Duncan đã có gắng với một nỗ lực hết mức để giữ cho cuộc nói chuyện ở phòng khách được vui vẻ sau khi Elizabeth và Ian đi khỏi, nhưng thậm chí như vậy thì kinh nghiệu suốt đời của ông trong việc đối nhân sử thế với những trường hợp khó khăn như thế cũng chẳng giúp gì nhiều cho ông - bởi vì trong phòng mọi người ở những cảm xúc khốn khổ khác nhau. Qúy bà Alexandra rõ ràng là rất lo lắng và căng thẳng hồi hộp; ông chú đáng ghét của Elizabeth thì lạnh lùng và giận dữ; Bà Công tước già và Cô Throckmorton-Jones có dấu hiệu rõ ràng là thích thú thưởng thức sự khó khăn của Ian chắn chắn sẽ gặp phải đối với cuộc đính hôn bất thường này.

Thở ra nhẹ nhõm, Duncan kết thúc bài diễn thuyết của ông về khả năng sớm có tuyết và nhìn lên khi Elizabeth và Ian đi vào phòng. Ông càng nhẹ nhõm hơn khi bắt gặp ánh mắt của Ian và nhìn thấy sự dịu dành trong đó và cả sự thích thú hài hước.

“Elizabeth và tôi đã đi đến một thoả thuận,” Ian nói không thèm mào đầu. “Cô ấy cho là và điều đó là hoàn toàn đúng đắn, rằng bản thân cô ấy phải có quyền lợi trong hôn nhân. Bởi vậy, cô ấy sẵn sàng ah và các điều khoản cô ấy muốn thêm một số điều khoản vào thoả thuận đính hôn. Duncan, nếu chú sẵn lòng xin chú viết ra những điều cô ấy quy định?”

Trán Duncan nhăn lại, nhưng rồi ông nhanh chóng đứng dậy và đi về phía bàn.

Ian quay về phía chú nàng, giọng nói của chàng có chút cay độc. “Ông có mang theo một bản phụ của hợp đồng đính hôn theo ông không?”

“Chắc chắn rồi,” Julius nói, khuôn mặt của ông ta đỏ lên vì giận dữ. “Ta có mang theo nó, nhưng anh không thể thay dù một chữ trong đó được và ta sẽ không đưa lại dù chỉ một xu.” Quay lại phía Elizabeth, ông ta nói tiếp, “Anh ta đã trả cả một khoản lớn cho mày, mày chỉ là một con bé hư đốn kiêu ngạo.”

Giọng nói điên cuồn của Ian vỡ ra. “Biến đi!”. “Biến đi?” Julius lập lại một cách hung hăng, “Ta là chủ của ngôi nhà này. Mày không mua nó khi mày mua con bé kia.”

Không nhìn Elizabeth, Ian hỏi nàng, “Em có muốn nó không?”

Mặc dù Julius chưa nhận ra mức độ sự giận dữ của Ian, Elizabeth đã nhận ra sự giận dữ cuồng nộ trên mỗi thớ thịt trên cơ thể vạm vỡ của chàng, và nàng lạnh cả xương sống. “Muốn muốm cái gì cơ ạ?”

“Ngôi nhà này!” Elizabeth không hiểu ý chàng muốn nàng nói gì và với tâm trạng hiện tại của chàng, nàng thậm chí sợ cả việc nói sai một từ nhỏ.

Giọng của Lucinda cất lên nói với tất cả mọi người nhưng mắt cô tập trung vào Ian với vẻ thách thức bình tĩnh. “Có,” cô ta nói. “Có cô ấy muốn nó.”

Ian chấp nhận lời nói đó như đó là lời nói của Elizabeth, chàng ném cái nhìn lạnh lùng về phía Julius. “Hãy đến gặp ngân hàng của tôi vào sáng mai,” giọng chàng đầy sát khí. “Bây giờ cút khỏi đây.”

Muộn màng, Julius dường như nhận ra rằng cuộc sống của ông ta đã thật sự lâm vào cảnh nguy hiểm, và ông ta liền lấy mũ và bắt đầu đi về phía cửa. “Nó sẽ không rẻ đâu.”

Chậm dãi và có chủ đích đe doạ, Ian quay lại và nhìn ông ta, và bất kể thứ gì Julius nhìn thấy trong đôi mắt như kim loại của chàng cũng làm cho ông ta đi mà không bàn cãi gì thêm về giá cả.

“Tôi nghĩ là,” Elizabeth run run nói, khi cửa trước đóng sầm lại sau lưng ông ta, “Chúng ta cần một chút đồ uống.”

“Một ý rất hay, cháu yêu,” vị mục sư nói. Bentner xuất hiện khi Elizabeth yêu cầu và sau khi nhìn chừng chừng vào Ian, ông ta quay về phía nàng với vẻ thương cảm, rồi ông ta quay ra đi lấy một khay đồ ăn và thức uống.”

“Vậy, bây giờ,” Duncan nói, xoa xoa bàn tay với vẻ hài lòng, “Tôi tin là tôi nên viết một à một số điều khoản mới vào thoả thuận đính hôn.”

Sau đó vài phút Elizabeth yêu cầu một sự nhượng quyền, Ian chấp nhận và Duncan viết, Bà Công tước thừa kế và Lucinda lắng nghe với vẻ hân hoan hài lòng không thèm che dấu. Trong toàn bộ thời gian Ian chăng làm gì cả chỉ khăng khăng cứng đầu cứng cổ vì một điều kiện. Chàng quy định rằng không có một sự tự do nào của Elizabeth được phép làm giấy lên bất cứ tin đồn nào là nàng đang cắm sừng chàng.

Bà Công tước và Cô Throckmorton-Jones lên khi nhìn thấy những từ đó được đề cập trước mặt họ, nhưng Elizabeth bằng lòng bằng và nói với Duncan, “Cháu đồng ý. Chú có thể viết điều đó vào.” Ian cười toe toét với nàng, và Elizabeth bẽn lẽn cười với chàng. Cắm sừng, kiến thức tốt nhất mà Elizabeth biết đó là một nỗi ô nhục cho hạnh kiểm khi mà một quý bà bị bắt ở trong phòng ngủ với một người đàn ông khác không phải chồng mình. Nàng thu được những thông tin không đầy đủ đó từ Lucinda, người không may là thực sự tin vào điều đó.

“Có còn gì nữa không,” Duncan hỏi, và khi Elizabeth lắc đầu, Bà công tước già liền lên tiếng. “Quả thực là ta thấy không nên viết điều đó ra.” Quay lại phía Ian, bà nói một cách gay gắt, “nếu anh có bất kỳ ý nghĩ nào về việc thông báo tin đính hôn này vào ngày mai, thì anh nên bỏ ngay cái tư tưởng ấy đi.”

Ian ngay lập tức chỉ muốn đá ngay bà già này ra khỏi cửa, nhưng rồi chàng nhận ra rằng những gì mà bà nói đáng thương thay lại là sự thật. “Tối hôm qua anh đã dàn xếp những rắc rối bằng cách tạo ra một cái có vẻ như chỉ là một chút ve vãn giữa hai người hai năm trước. Nếu anh muốn bỏ qua các nghi thức tán tỉnh thích đáng, cái mà Elizabeth chắc chắn rất mong muốn, khi đó sẽ chẳng còn ai tin vào cái việc anh đã nói.”

“Vậy bà muốn như thế nào?” Ian yêu cầu ngắn gọn. “Một tháng,” bà nói không ngập ngừng. “Một tháng đến thăm sự sản của cô ấy, hộ tống cô ấy đến các buổi họp mặt, và vân vân.”

“Hai tuần,” chàng phản đối với vẻ căng thẳng, nóng vội. “Thôi được,” bà tức tối nhượng bộ, “rồi sau đó anh có thể thông báo cuộc đính hôn của hai người và rồi sau đó 2 tháng đám cưới.”

“Hai tuần,” Ian kiên quyết nói, với lấy tách trà mà người quản gia vừa đặt trước mặt chàng.

“Như ý anh muốn vậy” bà Công tước thừa kế nói. Rồi hai việc xảy ra cùng một lúc: Lucinda Throckmorton phát ra một tiếng khụt khịt mà sau đó Ian nhận ra đó là một tiếng cười, và Elizabeth giật lấy tách trà ngay trên tay Ian. “Có có một vài vết bẩn trên đó.” Nàng giải thích với vẻ lo lắng, đưa cốc rượu cho Bentner với một cái lắc đầu gay gắt. Ian với lấy chiếc bánh sandwich trên đĩa. Elizabeth quan sát thấy có vẻ hài lòng hiện ra trên khuôn mặt Bentner, và liền giật lấy nó đi. “Có có vẻ như có một con sâu ở đó,” nàng giải thích với Ian.

“Anh có thấy gì đâu,” Ian nói, chàng nhận thấy vẻ lúng túng trên khuôn mặt vị hôn thê của mình. Cảm thấy đói và khát, chàng liền với lấy ly rượu mà người quản gia đặt trước mặt chàng, rồi chàng nhận ra vẻ căng thẳng hiện ra trên mặt nàng và liền đưa ly rượu cho nàng.

“Cám ơn.” nàng nói với một tiếng thở dài. Cánh tay của Bentner nhào xuống lấy ly rượu trên tay này. “Một con sâu khác,” ông ta nói.

“Bentner” Elizabeth hét lên tức giận, nhưng giọng của nàng chìm nghỉm bởi một tràng cười phát ra từ phía Alexandra Townsende, người đang rũ rượi trên ghế vì cười.

Ian chỉ có thể rút ra được một kết luận duy nhất có thể: Tất cả bọn họ đều trải qua một loạt sự cẳng thẳng quá mức dẫn đến quá nhiều stress.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 24

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Như Cõi Thiên Đường Chương 23