Truyện Night pleasure (18+)

Chương 03 (Phần 1)

Tác giả Sherrilyn Kenyon
 

Quý ngài “Làm tình với tôi”, Quý ngài Hoàn Hảo lại là một con ma cà rồng.

“Ôi không.” Cả cơ thể Amanda run lên, sợ hãi khiến cho từng tế bào tự chủ trong người cô không thể kìm được hét toáng lên. “Anh định hút máu tôi sao ?”

Anh cau mày chua chát. “Chứ chẳng lẽ trông tôi giống một luật sư hơn sao ?”

Cô không để ý gì tới lời mai mỉa của anh. “Vậy là anh định sẽ giết tôi sao ?”

Khuôn mặt anh trở nên khó chịu và anh cáu kỉnh thở dài. “Nếu tôi định giết cô không phải cô đã chết rồi sao ?”

Anh bước đến gần bên cô, mỉm cười. Một nụ cười đầy châm biếm và đanh ác, cô biết nụ cười đó chính là một tín hiệu đe dọa. Khốn nạn là nó lại có tác dụng.

Anh đưa cánh tay không bị còng lên chạm vào lớp da trên cổ cô – ngay trên tĩnh mạch. Một cảm giác ớn lạnh chạy suốt khắp người cô như cô vừa chạm phải một ngọn đuốc sống. “Thử nghĩ xem nào, chỉ cần hút cạn máu của cô, sau đó nhấm nháp tay cô bằng những chiếc răng nanh và thế là tự do.”

Mắt cô mở to hoảng loạn.

“Nhưng may cho cô là tôi không có ý định làm chuyện đó. Không bao giờ.”

“Đừng mỉa mai, được không ?” Cô thở phào nhưng trái tim vẫn đập thình thịch vì cô không chắc liệu những gì anh nói chỉ là nói đùa hay thực sự anh sẽ bắt đầu hút cạn máu trong người cô. “Không thể hiểu nổi. Tự dưng anh lại xuất hiện nhảy vào cuộc sống của tôi. Tôi chỉ đến nhà Tabitha để thả con chó ra, không cho nó làm bậy trên giường. Vậy mà đùng một cái, sau khi tỉnh dậy tôi lại bị còng chung với một con ma cà rồng. Nên bỏ qua nếu như tôi có hơi hoảng loạn một chút nhé.”

Trước sự ngạc nhiên của cô, anh bỏ tay xuống và bước lùi lại. “Cô nói đúng. Tôi nghĩ cô là loại người không quen với việc bịa đó đột ngột tấn công mà không rõ lý do.”

Qua giọng điệu của anh, cô cũng hiểu là anh cũng chưa bao giờ bị rơi vào tình trạng tương tự như thế này trước đây.

Anh mím môi mỉm cười nhưng đôi mắt anh không cười. “Nếu điều này có thể khiến cô thoải mái hơn một chút thì, tôi không hút máu con người.”

Đúng là điều đó có khiến cô thoải mái hơn đôi chút. Nhưng như vậy không có nghĩa là cô tin hoàn toàn những gì anh nói. Dù vậy, vẫn là một chút cảm giác an tâm. “Vậy ra anh là thiên thần sao ?”

Anh tròn mắt nhìn cô. “Cô xem tivi nhiều quá rồi,” anh làu bàu. Rồi lại nói to lớn. “Thiên thần có linh hồn. Tôi thì không.”

“Giờ thì anh lại trở nên đáng sợ nữa rồi.”

Mắt anh lại ánh lên tia nhìn lúc này: trông cô chẳng có vẻ đang sợ hãi gì cả cô em à.

Anh lại nhìn lại cánh cửa. “Thôi được rồi. Chúng ta phải thoát khỏi chỗ này trước khi mặt trời lên cao hơn.”

Kẻ Săn Đêm nhìn cô trừng trừng. “Vấn đề là tôi không biết hành lang này dẫn đến đâu. Trong trường hợp nó dẫn thẳng ra giữa trời và tôi sẽ chết một cách đau đón như một cây đuốc sống, cô có thể giúp tôi một ân huệ không ?”

“Một ân huệ sao?” cô hỏi không tin nổi. Người đàn ông này đúng là một tập hợp những thứ kỳ lạ. Bắt nạt cô, đe dọa cô và rồi giờ mong muốn cô cho anh ta một ân huệ.

“Được thôi, sao lại không nhỉ ?” cô hỏi.

Anh tháo một chiếc nhẫn khỏi tay phải, đưa nó cho cô. “Cô cầm lấy chiếc nhẫn này và tìm một cái cây.”

Amanda nhăn mặt nhìn chiếc nhẫn trong tay cô. Vàng đã bị trầy xước và đầy vết cắt như thể nó đã bị “đối xử” một cách rất ư là ngược đãi. Nói một cách khác, nó đã bị hư hại khá nhiều.

Mặt trên của chiếc nhẫn làm bằng đá hồng bảo thạch, với hình một thanh kiếm bằng kim cương, xung quanh là những lá nguyệt quế ngọc lục bảo, trên cùng là hình một vương miệng bằng sapphire. Chỉ nhìn thôi cũng đủ biết chiếc nhẫn đó rất có giá trị.

Sao anh lại tin tưởng cô đến thế ?

Cô nhét nó vào túi quần jeans nghi ngại hỏi. “Cây nào cũng được sao ?

“Cây nào cũng được. Rồi nói câu sau ‘Artemis, ta triệu tập ngươi tái tạo hình dạng con người.’”

“Artemis -”

Anh đặt tay chặn ngang miệng cô. “Vì tình yêu thần Dớt, cô chỉ nên nói câu đó khi tôi đã thực sự chết rồi. Sau khi khấn những lời đó, cô đợi cho đến khi một người phụ nữ khổng lồ tóc đỏ xuất hiện, hãy nói với bà ta là cô cần sự bảo vệ của Desiderius.”

Amanda cau mày. “Anh muốn tôi triệu tập một nữ thần để bảo vệ tôi sao ?”

“Nếu không làm thế, hắn sẽ tóm được cô và em gái cô.”

“Tại sao anh lại quan tâm đến chúng tôi ?”

“Trách nhiệm của tôi là bảo vệ loài người khỏi bọn Daimons. Đó là nhiệm vụ của Kẻ Săn Đêm.” Gương mặt anh đanh lại, có một tia sáng trong mắt anh cho cô thấy vẫn còn điều gì đó ẩn chứa sau những lời nói đó.

“Daimon là ai ?” cô hỏi.

“Bọn chúng cũng là ma cà rồng nhưng lại là loại biến chất. Giờ thì hứa với tôi cô sẽ làm điều đó nhé.”

Sao lại không nhỉ ? Có thể đó là một yêu cầu kỳ lạ nhưng một khi đã bị còng chung với một con ma cà rồng thì còn gì có thể lạ hơn nữa chứ ? “Được thôi.”

“Tốt, giờ thì chạy thôi.”

Không cho cô có cơ hội phản đối, anh nắm lấy chiếc còng trên cổ tay cô và chạy ra cửa, quẹo phải, chạy dọc theo hành lang.

Khi chạy dọc theo con đường đầy bụi bặm, Amanda nhận ra bọn họ đang ở trong một khu nhà máy bỏ hoang hoặc một nơi nào đó tương tự thế.

Cuối hành lang là một cầu thang dẫn xuống bên dưới.

Kẻ Săn Đêm kéo cô theo cho đến khi họ xuống đến bậc cuối cùng của cầu thang dẫn tới một căn phòng to lớn và trống không, sàn nhà được làm bằng xi – măng. Bức tường thép cũ kỹ đầy những vết nứt, hắt lên ánh nắng mặt trời.

Kẻ Săn Đêm bước lui vào vùng tối, tránh xa tia nắng mặt trời. Mặt của anh nhìn hơi rám nắng nhưng nhìn chung chúng cũng không gây ảnh hưởng tồi tệ gì lắm với anh.

“Giờ thì sao ?” cô hỏi trong hơi thở dồn dập.

Kẻ Săn Đêm không thở hổn hển như cô nhưng đôi mắt của anh ánh lên tia nhìn thiêu đốt khi nó lướt dọc khuôn ngực của cô đầy phấn khích.

Amanda vòng tay che ngang ngực.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy một nụ cười thật sự từ anh và rồi cô nhận ra động tác vửa rồi chỉ khiến cho tay của anh ở gần với ngực của cô hơn. Quá gần, ngón tay của anh thậm chí còn chạm vào đầu vú của cô, khiến cho từng mạch máu trong cơ thể cô như bị thiêu lên.

Cô vội buông tay xuống trong khi nụ cười chế giễu của anh cứ bám lấy cô. Một nụ cười lặng lẽ nhưng quỷ quái và sức công phá thì lại mãnh liệt. Tia nhìn thích thú trong mắt anh đầy đam mê, và những đường nét trên cơ thể anh có thể làm nhũn bất cứ trái tim nữ nhân nào.

Anh nhìn quanh nhà xưởng trống trải. “Phải chi bây giờ chúng ta có điện thoại hay xe điện ngầm thì thật tốt. Lẽ ra tôi nên nhận lời đến New York làm việc.”

Amanda bối rối nhìn lên. “Công việc sao ? Thật là … bộ săn đêm cũng là một công việc sao ?”

“Tất nhiên. Người ta trả công cho tôi để làm chuyện đó.”

“Ai trả công cho anh ?”

Thay vì trả lời câu hỏi của cô, anh đưa tay ra hiệu im lặng. Đó là dấu hiệu mà cô ghét nhất vì nó chính là một sự cảnh báo rắc rối sắp đến rồi. Và cứ phải gặp những rắc rối được dành riêng cho Tabitha đủ khiến cô mệt mỏi lắm rồi.

Hai giây sau, Amanda nghe thấy tiếng ai đó bước đi bên ngoài. Kẻ săn đêm kéo cô đứng sát vào vùng tối trong khi cả hai đều dỏng ta lắng nghe. Bàn tay không bị còng của anh choàng qua vai như dán chặt vào cơ thể cô.

Amanda đứng chết trân trong khi lưng cô chạm vào ngực anh và một làn sóng ham muốn như đang xé toạc cơ thể cô. Nhiệt độ tỏa ra từ cơ thể anh đầy ấm áp, cái khí nam tính như có quyền năng áp đảo. Và điều khiến cô xao động hơn chính là mùi hương của da thuộc và gỗ đàn hương xâm chiếm từng tế bào khướu giác của cô.

Cô muốn người đàn ông này.

Mình làm sao thế này ? Điên à ? Anh ta là một con ma cà rồng đó.

Đúng thế, nhưng lại là một con ma cà rồng rất rất ư là hấp dẫn.

Bên cạnh cô Kyrian cũng không sao thở. Tất cả các giác quan của anh đều có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô, của con người cô. Anh có thể nghe thấy nhịp tim rộn ràng của cô, có thể cảm thấy cổ họng cô khô rát, nhưng tệ nhất là, anh có thể nhắm nháp cái ham muốn của cô.

Tất cả những điều đó chỉ càng kích thích anh hơn mà thôi. Nhưng anh luôn tự nhắc nhở bản thân nguyên nhân khiến anh buộc mình có thói quen tránh xa phụ nữ, càng xa càng tốt.

Trời đánh thánh vật mày đi, Desiderius.

Càng lúc càng khó cho anh nhớ một điều là anh không thể có được cô. Khốn nạn nhất anh không biết phải làm thế nào để quên đi cái mùi tỏa ra từ cô. Cái cách cô di chuyển – như một vũ công chuyên nghiệp. Cả cơ thể cô uyển chuyển và mềm mại, chỉ cần nhìn cơ thể đó, anh dễ dàng tưởng tượng ra ngay cảnh cô ngồi bên trên anh và anh sẽ cho cô biết thế nào là hạnh phúc, điều mà anh chắc là không người đàn ông nào trên đời này có thể mang đến cho cô.

Thắt lưng của anh siết chặt đau nhói. Anh không thể nhớ nổi lần cuối cùng anh có cái cảm giác thế này với một người phụ nữ là khi nào. Anh phải dùng toàn bộ sức mạnh của ý chí để không hôn cô, hoặc vùi đầu vào vùng cổ của cô và chầm chậm hưởng thụ sự ngọt ngào ấm áp trong khi anh…

Bàn tay Kyrian khẽ động đậy trên vai cô khi anh nhận ra chỉ cần thấp thêm ba inches nữa là anh hoàn toàn có thể chạm vào ngực cô.

Chỉ ba inches mà thôi…

Đột nhiên âm thanh của máy bộ đàm vang lên phá tan sự im lặng ngự trị.

“Công nhân xây dựng,” cô bước đến gần một cửa sổ thì thầm.

Anh rít lên khi cô kéo anh ra vùng sáng mặt trời. Anh giật mạnh kéo cô quay trở lại vùng tối.

“Xin lỗi,” cô thì thầm. Cô đứng chắn ngang cửa sổ để ánh sáng không chiếu thẳng vào anh.

“Này,” Amanda ra hiệu cho một người đàn ông đứng cách họ vài bước chân đang chăm chú quan sát một chiếc máy kéo cũ.

Viên công nhân xây dựng nhìn cô vẻ nghi ngờ. Anh ta cau có bước đến chỗ cửa sổ nhìn vào bên trong. Khi trông thấy hai người bọn họ, đôi mắt anh mở to. “Hai người làm gì ở đây thế ? Chỗ này không phận sự miễn vào.”

“Chuyện dài lắm,” Amanda nói. “Ngắn gọn là chúng tôi bị người ta bỏ lại đây. Anh cho tôi mượn điện thoại được không ?”

Vẫn không giấu vẻ cáu kỉnh, anh ta đưa điện thoại cho cô qua vuông cửa sổ rộng mở.

Kẻ Săn Đêm lập tức chộp lấy điện thoại trong tay cô.

“Nè,” cô giật nó lại.

Giơ điện thoại ra xa khỏi tầm tay cô, anh bắt đầu bấm số.

“Chúng tôi đang ở đâu vậy ?” Kẻ săn đêm hỏi người công nhân trong khi anh ta đưa điện thoại lên tai.

“Nhà máy cũ của Olson.”

“Ở Slidell phải không ?”

Kẻ Săn Đêm nhận ra Amanda đang cau mày. Trước giờ cô chỉ sống ở New Orleans và cô không có chút xíu khái niệm nào về sự tồn tại của cái địa danh này.

“Đúng rồi,” người công nhân nói.

Kẻ săn đêm gật đầu.

“Nè,” anh nói với người đang trả lời máy. “Tôi đây. Tôi đang ở Nhà máy cũ của Olson ở Slidell. Cậu biết chỗ đó chứ ?”

Anh im lặng lắng nghe đầu bên kia trả lời.

Amanda quan sát anh thật kỹ. Thật ngạc nhiên là anh có thể nói chuyện mà không hề để lộ chiếc răng nanh nào cả. Anh ta ngụy trang khéo thật.

Và giờ cô lại bắt đầu tự hỏi tại làm sao mà một con ma cà rồng lại có thể có làn da rám nắng và ấm áp đến thế được ? Và làm sao mà anh ta lại có cả mạch và nhịp tim thế nhỉ ?

Chẳng phải ma cà rồng là phải trắng nhợt và lạnh lẽo sao ?

“Đúng rồi,” Kẻ săn đêm nói. “Đến đây đón tôi đi, nhanh lên nếu không mặt trời sẽ lên cao đó.”

Kẻ săn đêm gác máy và ném nó ra ngoài cửa sổ trả cho người công nhân.

“Nè,” cô nhoài người ra cửa sổ. “Tôi cần điện thoại nữa.”

“Cô định gọi cho ai ?”

“Không liên quan gì đến anh.”

Kẻ Săn Đêm giựt lấy cái điện thoại trong tay cô. “Chỉ cần chúng ta còn dính lấy nhau thì đó là việc của tôi.”

Cô nheo mắt nhìn anh trong khi nhanh tay giựt lại cái điện thoại. “Vậy thì cứ thử đi, tôi chỉ cần bước hai bước sang phải.”

Tia nhìn nóng bỏng từ đôi mắt của anh khiến cô rùng mình. “Đừng có mà đi gọi cho cô em gái của cô đó.”

Cái nhìn sôi sục trên gương mặt anh tỏ rõ cho cô hiểu nên cẩn thận cân nhắc vận may của mình nếu chọn đối đầu với anh. Cô trả lại điện thoại cho người công nhân và nói. “Cám ơn,”

Người công nhân giắt điện thoại vào trong thắt lưng và nhìn chằm chằm vào hai người bọ họ. “Hai người, mau ra khỏi đây đi. Chỗ - ”

Kẻ Săn Đêm giơ tay ra và đôi mắt của người đàn ông bỗng trở nên trống rỗng. “Trong khu nhà này không có ai hết. Giờ đi làm việc của anh đi.”

Người đàn ông bỏ đi, không nói thêm lời nào nữa cả.

Kiểm soát tâm trí sao ? Amanda nhìn trân trân kẻ săn đêm.

Tất nhiên là anh ta phải có khả năng điều khiển tâm trí của người khác rồi. Anh ta là một con ma cà rồng kia mà.

“Tốt nhất là đừng có mà dùng nó với tôi,” cô nói,

“Đừng lo, trí lực của cô quá mạnh, không bị nó ảnh hưởng gì đâu.”

“Vậy thì tốt.”

“Với tình trạng hiện tại của tôi thì chả có gì là tốt cả.”

Câu nói có vẻ chán chường nhưng trong mắt anh lại ánh lên một tia sáng, nó cho cô biết tình trạng hiện tại của anh cũng không hẳn là quá bi đát như lời anh nói.

Cô ngờ vực nhìn anh. Anh đứng dựa vào tường, vẻ thờ ơ, mắt khép hờ nhưng cô có cảm giác là anh biết rất rõ tất cả mọi chuyện đang xảy ra xung quanh, cả bên trong lẫn bên ngoài khu nhà.

“Sao anh lại làm một ma cà rồng ?” cô buộc miệng hỏi không kịp cân nhắc trước sao. “Có ai làm thế với anh chứ không phải là anh muốn thế, đúng không ?”

Anh mở mắt, nhướng mày. “Không ai có thể trở thành Kẻ săn đêm nếu không tự nguyện làm chuyện đó.”

“Vậy là anh tự nguyện…” cô ngân nga, chờ đợi một lời giải thích.

“Hy sinh một con người bé nhỏ lắm điều nếu cô ta cứ tiếp tục làm phiền tôi.”

Lẽ ra cô phải sợ hãi khi nghe những lời đó nhưng trong đầu cô lại vang lên tiếng nói của Desiderius – tiếng nói đó cho cô biết người đang đứng trước mặt cô sẽ không bao giờ làm hại con người đâu.

“Có đúng thế không ?”

Cô quét mắt nhìn thân hình rất tuyệt mỹ trước mặt thầm mong có thể biết được chân tướng sự việc.

Họ đứng đó, không nói lời nào. Cuối cùng Amanda cũng không chịu nổi sự im lặng đó.

Cô lên tiếng, cố phá tan sự im lặng đáng sợ đang phủ lên cả hai. “Vậy thì, anh nghĩ chúng ta còn phải đợi bao lâu nữa ?”

“Tôi không biết.”

“Anh đã gọi ai vậy ?” cô thử hỏi lần nữa.

“Không ai cả.”

Amanda hít một hơi, cố không nhào đến mà siết chết anh ta. “Anh không thích trả lời các câu hỏi, có đúng không ?”

“Nói thật chứ ? Tôi không thích nói chuyện. Cứ đứng im lặng ở đây là tốt nhất.”

“Còn bố mẹ thì sao ?”

“Có.”

Cô thổi thổi mấy lọn tóc đang rớt xuống mặt. “Chà, tôi đang bắt đầu thấy chán rồi đây. Nếu còn phải đứng đây đợi người đến đón anh thì tốt nhất nên kiếm chuyện gì đó giết thời gian đi thôi.”

Cái nhìn của anh chạy dần từ môi cô, xuống đến ngực và tiếp theo là phần hông. Anh vội nhắm mắt lại nhưng cô vẫn nhận ra tia nhìn hau háu của anh dán vào nơi sâu kín nhất trên cơ thể mình. Cô có thể cảm nhận được ánh nhìn đó, nóng bỏng và đầy ham muốn.

“Tôi nghĩ ra được một cách để giết thời gian…”

Cô mở to mắt. “Không phải anh định cắn tôi đó chứ ?”

Anh mỉm cười đầy quái quỉ. “Tôi không muốn cắn cô đâu, agapee – menee. Tôi chỉ muốn nhấm nháp từng phân trên cái cơ thể đó, nhất là vùng ngực.“

Cô lao đến dùng tay chặn ngang môi anh, chận lại những lời còn chưa kịp tuôn ra. Đôi môi mềm mại tương phản với những sợi râu cứng cáp khiến cô kinh ngạc. Sự đụng chạm giữa da của cô và phần tiếp xúc bên dưới như một luồng điện chạy dọc suốt cánh tay. Cô khó nhọc nuốt nước miếng, vội hạ tay xuống. “Tôi không nghĩ là ma cà rồng cũng có thể làm tình được.”

Anh nhướng mày trêu chọc. “Vậy sao chúng ta không thử xem có được hay không ?”

Amanda biết cô nên cảm thấy bị xúc phạm. Cô nên cảm thấy giận dữ. Cô nên có một phản ứng nào khác hơn là việc nhũn ra vì mấy lời nói đó.

Nhưng cái ý tưởng đó thực sự đầy mê hoặc nhất là khi cô nhìn vào cái cơ thể săn chắc hoàn hảo trước mặt.

Kyrian có thể cảm thấy sự bối rối của cô. Cô đang phân vân về lời đề nghị đó. Vùng nhạy cảm trên cơ thể anh như có lửa đốt, anh chắc đã bật cười to nếu như ngay cả bản thân của anh cũng không đang phân vân, liệu rằng cảm giác của anh với cô như một trò chơi hay cô đang chiếm giữ một vị trí nào đó trong lòng anh.

Dù sao đi nữa, anh cũng nhận ra rằng đôi môi hé mở kia có sức cám dỗ anh mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì trước đây.

Anh không hẳn là hoàn toàn kinh ngạc với sự đáp trả của cơ thể mình trước cô. Cô chính là loại phụ nữ luôn kích thích anh. Thông minh. Dũng cảm.

Anh nhìn vào bức tường sau lưng cô và tưởng tượng mọi chuyện sẽ thế nào nếu anh ép chặt cô vào bức tường đó trong khi cô không ngừng chống cự đầy giận dữ và táo bạo. Anh thề là thậm chí anh còn có thể cảm thấy cảm giác anh đang ở bên trong cô. Anh có thể nghe thấy tiếng cô rên rỉ bên tai anh…

Kyrian lắc đầu cố xua tan những hình ảnh Những lúc như thế này anh ghét cái khả năng đọc được suy nghĩ của người khác. Đúng vậy, đây chắc chắn là những gì mà anh đọc được.

Anh liếm đôi môi khô khốc, nhớ lại, đã từng có lúc anh không ngần ngại mà bế thốc một người phụ nữ như cô lên giường với mình. Đó là lúc anh có thể tự do lột bỏ hoàn toàn bộ quần áo trên người cô, hôn lên từng phân vuông trên cái cơ thể trần truồng cho đến khi cô trở nên điên dại trong niềm đam mê hoan lạc. Anh sẽ mơn man cơ thể cô cho đến khi cô lên đến cực đỉnh và chỉ còn biết phủ phục van xin anh tiếp tục.

Kyrian nghiến chặt răng khi cảm nhận dòng máu nóng rạo rực trong cơ thể. Anh ước gì có thể trở lại những tháng ngày đó. Nhưng đó đã là ký ức xa xưa lắm. Không cần biết anh muốn cô đến thế nào, cô vẫn không thuộc về anh.

Anh sẽ không bao giờ có thể cảm nhận được cái cơ thể đó.

Sẽ không bao giờ. Thời gian. Đó là lý do mà anh đã không hỏi tên cô hoặc đưa tên anh cho cô. Anh sẽ không cần dùng tới nó. Cô chẳng qua cũng chỉ là một trong vô số những con người vô danh mà anh đã từng thề sẽ bảo vệ. Chỉ có thế, không hơn không kém. Giữa bọn họ chỉ có thế mà thôi.

Anh là Kẻ Săn Đêm, còn cô là một con người. Không thể nào có được sự hòa hợp giữa họ.

Kyrian ngước đầu lên khi anh nghe thấy âm thanh yếu ớt của tiếng còi hiệu. Anh thầm cảm ơn Tate đã canh thời gian thật chính xác.

Amanda nhìn ra cửa sổ khi cô nghe thấy tiếng còi xe cứu thương. Quái lạ, nó dừng ngay trước cửa nhà máy.

Dừng lại một lúc, hai cánh cửa nhà máy mở toang và chiếc xe lao vào trong.

“Xe đến đón anh sao?” cô hỏi.

Kẻ Săn Đêm gật đầu.

Khi chiếc xe cứu thương đã vào sâu bên trong nhà máy, tránh xa ánh nắng mặt trời, một người đàn ông cao lớn, người Mỹ gốc Phi nhảy ra khỏi xe tiến đến chỗ bọn họ. Nhìn thấy gương mặt của Kẻ Săn Đêm anh thì thầm. “Chúa, nhìn anh ghê quá. Tôi có nên hỏi chuyện cái còng này là sao không ?”

Kẻ Săn Đêm kéo cô về phía người lái xe. “Không, trừ khi cậu muốn chết.”

“Hiểu rồi,” người lái xe nói nhẫn nhịn. “Nhận tin, nhưng còn một vấn đề. Cậu không thể nằm trong túi đựng tử thi mà đeo cái thứ đó. Người ta chắc chắn sẽ để ý đó.”

“Tôi đã nghĩ đến chuyện này rồi,” Kẻ Săn Đêm nói. “Nếu có ai hỏi, cứ nói là tôi bị lên cơn nhồi máu cơ tim trong khi đang làm tình với cô ấy.”

Amanda lạnh người, cô nhớ lại những lời Selena đã nói với cô hôm trước. “Anh đang nói gì thế ?”

Kẻ săn đêm đưa mắt nhìn cô, chỉ thế thôi nhưng cô thừa hiểu anh ta đang thích thú tận hưởng cái cảm giác thừa sống thiếu chết của cô, “Và cô ấy không thể tìm được chìa khóa,”

Tate cười phá lên.

“Tôi không nghĩ thế đâu,” Amanda nóng nảy đáp.

Kẻ Săn Đêm mỉm cười nhìn cô quỷ quyệt. Cái nhìn đó như hun đốt toàn thân cô và nó khiến cô rạo rực. “Lạc quan mà nói thì sau vụ này bọn đàn ông sẽ rồng rắn xếp hàng để được hẹn hò với cô.”

“Buồn cười nhỉ.”

Kẻ Săn Đêm nhún vai. “Đó là cách duy nhất để ra khỏi đây.”

“Chỉ là với anh thôi,” cô nói. “Tôi có thể tự mình bước ra khỏi chỗ này, còn anh thì chỉ còn là tro bụi.”

Anh nháy mắt khiêu khích. “Vậy thì thử xem.”

Cô lập tức thực hiện và nhanh chóng học được một điều, những con ma cà rồng cao lớn, nguy hiểm không thể bị xê dịch một tí nào trừ khi họ muốn.

“Được rồi,” Amanda nói, xoa xoa nơi cổ tay đau buốt vì bị chiếc còng nghiến chặt. “Chúng ta nên vào xe cứu thương trước đã.”

Kẻ Săn Đêm đi trước.

Khi leo lên đường thùng sau của chiếc xe cứu thương, Kẻ Săn Đêm dễ dàng nhấc bổng cô lên trong sự ngỡ ngàng của cô gái trẻ. Cô dịch sang bên trái, cố tránh xa anh nhưng anh quá cao, gần như là gấp đôi cô. Anh nằm xuống cáng, bên trong chiếc túi đựng tử thi màu đen.

Không nói một lời, Tate kéo khóa cái túi lại.

“Hai người thường làm thế này sao ?” Cô hỏi.

Tate mỉm cười thân thiện. “Cũng không ít”

Amanda cau mày trong khi Tate chỉnh lại cái túi để tay cô vẫn nằm bên ngoài trong khi tay của Kẻ Săn Đêm được giữ kín bên trong túi. Cô cảm thấy thật kỳ lạ khi Tate lại tích cực giúp đỡ một con ma cà rồng như thế.

 
Loading...

Đọc Tiếp Chương 03 (Phần 2)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Night pleasure (18+) Chương 03 (Phần 1)