Ả khuỵu gối xuống, ôm mặt khóc nức nỡ:…

- Các cậu, làm ơn, giết tôi đi. Tôi không muốn ở tù đâu

- Hừ. Chết thì tiện nghi cho cô quá. Đã đến lúc cô ngồi lại suy nghĩ đến những gì các người đã làm - Hắn tiến đến, nâng cằm Lê Đạt lên…

- Vậy tôi sẽ tự tử - Lê Đạt thét lên, bay đến chộp lấy khẩu súng trong tay Thế Du…

- Khoan… đã - Thế Du ngăn cản nhưng…

"Đoàng" - Lê Đạt đã tự kết liễu đời mình bằng 1 phát đạn xuyên đầu… (ghê qó T^T)… Lê Đạt ngã xuống, máu tuôn ra trên nền nhà chảy đi theo nước mưa… Mưa càng ngày càng lớn hơn, tiếng sấm, tiếng sét rầm rầm như thể muốn trút giận vào người bọn nó, gió lay những càng cây đập mạnh vào cửa sổ, lay những cánh hoa bồ công anh yếu ớt bay lên…

Ông Hải trốn trong phòng thư viên tầng 3… Cảm nhận như có cái gì đó lành lạnh sau gáy. Ông quay lại, không có gì…

"Hư…Hư…Ư…" - Tiếng khóc con gái khẽ vang lên… Ông Hải sợ sếch khi thấy cô gái có mái tóc ngắn, mặc đồng phục học sinh, đang ôm mặt ngồi khóc… Khẽ rùng mình nhưng ông quyết định tiến lại gần…

- Sao..Sao em lại ngồi đây - Ông hỏi nhẹ… Cô gái không nói gì…

- Này… em học sinh… em có sao không - Ông Hải khẽ lay lay người cô học sinh… Cô học sinh chỉ khẽ quay lên, nở nụ cười nữa miệng với ông Hải… Giật nảy mình, cô học sinh đó là Thiên Hương… Cô ta đang nhìn ông, đôi mắt bạc nhìn như muốn giết chết ông…

- Thiên Hương… Tôi không biết gì, xin cô tha… tha cho tôi - Ông Hải chấp tay van nài Thiên Hương… Cô không nói gì, lả lướt bay đến trước mặt ông Hải…

- Các người sẽ phải trả giá… - Thiên Hương nói nhỏ… Rồi bỗng, tay cô nâng người ông Hải lên…

- Ư…ư… - Ông Hải ôm cổ, thở 1 cách khó nhọc…

"Xoảng..." - Thiên Hương qăng ông Hải ra khỏi cửa sổ. Những tấm kinh đâm vào lưng ông đau rát, "Rầm…Á" - Lưng ông lại tiếp đất "nhẹ nhàng" sau khi đập tập 2 vào ban công hành lang…

- Cô cút đi… Cô chết rồi mà - Ông Hải đứng dậy hét lên… Thiên Hương khẽ luồng tay qua eo ông Hải thì thầm - Làm sao em đi khi không có anh bên cạnh chứ…

- Không… Không - Thiên Hương nắm lấy tay ông Hải nhảy xuống, cô ta kéo theo ông Hải… Ông Hải thét lên… và die...

Ông Thành lúc này đang ngồi trong phòng ăn giáo viên… Bỗng, có cái bóng trắng xẹt ngang qua. Ông giật mình quay lại, ông thấy mái tóc dài của 1 người con gái phản phất trong gió… Nó như thứ hương hoa, nó lôi kéo ông đi theo nó…

Tâm trí ông bảo không đi, nhưng đôi chân lại ngoan ngoãn đi theo 1 thứ mà ông không biết nó là gì… Đi mãi đi mãi, ông giật mình khi thấy mình đang đứng trong phòng y tế của mình… Ông dụi mắt, buông miệng **** thề

- Khốn!! Cái quái gì đang xảy ra vậy… Nói rồi, ông ta bước đến cửa tính bước ra thì 1 giọng nữ vang lên

- Anh không nhớ nơi này. Chúng mình đã từng thề non hẹn biển sao

Rùng mình, ông quay lại, 1 cô gái đang ngồi trên giường, nở nụ cười nhìn ông. Miệng ông lắp bắp:

- V..Vy Phương… Em

- Ở đấy buồn lắm. Không có anh, em cô đơn lắm nên e lên đây rủ a xuống cùng e - Vy Phương thì thầm…

- Không… Anh xin lỗi.. Nhưng em tha cho a… Xin e, tha cho a - Ông Thành quỳ xuống cầu xin cô… Nhưng đáp lại tiến cầu xin đó là 1 nụ cười ghê rợn… Cả người ông Thành như không còn cử động theo ý ông nữa. Chân ông tự động kéo ông đến hộp dụng cụ y tế, tay ông cầm con dao mổ… Ông cảm giác như chỉ có đầu là còn tỉnh táo, tay chân đều bị ai đó điều khiển…

- Tôi sẽ bắt anh trả giá. Tôi cho cả cuộc đời tôi cho anh. Vậy mà anh nỡ nhìn bọn họ giết tôi - Vy Phương thét lên… Tay ông Thành bỗng tự đâm vào mình… Ông hét lên đau đớn nhưng tay vẫn không ngừng đâm. Con dao đâm vào toàn thân ông, đau đớn, ông nhìn Vy Phương trong tuyệt vọng…

- Xin..xin lỗi em… Hẹn em kiếp sau - Ông cố gắng nói rồi con dao đâm vào tim ông… Tiếng hét ông Thành thấu tận trời xanh, tiếng thét nghe chua chát, thảm thiết… Ngã khuỵu xuống, mắt ông mở trân trân nhìn Vy Phương… Cô không nói gì, khẽ tiếng lại gần, đưa bàn tay vút mắt ông xuống, nước mắt cô rơi, rơi xuống rồi phản phất, cô biến mất…

"bí bo bí bo"… Tiếng coi xe cảnh sát vang lên… Lực lượng cảnh sát tập trung giữ các cửa… 1 đội khác tiến vào trong trường… Bọn nó nấp ở trong canh đồng bồ công anh khẽ mỉm cười…

- Vậy là mọi chuyện đã kết thúc - Nó cười rõ tươi

- Ừm… Chúng ta đã làm được - Thiên cũng cười theo…Hắn khẽ nắm tay Nó… - Nhìn kìa, trên lầu - Du chỉ lên ô cửa sổ trên lầu. Cả bọn nhìn theo. Trên ô cửa sổ, 3 cô bạn Bảo Ngọc - Thiên Hương - Vy Phương đang nhìn tụi nó mỉm cười. Bọn nó vẫy vẫy tay chào, 3 cô bạn cũng đáp lại bằng cách vẫy tay. Rồi bóng 3 cô bạn phản phất, phản phất rồi mất hẳn…

Hôm sau, cảnh sát tìm được xác ông Thành ở phòng y tế, xác Lê Đạt ở khuôn viên và xác ông Hải ở sân sau và bà cô hiệu trưởng điên loạn trong phòng hiệu trưởng…

Ông Thành, Ông Hải và Lê Đạt được đưa vào nhà xác cùng bọn đàn em. Những đứa bị thương được đưa vào bệnh viện, những đứa die thì cho luôn vào nhà xác… Còn bà hiệu trưởng Nhung được đưa vào viện tâm thần. Trong lúc tìm hồ sơ, cảnh sát còn tìm được cái hầm bí mật trong phòng hiệu trưởng. Dưới đó là 3 xác nữ sinh đang được phân hủy, có lẽ là xác 3 cô bạn mất tích sau. Những cảnh sát ăn hối lộ của bà hiệu trưởng cũng bị đưa ra tòa, tước bằng.

Ngày hôm sau, báo đưa tin rùm rang… Và trong vụ việc lần này, bọn nó được giấu tên, chỉ đễ lại dấu hiệu Tứ Quỷ phía dưới bài báo…

(Qua vụ việc này, Bộ Ba Thiên Sứ đổi tên thành Ngũ Quỷ và kết nạp thêm cô nàng Lạc Thiên và chàng hotboy Thanh Tú, mỗi thành viên đều xăm 1 hình xăm để đánh dấu… cóa ảnh miêu tả… Quốc Hy ở trên bắp tay phải. Hàn Nhi ở gáy. Lạc Thiên trên vai phải. Thế Du trước ngực, Thanh Tú ở cổ tay)

Ngày 27/7/2012 (đi trước thời đại)

Nó và Hắn hiện giờ đang quen nhau, thành 1 cặp đẹp đôi nhất của trường. Thế Du và Lạc Thiên đang trong tình trạng tìm hiễu nhau. Thanh Tú vẫn vậy, từ chối mọi lời tỏ tình, trong tim cậu giờ đây chỉ có 1 mình Bảo Ngọc…

Đang ngồi vắt chân trên cửa sổ đọc quyển truyện "Shock Tình" của Kawi, cô bỗng thấy 3 cô gái chạy ngang qua. Lúc đầu nó không để ý, nhưng cảm nhận 3 cô nàng đấy rất quen, có cái gì đó thôi thúc nó, nó vội chạy theo… 3 cô bạn quay lại, là Bảo Ngọc - Thiên Hương và Vy Phương, 3 cô bạn nở nụ cười đẹp như thiên sứ, rồi họ chay đi và khuất sau bức tường. Hàn Nhi chỉ khẽ mỉm cười rồi quay lại cửa sổ, đọc sách tiếp…

- Này, bỏ quyển sách ra nào. Anh mua sinh tố dừa cho em này - Hắn nói

Vừa uống sinh tố dừa, nó vừa nói:

- Lúc nãy em gặp Ngọc Hương với Phương đấy

- Hả!! Lúc nãy trong tiệm sinh tố, anh cũng gặp - Hắn giật mình… Vừa lúc đó, Lạc Thiên,Thế Du và Thanh Tú bước đến… - Lúc nãy bọn tôi gặp Ngọc, Hương với Phương trên đường đến đây… Không nói gì, cả 10 đôi mắt nhìn nhau… Bỗng có chiếc máy bay giấy đáp xuống cuốn sách mà Nó đang đọc. Nó mở tờ giấy ra, trong tờ giấy ghi vào dòng ngếch ngoạc

"Tạm biết quá khứ ngày hôm qua - Chúng tớ cảm ơn các bạn đã không ngại khó khăn giúp chúng tớ. Chúng tớ chỉ tiếc rằng thời gian chúng tớ ở dương gian quá ít ỏi, không thể làm gì cho các bạn. Thôi thì kiếp này chúng ta có duyên mà không nợ. Hẹn khiếp sau, chúng tớ sẽ trả ơn các bạn. Ký tên: Bảo Ngọc - Thiên Hương - Vy Phương"

Không nói gì, tụi nó chỉ nhìn nhau khẽ mỉm cười. Gấp chiếc máy bay lại, nó phóng ra ngoài cửa sổ… Bầu trời hôm nay thật đẹp. Bầu trời xanh biên biếc, những đám mây bồng bềnh trôi… Tiếng chim ríu rít hót vang trên cành cây, gió lay nhẹ mái tóc của tụi nó. Mọi chuyện đã kết thúc. Thời gian có lẽ đã giúp mọi người quên đi những chuyện kinh hoàng ấy. Giờ mọi người đã thân với Hàn Nhi hơn, thậm chí là yêu quý cô nàng bởi tính tình tốt bụng và hay giúp đỡ mọi người. Cả nó - Thế Du - Hắn và Thanh Tú cũng đã bỏ bớt những thói quen xấu như đi bar, đánh nhau,… Có lẽ, năm học cấp 3 này là 1 chuỗi kỷ niệm đối với Nó. Nó có thêm những người bạn tốt, những người bạn chia sẻ cùng nó, kề vai sát cánh bên nhau…

.

Đóng lại quá khứ - Mở tới tương lai
Loading...

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Oan Hồn Trường Học Chương 8