Sự thật khinh hoàng

a) Kế hoạch:

Ngoài ba cô gái bạn của Lạc Thiên chết, bọn còn biết được có 3 vụ mất tích sau đó, nhưng không ai tìm thấy xác của 3 nữ sinh ấy. Có người nghĩ rằng Bảo Ngọc chết oan nên về báo thù. Nhưng nó lại không nghĩ vậy, vì theo lời kể của Lạc Thiên, Bảo Ngọc là người có lòng vị tha và trái tim bao dung và hơn hết, Bảo Ngọc lại rất tin tưởng người thân của mình, vậy cớ sao lại giết 2 cô gái vô tội Thiên Hương - Vy Phương mà không giết kẻ đã hại mình là Thanh Tú…

Bắt đầu điều tra từ Thanh Tú, cậu bạn hotboy, con trai hiệu trưởng… Buổi sáng đó…

- Á!!! - Nó cố tình tiếp cận Thanh Tú bằng cách giả vờ đụng hắn. Là1 playgirl như nó thì tài đóng kịch không có gì là khó. Giã vờ đi ngang hắn, khẽ đưa vai và làm động tác giả đánh rơi những quyển tập đang cầm trên tay… Điều đó quá dễ dàng với nó…

- Xin.. Xin lỗi em… em có sao không - Tú gãi đầu đỡ nó dậy. Rồi nhanh chóng lụm những quyển tập rơi trên…

- Cảm.. Cảm ơn anh… Em.. không sao - Nó ngượng ngùng (giả vờ), khẽ nở nụ cười rồi bước đi. Như dự tính, Thanh Tú chết ngây người trước nụ cười của nó… Bước 1 tiếp cận thành công… Theo như thông tin của Lạc Thiên, cậu ta hay trốn ra quán bar Kenny để giải khuây những dịp cuối tuần... Bước 2: Tình cờ gặp lại… Nó cố tình chọn chiếc áo hở lưng và chiếc quần short siêu ngắn, đôi bốt cao tới đầu gối.

Bar Kenny.. Nó bước vào cùng Du,Hy, và Thiên. khẽ ra hiệu ọi người lánh đi. Nó đảo mắt nhìn xung quanh, khi đã xác định được mục tiêu…Nó khẽ tiến đến gần hắn:

- Chào anh… Chúng ta lại gặp nhau…

- Oh!! Em là… - Tú ngỡ ngàng khi nhìn thấy Nó…

- hôm trước, em đụng anh ở trường đấy. Không nhớ em sao - Nó làm giọng giận hờn

- àk!! Nhìn em khác quá. Anh không nhận ra - Tú mỉm cười, kéo tay nó ngồi xuống cạnh hắn. Nó quàng tay qua cổ làm giọng nhỏng nhẽo:

- Xí, thấy ghét, mới gặp đã quên người ta. Ghét anh quá

- Hỳ hỳ, tại trông em khác quá. - Tú cười trừ, rồi rót li rượu uyt-ki mời nó… Cầm li rượu, xoay xoay rồi cạn cùng hắn. Công việc của nó là chuốt rượu hắn thật say. So với trình độ của nó thì hạn tép riu tập tành đua đòi như hắn thua xa =)). Chỉ sau vài giờ, Tú đã say mèm còn nó vẫn tĩnh bơ. Khẽ ra hiệu cho Du và Hy lôi hắn về khu nhà hoang….

"Ào…" - Du thẳng tay tạch xô nước vào mặt hắn.. Tú lơ ngơ tỉnh giấc, toàn thân hắn bị trói chặt vào ghế…

- Khốn, tụi bây làm gì vậy. Thả tao ra. Có biết tao là ai không hả - Tú la hét

- Hỳ.. Biết chứ, cậu ấm nhà họ Phan, con hiệu trưởng trường Thánh Phong - Du nhếch mép…

- Hừ, biết vậy thì khôn hồn thả tao ra. - Tú tỏ vẻ đắc thắng

- Nếu tụi tao không thích thì sao - Du nói - Tao mà thoát được. Tao cho tụi bây nghỉ học hết - Tú sợ sệch

- Ấy… Anh iu àk, sao lại nóng nảy vậy - Nó đi đến, khẽ quàng lấy cổ hắn thì thào…

- Cô… - Tú mở to mắt nhìn nó

- Thật ra tụi này chỉ mún hỏi cậu 1 số việc thôi - Nó khẽ thì thào vào tai hắn…

- Được, cô, cô hỏi gì - Mặt Tú tái méc khi thấy con dao trong tay tôi kề vào cổ…

- Thứ nhất, Anh có liên wan đến cái chết của Bảo Ngọc? - Lạc Thiên đanh giọng hỏi…

- Không… Không… Tôi không biết - Nghe đến bảo Ngọc, mặt Tú tái méc

- Nói dối là không tốt đâu anh yêu ạk - Tôi đưa con dao vào sâu, con dao làm đứt 1 mảng nhỏ ngay cổ hắn. Nuốt nước bọt ực, trán hắn túa mồ hôi

- Tôi.. nói… Tôi nói mà - Tú thì thào…

- Okie.. Anh nói đi nào... Nói dối thì liệu thần hồn với con dao của tôi - Nó lạnh lùng

- Sau khi ngủ với Ngọc, con bé nói sẽ kiện tôi. Tôi sợ quá, gọi điện nói ẹ. Mẹ tôi bảo để bà lo liệu, tôi không biết gì, chỉ gọi Ngọc ra bảo rằng có chuyện cần nói theo lời mẹ bảo. Sáng hôm sau, tôi mới biết tin rằng Ngọc đã tự tử - Tú ngập ngừng rồi nói tiếp...

- Thật sự, tôi rất yêu Ngọc, tôi thật sự không ngờ... Ngọc lại tự tử như vậy. Tôi cứ nghĩ mẹ tôi sẽ giải quyết và cho chúng tôi cưới nhau. Tôi sẽ chịu trách nhiệm với Ngọc. Tôi thật sự không biết mẹ tôi đã làm gì với Ngọc - Tú run run...

- Vậy, cậu có biết vì sao Thiên Hương - Vy Phương và 3 người kia mất tích không? - Lạc Thiên hỏi tiếp

- Không... Tôi nghĩ Bảo Ngọc vì hận tôi nên mới trả thù - Tú đáp

- Thanh Tú, tôi tin cậu. Nhưng, tôi có chuyện muốn nhờ cậu - Nó đặt tay lên vai Tú

- Được!! Mọi người nói đi - Tú trả lời

- Anh nói anh yêu Ngọc. Vậy anh có thể giúp chúng tôi tìm ra cái chết của Ngọc không? - Nó hỏi

- Được!! Được mà... Chỉ cần giúp được Ngọc, tôi sẵn sàng làm hết - Tú ngập ngừng...

- Ừm. Chúng tôi sẽ liên lạc với Tú sau. Bây giờ, cậu có thể về. Và nhớ, nếu chuyện này lộ ra ngoài, cậu liệu hồn với con dao của tôi. Nó không có mắt đâu - Nó nở nụ cười "thiên thần", cởi trói cho Tú... Ba chân bốn cẳng, Tú chạy thật nhanh ra khỏi khu nhà hoang. Nó khẽ vuốt mái tóc.

- Này! Sao lại thả hắn đi, lỡ hắn... - Hy tò mò hỏi tôi

- Không đâu! Tớ có cảm jác hắn iu Ngọc thật sự. Tớ không nhìn sai người đâu - Nó mỉm cười

- Ừm! Vậy tiếp theo, chúng ta làm gì đây - Du hỏi

- Tớ nghĩ, phải điều tra bà hiệu trưởng này. Có gì đó không ổn - Nó vuốt mái tóc. Cả đám khẽ gật đầu...

- Thôi về. Đói rồi. Mai tính tiếp - Quốc Hy choàng tay qua vai Nó, kéo đi... Du khẽ nắm tay Thiên kéo theo... Cả bọn tụ tập tại căn-tin trường chén 1 bữa no nê rồi về phòng ... ngủ... Lại lần nữa, nó mơ thấy điều gì đó rất lạ, điềm báo chăng... Nó mơ thấy hình 1 cây thánh giá, bên phải là 1 cái cánh thiên thần, bên trái là cánh quỷ b) Truy tìm kẻ chủ mưu:

Thức dậy với gương mặt tươi tỉnh hơn 1 chút. Nó chuẩn bị cho 1 kế hoạch đột nhập phòng hiệu trưởng của mình. Việc này phải nhờ đến lòng tin tưởng của bà hiệu trưởng đối với Lạc Thiên...

Giờ giải lao, cô Lê Đạt đang loay hoay khóa phòng hiệu trưởng. Lạc Thiên tiến đến cùng Thế Du..."Quái thật, giờ ra chơi mà cũng khóa cửa sao?" - Vừa đi, Thế Du vừa nghĩ thầm.

- Ơ... Sao các em lại ở đây - Lê Đạt giật mình khi thấy 2 đứa nó

- Thưa cô! Em đưa bạn Du đến xin lấy dấu chứng nhận thẻ học sinh ạk - Lạc Thiên khép nép.

- Oh! Vậy các em vào chờ đi. Tôi đi gọi cô hiệu trưởng - Cô Lê Đạt cười gượng... Thiên và Du vào trong khi cô Lê Đạt. Du vội ra hiệu cho Thiên, bước ra khẽ vén tấm màng cửa sổ nhìn ra ngoài. Thiên vội đặt tấm thẻ học sinh xuống bàn, vội bước đến tủ tài liệu của bà hiệu trưởng để tìm tư liệu của 3 cô bạn và 4 người bạn bị mất tích sau đó. Tình cờ, cô thấy 1 hộc tủ tách biệt màu đen được khóa rất kỹ, khẽ rút trên đầu ra 1 cây kẹp tăm, loay hoay mở khóa (tài mở khóa này là Baba của Thiên dạy cô từ hồi cô 5tuổi, mở những cái khóa này là chuyện quá dễ dàng đối với Thiên) chỉ trong vài phút, chiếc khóa đã được mở. Trong đó là xấp tài liệu đủ màu, ghi đầy đủ thông tin, lý lịch, những tấm hình chụp hôm ở hiện trường và cả những bài báo đăng tin về vụ 6 học sinh ở trường Thánh Phong và có cả hồ sơ đầy đủ lí lịch của Hàn Nhi. Ở ngoài xấp tài liệu đều in 1 cây thánh giá bên phải cánh thiên thần, bên trái cánh quỹ rất to... Thiên quá sock khi nhìn thấy những tấm hình gê rợn ấy...

- Này!! Họ về kìa... - Thế Du lên tiếng.. Thiên vôi cất đóng tài liệu rồi khóa chiếc tủ lại như cũ. Bước đến cái ghế sa-lông rồi ngồi xuống, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

- Em chào cô - Thiên và Du đồng thanh. Bà cô hiệu trưởng giật mình, mỉm cười hỏi:

- Chào.. Chào các em, có chuyện gì vậy?

- Thưa, em đến xin dấu mộc chứng nhận học sinh của cô ạk - Du vui vẻ. Sau khi xin dấu mộc, Du và Thiên kẽ rùng mình, Du nhìn thấy cái nhìn nham hiễm qua khuôn mặt hiền hậu của bà, dù cho đó là 1 người fụ nữ đẹp. Sau khi 2 đứa ra khỏi phòng, mụ nhìn lại hộc tủ đen, mụ khẽ mở ra, nheo mắt nhìn, mụ thấy đồng tài liệu của mình xấp xếp lộn xộn, không theo trình tự. Mụ biết đã có ai đó động đến xấp tài liệu của mụ... Thế Du và Lạc Thiên đi nhanh về phòng... Nó và Hắn ngồi trong phòng mà cứ tưởng như ngồi trên đóng lửa. "Cạch" tiếng mở cửa phòng, Thế Du - Lạc Thiên bước vào, bọn nó thở phào nhẹ nhõm.

- Đúng như tớ đoán! - Lạc Thiên nói

- Bà ta có đủ mọi tài liệu về các vụ án... nó được cất kỹ trong hộc tủ. Và, bà ta còn có cả tài liệu về Hàn Nhi - Thiên nói tiếp...

- Nhưng điều làm tớ thắc mắc. Là trước mỗi cuốn tài liệu đều có 1 dấu hiệu hình cây thánh giá... - Du chống cằm... "Xoảng" - Li nước trên tay nó rơi xuống đất vỡ tan...

- Thánh... thánh giá sao - Nó ấp úng

- Ừm, cậu sao vậy - Thiên lo lắng nhìn nó

- Hôm qua, tớ, tớ đã mơ thấy... Có lẽ... là điềm báo - Nó nhìn Hắn... Hắn không nói gì, chỉ khẽ rút điện thoại ra gọi là 1 ai đó...

- Alo, Tú hả... Quốc Hy đây - Hắn nhẹ nhàng

- Àk.. Hy có chuyện gì không - Tú vui vẻ đáp

- Tú giúp Hy điều tra xem, ngày mai mẹ Tú có đi đâu không nhaz. Bọn này gần tìm ra tung tích của kẻ chủ mưu rồi - Hắn nói

- Okie, tí nữa tớ nhắn tin cho cậu - Tú cười đáp... 15 phút sau, Tú nhắn tin cho Hắn

"Đầu giờ chiều ngày mai, các giáo viên trường mình sẽ đi họp sở giáo dục đến 2giờ. Tôi sẽ lấy chìa khóa dự phòng, tôi chờ các cậu ở trước phòng hiệu trưởng. Các bạn có 1tiếng để tìm hiểu. Cố lên!" Hôm sau là chủ nhật và cũng thật trùng hợp, nó lại nhằm ngày trăng rằm, đúng giờ hẹn, bọn nó tụ tập đến trước phòng hiệu trưởng. Thanh Tú đang đứng chờ bọn nó. Cậu khẽ ngước mặt lên trời, mái tóc dài khẽ lay trong gió. Bỗng, có cái gì đó long lanh rơi trên khuôn mặt cậu... Môi cậu mấp máy ra vài chữ "Bảo Ngọc!! Anh nhớ em. Anh sẽ giúp em, dù phải bất chấp cả thế giới"...

- Hey, cậu đang nhớ Ngọc phải không - Nó cười hiền nhìn Tú. Giờ nó không còn ác cảm với Tú nữa. Nó cảm nhận, đây là người con trai tốt, có lẽ vì được nuông chiều nên trở thành hư...

- Àk, không có gì, đây là chìa khóa. Mọi người cẩn thận nhé. Tôi sẽ ngồi ngoài canh chừng - Tú mỉm cười, tay nâng cái dây chuyền, mặt dây chuyền là 2 chiếc nhẫn, có lẽ là nhẫn đôi của Tú và Ngọc. Khẽ gật đầu, cả bọn nhanh chóng bước vào. Thiên chỉ cái hộc tủ đen nằm riêng biệt. Hộc tủ đã thay bằng khóa mật mã. Khẽ thở dài, Quốc Hy lắc đầu:

- Hajz.. Mệt mỏi rồi...

- Để tớ thử xem. Có lẽ tớ mở được - Thiên thở dài... 15phút trôi qua, cái khóa vẫn trơ trội không tài nào mở được. Thiên ngước mặt lên nhìn 3 đứa đang chờ mong cô với ánh mắt tuyệt vọng. Hajzz... Bỗng Nó reo lên:

- Thử ngày xảy ra án mạng đi

- Ừm, thử đi - Du gật đầu... Thiên gật đầu rồi quay vào bấm... "Cạch".. Cả đám thở phào nhẹ nhõm... Lôi xấp tài liệu ra..."Reng...Reng"... Tú call...

- Alo - Hắn gọi

- Cậu mở được tủ của mẹ tôi chưa - Tú hỏi

- Rồi, vừa mở được. Có chuyện gì vậy?? - Hắn hỏi

- Các bạn nhớ trình tự của chúng nhé. Đừng làm xáo trộn, mẹ tôi sẽ nghi đấy - Tú nói

- Ừm... Tôi biết rồi!! Cảm ơn Tú - Hắn nhẹ đáp rồi cúp máy.. Quay sang bọn nó nói:

- Tú dặn là chúng ta phải nhớ trình tự của xấp tài liệu. Đừng làm xáo trộn nó. Bà ta sẽ nghi đấy... Cả bọn gật đầu... Bọn nó chia nhau xem từng tập hồ sơ dày cộm nói về 6 vụ an máng ở trường...

- Nhiều như vậy, làm sao mình đọc hết, còn có 30phút thôi - Hắn nhìn đồng hồ...

- Hay mình in nó ra đi. Rồi đem về đọc từ từ - Thiên nhìn thấy cái máy photo nằm trong góc phòng, bụi bám đã lâu ngày… Ta nói, cái trường Thánh Phong đồ tân tiến bao nhiêu thì cái máy photo cổ lỗ xổ bấy nhiêu. Cái máy đã lâu không ai sử dụng nên trục trặc, làm chuyện photo của bọn nó ngày càng tốn thời gian hơn…

"Ring…Ring" - Tú call

- Nhanh lên, mẹ tôi về rồi. Quái thật, sao lại về sớm 10phút thế này. Các bạn trốn đi, tôi sẽ tìm cách câu giờ - Tú nói, giọng hớt hải rồi cúp máy.

- Nhanh lên, bà ta về rồi - Hắn quay sang bọn nó dục… Còn vài tờ nữa, cái máy photo chết tiệt, lại kẹt giấy…

Ngoài sân trường…

- Mẹ… - Tú chạy đến, vui vẻ nhìn bà Nhung (cô hiệu trưởng)

- Con đến đây có chuyện gì àk - bà Nhung ngạc nhiên khi thấy Tú, rồi ra hiệu cho những thầy cô khác ra về…

- Dạ, con…. Con… Àk… con có chuyện muốn hỏi mẹ - Tú ngập ngừng…

- Có chuyện gì vậy… Vào phòng mẹ rồi nói - Bà nhìn Tú cười hiền

- Dạ.. Dạ thôi,con thíc đứng ngoài đây hơn - Tú gãi đầu, đưa mắt nhìn về phía phòng hiệu trưởng

Trong phòng hiệu trưởng…

- Nhanh lên, Tú không cầm chân bà ta được nữa rồi - Nó khẽ nhìn qua cửa sổ…

- Sắp xong rồi… Còn tờ cuối nữa thôi… - Thiên rối rít… Tờ cuối vừa in xong, cả bọn vội sắp xếp mọi thứ trở lại như cũ khóa cửa lại đàng hoàng, cả bọn nhanh chân chạy ra khỏi phòng… Hắn khẽ quay lại, ra hiệu cho Tú…

- Dạ dạ… con mún hỏi mẹ ngày sinh của cô bé lớp trưởng lớp 11A1 - Tú cười
Loading...

Đọc Tiếp Chương 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Oan Hồn Trường Học Chương 5