Truyện Nữ Phụ Là Vô Tội

Chương 11: Ăn cơm bá vương

Tác giả Tiểu Cô Tử

"Tại sao?" Tiết Tình kỳ quái hỏi, chỉ là để cho hắn đem bảo thạch tháo ra hết khỏi thân kiếm mà thôi, cũng không dùng kỹ thuật cao siêu gì cả.

"Cô nương, thanh kiếm này có phải xuất xứ từ Đoạn Kiếm sơn trang?"

"Phải." Tiết Tình gật đầu một cái, nhớ Lưu Huỳnh nói chính là cái danh tự này .

"Kiếm Đoạn Kiếm sơn trang làm ra, ta không phải dám loạn sửa, không chỉ là ta, bất kỳ một gian rèn sắt nào trong Trung Nguyên cũng không dám sửa kiếm của Đoạn Kiếm sơn trang, cô nương nếu đối với kiếm có gì bất mãn vẫn là đi Tương Nam tìm người của Đoạn Kiếm sơn trang mà sửa."

"Tương Nam? Vậy thật là xa, đại thúc, ngươi len lén giúp ta sửa, ta sẽ không nói ra."

"Không được, đây là quy củ, cô nương xin đừng làm khó ta."

Lời đều nói hết nước rồi, Tiết Tình cũng không dây dưa nữa, địa vị của Đoạn Kiếm sơn trang cũng quá bá đạo, không cho phép các thợ rèn khác sửa kiếm của bọn hắn, không thay đổi cũng được, nhưng cũng không thể cầm kiếm này. . . . . . quá rực rỡ. Tiết Tình lần nữa bọc lại thanh kiếm trong tay áo, đi khỏi cửa hàng rèn sắt, vào trấn thực hiện mộng ước mấy hôm nay.

Đi ra khỏi cửa hàng rèn, chạm mặt một tòa tửu lâu cao lớn, hai chữ vàng lấp lánh "Khẩu Phúc" hiện thật to, Tiết Tình nuốt ngụm nước miếng, quá lâu chưa ăn những thức ăn khác, dạ dày có thể nhịn, miệng đều vô pháp nhịn nữa, một nhịn hai nhịn, không cần nhịn nữa, mùi thơm quá hấp dẫn , thân thể Tiết Tình hoàn toàn không chịu khống chế vọt vào Khẩu Phúc. Tiểu nhị nhìn Tiết Tình ăn mặc cầu kỳ, là con dê béo, lập tức dẫn tới bàn, Tiết Tình không có cô phụ kỳ vọng của hắn, gọi một bàn lớn, ăn không hết xách trở về cho Lưu Huỳnh ăn, một chút cũng không lãng phí.

Ăn xong bánh bao đến ăn thịt cá, ăn xong thịt cá liền đến ăn vịt nướng, thế giới thật là quá tốt đẹp, Tiết Tình ăn uống no đủ, lau chùi lớp dầu ngoài miệng, hài lòng kêu tiểu nhị tính tiền. Tiểu nhị hấp ta hấp tấp chạy tới, Tiết Tình đem tay vãng hoài trong vừa sờ, trong nháy mắt sắc mặt thay đổi. Vốn là muốn đem châu báu gắn trên kiếm tháo ra đem bán làm một số tiền, nên khi nãy không mang ngân phiếu, tất cả đều ở trong xe ngựa, chết chắc, không có tiền trả.

"Cô nương? Tổng cộng năm lượng bạc 70 tiền." Tiểu nhị lại lập lại một lần, thấy sắc mặt của Tiết Tình không tốt, sắc mặt của hắn cũng không tốt rồi.

"Thật ngại, ra cửa quên mang tiền, cái này, ta đưa cái này thế chấp cho ngươi như thế nào!" Tiết Tình nhanh trí đem thanh kiếm trong tay áo lấy ra, trên thân kiếm có rất nhiều châu báu, thế chấp một bữa cơm này dư dả rồi.

"Cô nương, tiểu Điếm mặc dù không nổi danh cũng không phải là chưa từng biết chuyện đời, cái thanh kiếm này là của Đoạn Kiếm sơn trang, ta liếc mắt một cái liền nhìn ra, kiếm của Đoạn Kiếm sơn trang đều là chỉ cho người chuyên môn chế tạo, không thể cầm, bất kể cô nương là từ đâu có được thanh kiếm này, bổn điếm không thu, xin cô nương trả tiền mặt."

Cái gì? Thanh kiếm này khảm đầy bảo thạch thế nhưng không thể nhận, Đoạn Kiếm sơn trang ngươi thật là hại chết người. Tiết Tình tiến vào trạng thái khó xử, sắc mặt của tiểu nhị đã rất thúi: "Cô nương nếu là muốn ăn cơm chùa, thì không thể trách chúng ta không khách khí."

"Này, này, có lời gì hảo hảo nói, đừng xúc động, đừng tới đây!", "Đừng tới đây!"

Tiết Tình hô xong lời nói liền cảm thấy kỳ quái, thế nào còn có hồi âm, quay đầu nhìn lại, phát hiện bên cạnh bàn kia một bạch y nam tử cũng bị tiểu nhị vây quanh.

"Ta nói, ta chỉ là quên mang tiền, các ngươi thế nào không tin đấy." Bạch y nam tử bất đắc dĩ nói, thì ra là hắn cũng là ăn cơm chùa , Tiết Tình trong lòng sinh ra một loại cảm giác đồng bệnh tương lân(1).

Bạch y nam tử cũng nhìn thấy Tiết Tình, cũng phát hiện Tiết Tình cùng mình cũng gặp phải vấn đề khó giải quyết giống nhau, hướng Tiết Tình lộ ra một mỉm cười bất đắc dĩ. Nhìn thấy mặt của bạch y nam tử, Tiết Tình lại phân vân không biết hắn rốt cuộc là nam hay nữ, từ y phục nhìn thấy hắn là mặc y phục của nam nhân, nhưng dáng dấp vô cùng xinh đẹp, Lưu Huỳnh cùng Diêm Minh mặc dù vừa lớn lên xinh đẹp, nhưng nhìn một cái là có thể nhìn ra là nam, mà vị trước mắt này làm cho người ta một loại cảm giác khó phân biệt, thân thể của hắn rất mảnh khảnh, sẽ không thật sự là nữ giả nam trang, nhưng là, nữ giả nam trang làm sao sẽ có trái khế đây, thật rối rắm a.

Hai người cùng nhau bị tiểu nhị bao vây, càng lùi càng gần.

"Tiền của ta tại trên thân của nha hoàn, nhưng nha hoàn lại mất tích, ai." Bạch y nam tử than thở nói.

"Thật là đúng dịp, tiền của ta cũng ở chỗ người hầu đây." Tiết Tình đưa ánh mắt đồng tình nhìn bạch y nam tử một cái, chỉ hận không sớm gặp nha, thật là một thảm kịch.

"Không xong không xong!" Một đứa bé giúp việc chạy lên, thở hồng hộc nói: " Người của Hương Mãn lại đang nói xấu chúng ta, nói chúng ta nấu ăn không ngon, cá rất hôi tanh."

"Con bà nó, một đám nhà quê cũng ồn áo nhốn nháo, tất cả, đi, cầm vũ khí tới Hương Mãn." Tiểu nhị lớn tuổi nhất gầm hét lên.

"Đại ca, hai người này tính sao?" Một tiểu nhị trẻ tuổi chỉ vào Tiết Tình cùng bạch y nam tử nói.

"Mang đi, trước dọn dẹp Hương Mãn, sau sẽ xử hai người bọn họ."

"Được!" Tất cả tiểu nhị trăm miệng một lời, một đám tiểu nhị trong tay không phải cầm thái đao mà cầm thìa sắt, đè ép Tiết Tình cùng bạch y nam tử mạnh mẽ hướng đầu trấn tây đi tới. Người đi đường nhìn thấy loại cảnh tượng đầu bếp bạo động này thế nhưng không có một chút hốt hoảng, giống như bọn họ đã tập mãi thành thói quen rồi, chỉ là rỉ tai thầm thì mấy câu, hoặc là chỉ chỉ chõ chõ Tiết Tình cùng bạch y nam tử.

Tiết Tình hận không được che mặt lại, ăn cơm không có tiền đã quá xấu hổ rồi, hơn nữa nàng còn chưa phải cái chủng loại thiếu tiền kia..., quá oan uống a, về sau nhất định phải tại trong cái yếm vá mấy tờ ngân phiếu! Xem chừng từ đã tới Trấn Tây, đội thái đao thìa sắt liền dừng lại, trước mắt là quán rượu tên là Hương Mãn, đã đứng sẵn một hàng đầu bếp tiểu nhị khác, trong tay cũng cầm thái đao cùng thìa sắt.

"Bọn nhà quê Hương Mãn, dám nói đại gia ta nấu ăn không ngon! Cũng không nếm thử một chút món ăn chính các ngươi làm, chả khác nước tiểu chó!" Đầu bếp của Khẩu Phúc lập tức kêu gào nói.

"Ngươi làm món ăn vị như cứt chó! Vị cứt chó!" Đầu bếp Hương Mãn lập tức không chịu yếu thế cãi lại.

Tốt, vẫn cấp độ tranh cãi mức thấp, Tiết Tình cảm thấy món ăn của hai quán này nàng đều không muốn ăn nữa rồi. Hai đầu bếp chánh cũng cảm thấy mắng cứt chó lẫn nhau rất không có ý nghĩa, trực tiếp bắt đầu sống mái với nhau. Một thanh thái đao rời tay chạm mặt bay tới, Tiết Tình hơi nghiêng đầu, từ cổ của Tiết Tình lạnh lẽo sát qua, lạnh hơn chính là lòng của Tiết Tình, hú hồn suýt chết! Giang hồ không hổ là nơi có hệ số an toàn thấp nhất, ngay cả trận chiến đầu bếp cũng máu tanh như vậy. Tất cả mọi người đánh nhau rất nhập tâm, không ai bận tâm đến Tiết Tình, bây giờ là thời cơ trốn chạy tốt nhất, Tiết Tình vénlàn váy, bộ dạng xun xoe bỏ chạy, vừa chạy còn vừa phải tránh né các loại ám khí, nhưng là không có nội lực thân thể, động tác vụng về tựa như người bình thường một dạng, mắt thấy một người ngã xuống sẽ phải nện vào trên người mình. Thân thể phản ứng không kịp nữa, Tiết Tình ngơ ngác đứng, thắt eo đột nhiên bị người mãnh liệt đẩy một cái, mất đi trọng tâm hướng tới bên cạnh ngã xuống, một bóng dáng đỏ thẫm thoáng hiện, nhanh nhẹn chạy đến bên cạnh Tiết Tình, nâng thân thể Tiết Tình đang mất đi trọng tâm, để cho nàng lần nữa đứng vững. Cứu Tiết Tình chính là thiếu nữ xinh đẹp, Tiết Tình đang muốn nhìn rõ mặt của nàng, nàng lại buông tay của Tiết Tình, dùng khinh công nhảy lên, biến mất ở trong đám người hỗn loạn.

Mới vừa cô nương rõ ràng cứu mình, lại không lưu lại dung mạo cùng tên họ, thi ân bất cầu báo (2), có lẽ là nữ hiệp đi ngang qua, Tiết Tình vẫn là suy nghĩ muốn nói cảm ơn với nàng, hướng phương hướng nàng biến mất, chạy đi kêu: "Nữ hiệp, đợi đã nào...! Lưu cái phương thức liên lạc đã!"

Không có đuổi kịp nữ hiệp, lại ngoài ý muốn đụng phải bạch y nam tử, bạch y nam tử cũng kinh sợ, tình huống càng ngày càng nghiêm trọng, cả con đường thành nơi bạo động, hắn hốt hoảng loạn tránh thìa sắt bay tới, đáng tiếc hắn không có thần kinh vận động tốt như Tiết Tình, bị đánh trúng vài phát.

Mắt thấy trận đánh này đã thấy máu, Tiết Tình kéo bạch y nam tử nói: "Đi mau."

Hai người ở trong hỗn chiến chạy trối chết, xương cốt bạch y nam tử vẫn cứng đơ, giống như tượng gỗ một dạng bị Tiết Tình lôi kéo chạy khắp nơi, thật vất vả chạy ra khỏi phạm vi hỗn chiến, Tiết Tình cảm thấy kiệt sức, còn mang theo cái bạch y nam tử này, hai người cũng có thể thoát thân thật là đáng mừng.

"Hô. . . . . . Hô. . . . . . Nguy hiểm thật. . . . . ." Tiết Tình khom lưng thở hổn hển, mái tóc loạn xạ tung bay trong gió.

"Đa tạ cô nương cứu giúp." Bạch y nam tử cũng mệt mỏi nói: "Xin hỏi cao tính đại danh của cô nương?"

"Tiết Tình. . . . . . Ngươi thì sao?"

"Tại hạ họ Bạch, tên Tích Trần." Bạch y nam tử đáp, khẽ mỉm cười, giống như nữ nhân một dạng.

Bạch! Tích! Trần! Tiết Tình nếu là nhân vật trong manga, hiện tại bối cảnh nên cho nàng thêm vào một đạo tia chớp, Bạch Tích Trần cái tên này đã nói rõ thân thế của hắn, Tiết Tình tin tưởng cảnh tượng hoa hoa lệ lệ như vậy trên thế giới sẽ không xuất hiện lần hai, người này tuyệt đối chính là thủ hạ lục đạo trong Thiên Đạo của Diêm Minh đạo chủ Bạch Tích Trần! Nanh vuốt của Diêm Minh nhanh như vậy liền vươn đến Trung Nguyên sao, cũng có thể không phải là do Diêm Minh phái tới , Bạch Tích Trần vốn là một người rất tùy tính, đối với Minh vực không có trung thành gì, có thể thật chỉ là đúng dịp tới du ngoạn. Thủ hạ Diêm Minh chính là sáu vị đạo chủ, chỉ có hai người đối với hắn trung thành tận tâm, có hai người quen thấy bên nào mạnh thì theo bên đó, và hai người còn lại thì tâm tư luôn khó hiểu làm cho người ta không nắm bắt được, Bạch Tích Trần chính là người tâm tư khó hiểu, hắn là người như thế nào thì trong tiểu thuyết không có cặn kẽ viết, hắn tựa như người qua đường.

"Công tử! Công tử! Rốt cuộc tìm được ngươi!" Một thiếu nữ mặt mũi mỹ lệ chạy đến bên cạnh Bạch Tích Trần, mặt lo âu.

Tiết Tình tò mò quan sát thiếu nữ, đây chính là nha hoàn Bạch Tích Trần nói mang theo tiền của hắn rồi đi lạc, không, Tiết Tình cảm thấy thật ra thì phải là nói Bạch Tích Trần đi lạc rồi.

"Để cho ngươi theo sát ta, tại sao lại đi mất, hại ta thiếu chút nữa chịu uất ức." Bạch Tích Trần oán trách nói.

"Công tử, không phải ngươi nói muốn đi Hương Mãn ăn cơm a, ta còn cố ý tới trước gọi món, nào biết ngươi chạy đến Khẩu Phúc." Mặt của Tri Thu nhìn là dịu dàng uyển chuyển, nhưng lại cực kỳ nhanh mồm nhanh miệng.

"Ta tạm thời nghĩ đổi khẩu vị, không được sao?" Trên mặt tái nhợt của Bạch Tích Trần có một ti tí đỏ thắm, vẻ mặt này căn bản là thiếu nữ xấu hổ sao? Thật không phải là nữ giả nam trang sao? Thật không phải sao?

"Công tử là đi lầm đường." Tri Thu nhất quyết không tha nói, OMG, cô nương quả thật là chúa châm chọc, Tiết Tình liền bội phục.

Lúc này, một đội nhân mã đi tới hỗn chiến, trang phục của bọn hắn đa số màu xanh cùng màu xám tro, sau lưng cũng thêu Hoa văn Bát Quái, đây là dấu hiệu phái Võ Đang, rất tốt, người của phái Võ Đang rốt cuộc chịu tới trị an rồi.

(1) Đồng bệnh tương lân: (Nghĩa đen) Cùng bệnh thì cùng thương xót nhau. (Nghĩa bóng) Khi người ta cùng ở một hoàn cảnh giống nhau thì người ta thông cảm với nhau.

(2) Thi ân bất cầu báo: nghĩa là “Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp thì thi ân có mưu đồ”

Loading...

Đọc Tiếp Chương 12: Có nữ nhân trong phòng sư điệt

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nữ Phụ Là Vô Tội Chương 11: Ăn cơm bá vương