Truyện Night pleasure (18+)

Chương 11 (Phần 2)

Tác giả Sherrilyn Kenyon
 

Anh quay một vòng rồi lướt vào bếp. Cô chưa băng qua hết nửa phòng khách thì anh đã quay trở lại với một cốc nước cam dành cho cô.

“Cám ơn,” cô nhận lấy cốc nước, hỏi thêm. “Có tin gì của Rosa không ?”

“Miguel nói bác ấy đã khá hơn rồi. Lúc tôi gọi bác ấy đã có thể ngồi xem vòng quay định mệnh.”

“Tốt quá.”

“Đúng đó, Kyrian nhất định là vui lắm.”

Bất thình lình một tiếng động lớn khủng khiếp vang lên ngay sau ưng cô. Hoảng sợ trước khả năng một cuộc tấn công của Desiderius, cô vội quay người nhìn xung quanh và nhận ra trên nền nhà là một đống ngổn ngang những vàng và kim cương nằm chỏng chơ ở cái nơi lẽ ra phải là một cái bàn từ thế kỷ thứ mười hai với những hoa văn chạm khắc tinh xảo.

“Ôi trời,” Nick kêu to vẻ khinh bỉ. “Kyrian rất thích cái bàn đó đó. Chắc là cậu ta sắp giận điên lên đây.”

“Cái gì thế ?” Amanda hỏi, bước đến gần nhìn đống kim cương và toàn bộ vàng nén, trông không khác gì gia tài của một ông vua.

Nick thở dài. “Ngày phát lương.”

“Sao ạ ?”

Anh nhún vai. “Artemis không bao giờ nghĩ tới việc đơn giản là chuyển tiền vào tài khoản của Kẻ Săn Đêm. Cho nên, cứ mỗi tháng một lần, bọn tôi lại phát hiện nào vàng, nào kim cương, toàn xuất hiện ở những chỗ kỳ quái. Cái lần mà nó rơi xuống hồ bơi mới thực là đại họa.”

“Không đùa đó chứ,” Amanda hỏi, kinh ngạc bởi số tài sản khổng lồ. “Lỡ có ai bị thương thì sao ?”

“Tất nhiên là không đùa rồi. Nó cũng là nguyên nhân giết chết người cận vệ thứ ba của Kyrian đó.”

Cô vội quay người lại nhìn và nhanh chóng nhận ra anh không hề nói chơi.

“Vậy giờ anh định làm gì ?” cô hỏi.

Anh mỉm cười. “Chuyển nó cho Saint Nick. Ông ấy là một cận vệ sống trong thành phố, chuyên trách chuyển cái đống này thành tiền. Hầu hết tiền sẽ được dùng làm từ thiện. Hai phần trăm được giữ lại trong quỹ riêng của cận vệ. Nó sẽ được dùng để chăm lo cho gia đình của những cận vệ đã chết trong khi làm nhiệm vụ hay lo cho cuộc sống của những người đã về hưu. Hai phần trăm khác dùng để chu cấp cho một trung tâm nghiên cứu chuyên chế tạo mấy món đồ chơi mới cho Kẻ Săn Đêm.”

“Kyrian giữ lại bao nhiêu cho bản thân ?”

“Không giữ gì cả. Anh ta chỉ sống bằng tiền lời từ khoản tiền mà anh ta có khi còn là một con người.”

“Thật sao ?”

Anh gật đầu.

Ôi trời, nếu còn là người bình thường thì anh ta đúng là một người giàu nứt đố đổ vách. “Được rồi, tôi có thể hỏi một câu hơi tò mò chút được không ?”

Nick mỉm cười. “Cô muốn hỏi tôi kiếm được bao nhiêu đúng không ?”

“Đúng vậy.”

“Đủ để tôi sống vui vẻ thoải mái.”

Điện thoại reng.

Nick trượt đến chỗ điện thoại trong khi Amanda cầm cốc nước ép bước đến chỗ chiếc ghế dài, ngồi xuống đọc báo. Cô đặt cốc nước lên cái bàn café màu đen.

Vài phút sau, Nick vội vã quay lại, lông mày nhíu lại căng thẳng. Anh không nói với cô lời nào mà chỉ dịch cái tủ kê sát tường ra. Anh mở khóa cánh cửa ngầm, một kho vũ khí hiện ra trước mắt Amanda.

Sự sợ hãi xâm chiếm cô gái. “Có chuyện gì xảy ra vậy ? Là ai gọi thế ?”

“Acheron gọi, anh ta phát tín hiệu cảnh báo tối đa.”

Cô nhướng mày. Theo các động tác chuyển động điên cuồng của anh, cô biết chuyện này không hay chút nào. “Nghĩa là sao ?”

Nét mặt anh khiến toàn thân cô lạnh băng. “Cô có hiểu thế nào kinh thiên động địa, quỷ khốc thần sầu không ?”

“Có.”

“Cái đó gọi là cảnh báo toàn diện đó. Không biết tại sao mà rất nhiều Daimon đang tập trung rời khỏi hố đen ở khu vực này, và nếu chuyện đó xảy ra, nghĩa là bọn Daimon đã có đủ sức mạnh và bắt đầu cuộc đi săn cho dù bọn chúng có cần tới linh hồn hay không. Mức độ cao hơn cảnh báo toàn diện là nhật thực. Tối nay, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ lắm đây.”

Bảy giờ tối, Amanda đã tiếp nhận hoàn toàn những gì anh đã nói.

Cô dọn dẹp, lau rửa bữa “điểm tâm” của Kyrian trong khi Nick tóm tắt cho anh nghe những gì Acheron đã nói.

Kyrian chọn hai món vũ khí mà anh thường mang khi ra ngoài. Khi anh bước đến cửa thì chuông điện thoại vang, Amanda trả lời máy.

“Mẹ ?” cô lên tiếng khi nhận ra tiếng khóc nức nở đầu dây bên kia. Tim cô chùng lại. “Có chuyện gì vậy ?”

Kyrian đứng sững ở cửa, rồi chạy vội đến chỗ cô.

“Mandy,” mẹ cô nói qua tiếng sụt sùi. “Là Tabby…”

Amanda không còn muốn nghe thêm gì nữa. Cô nghẹn giọng, đánh rơi điện thoại. Cô chỉ lờ mờ nhận ra Kyrian đang ôm chặt cô trong vòng tay trong khi Nick nói chuyện với mẹ cô.

Đôi mắt Kyrian trống rỗng khi anh lắng nghe mẹ cô kích động nói chuyện với Nick, Amanda run lên trong vòng tay anh. Nước mắt cô ướt đẫm áo anh và từ lúc cô ngã xuống trong lòng anh, anh đã thể sẽ giết chết Desiderius.

“Không sao cả,” anh thì thầm với Amanda. “Cô ấy chỉ bị thương thôi.”

Cô đẩy người, nhìn anh. “Sao ?”

Kyrian lau nước mắt nhòa trên má cô. ‘Gã không giết cô ta, em yêu.” Theo mẹ cô nói thì cho dù tình trạng có hơi xấu, nhưng Tabitha sẽ hồi phục thôi.

Còn Desiderius thì sẽ không đâu.

“Tabitha đang ở trong bệnh viện,”Nick gác máy thông báo. “May mắn là chỉ có hai tên Daimon và nhóm của cô ta có khả năng chống trả lại bọn chúng.” Anh nhìn Kyrian. “Nghe có vẻ như Desiderius chỉ đang định vờn cô ta thôi mục đích là để cậu phát điên mà tìm gã trả thù. Nếu không thì làm sao gã chỉ cử có mỗi hai gã Daimon đến.”

“Nick, thôi đi !” Kyrian át giọng. Anh không muốn khiến Amanda thêm lo lắng. Anh hôn nhẹ lên môi cô. “Nick sẽ đưa em đến bệnh viện.”

Anh lấy di động gọi cho Talon cũng đang trên đường vào thành phố. Anh bảo Celt ghé ngang nhà, hộ tống Amanda phòng trường hợp Desiderius đang đợi bọn họ.

“Kyrian,” Amanda nói khi anh gác máy. “Em không muốn anh ra khỏi nhà đêm nay. Em có dự cảm xấu lắm.”

Cả anh cũng thấy thế nhưng “Anh phải đi.”

“Làm ơn đi mà, nghe em đi –“

“Shh,” anh đưa ngón tay lên miệng cô ra hiệu. “Đây là công việc của anh, Amanda. Anh phải làm thôi.”

Kyrian đưa cô ra xe của Nick, Talon hộ tống theo phía sau, còn anh thì ngay lập tức vào trung tâm thành phố, truy tìm bọn hút máu, lũ lợn chuyên đánh cắp linh hồn để làm chuyện mà mình phải làm.

Kyrain đã tuần quanh khu phố Pháp hàng giờ đồng hồ, tìm kiếm Desiderius. Tối nay, trước sau gì bọn Daimon sẽ bổ sung sức mạnh của bọn chúng, anh biết, bọn chúng sẽ có màn trình diễn ngoạn mục đánh dấu lãnh địa săn mồi.

Desiderius, cũng như lũ còn lại, thích đi săn trong khu phố pháp, nơi thường xuất hiện các du khách không cẩn trọng, uống đến say khướt.

Nhưng cho đến giờ thì chưa có chuyện gì xảy ra.

“Hey, anh yêu,” một ả gái điếm gọi khi anh bước qua. “Có muốn tìm người đồng hành không ?”

Kyrian quay sang nhìn ả, rồi móc tiền ra, khoảng năm trăm đô, anh đưa tất cả cho cô ả. “Sao không nghỉ một đêm đi kiếm gì ngon ngon mà ăn đi ?

Cô nàng nhìn anh choáng váng, cầm tiền nhanh chóng bỏ đi. Kyrian thở dài nhìn cô nàng chạy ngoắt ngoéo lẫn vào đám đông. Người phụ nữ đáng thương. Hy vọng cô ta sẽ dùng số tiền đó một cách đúng đắn. Cho dù là không, thì số tiền trong tay cô ta chắc cũng sẽ tốt hơn là trong tay anh.

Mắt anh lóe lên, một tia sáng bạc phát ra từ góc đường. Anh quay đầu, trông thấy hai người đàn ông trong đám đông. Là con người.

Đầu tiên anh nghĩ lại là bọn du côn trên đường giống Nick khi xưa, toàn mặc đồ đen, khắp người tua tủa những gai là gai. Nhưng rồi anh để ý thấy ánh mắt bọn chúng nhìn anh.

Như thể bọn chúng biết anh là ai.

Linh tính cảnh báo, Kyrian đáp trả cái nhìn của bọn chúng. Gã cao to, khoảng ngoài hai mươi, rút thuốc lá, băng ngang qua đường, mắt vẫn dán chặt vào Kyrian.

Cái nhìn của gã lạnh lẽo. “Mày là Kẻ Săn Đêm ?”

Kyrian nhíu mày. “Còn mày là cái lũ tôi tớ thích bợ đỡ.”

“Tao không ưa kiểu nói của mày.”

“Tao cũng có ưa kiểu của mày đâu. Giờ thì xong màn giới thiệu và tuyên bố chán ghét lẫn nhau đi, sao không đưa tao tới chỗ ông chủ của mày đi ?”

Gã đàn ông nhíu mắt. “Ừ nhỉ sao tao không làm thế nhỉ ?”

Là một cái bẫy. Kyrian biết điều đó. Thì sao chứ. Anh muốn đối đầu với nó. Chỉ cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Anh sẵn sàng bám sát theo bọn chúng.

Bọn chúng dẫn anh tới một khoảng sân nhỏ hẹp tối tăm. Những bụi cây dại mọc cao gần bằng tường, che phủ tầm nhìn bất kỳ ánh mắt nào trên đường hoặc vùng lân cận.

Kyrian không nhận ra nơi này, nhưng cũng không quan trọng.

Bọn họ băng qua một hàng rào lớn, và anh nhận ra ngay Desiderius đang đợi. Nụ cười của gã thật xảo quyệt, bọn Daimon đang giữ chặt một bà bầu hoảng loạn, dao kề sát cổ.

“Chào mừng, Kẻ Săn Đêm,” gã nói, cánh tay không cầm dao vuốt ve cái bụng phình to của người phụ nữ. “Mày có thấy hôm nay quả là ngày may mắn của tao không ? Hai sinh mệnh mà chỉ phải tốn công một lần duy nhất.” Gã nghiêng đầu, dụi dụi vào cổ cô ta. “Mmm, mùi vị này khỏe mạnh đây.”

“Làm ơn đi,” cô ta rên rỉ, giọng nói đầy hoảng loạn. “Làm ơn giúp tôi. Đừng để hắn làm hại con tôi.”

Kyrian hít một hơi thật sâu cố kìm nén cơn giận dữ đang bùng lên, anh chỉ muốn tắm đôi tay mình bằng máu Desiderius. “Để tao đoán thử xem, mày muốn một mạng đổi một mạng.”

“Chính xác.”

Anh tìm cách đánh lạc hướng đối thủ. Kyrian làm bộ thở một cách khó nhọc khi đưa mắt liếc nhìn sáu tên Daimon và hai tên du côn đứng vây quanh mình. Nếu không có người phụ nữ này, anh có thể hạ bọn chúng nhanh chóng. Nhưng giờ nếu anh làm thế chắc là lưỡi dao trên tay Desiderius sẽ lập tức cắt đứt cổ họng cô ta. Giá trị của bọn Daimon này không bằng một góc linh hồn của một thai phụ.

“Bộ mày không nghĩ ra được chuyện gì mới mẻ hơn sao ?” Kyrian châm chọc, biết thừa là Desiderius là một tên khóa khoe mẽ. “Ý tao là mày cũng chỉ có thế thôi. Thay vì là một tên bác học biến thái, mày lại chỉ có thể nghĩ ra mỗi cách này thôi sao ?”

“À, nếu mày không thấy ấn tượng với cách này thì để tao giết ả trước đã.” Gã ấn sâu con dao vào cổ nạn nhân.

Người phụ nữ hoảng hốt la to.

“Đợi đã,” Kyrian vội lên tiếng ngăn bọn Daimon nhào đến hút máu cô ta. “Mày biết là tao sẽ không để bọn mày làm tổn thương cô ta đâu.”

Desiderius mỉm cười. “Vậy thì buông cây Srad của mày xuống đi, và đứng úp mặt vào tương.”

Làm sao gã có thể biết Srad cơ chứ ?

“Được thôi,” Kyrian chậm rãi nói. “Nhưng sao tao phải làm thế ?”

“Bởi vì tao đã nói thế.”

Kyrian cố tìm hiểu mục đích của gã, anh lấy vũ khí của Talon ra khỏi áo khoát, chậm rãi tiếng về phía hàng rào. Khi anh đã đứng trước hàng rào, hai tên du đãng nắm lấy tay anh, trói lại.

Bất thình lình tay anh bị bẻ quặt về sau. Kyrian điên cuồng chống trả. Tim anh đập liên hồi khi anh giật sợi dây trói ra. Tất cả sự bình tĩnh của Kẻ Săn Đêm đều bay biến, bây giờ trong anh chỉ toàn là sợ hãi và hoảng loạn. Anh cố thoát khỏi sợi dây trói như một con thú cố thoát ra khỏi bẫy.

Phải nhanh chóng thoát ra khỏi chuyện này. Anh sẽ không để bị trói chặt như một tên vô dụng thế này đâu. Không bao giờ.

Anh cứ cố gắng dứt khỏi sợi dây, nhưng làm thế chỉ khiến da thịt xung quanh vùng cổ tay bị cứa đứt mà thôi. Anh không quan tâm. Tất cả những gì anh muốn là tự do.

“Tao đã nói với mày là tao biết nhược điểm của mày ở đâu.” Desiderius nói. “Cũng như một chân lý là không bao giờ mày để tao làm tổn thương một bà bầu.” Gã cúi xuống, hôn lên má cô ta. “Melissa, hãy làm một cô gái ngoan nào, đến mà cám ơn sự hy sinh của Kẻ Săn Đêm.

Kyrian đờ người khi anh thấy cô ta rời khỏi vòng tay của Desiderius, bước đến đứng cạnh gã du đãng lớn tuổi hơn.

Cô ta cùng phe với bọn chúng.

Khốn nạn, đến khi nào thì anh mới học được bài học này đây.

“Giờ đã sẵn sàng chết chưa ?” Desiderius hỏi.

Kyrian nhe răng. “Tao không muốn tỏ vẻ kênh kiệu đâu. Nhưng mày vẫn chưa giết được tao kia mà.”

“Đúng thế, nhưng mới chỉ đầu hôm thôi mà, đúng không ? Tao còn vô khối thời gian để vui đùa với đám hạ thuộc của Artemis.”

Kyrian nắm chặt sợi thừng, kéo thật mạnh bằng tất cả sức lực và một cơn hoảng loạn khác kéo đến. Anh phải bình tĩnh. Anh biết, nhưng những ký ức xa xôi về cái lần anh bị tra tấn ở Rome cứ không ngừng quay trở về ám ảnh anh.

“Đi chết đi !” Kyrian khởi động con dao trong chiếc ủng rồi đá mạnh về phía Desiderius.

Desiderius lập tứ nhảy lùi về sau tránh đó. “Ồ đúng rồi, chút nữa thì tao quên đôi ủng này. “Sau khi giết mày xong, tao sẽ kiếm ông bạn già Kell, hắn sẽ là mục tiêu kế tiếp của tao đó. Nếu không có gã, bọn mi sẽ làm sao nếu khuyết đi chuyên gia chế tạo vũ khí hả ?” Gã nghiêng đầu nhìn cô gái. “Melissa, sao không đến giúp đỡ anh ta và tháo cái thứ kia ra khỏi ủng của hắn đi.”

Kyrian nhe răng khi cô gái bước đến gần gã. Luật của Kẻ Săn Đêm cho phép anh chống lại con người nếu anh ta bị đe dọa tính mạng, nhưng cá nhân anh lại không muốn xuống ta, nhất là khi cô ta đang bụng mang dạ chửa thế này. Mà cho dù không biết về chuyện đó thì cô ta cũng vẫnc òn là một cô gái nhỏ. “Sao lại dính vào với gã ?” anh hỏi khi cô cúi xuống cởi giày cho anh.

“Khi con tôi ra đời, ông ấy sẽ biến tôi thành người bất tử.”

“Gã làm gì có năng lực đó.”

“Anh nói láo. Mọi người đều biết ma cà rồng có thể tước đoạt hay ban tặng mạng sống. Tôi muốn là một trong số các người.”

Thì ra đó là cách mà Desiderius sai khiến được con người. “Cô sẽ không bao giờ có thể là một trong bọn ta. Gã sẽ giết cô ngay sau khi xong việc.”

Cô cười to nhạo báng.

Desiderius khùng khục trong cổ họng. “Vẫn còn muốn bảo vệ cô ta trong khi cô ta đang chuẩnb ị giết chết mày sao. Thật ngọt ngào làm sao. Nói cho tao nghe, mày có lo lắng gì cho các anh em La Mã của mày không ?”

Kyrian lao về phía Desiderius.

Một tên Daimon nhào ra từ trong bóng tối với một cây búa trong tay. Kyrian sững người khi anh nhận ra vật đó. Hơn hai ngàn năm nay, anh chưa từng trông thấy nó.

“Đúng đó,” Desiderius tiến đến gần Kyrian. “Mày biết nó là cái gì mà, đúng không ? Nói cho tao nghe, mày có nhớ cái cảm giác Valerius dùng nó để đánh gãy chân mày không ?” Desiderius nghiêng đầu. “Không sao. Để tao giúp mày nhớ lại.”

Kyrian nghiến răng khi Desiderius cầm cây búa, di chuyển đến gần đầu gối của anh, giáng mạnh xuống xương đầu gối.

Kyrian cố chịu toàn bộ trọng lượng cơ thể, nhưng cơn đau khiến chuyện đó trở thành chuyện không thể nào.

Desiderius mỉm cười, trao lại cây búa cho tên Daimon. Rồi gã lấy cái gì đó ra khỏi bóp.

Cơn thịnh nộ dâng trào, bủa lấy Kyrian khi anh nhận ra đó chính là đinh mà người La Mã cổ xưa thường dùng để đóng lên thập tự.

“Ni cho tao nghe, Kẻ Săn Đêm,” Desiderius vừa cười vừa nói. “Mày có muốn đêm nay tao treo mày lên không ?”

 

 
Loading...

Đọc Tiếp Chương 12 (Phần 1)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Night pleasure (18+) Chương 11 (Phần 2)