Mặc dù Cố Bách Chu đã cố gắng chạy chậm nhất có thể, nhưng nhà Đỗ Kiêu Kiêu thực sự không xa, đi được không bao lâu, hai người đã tới nhà Đỗ Kiêu Kiêu.

"Tôi phải vào nhà đây." Đỗ Kiêu Kiêu nhìn Cố Bách Chu.

"Được."

...

"Sao anh vẫn chưa đi?" Đỗ Kiêu Kiêu thấy Cố Bách Chu không nhúc nhích, cô hỏi nghi ngờ hỏi.

"Tôi nhìn em vào." Trong mắt Cố Bách Chu tràn đầy ý cười.

Đỗ Kiêu Kiêu hơi ngượng, cô tức giận đuổi người, "Anh mau đi đi, tôi đã về tới nhà rồi mà."

Cố Bách Chu cười nhìn cô, không nói lời nào.

"... Thật phiền phức." Đỗ Kiêu Kiêu vừa oán giận vừa xoay người đi vào, "Tôi đi vào ngay đây, được chưa."

Lúc đến cửa, Đỗ Kiêu Kiêu vẫn không nhịn được quay lại nhìn, kết quả, người kia vẫn nhìn chằm chằm cô, Cố Bách Chu bị cô nhìn tới ngẩn người, anh nở nụ cười, nhẹ giọng nói với Đỗ Kiêu Kiêu, "Kiêu Kiêu, ngủ ngon."

Không biết Đỗ Kiêu Kiêu có nghe thấy không, có điều, vừa rồi cô còn nhíu mày thế mà bây giờ, cô đã thả lỏng ra.

Bây giờ tâm trạng cô rất tốt, Đỗ Kiêu Kiêu quyết định, ngày mai cỗ sẽ tiếp tục tìm Cố Bách Chu ăn chùa.

Lấy chìa khóa ra, chưa kịp mở cửa, cô đã nghe thấy tiếng mở cửa.

Người bên trong ngọt ngào reo lên, "Chị". Đỗ Kiêu Kiêu nhíu mày.

Trong mắt Đỗ Khanh Khanh tràn đầy ngạc nhiên, "Chị, cuối cùng chị cũng về rồi!"

Vui tới vậy sao? Tôi vẫn chưa chết đâu nhé. Khóe miệng Đỗ Kiêu Kiêu giật giật, vòng qua Đỗ Khanh Khanh, cô đi vào nhà.

Vừa bước vào nhà, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là người cô luôn nghĩ về ở kiếp trước —— Lâm Trí Hiên.

Đỗ Kiêu Kiêu sững người, cô đã nói rồi mà, không thể nào Đỗ Khanh Khanh lại vui vẻ như vậy, thì ra là Lâm Trí Hiên có mặt ở đây.

"Chị, sao bây giờ chị mới về." Đỗ Khanh Khanh giả vờ vô ý nói, "Hồi nãy, em đứng ở cửa sổ thấy có một người đàn ông đưa chị về."

Đỗ Khanh Khanh tiếp tục hỏi, "Anh ấy là bạn trai của chị sao?"

Đỗ Kiêu Kiêu dừng bước, sâu xa nhìn cô ta. Đỗ Khanh Khanh bị cô nhìn vậy, trong lòng lập tức nhảy dựng, giống như gặp chuyện gì đó đáng sợ lắm vậy, cô ta vội vàng nhảy ra sau lưng Lâm Trí Hiên.

Lâm Trí Hiên nhíu mày, "Kiêu Kiêu, cô đừng cứ bắt nạt Khanh Khanh hoài như vậy."

Đỗ Kiêu Kiêu vừa nghe liền thấy tức giận đến bồn cười, từ lúc cô vào cửa tới giờ đã nói với Đỗ Khanh Khanh câu nào đâu, ngược lại, chính cô ta là người quấn lấy cô hỏi cái này hỏi cái kia, không biết Lâm Trí Hiên thấy cô bắt nạt Đỗ Khanh Khanh ở đâu.

"Tôi bắt nạt cô ta?" Đỗ Kiêu Kiêu cười cười.

"Tôi có bắt nạt cô sao?" Đỗ Kiêu Kiêu nhìn Đỗ Khanh Khanh sau lưng Lâm Trí Hiên.

Đỗ Khanh Khanh vội vàng lắc đầu, nhưng đôi mắt xinh đẹp kia lại nổi lên một tầng nước mắt, Lâm Trí Hiên vừa thấy, liền nhíu chặt mày, kéo Đỗ Khanh Khanh qua, bắt đầu trách mắng Đỗ Kiêu Kiêu, "Sao cô có thể uy hiếp cô ấy như vậy?"

Trái tim Đỗ Kiêu Kiêu tê rần, cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông che chở cho Đỗ Khanh Khanh, thì ra, trái tim của Lâm Trí Hiên đã thược về Đỗ Khanh Khanh rồi.

Không đợi Đỗ Kiêu Kiêu lên tiếng, Đỗ Khanh Khanh đã nhỏ giọng thút thít, "Chị ấy không có uy hiếp em, là lỗi của Khanh Khanh, anh Trí Hiên, anh đừng mắng chị ấy."

Nhìn bộ dạng miễn cưỡng nhận lỗi của Đỗ Khanh Khanh, trong lòng Lâm Trí Hiên càng lo lắng, anh ta vươn tay lau nước mắt cho cô ta, nhẹ nhàng nói, "Em không có lỗi."

Xoay người lại, anh ta lạnh lùng nói, "Kiêu Kiêu, cô mau xin lỗi Khanh Khanh đi."

Đỗ Kiêu Kiêu không nể mặt, "Dựa vào cái gì mà tôi phải làm vậy!"

Lâm Trí Hiên thất vọng nói: "Khanh Khanh là em gái cô, sao cô có thể đối xử với cô ấy như vậy được?"

Đỗ Kiêu Kiêu cười nhạo, "Mẹ tôi chỉ sinh ra mỗi một mình tôi, vậy thì em gái ở đâu mà chui ra được chứ."

"Kiêu Kiêu!"

"Chị..."

Lâm Trí Hiên và Đỗ Khanh Khanh đồng thời lên tiếng, giống như Đỗ Kiêu Kiêu vừa làm chuyện tày trời gì đó vậy.

"Tôi nói sai sao?" Đỗ Kiêu Kiêu nhíu mày.

Lâm Trí Hiên thấp giọng nói: "Kiêu Kiêu, tôi vẫn cho rằng cô là người có hiểu biết."

Đỗ Kiêu Kiêu vừa nghe được lời này, cô lập tức cười đến gập người, cười xong, cô lau nước mắt, nói, "Lâm Trí Hiên, cho tới bây giờ, Đỗ Kiêu Kiêu tôi đây cũng không phải là người hiểu biết người khác, chẳng lẽ bây giờ anh mới biết sao?"

Lâm Trí Hiên cau mày, anh ta biết Đỗ Kiêu Kiêu từ nhỏ, cô kiêu căng, tùy ý làm bậy. Hồi nhỏ, cô làm vậy là đáng yêu, nhưng lớn rồi thì khác, thấy cô cứ tùy hứng như vậy, thực sự khiến người khác không thể không tức giận.

Đỗ Khanh Khanh nhỏ giọng sụt sùi, "Chị, em chỉ muốn chị tâm sự với em vài lời thôi mà."

"Đỗ Khanh Khanh." Đỗ Kiêu Kiêu chán ghét nhìn cô ta, "Chẳng lẽ cô không biết, cô đã hỏi đến vấn đề riêng tư của tôi sao?"

"Chừng nào tôi về cũng phải được cô cho phép?"

"Anh ấy có phải bạn trai tôi hay không, có liên quan gì tới cô sao?"

Đỗ Kiêu Kiêu liên tục hỏi Đỗ Khanh Khanh, khiến cô ta quên cả khóc, chỉ có thể ngơ ngác nhìn cô.

"Đỗ Kiêu Kiêu!" Lâm Trí Hiên la lớn, "Cô đừng có quá đáng!"

"Tôi quá đáng?" Đỗ Kiêu Kiêu nhẹ nhàng hỏi, "Tôi có quá đáng với mấy người sao?"

Đỗ Kiêu Kiêu chỉ vào Đỗ Khanh Khanh, "Cô ta! Cô ta biết rõ quan hệ giữa tôi và anh, thế mà lại cố ý hỏi về người đàn ông kia có phải bạn trai tôi không trước mặt anh. Chuyện này thì không quá đáng chắc?"

"Anh!" Đỗ Kiêu Kiêu chỉ vào Lâm Trí Hiên, đôi mắt ửng đỏ, "Tôi và anh lớn lên cùng nhau, chỉ vì cô ta, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt, mà anh lại mắng tôi, vậy chắc anh cũng không quá đáng đâu nhỉ?"

Lâm Trí Hiên cứng họng, đúng là vừa nãy anh ta chuyện bé xé ra to, nhưng... Đỗ Kiêu Kiêu có gì đó không bình thường, cô không giống trước đây.

"Chị, em không cố ý." Đỗ Khanh Khanh đi tới, nắm chặt cổ tay Đỗ Kiêu Kiêu, "Em chỉ muốn hiểu rõ hơn về chị thôi mà."

Nước mắt Đỗ Khanh Khanh dường như không bao giờ cạn, không ngừng tuôn ra.

Đỗ Kiêu Kiêu nhìn khuôn mặt ướt đẫm của cô ta, cô lập tức ghét bỏ hất tay cô ta ra, ai ngờ, chỉ vung nhẹ một cái, thế mà Đỗ Khanh Khanh lại té ngay xuống đất.

"A!" Đỗ Khanh Khanh ngã xuống đất.

Lâm Trí Hiên vội vàng đỡ cô ta lên. Đỗ Khanh Khanh nhào vào lòng anh ta, lớn tiếng khóc.

Lâm Trí Hiên nhẹ nhàng vỗ lưng Đỗ Khanh Khanh, nhỏ giọng an ủi: "Khanh Khanh, không sao, không sao."

Đỗ Khanh Khanh nghẹn ngào, "Anh Trí Hiên, em đau."

Lâm Trí Hiên vừa nghe thấy cô ta kêu đâu, liền vội vàng buông ra, nhìn khắp người Đỗ Khanh Khanh, "Đau ở đâu?"

"Tay." Đỗ Khanh Khanh nâng bàn tay bị rách da lên cho Lâm Trí Hiên xem.

"Woa, to thật đó." Đỗ Kiêu Kiêu lạnh lẽo nhìn hai người tình chàng ý thiếp trước mặt.

Lâm Trí Hiên ngẩng đầu nhìn Đỗ Kiêu Kiêu, nghiêm túc nói: "Đỗ Kiêu Kiêu, đúng là tôi đã nhìn nhầm cô rồi."

Lúc nói câu này, đôi mắt Lâm Trí Hiên chỉ có sự thất vọng khiến, Đỗ Kiêu Kiêu đau lòng không thôi. Cô nắm chặt hai tay, nhìn thẳng mặt Lâm Trí Hiên.

"Đỗ Kiêu Kiêu, trước đây cô không phải người như vậy." Lâm Trí Hiên nỏi.

"Anh sai rồi, tôi vẫn luôn như vậy." Đỗ Kiêu Kiêu nghiêm mặt, "Đỗ Khanh Khanh bị thương thì anh đau lòng, vậy còn tôi, tôi bị thương thì anh đang làm gì hả?"

Lâm Trí Hiên kinh ngạc, "Cô bị thương khi nào?"

Đỗ Kiêu Kiêu cười lạnh, giơ cổ tay mình lên, trên cổ tay trắng nõn lại xuất hiện vài vết xanh tím, thoạt nhìn hơi đáng sợ.

"Nếu không phải Đỗ Khanh Khanh cố ý làm tôi đau, anh cảm thấy, tôi sẽ hất cô ta ra sao?"

Đỗ Kiêu Kiêu vừa dứt lời, Lâm Trí Hiên liền khiếp sợ nhìn Đỗ Khanh Khanh.

Đỗ Khanh Khanh cũng vô cùng kinh ngạc, liên tục lắc đầu: "Chị, em không có làm."

Vệt nước mắt vẫn còn đọng lại trên mặt cô ta, nhìn qua rất đáng yêu, đặc biết còn bị người khác hiểu lầm như vậy, càng khiếm người khác thêm đau lòng.

"Chị, em không cố ý mà..."

Đỗ Kiêu Kiêu lạnh lùng nhìn Đỗ Khanh Khanh, mặc cho cô ta có khóc đến cỡ nào, Đỗ Kiêu Kiêu cũng đứng yên bất động. Vì cô biết, nước mắt của Đỗ Khanh Khanh không đáng tin.

Đỗ Kiêu Kiêu không tin, nhưng chắc gì Lâm Trí Hiên đã như vậy. Nhìn thấy Đỗ Khanh Khanh khóc tới đau lòng, anh ta do dự nhìn Đỗ Kiêu Kiêu, "Kiêu Kiêu, tôi thấy Khanh Khanh cũng không cố ý đâu."

"Cô ấy chỉ là một cô gái thôi mà, sao có thể ra tay nặng như vậy được?"

Nghe Lâm Trí Hiên nói vậy, sắc mặt Đỗ Kiêu Kiêu càng lúc càng lạnh hơn. Ai thì cô không biết, nhưng Đỗ Khanh Khanh thì có thể đấy. Sức của Đỗ Khanh Khanh rất mạnh, một nam sinh chắc cũng không bằng cô ta, nhưng cô ta lại thích giả vờ yếu ớt, chiếm lấy cảm thông của người, nên lúc nào cũng ra vẻ mảnh mai.

Chuyện này đều do Đỗ Kiêu Kiêu vô ý phát hiện, kiếp trước, cô ta thường xuyên ra tay với Đỗ Khanh Khanh, lần đầu thì nhẹ, nhưng càng lúc cô càng cảm thấy kỳ lạ, bởi vì mỗi lần Đỗ Khanh Khanh cào cô, vết cào sẽ sâu hơn, còn đau hơn nữa.

Nhưng Đỗ Khanh Khanh không sợ Đỗ Kiêu Kiêu nói ra, vì cô ta hiểu ra Đỗ Kiêu Kiêu. Cô là người trọng sĩ diện, nếu để người khác biết mình không đánh lại Đỗ Khanh Khanh, cô sẽ vô cùng mất mặt.

Kiếp trước, Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy chuyện này rất mất mặt, còn giờ thì khác, cô sẽ từng chút từng chút vạch mặt Đỗ Khanh Khanh, cô muốn mọi người đều biết, Đỗ Khanh Khanh không phải là đóa hoa sen cao quý thuần khiết.

"Kiêu Kiêu, cô độ lượng, bỏ qua cho Khanh Khanh đi." Lâm Trí Hiên không đành lòng, nhìn Đỗ Khanh Khanh, anh ta lại vô cùng thương tiếc.

Chó chết! Đỗ Kiêu Kiêu mắng thầm, vừa nãy còn thất vọng nhìn cô, thế mà bây giờ lại bắt cô rộng lượng bỏ qua cho Đỗ Khanh Khanh, sao trước kia cô lại không phát hiện người đàn ông này quá kinh tởm thế nhỉ.

"Chị, em thật sự không cố ý mà." Đỗ Khanh Khanh lại muốn tiếp tục nắm lấy cổ tay Đỗ Kiêu Kiêu.

Dù sao, lúc nói xin lỗi phải nắm lấy tay đối phương, bất kể là ai, thì cũng sẽ thấy đó là một lời xin lỗi chân thành.

Đỗ Kiêu Kiêu giơ tay lên, né tránh tay Đỗ Khanh Khanh, cô híp mắt nhìn cô ta, nhẹ nhàng nói: "Đỗ Khanh Khanh, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian."

Vẻ mặt áy náy của Đỗ Khanh Khanh lập tức biến mất, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ, cô ta ôm lấy Đỗ Kiêu Kiêu, nói: "Chị, em rất mong chờ."
Loading...

Đọc Tiếp Chương 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nữ Phụ Trở Về Chương 5