- Nhưng… Lớp trưởng 11A1 là con trai mà - Bà Nhung nheo mắt nhìn Tú

- ơ… Vậy sao… Vậy chắc con nhìn nhầm phù hiệu của cô bé ấy rồi… Thôi con chào mẹ - Tú gãi đầu, rồi chào bà Nhung… Vội vã bước về ký túc xá… Bà nheo mắt, khẽ lắc đầu rồi nhanh chóng tiến vào phòng hiệu trưởng… Mọi thứ vẫn y nguyên không có dấu hiệu xê dịch hay bị lục lọi. Bà tiến về cái hộc tủ đen, mọi tập tài liệu vẫn còn đó… Khẽ thở phào nhẹ nhõm… Nhưng mắt bà nheo lại, cái gì đó rơii trên sàn nhà… Cúi người nhặt nó lên, là cái nhẫn đổi màu, bên trong nhẫn được khắc dòng chữ Đoàn - Hàn - Nhi… Bà giận run người… Gọi điện thoại cho 1 ai đó…

- Các người đến đây nhanh lên… - Bà quát trong điện thoại rồi cúp máy…

5 phút sao… 3 người 2 nam - 1 nữ bước vào… Cả 3 người họ khẽ khép nép trước bà hiệu trưởng Nhung…

- Con bé đấy lại đến đây… Tôi đã muốn tha nó, nhưng thật sự… Nó quả là con bé không biết điều mà - Bà hiệu trưởng đanh giọng..

- Vậy, chúng ta bắt đầu được chưa ạk… Đêm nay… - Giọng nữ vang lên… Bà Nhung dơ tay ra hiệu người phụ nữ ấy im lặng, chỉ khẽ gật đầu rồi bảo:

- Các người về chuẫn bị, đêm nay,chúng ta sẽ hành động…

Lê Đạt ngập ngừng rồi nói:

- Thưa cô, nhưng còn những học sinh khác???

- Cô nghĩ sao, nếu cho họ về thăm nhà 2 ngày - Bà hiệu trưởng mỉm cười

- Các học sinh của chúng ta sẽ rất thích thú - Lê Đạt mỉm cười đắc ý…

Ngay sau đó, có thông báo cho tất cả các học sinh về nhà 2 ngày. Mọi người đều rất hứng khởi… Riêng, mụ ta lại không cho cả bọn nó đi vì lí do còn 1 số việc cần nhờ…

c) Kẻ chủ mưu - Tạm biệt! Quá khứ ngày hôm qua:

Quay lại với bọn nó. Đang tụ tập trong phòng… "Cạch" - Thanh Tú khẽ bước vào, đôi mắt cậu đượm buồn… Lúc nãy, mẹ cậu nói gì trong phòng, cậu đều nghe hết, nghe rất rõ… Cậu quỳ xuống trước mặt bọn nó…

- Xin.. Xin lỗi!! Tôi, tôi thật không ngờ. Mẹ tôi… lại làm những chuyện như vậy - Tú nói…

- Ấy, cậu đừng làm vậy. Không sao đâu - Hắn vội vàng đỡ Tú dậy

- Nhưng, chính bà ấy, đã giết Ngọc, Hương, Phương và cả 3 học sinh khác và giờ, bà ta còn muốn giết luôn cả Nhi. Tôi có lỗi với mọi người - Giọng Tú cay đắng.

- … - Cả bọn nó im lặng. Không nói gì, chỉ ngậm ngùi nhìn Tú…

- Các cậu, hãy để tôi giúp các cậu - Tú nói

- Không được. Bà ta là mẹ cậu. Nếu cậu làm vậy, bà ta sẽ hận cậu. Cậu sẽ mang tội bất hiếu đấy - Du từ chối

- Không! Tôi… tôi nghĩ làm như vậy là giúp bà ấy thôi. Có lẽ, bà ấy sẽ hiễu tôi. Xin các cậu, hãy để tôi thay bà ấy chuộc lỗi - Tú nhìn bọn nó như cầu xin… Không nói gì, bọn nó chỉ khẽ gật đầu…

Chiều hôm đó (3h, 4h chiều ấy), bọn nó đã biết trước bà ta sẽ ra tay… Y như rằng, nó nhận được lệnh bà hiệu trưởng gọi nó lên với lí do gia đình có lời nhắn... Nó mặc chiếc quần bò bó dài, áo thun ba lỗ đen, dây nịt da nhỏ cỡ 3mm Nó khẽ lấy sợi roi làm từ đuôi loài cái đuối, săm soi. Trên roi dính đầy những vết máu đỏ sẫm (máu đã cũ), máu hơi sẫm (lần cuối đánh nhau dính máu)…

Khẽ đeo nó vào người như 1 món đồ trang trí. Tay cô đeo bao tay và trên ngón tay đeo nhẫn 2 ngón hình kim tử tháp, tóc cột cao chừa mái, phần sau định vị bằng 1 chiếc cặp hình nơ, đính pha lê ở giữa, cổ đeo sợi dây chuyền hình cánh bướm bản to. Chân mang đôi giày cao gót,, nó bước đi thông thả đến phòng hiệu trưởng.

"cốc cốc" - Nó khẽ gõ cửa phòng… - Vào đi - tiếng cô hiệu trưởng lạnh lùng vang lên. Hít 1 hơi thật sâu, nó đẩy cửa bước vào.

- Thưa cô, cô gọi em ạk - Nó cúi chào bà hiệu trưởng.

- Àk, đây là thông điệp mà gia đình gửi đến em - Bà hiệu trưởng đặt 1 chiếc hộp to màu đen lên bàn.

- Vâng, em sẽ mở sau khi về phòng ạk! - Nó tiến đến bàn bà hiệu trưởng.

- Ấy! Em mở xem ở đây luôn đi - Bà đặt bàn tay lên tay nó. Bất đắc dĩ, nó lấy hộp quà mở ra. "Bốp" hộp quà trên tay nó rơi xuống. Trong hộp quà, lại là con dao dính máu và mẫu giấy "Hàn Nhi - Cô là người tiếp theo"… Bà hiệu trưởng nỡ nụ cười mỉa rồi ra hiệu… Bỗng có 1 bàn tay thô ráp - bàn tay đàn ông khẽ bịt miệng nó lại… Mọi thứ xung quanh nó dần mờ ảo, nó nắm lấy sợ dây chuyền cánh bướm. Nó nghe xung quanh nó, những giọng cười mang rợ vang lên…

4 người họ đưa nó đến khu nhà hoang sau trường, đặt nó ngồi xuống nền nhà. Lúc này, 2 tay nó bị trói chặt ra sau, mắt bị bịch 1 miếng vải đen…

- Cô Đạt àk… Cô kêu 2 người kia nhanh lên nào. Đã bảo chuẩn bị từ trước rồi mà - Bà hiệu trưởng cất giọng nói

- Vâng. Thầy Hải (Tổng phụ trách), thầy Thành (Y tá của trưởng), các thầy nhanh lên được không - Tiếng cô Lê Đạt (Quản lý KTX if Thư viện) vang lên…

- Vâng!! Chúng tôi xong rồi đây. - Tiếng ông thầy Thành mệt nhọc, đặt túi dụng cụ y tế xuống…

- Cô àk!! Có cần phải làm vậy không. Cho nó 1 nhát là được rồi - ông thầy Hải lo lắng.

- Không được, con bé này biết quá nhiều rồi, Tôi phải cho nó tận hưởng cảm giác chết không toàn thây - Giọng bà hiệu trưởng đanh thép…

- Vâng!!! - Tiếng thầy Thành đáp khẽ…

- Nào!! Bây giờ các thầy, ai muốn "vui vẻ" với nó trước khi tôi cho nó về chầu ông bà đây - Bà hiệu trưởng nở nụ cười the thé… Cả 2 ông thầy không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu... Nụ cười trên môi bà ta tắt liệm, bà ta trừng mắt nhìn 2 ông, nói:

- Các người muốn phản ta phải không???

- Thưa không! Nhưng chúng tôi không muốn làm hại con bé - Thầy Thành lên tiếng

- Hay để tôi bắn nó chết nhé. Chứ chúng tôi không nỡ - Thầy Hải ngập ngừng… Bà hiệu trưởng không nói gì, ra hiệu cho Lê Đạt gọi điện… 15phút sau, 1 đám du đảng mặt mày bặm trợn tiến đến, tay lăm lăm nào là dao, ống tuýp…

- Thưa chị hai!! - 1 thằng đầu vàng cúi đầu trước Lê Đạt

- Nào, hiệu trưởng Nhung chiếu cố cho tụi em, tặng tụi em con bé người mẫu này - Lê Đạt chỉ tay về phía nó đang bị trói… Cả đám du đảng nở nụ cười man rợ, nhìn về phía nó với ánh mắt thèm thuồng…

- "Bốp…Bốp…" Kịch hay lắm! Nhưng tiếc là phải hạ màn rồi - Giọng nam vang lên, cắt ngang cuộc nói chuyện của bà hiệu trưởng…

- Ai?? - Tiếng bà hiệu trưởng the thé

- Chào cô!! - Quốc Hy nhảy từ trên cành cây xuống đứng trước mặt bà ta. Cậu mặc chiếc quần jeans đen hơi bó, áo thun trắng rộng, phía trước áo thun in dòng chữ đỏ blood, mang giày nike trắng, trông cậu hôm nay khá đơn giản và bụi bặm…

- Em, Em là Quốc Hy vừa chuyển đến đây đúng không? - Lê Đạt ngập ngừng rồi nói…

- Vâng!! Trí nhớ cô tốt thật - Q.Hy nói, giọng mỉa mai

- Chậc!!! Em không ngờ, sau lưng trường Thánh Phong này lại là cả 1 bí ẩn. Coi bộ, em chuyển về đây cũng không uổng phí rồi - Q.Hy dơ ra trong tay những xấp hồ sơ đã được photo lại…

- Cậu… - Lê Đạt tái mặt

- Hừ… Cậu mau đưa nó đây, tôi sẽ tha cho cậu - Bà hiệu trưởng hừ 1 tiếng rồi nói.

- Nếu em không thích thì sao ạk - Q.Hy khiêu kích… Bà hiệu trưởng không nói gì, ra hiệu cho Lệ Đạt…

- Vậy thì… Tụi bây, xong lên đánh chết nó cho tao - Lê Đạt quát bọn đàn em… Ngay lập tức, thằng đầu vàng và thằng đầu đỏ (thiếu đầu xanh là thành cột đèn giao thông) tướng người bự con (toàn mỡ=]) tay cầm con dao dài chừng 1m chạy đến chỗ cậu… Q.Hy vẫn đứng đó, chỉ nhếch mép nở nụ cười. "Khen" - con dao của thằng đầu vàng vừa vung xuống, cách mặt cậu chừng vài m thì bị ngăn lại bởi 1 thanh kiếm. Thằng đầu vàng quay qua, đó là 1 cô gái mặc chiếc áo sơ mi phông rộng trắng và quần short jeans ngắn, chân đi đôi giày bốt, mái tóc dài được bới cao, định vị bằng chiếc trâm pha lê. Cô liếc mắt nhìn qua tên đầu vàng, khẽ nở nụ cười rồi tống cho thằng đó 1 cú ngay bụng, khiến hắn văng ra xa, nằm xỗng xoàng trên đất… Cô gái ấy không ai khác là Lạc Thiên :">. Thằng tóc đỏ thấy đồng minh mình như vậy, hắn vút mò hôi quay mặt định chạy thì bị 1 cánh tay giữ lại…

- Hey, đi đâu vậy chú bé. Anh chưa ra tay mà - Giọng nam vang lên. Thằng tóc đỏ run run quay lại. Cậu con trai mặc quần trắng rộng, áo sơ mi nút bấm màu đen, có đường viền trắng cách điệu, mái tóc hung đỏ vút keo dựng đứng - Thế Du :">… "Bốp", Thế Du đấm vào mặt hắn, khiến hắn ngã nhào xuống đất, mép miệng rỉ máu…

- Hàn Nhi àk. Hết fjm xem rồi, đứng dậy đi nào - Q.Hy nói to. Bà hiệu trưởng, Lê Đạt, thầy Thành, thầy Hải và cả đám đàn em không hiểu gì. Chợt, bà hiệu trưởng quay mặt về chỗ nó. Nó khẽ nhếch mép cười, cởi trói tay mình, mở bịch mắt đứng dậy.

- Em.. Không phải tôi đã - Lê Đặt tái mặt…

- Hỳ!! Cô coi thường em quá rồi đấy. Cái loại thuốc mê tầm thường của cô sao có thễ làm gì được em - Nó cười mỉa mai…

- Đó… đó là loại thuốc mê cực mạnh kia mà - Lê Đạt nói tiếp

- 1 người từng dùng thuốc ngủ cực mạnh như em để ngủ thì đâu có dễ bị đánh gục bởi cái loại thuốc mê ấy. Cơ thể em đã đề kháng hết mọi loại thuốc mê rồi cô ạk - Nó mỉm cười, lấy chớn rồi phóng đến chỗ của Q.Hy…

- các người còn chờ gì nữa. Xông lên 1 lượt cho tôi - Lê Đạt quay sang lũ đàn em chừng 60 đứa quát lớn… Cả lũ lập tức xông vào chỗ bọn nó… Không nói gì, tụi nó chỉ khẽ cười rồi chia nhau ra…

Bên chỗ Quốc Hy, Hắn không mang theo đồ chơi nên đành mượn tạm cây tuýp dài chừng 1m của 1 thằng trong đó, bay vào đập túi bụi vào lũ đàn em. Những thằng bị Hắn đánh rên la thãm thiết.

Thế Du - Cậu không muốn dùng đồ chơi nên chỉ mang tay không đánh giặc. Nhưng nói tay không z. chứ những kẻ đánh với Du đều như đánh vào không khí, chưa kịp đụng tới người cậu đã được hưởng cú đấm nằm bẹp dí dưới đất.

Hàn Nhi - Nó dùng chiếc roi cá đuối của mình đánh từng tên 1. Chiếc roi chỉ nhắm đúng 1 chỗ là cánh tay phải. Đường roi vung xuống trúng cánh tay phải, đứng gần có thể nghe tiếng xương nát vụng trong cánh tay phải của những kẻ đánh với Nó.

Lạc Thiên - Dường như cô đang muốn trút giận dùm 3 người bạn của cô thì phải. Lạc Thiên như có thêm 5 6 Lạc Thiên, khiến những kẻ đánh với cô không biết đâu là ảo, đâu là thật. Tốc độ của Lạc Thiên nhanh tới mức kinh ngạc, những đường kiếm vung xuống không thương tiếc. Kẻ nhẹ nhất cũng phải tàn phế, nặng thì chết không kịp ngáp… Bên phía bọn nó luôn nở nụ cười nửa miệng, những ánh mắt chốc lại ánh lên cái nhìn thích thú. Bên phía bà hiệu trưởng Nhung thì đang sợ xanh cả mặt...

Vài phút sau, bọn nó đã giải quyết xong lũ đàn em chỉ biết dựa hơi ăn bám… Bà hiệu trưởng Nhung lúc nãy không còn sợ nữa, bà ta khẽ nở nụ cười nhếch mép…

"Brừm…Brừm" - Tiếng xe máy vang lên bên ngoài cỗng trưởng… Bên phía bà hiệu trưởng khẽ đưa lên miệng 1 chiếc khẩu trang, nở nụ cười man rợ. Bỗng, 4 đứa bọn nó khuỵu xuống, hơi thở mệt mỏi. Bọn nó dường như không nhất nổi tay chân của mình lên… Bà cô hiệu trưởng cùng Lê Đạt, và 2 ông thầy kia bước đi… Nở nụ cười đắc ý…

- Thôi chết rồi, trúng độc rồi - Hắn mệt mỏi nói

- Khốn… Chơi bẩn… - Thiên chống kiếm xuống đất làm điểm tựa…

- Nhanh lên, ra khỏi chỗ này ngay - Du kéo tay Nó quay ngược lại thì…

- Hey, đi đâu vậy các đồng chí - 1 thằng đeo khẩu trang, tóc nhuộm bạch kim nói…

- Bạch..Bạch Khanh (Lớp trưởng lớp nó) - Nó reo lên
Loading...

Đọc Tiếp Chương 7

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Oan Hồn Trường Học Chương 6