Trường Thánh Phong

a) Ngôi trường kỳ lạ:

Nó đang loay hoay xếp đồ vào vali, chiều nay 3giờ nó phải chuyển đồ vào trường để mai nhập học. Nó phải ở lại ký túc xá của trường, hajzzz, thật lòng là nó không muốn chút nào bởi ở trường cũ nó có biết bao nhiêu là bạn (quậy), làm sao mà sống nỗi cơ chứ. Nhưng mệnh lệnh của ba nó là mệnh lệnh trời, dù là 1 đứa quậy như nó cũng không dám cãi… Hajzzz… Nó thở dài… Nhưng cũng thật may, nó năn nỉ gãy lưỡi nên 2 thằng bạn thân hotboy của nó cũng chịu hy sinh vì người đẹp, chuyển về ngôi trường ma chê quỹ hờn đó. Xếp xong đồ, nó thở phào lăn ra giường, ngó đồng hồ, mới chỉ 1giờ trưa, còn 2tiếng nữa nó mới chuyển vào trường

"Quá trễ cho ta nhìn về

Quá khứ anh không cần nặng nề

Và hãy xóa hết những kí ức đau lòng

Rồi một ngày anh sẽ biết." - Tiếng chuông điện thoại vang lên, nó mệt mỏi trả lời:

- Đang nghe, có gì nói

- Chuẩn bị tới đâu rồi. Sao nghe mệt mỏi vậy - Đầu dây bên kia

- Ak!!! Thế Du, xong rồi, đang mệt mún chết đây nèk - Nó than thở

- Hỳ, cậu lấy hành lí xuống nhà đi, tụi này qua đón - Thế Du cười

- Chi vậy ?? Thôi, tự đi được mà - Nó ngạc nhiên

- Thì đi chia tay những ngày tự do chứ chi. Xuống đi, tí tui chở bà vào trường luôn - Thế Du đáp

- Ừm, vậy đi, dù gì cũng k có gì làm. Đi bar nhé - Nó cười. Cúp máy, nó vơ vội bộ quần áo. Mệt mỏi, nó bước vào tolet. Chiếc quần bó màu hồng nhung hơi wằn wện, chiếc áo óng bó ngực để lộ những đường cong tuyệt hảo trên cơ thể nó. Giày cao gót đen 5phân đẩy chiều cao nó lên 1m75 =)). « Ting Ting » tiếng chuông xe của Thế Du réo nó, khẽ quay lại ngậm ngùi nhìn căn phòng yêu dấu, buông tiếng thở dài, nó lê bước xuống nhà…

- Thưa ba !!! Con đi chơi với Hy và Du, tí nữa tụi con vào trường luôn ạk - Nó cúi đầu

- Ừm, hy vọng là con trưởng thành hơn. Cố lên !!! - Ba nó khẽ ngước lên, mỉm cười nhìn nó… Nó gật đầu, rồi kéo vali ra cửa…

- Hey… Làm gì buồn rầu như con gái về nhà chồng vậy - Thế Du trêu nó…

- Xì… đừng có nói bậy… Mở cốp xe cho tớ nào - Nó nhăn mặt…

- Hừ… đúng là đồ heo, chỉ biết ngủ - Nó quăng vali vào cốp xe, rồi tiếng lên ngồi băng trước, cạnh Thế Du… Lí do nó không thể ngồi phía sau được là vì tên Quốc Hy bạn nó đang nằm ngủ thẳng cẳng… Nhấn ga, Thế Du cho xe chạy với tốc độ nhanh, đỗ tại quán bar quen thuộc, nó khẽ lay Quốc Hy dậy… Cả 3 tiếng vào, nơi những ánh đèn mờ mờ ảo ảo với những tay công tử tiểu thư nhà giàu dư tiền chỉ bít dựa vào thế lực của gia đình để sống. Nó khẽ nở nụ cười nữa miệng rồi cả 3 tiếng vào 1 gốc khuất.

- Hey.. Đại tỷ, lâu rồi không gặp - 1 thằng con trai mặc đồng phục của bar đến chào hỏi

Nó ngơ ngác nhìn thằng con trai rồi chợt la lên:

-… A… Ryo… Lâu rồi không gặp. E khỏe chứ ???

- Vâng.. Vẫn vậy, mấy anh chị dùng gì - Kyo khẽ cúi chào, vui vẻ hỏi

- Cho anh 2 bia tiger - Quốc Hy hờ hững đáp

- Cho chị Spy Classic - Nó vui vẻ nhìn Ryo… Gật đầu, Ryo bước vào trong quầy…

Tay cầm ly Spy Classic đỏ tươi như màu máu, nó khẽ xoay xoay chiếc ly, bất chợt, nó buông tiếng thở dài :

- Oa… Sao lại là cái trường ma quỹ ấy chứ T^T

- Ai biểu… Wậy cho lắm vào. Tại ai mà 1 hotboy như tui phải chịu khổ… Chui đầu vào cái nơi chết chóc ý - Quốc Hy nhăn mặt

- Xí… Không biết hy sinh vì phái đẹp gì hết. Tui có mún đâu. Tại papa tui chứ bộ - Nó cãi lại…

- Nhưng bà không biết phản bác lại ý kiến hả - Quốc Hy lại nhằn

- Ngày trước thì tui dám. Nhưng kể từ cái ngày ấy, tui không còn dám cãi lại nữa - Giọng nó đượm buồn.

- Nè, có chuyện gì vậy, kể nghe đi - Tiếng 2 thằng đồng thanh… Làm nó giật bắn người, nhăn mặt đáp :

- Không có gì !! Chiện riêng ý mà

- Xí, bạn bè mà không chia sẽ gì hết. Bạn thân vậy đó - Thế Du đượm buồn

- Đúng đó, chắc thân ai nấy lo. Uống công tụi nài hy sinh vì ba T^T - Hắn cũng giả vờ…

- Hix… Thì mai mốt kể cho - Nó nhăn

- Thôi, kể bây giờ đi. Đang mún nghe mà… Please - 2 thằng dương đôi mắt long lanh, mở to lên nhìn nó hết cỡ….

- Éc… được rùi được rùi - Nó lấy 2 tay đẩy 2 khuôn mặt đang nhìn nó chăm chăm…

- Lúc tui 5tuổi, tui nghịch phá kinh khủng. 1 lần, ba tui có việc phải đi, nhờ người giúp việc trông tui. Nhân lúc chị giúp việc đang nấu bếp, tui lẻng ra ngoài đường chơi. Đang chơi bóng vui, thì bỗng quả bóng lăn ra ngoài đường, tui chạy theo, nhưng khi ra giữa đường thì bỗng 1 chiếc xe taxi lao nhanh đến, tui chết sững - Nó khẽ thở dài, rồi nói tiếp - 1 bàn tay kéo tôi lại, là ba, ba đẩy tôi ra, và chiếc taxi tông thẳng vào người ba tui. Chiếc taxi đó đã bỏ trốn, còn mắt phải của ba tôi bị chấn thương và mãi mãi không nhìn thấy được nữa. Tui nợ ông ấy, ông ấy đã sinh ra tui lần thứ 2 nên, tui k thể cãi lời ông ấy được - Nó đượm buồn, đưa tay lên khẽ lau giọt nước mắt rơi ra… Hắn và Thế Du im lặng nhìn nó.

- Không ngờ. Cậu có nhiều chuyện buồn như vậy - Bất chợt, Thế Du lên tiếng.

- Từ nay, tụi tui sẽ bảo vệ bà , - Hắn cầm tay nó… 4 con mắt sáng long lanh nhìn nó, làm nó lạnh cả xương sống. Nó cố nặn 1 nụ cười rồi giật bàn tay nó ra khỏi tay Hắn… Thoáng chốc đã đến giờ. Hắn bùn rầu (vì sắp đến địa ngục mà), bước ra wầy tính tiền rồi kéo tay nó và Thế Du ra xe…

Nó ngỡ ngàng nhìn ngôi trường hết như 1 tòa lâu đài. Hắn và Du bước xuống xách vali của tụi nó ra. Vì nó là con gái, nên cả 2 thằng tranh nhau ga-lăng xách vali cho nó. Bước vào trường, mọi người đều nhìn nó ngỡ ngàng và với gương mặt sợ sếch, họ bắt đầu xì xầm bàn tán, chỉ chỏ về nó. Nó nghĩ, có lẽ vì ganh tị với nó khi nó đi với 2 anh chàng đẹp trai chăng, nhưng sao nó cảm thấy có cái gì đó không ổn với ngôi trường này. Hắn, vẫn khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng, không biểu hiện 1 chút cảm xúc nào, hắn hiên ngang kéo chiếc vali đi.

Du chỉ khẽ mỉm cười vẫy chào mọi người, không quen nở nụ cười thiên thần của mình, có lẽ, nụ cười ấy đã làm điên đảo biết bao cô gái trong trường này rồi thì phải. Song, Hắn vẫn không biểu lộ cảm xúc, Du vẫn nở nụ cười vui vẻ chào mọi người nhưng cả 2 cậu cũng có linh cảm gì đó không tốt về ngôi trường này, và cậu cảm thấy có nỗi sợ nào cứ len lén trong tim của 2 cậu. Tiếng đến phòng hiệu trưởng, nó được hiệu trưởng đón tiếp rất nồng hậu. Qua cái nhìn sắc sảo, nó có thể thấy được hiệu trưởng là người tuy đã ngoài 40 nhưng rất xinh đẹp, nước da trắng hồng, điểm chút nếp nhăn nhưng trong bà vẫn đẹp ngời ngợi. Nó rất có thiện cảm với bà hiệu trưởng này nhưng Hắn và Du không hẹn mà tư tưởng lớn gặp nhau, 2 người vẫn cảm giác bà hiệu trưởng này cực kỳ « very very » nguy hiểm, họ chỉ khẽ nhìn nhau rồi gật đầu (2 tên này thân nhau từ bé, ăn chung ở chung, nên chỉ cần nhìn nhau cũng đủ hiểu cả 2 đang nghĩ gì « Bạn nối khố mà ») Bà Hiệu Trưởng mỉm cười vui vẻ, dẫn tụi nó qua ký túc xa gặp cô Lê Đạt để làm thủ tục nhận phòng. Tụi nó được ở chung cùng nhau (do ba mẹ 3 đứa vào xin), và chung với 1 người bạn nữa (Lý do là ký túc xá hết phòng, chỉ còn phòng này). Nó vui vẻ, vì ở chung phòng với 1 bạn nữ, vậy là nó lại có thêm 1 người bạn nữa. Dọn đồ vào phòng, nó hơi bất ngờ vì phòng ký túc xá rộng rãi, lại đầy đủ tiện nghi.

- Em chào cô - Cô bạn chung phòng khẽ cúi đầu chào bà hiệu trưởng và cô Lê Đạt.

- Ừm. Chào em. Đây là 3 bạn mới, sẽ ở cùng phòng em. Cô hy vọng cả 4 đứa sẽ làm quen với nhau. - Bà hiệu trưởng nở nụ cười thân thiện (như clq` chứ thân thiện=]])

- Chào bạn. Mong bạn giúp đỡ tụi mình - Nó nhanh chóng làm quen. Cô bạn cùng phòng khẽ gật đầu mỉm cười. - Thôi. Em vào nghĩ đi, sáng mai em đến văn phòng cô làm thủ tục nhận lớp thế - Bà hiệu trưởng đặt tay lên vai nó rồi bước đi. Cô bạn khẽ gật đầu, rồi bước xuống bếp chuẩn bị bữa tối. Hắn và Du xách va-li nó vào. Rồi cả 2 nhanh chóng bay vào giường (4 giường dành cho 1 người nằm đối diện, 2 :2) thích thú. Đây là lần đầu tiên 2 người ở tập thể. Hắn lột lun cái mặt nạ lạnh lùng ấy, nở nụ cười rạng rỡ « như ánh ban mai ». Nó khẽ mỉm cười lắc đầu rồi dọn đồ vào tủ.

- Chào bạn, mình là Hàn Nhi - Vừa xong, nó bước xuống bếp, bắt chuyện với cô bạn cùng phòng.

- Àk, chào bạn. Mình là Lạc Thiên - Thiên mỉm cười nhìn nó.

- Còn 2 tên kia là Quốc Hy và Thế Du - Nó chỉ ra 2 tên hâm đang nằm nhải nhải trên jường như đứa con nít lên ba kia.

- Ừm, hỳ, 2 bạn ấy vui tính quá - Lạc Thiên phì cười khi nhìn thấy hình ảnh ấy. (Mất mặt quá mất mặt quá. Quốc Hy : nói gì đấy 0.o. Tác giả : ấy ấy, có gì đâu, khen cậu đẹp trai thôi mà - Xách ghế chạy luôn, ở lại k khéo hắn oánh mình lụm răng không kịp T^T)

- Để mình giúp bạn - Nó vui vẻ…

- Ừm, cảm ơn bạn nhaz…

Bữa tối được bày ra bàn thịnh soạn, 2 tên khẽ nuốt nước bọt nhìn những món trên bàn thèm thuồng.

- Chậc ! Hôm nay Lạc Thiên là đầu bếp chính, Nhi chỉ phụ thôi, mọi người ăn thử đi ha - Nó khen Lạc Thiên khiến cô nàng đỏ mặt ngượng nghịu. Ba đứa nó gắp thử 1 món bỏ vào miệng. Bỗng, cả 3 mở to mắt, nhìn Lạc Thiên 1 cách đắm đuối

- Sao vậy, bộ dở lắm sao. Để Thiên nấu món khác nhé - Thiên ngại ngùng hỏi…

- Trời ơi !! Thiên ơi, Thiên đừng lấy chồng có được không - Du nắm lấy bàn tay Thiên

- Hix, sao vậy, Thiên nấu ăn tệ đến mức không được lấy chồng sao - Thiên rưng rưng

- Không. Thiên đừng lấy chồng, ở đây làm đầu bếp cho tụi tui đi. - Nó rưng rưng nhìn Thiên. Cô nàng thở phào nhẹ nhõm

- Ngon quá !! - Hắn nói xong, cúi xuống ăn như hổ đói. Cả bọn cũng cúi xuống, vừa ăn vừa khen khiến cô nàng đỏ mặt.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Oan Hồn Trường Học Chương 1