- Khốn, mắt nó cứ nhìn tao trân trân - Bỗng mụ la lên. 1 người đàn ông đi đến cầm con dao. « Phập »… Gã đâm con dao vào mắt cô gái….

- Giờ thì nó không thể nhìn bà được nữa - Ông ta cười hả hê… Nó đưa tay che miệng, ngồi bệch xuống, tay run run. Đã chứng kiến nhiều cảnh đánh nhau, đã thấy máu không phải là ít, đã giết người vô số, nhưng, cái cảnh tàn nhẫn ấy như xoáy vào tâm trí nó. Cùng là con người mà sao họ lại có thể tàn nhẫn đến như vậy… Nó nghe toàn thân lạnh buốt. Giật mình là lúc nó thoát khỏi cơn mê, thở hồng hộc mệt mỏi, tay ôm lấy trái tim còn đang đập loạn nhịp… Khẽ thở phào, thì ra chỉ là 1 cơn ác mộng, nhưng nó cảm giác như thật vậy. Nằm xuống giường mệt mỏi, định chợp mắt 1 tí nữa nhưng bỗng nó nghe lạnh sóng lưng, ngoài trời, gió khẽ rít đập vào cửa sổ như có ai đang kêu tên nó vậy… Nhún vai, kéo chăn qua cổ… Tiếng gió đập vào cửa sổ…’’i…i…i…N…h…i…i…i..Nhi….’’ Nó cảm giác có cái gì đó đang len vào chăn, cảm giác như bàn tay ai đó đang ôm lấy mình, hơi thở lạnh buốt khẽ phà vào sau gáy. Vùng chăn dậy, bỗng nó nhìn ra cửa sổ… 1 cô gái, mặc áo đầm trắng, mái tóc dài rũ rượi che nữa khuôn mặt đang nhìn nó, rồi như có cái gì đó ôm chầm lấy nó,không tài nào nhút nhích được. Cô gái bí ẩn đấy biến mất. Thay vào đó là 1 cô bé, mặc đồng phục trắng, mái tóc dài đen láy, trên tóc cài băng đô hình nơ màu xanh. Cô bé có gương mặt thanh tú, có nụ cười hồn nhiên, đang ngắm nhìn những đóa hoa trong khuôn viên, mặc cho gió đang trêu đùa mái tóc óng ả ấy. Sau lưng, 1 cậu con trai, tay cầm hộp quà màu hồng, mái tóc nâu hạt dẽ dài qua gáy trông lãng tử. Cậu có khuôn mặt nam tính mạnh mẽ, ánh mắt nhìn con bé trìu mến…

- Em… Em này - Khẽ ngập ngừng, cậu tiếng đến gần con bé

- Ơ… Em chào anh… Có chuyện gì không anh ? - Con bé ngập ngừng..

- Anh… Anh thích em… Thíc em lâu lắm rồi - Cậu cúi gằm mặt xuống, tay chìa hộp quà trước mặt con bé…

- Em… Em cũng thíc… thích anh - Con bé đỏ mặt, nhận lấy hộp quà trong tay cậu mỉm cười… Bỗng, cậu kéo tay làm con bé ngả nhào vào lòng cậu. Khẽ đặt nụ hôn lên môi con bé. Con bé như đắm chìm vào trong nụ hôn ấy, không hề nhận ra đôi tay cậu đang tự do tung hoành, sờ soạn khắp người nó… ‘’Reng…Reng’’, tiếng chuông báo hiệu bắt đầu giờ học vang lên, con bé khẽ đỏ mặt, thẹn thùng quay lại chào cậu rồi đi về lớp. Nó nhận ra, ánh mắt cậu nhìn con bé giờ là ánh mắt thèm thuồng như con hổ thèm thuồng con mồi chứ không phải là ánh mắt đầy yêu thương như lúc con bé bên cạnh. Mọi chuyện diễn ra như 1 cuốn fjm chiếu chậm bắt nó phải coi… Cô gái bí ẩn lại xuất hiện, cô ngồi trên chiếc xích đu chỗ cây đa già, mái tóc che nửa khuôn mặt, cái áo đầm trắng bó ngực, khẽ nhìn lên nó với ánh mắt như đang cầu xin giúp đỡ… Nó giật mình với ánh mắt ấy, môi cô gái mỉm cười nhìn nó rồi mờ dần mờ dần, cô gái biến mất… ‘’Cạch’’ Tiếng mở cửa đưa nó về hiện tại. Là Du và Thiên, họ lo lắng nên xin nghỉ phép tiết cuối…

- Cậu sao vậy, vẫn còn mệt hả - Thiên chạy đến bên tôi.

- Ừm, hơi đâu đầu tí - Nó mỉm cười nhìn Thiên.

- Quốc Hy đâu rồi, sao nó bỏ cậu ngồi 1 mình vậy nè - Thiên hỏi

- Cậu ấy. Đi mua thuốc cho tớ rồi - Nó trả lời. Vừa lúc đó, Hắn về. Tay cầm 1 bịch thuốc, tay cầm 1 hộp quà màu hồng.

- Chu choa ! Mới đi mua thuốc có tí mà có fan rồi nghen - Du trêu

- Đâu có, tôi thấy nó trước cửa phòng mà - Hắn ngạc nhiên

- Ơ, lúc nãy tớ vào có thấy đâu - Thiên ngạc nhiên không kém

- Thôi, có fan thì nhận đại đi. Việc gì phải chối. Đưa đây xem nào - Du lè lưỡi, chạy đến giật hộp quà trên tay Hắn. Du mở ra, nụ cười trên môi bỗng tắt hẳn, thay vào đó là ánh mắt ngỡ ngàng.

- Ê, có gì trong đó vậy - Hắn lay người Du làm cậu giật mình. Không nói gì, Du chìa hộp quà ra cho Hắn xem, cũng như Du. Hắn nhìn hộp quà với ánh mắt ngỡ ngàng.

- Nè, có gì trông đó mà 2 người nhìn nhau ngỡ ngàng vậy - Nó hỏi

- Đâu… Đâu có gì, hà hà, cậu đừng xem thì tốt hơn - Du gãi đầu cười như 1 tên điên nhìn nó

- Đúng đúng… Ba cái đồ con trai, con gái không nên nhìn - Hắn gãi đầu, giấu hộp quà ra sau lưng…

- Hừm.. Vậy thì tớ càng phải tịch thu. - Nó nhảy đến, chọt chọt ngay eo hắn. Làm hắn quay qua quay lại né. Vô tình, hộp quà trên tay rơi ra. Nó và Thiên chết đứng người. Trong hộp qua là 1 con dao dính đầy máu, kèm trên đó là mảnh giấy to tướng « Hàn Nhi - Cô là người tiếp theo ». Nó lùi mấy bước, tay chống lấy thành giường làm điểm tựa. Nó dường như không còn đứng vững được nữa. Thiên có lẽ bình tĩnh hơn, cô tiến đến gần, lấy khăn cầm con dao bỏ lại hộp, rồi đem quăng vào sọt rác…

- Không sao… Không sao đâu, tôi sẽ bảo vệ cậu - Hắn ngồi xuống bên nó, choàng tay qua bên vai nó.

- Ừm, tụi tui sẽ bảo vệ cậu. - Du cũng vậy, cậu bước về phía bên kia, ngồi xuống cạnh nó. Thiên không nói gì, chỉ lẳng lặng bước đến ngồi xuống bên giường của mình. - Thiên. Cậu biết chuyện gì phải không ? - Du quay sang hỏi Thiên. Cô nàng không đáp, chỉ khẽ lắc đầu.

- Nói dối, cậu học ở đây lâu như vậy, không lẽ không biết - Hắn đanh mắt hỏi Thiên

- Thiện. Cậu có phải là bạn của bọn tôi không ?... Nhi có phải bạn của cậu không. Chuyện này liên quan đến tính mạng của Nhi đấy - Du lên tiếng…

- Thôi được. Vì Nhi là bạn Thiên, và Thiên nghĩ mọi người có thể giúp Thiên, cũng như giúp trường Thánh Phong thoát khỏi chuyện này - Thiên khẽ cười, đi đến chiếc tủ của mình. Cô lấy ra 1 chiếc hộp khá to màu đen. Trong đấy chứa hình và 1 số hồ sơ gì đó. Cô lấy trong đó ra 1 tấm hình. Đó là tấm hình của 1 cậu con trai, đẹp trai ngang ngửa 2 người bạn hotboy của nó. Mái tóc nâu hạt dẻ, gương mặt thanh tú với đôi mắt nâu. Nó nhìn tấm hình, dường như khuôn mặt này nó đã gặp ở đâu đó rồi thì phải…

- Đây là Phan Thanh Tú. Hotboy khối 12 và là hotboy toàn trường chúng ta. Là con trai của hiệu trưởng, nhà giàu học giỏi và lăng nhăng. Cậu là mẫu người mà các cô gái trong trường đều mong trở thành bạn gái của hắn. Và vì là con hiệu trưởng nên hắn được ở 1 phòng riêng hoàn toàn, không phải ở tập thể… Phòng của hắn ở trên lầu, cuối dãy này… - Thiên nói 1 lèo về lí lịch của người tên Tú. Tiếp, cô đưa cho bọn nó coi tấm hình Thanh Tú chụp chung với 1 cô gái, 2 người ôm nhau rất tình tứ. Nó nheo mắt nhìn cô gái, cô gái có mái tóc đen láy, gương mặt thanh tú phúc hậu và nụ cười thánh thiện. « A ! » Nó bất chợt reo lên…

- Sao vậy. Cậu quen cô gái này àk - Du nhìn nó

- Ừm. Lúc nãy tớ thấy cô bé này ở khuôn viên trường. Còn người con trai chắc chắn là Thanh Tú. - Nó cười

- Không.. Không thể nào… Bảo…Bảo Ngọc chết cách đây 1 năm rồi mà - Lạc Thiên run run..

- Ơ.. Nhưng lúc nãy… Rõ ràng tớ thấy mà. Tớ nhớ rất rõ mặt cô bé nài - Nó ngơ ngác

- Nhóm tôi có 4 người, Tôi, Thiên Hương, Vy Phương và Bảo Ngọc là em út. Đây là Trịnh Đình Bảo Ngọc em út của bọn tôi. Tên cô ấy là 1 món đồ quý giá, giống như cậu, cô bé có lòng tin người tuyệt đối, lòng vị tha và bao dung vô bờ bến. Nhưng, cũng chính vì lòng bao dung, lòng tin người mà… - Giọng Lạc Thiên chua xót khi nhắc đến cô bé này…

- Nó đem lòng yêu Thanh Tú, 1 hôm, Thanh Tú tỏ tình với nó, còn tặng nó 1 cái áo đầm. Nó vui lắm. Nó cứ khoe với bọn tôi mãi. Rồi 1 hôm, 1 hôm trăng rằm, đêm trăng đẹp nhất trong tháng. Tú hẹn Bảo Ngọc lên phòng vì mún cho nó 1 món quà thật đặc biệt. Con bé lấy chiếc áo đầm Tú tặng ra… (Những dòng chữ in nghiên là Lạc Thiên đang kể về quá khứ ấy nhớ… Nên ngôi tôi trong phần in nghiên này là Lạc Thiên. In nghiên để fân biệt, hong mọi người đọc k hĩu :’’>)
Loading...

Đọc Tiếp Chương 4

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Oan Hồn Trường Học Chương 3