Bữa sáng của Elizabeth làm thoả cơn đói của Ian; nhưng sự thật thì ý tưởng tiếp tục một bữa tối nữa làm cho dạ dày của chàng cồn cào khi chàng đi về phía chuồng ngựa để xem xét thương tích của con Mayhem.

Chàng đi được nửa đường khi chàng nhìn thấy nàng ở bên trái, đang ngồi trên sườn đồi ở giữa những cây hoa chuông, cánh tay của nàng vòng quanh đầu gối, trán tựa trên đó vẻ nghỉ ngơi. Với mái tóc óng ánh sáng rực như mặt trời, nàng trông giống một bức tranh thể hiện sự thất vọng đau đớn đến xé lòng. Chàng quay đi định để cho nàng yên tĩnh; rồi với một tiếng thở dài bực dọc chàng thay đổi ý kiến và bắt đầu đi xuống đồi hướng về phía nàng.

Được một vài mét chàng nhận thấy vai của nàng rung lên nức nở và chàng cau mày ngạc nhiên. Rõ ràng là không liên quan đến bữa ăn vừa rồi, nên chàng nói vẻ thích thú chêu trọc. “Tôi ca ngợi sự nhanh nhẹn của cô ngày hôm qua khi cô định bắn tôi.”

Elizabeth giật mình vì giọng nói của chàng. Vội vàng cúi đầu xuống, quay sang bên trái để dấu những giọt nước mắt. “Anh muốn điều gì?”

“Món tráng miệng?” Ian đề nghị vẻ hài hước, ngẩng đầu về phía trước, cố gắng nhìn thấy mặt nàng. Chàng nghĩ mình nhìn thấy một nụ cười buồn rầu nở trên môi nàng và chàng nói thêm, “Tôi nghĩ chúng ta nên chét một ít kem lên bánh quy. Sau đấy sau đấy chúng ta chét thêm một ít trứng và rồi chúng ta có thể dùng nó để đắp lên nóc nhà bị thủng.”

Một nụ cười nhẹ thoát ra từ nàng và nàng thở một hơi dài run run nhưng vẫn chốn không nhìn chàng khi nàng nói, “Tôi rất ngạc nhiên vì anh đã rất lịch sự nhã nhặn vì điều đó.”

“Chẳng không ngoan khi khóc vì một miếng thịt bị cháy cả.”

“Tôi không khóc vì điều đó,” nàng nói, cảm thấy ngượng ngùng và bối rối. Một chiếc khăn tay màu trắng tinh xuất hiện trước mặt nàng và Elizabeth nhận lấy, chấm nhẹ những giọt nước mắt trên mặt.

“Vậy tại sao cô khóc.”

Nàng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm về phía trước, đôi mắt của nàng chăm chú nhìn những ngọn đồi đầy hoa chuông và cây táo gai, ghì chặt chiếc khăn tay nàng nói, “Tôi khóc vì sự vô tích sự của mình và vì việc tôi không có khả năng kiểm soát cuộc đời mình.” Nàng thừa nhận.

Từ vô tích sự làm Ian giật mình và trong đầu chàng loé lên hình ảnh một kẻ ve vãn vô tích sự mà chàng gắn cho nàng hoá ra nàng có cách dùng từ ngữ thật thật là giỏi khác thường. Nàng quay sang nhìn chàng và Ian chìm trong đôi mắt màu xanh ngọc tuyệt đẹp đang ngân ngấn nước mắt. Với những giọt nước mắt đang còn vương trên làn mi dài cong vút của mình, mái tóc dài buộc nhẹ ở đằng sau trông thật tươi mát và toàn bộ bầu ngực đang phập phồng dưới làn áo, nàng trông như một bức tranh điển hình cho sự trong trắng quyến rũ và kích thích không thể tưởng tượng được. Ian giật mình tránh nhìn vào ngực nàng và đột ngột nói, “Tôi đang đi bổ vài khúc củi vì chúng ta cần nó cho tối nay. Sau đó tôi sẽ đi câu vài con cá cho bữa tối. Tôi tin là cô sẽ tìm thấy cách để khuây khoả bản thân trong khi chờ đợi.

Giật mình bởi sự cộc cằn đột ngột của chàng, Elizabeth gật đầu và đứng lên, lờ mờ nhận ra là chàng đã không đưa tay ra giúp đỡ nàng. Chàng đã đi xa và rồi chợt quay lại nói thêm, “đừng cố gắng lau dọn căn nhà. Jake sẽ trở về vào buổi tối với một vài người phụ nữ để làm điều đó.”

Sau khi chàng đi khỏi, Elizabeth chậm dãi bước về phía ngôi nhà, cố gắng tìm kiếm điều gì đó để làm để có thể hướng tâm trí của mình tránh khỏi suy nghĩ về tình trạng khó khăn của mình. Cuối cùng nàng quyết định ít nhất nàng cũng có thể lau dọn tình trạng lộn xộn khi nàng nấu ăn, nàng bắt tay vào làm. Khi nàng cạo trứng đóng lại trong chảo nàng nghe thấy những âm thanh của tiếng bổ củi. Gạt những sợi tóc loà xoà trước trán, nàng liếc nhìn ra phía cửa sổ và rồi nàng giật mình, đỏ mặt xấu hổ. Không có áo Ian đang ở trần, cái lưng màu đồng của chàng cuồn cuộn những bắp thịt, eo nhỏ thon, cánh tay và vai gợn lên những múi thịt rắn chắc khi chàng vung chiếc rìu lên một cách mạnh mẽ. Elizabeth chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông ở trần trước đây, cũng như bao giờ thấy một người đàn ông ở trần cường tráng như vậy. Nàng sốc và như bị thôi miên rồi thất kinh vì nhìn chàng chằm chằm. Giật phắt mình rời mặt khỏi cửa sổ, rồi thất bại trong việc kiềm chế nàng lại len lén nhìn ra phía chàng. Nàng lấy làm ngạc nhiên vì chàng xẻ gỗ một cách thành thạo và khéo léo. Chàng trông thật giống như khi ở bữa tiệc của Charise, khi đó chàng trông thật thoải mái với bộ đồ buổi tối được cắt may khéo léo nàng đã sai khi cho rằng chàng đi bên rìa xã hội thượng lưu và kiếm sống bằng nghề cờ bạc. Khi đó chàng trông thật thoải mái như ở đây tại nhà chàng ở một nơi thiên nhiên hoang dã của Scoltland. Có điều còn hơn thế nữa ở đây cơ thể khoẻ mạnh của chàng thô ráp nhưng đầy sức sống và tính cách của chàng thật hoàn toàn phù hợp với vùng đất hoang dã chưa thuần hoá này.

Trong giây lát nàng chợt nhớ lại những điều mà nàng đã cố quên đi. Nàng nhớ lại cái cách mà chàng nhảy với nàng, những chuyển động duyên dáng không cần cố gắng của chàng. Rõ ràng là chàng có khả năng thuộc về bất cứ nơi đâu mà chàng muốn thuộc về. Một số lý do mà nàng nhận ra là đáng lo ngại vì rằng chàng trông thật là tuyệt vời đáng khâm phục và rằng điều đó thình lình làm cho nàng nghi ngờ những phán xét của nàng về chàng trước đây có đúng không. Lần đầu tiên từ cái tuần lễ bất hạnh đó Elizabeth cho phép bản thân mình kiểm tra lại những gì đã xảy ra giữa nàng và Ian Thornton không phải là những sự kiện mà là những nguyên nhân sâu xa trong đó. Cho đến tận bây giờ, chỉ có một cách để nàng chịu đựng được những ô nhục xảy ra tiếp sau đó là việc dứt khoát đổ lỗi cho Ian về điều đó.

Bây giờ, khi đối mặt với chàng một lần nữa khi nàng đã già dặn và chín chắn hơn, nàng không thể nhìn mọi việc như trước đây được nữa. không phải là do sự cộc cằn của chàng làm cho nàng không hoàn toàn nghĩ chàng có lỗi như trước đây nữa. Mà còn rất nhiều lý do. Nàng chậm chạp rửa những cái đĩa và soi lại bản thân mình nàng thật ngu ngốc và cuồng dại và có lỗi một phần khi nàng để chàng phá bỏ những luật lệ.

Xem xét lại vấn đề một cách khách quan, Elizabeth suy nghĩ về những hành động của nàng và tội lỗi của nàng hai năm trước. Và nàng nghĩ đến phòng đánh bài nàng thật ngu ngốc khi dùng những từ ngữ thiếu thận trọng khi muốn bảo vệ chàng. ở tuổi mười bảy, có lẽ nàng đã quá khiếp sợ khi nghĩ đến cuộc gặp gỡ với chàng ở ngôi nhà gỗ, rồi chỉ vì quá khiếp sợ mà nàng đã để lộ cảm giác cho chàng nhận ra và rồi chàng khống chế nàng đôi mắt của chàng giọng nói của chàng những sự va chạm của chàng.

Khi nàng sợ hãi chàng một cách đúng đắn thì nàng đã không còn có thể kiểm soát được bản thân mình nữa rồi, nàng đã ném bay đi tương lai của Robert của Havenhurst. Nàng cay đắng nghĩ thầm. Tuy nhiên, mọi việc còn chưa thật sự tồi tệ nếu nàng trải qua thêm một ngày nữa với Ian, hoặc là chỉ thêm vài giờ một mình với Ian nữa thôi thì nàng có thể quăng hết tất cả sự thận trọng và lý trí đi theo gió và cưới chàng. Có lẽ việc Robert đến sớm lại là hợp lý.

Không, Elizabeth tự trách bản thân mình, nàng sẽ không bao giờ thực sự đặt mình vào nguy hiểm để cưới chàng. Mặc dù hai năm trước chàng đã nói là muốn cưới nàng, nhưng đó là một đám cưới mà chàng không có ý định, như chàng đã thú nhận với Robert sau đó.

Và rồi khi những ký ức bắt đầu làm nàng giận dữ, nàng nhớ lại lời cảnh báo của Lucinda trước khi nàng có lễ ra mắt lần đầu. Lucinda đã nhấn mạnh rằng một cô gái phải bằng tất cả hành động của mình làm cho các qúy ông hiểu rằng khi có sự hiện diện của cô ta thì anh ta được trông mong là hành động như một qúy ông thực thụ. Rõ ràng, Lucinda đã nhận ra rằng mặc dù Elizabeth sẽ gặp gỡ những quý ông thực sự thì hành động của họ đôi khi sẽ không lịch sự.

Thừa nhận là Lucinda đã đúng, Elizabeth bắt đầu cho rằng nàng thật sự đã không thận trọng. Lần gặp gỡ đầu tiên của họ, nàng không nghi ngờ gì nữa đã không tạo cho Ian ấn tượng là nàng là một qúy cô trẻ đáng kính và nghiêm túc khi đề nghị chàng nhảy với nàng.

Khi kết luận như vậy nàng bắt đầu tự hỏi chắc là Ian đã nghĩ là nàng là một người thạo đời và cho phép bản thân mình đùa dỡn với nàng. Nếu nàng không ngoan hơn, và thực sự thạo đời thì nàng chắc chắn có thể nhận ra điều đó. Bây giờ, với việc hiểu ra muộn màng, nàng nhận ra rằng mặc dù Ian không được xã hội chấp nhận với hàng tấn các của tán tỉnh lăng nhăng, chàng trên thực tế không tệ hơn họ. Nàng đã thấy rất nhiều người phụ nữ đã kết hôn đi ve vãn trong các lễ hội, nàng thậm chí còn tình cờ nhìn thấy một hoặc hai nụ hôn áp đặt mà sau đó những người đàn ông chỉ nhận một cái đánh nhẹ huề và sự cảnh cáo giả vờ. Nàng mỉm cười khi nhận ra rằng thay vì một cú đánh nhẹ vào cánh tay vì cướp hôn của mình Ian Thornton nhận được một phát súng; nàng mỉm cười không phải vì hài lòng một cách ác độc mà là vì mỉa mai vì điều đó. Nàng nhận ra là nàng thực sự có một phần lỗi nhận thức được điều đó không hiểu sao không làm nàng thấy khá hơn hoặc tồi tệ hơn mà chỉ làm nàng thấy nhức nhối đau buốt ở trong lòng.

Elizabeth lấy chiếc khăn, đứng thần người ra tự hỏi sẽ ra sao nếu nàng xin lỗi. Rồi chậm chạp lau những chiếc đĩa nàng suy nghĩ nhưng rồi vẫn không quyết định được gì.

Khi mọi thứ đã được lau sạch sẽ nàng liền đi thơ thẩn trong nhà nhìn ngắm các thứ tìm kiếm một cái gì đó để làm để quên đi những suy nghĩ trong óc. Nàng đi lên lầu, ngồi xuống bàn định viết một cái gì đó cho Alex, nhưng sau vài phút nàng quá bồn chồn để có thể tiếp tục. Ngoài trời thật đẹp và căn cứ vào không khí im lặng nàng biết rằng Ian đã kết thúc việc bổ củi. Bỏ bút lông xuống, nàng đi ra ngoài thơ thẩn đi về phía chuồng ngựa và cuối cùng quyết định bắt tay vào việc biến khoảng đất nhỏ đằng sau với những bông hoa đang sống chật vật giữa đám cỏ dại thành một vườn hoa. Nàng quay lại nhà và tìm thấy một đôi găng tay đàn ông cũ và một cái khăn để quỳ lên đó nàng ra ngoài.

Với vẻ quyết tâm Elizabeth nhổ mạnh những cây dại. Đến lúc mặt trời bắt đầu tắt nắng thì Elizabeth đã dọn sạch những cây cỏ dại và đã vun xong những cây hoa chuông, chuyển chúng trồng lại thật ngăn nắp thành những hàng nhỏ, hứa hẹn sẽ ra những bông hoa tuyệt đẹp trong tương lai.

Trong lúc làm việc đôi khi nàng dừng lại với cái xẻng nhỏ trong tay nhìn xuống thung lũng phía dưới nơi mà chàng đang câu cá đôi khi nàng nhìn thấy chàng buông cần câu khi thì giật mạnh, khi thì chàng đứng đó nhìn chằm chằm vào những vách đá.

Vào chiều muộn, khi nàng đứng nhìn ngắm thành quả của mình. Bên cạnh nàng là một đống phân bón nàng chế ra từ đám lá mủm và những bã cà phê sáng nay. “Bây giờ thì,” nàng nói với những bông hoa với giọng khích lệ, “Các bạn sẽ có thức ăn và không khí trong lành. Các bạn sẽ hạnh phúc và sẽ rất xinh đẹp không lâu nữa đâu.”

“Cô đang nói chuyện với những bông hoa à?” Ian hỏi phía sau nàng. Elizabeth giật mình và quay lại với một nụ cười ngượng ngùng. “Chúng rất thích khi tôi nói chuyện với chúng.” Nghe có vẻ kỳ quặc nên nàng thêm vào, “những người làm vườn của chúng ta thường làm vậy.” Quay lại phía vườn hoa, nàng xúc những mảng phân cuối cùng vun vào một khóm hoa, rồi nàng đứng lên và phủi mạnh tay.

Nàng chợt nhận ra là nàng hơi kỳ quặc khi mà nàng chỉ là một người khách mà lại đi chăm sóc vườn của chàng như một người hầu. “Tôi hy vọng là anh không phiền,” nàng nói, hất đầu về phía vườn, “nhưng những bông hoa không thể thở khi có quá nhiều cây cỏ dại chung quanh nó. Chúng thét lên đòi có khoảng không và thức ăn.”

Một vẻ mặt không thể tả được lướt qua gương mặt chàng. “Cô nghe thấy chúng ư?”

“Tất nhiên là không rồi,” Elizabeth nói cố nén cười. “Nhưng tôi chỉ nghĩ là chúng cần điều đó, tôi đã mạn phép cho chúng một bữa ăn thôi. Năm nay thì điều đó sẽ không giúp cho chúng nhiều nhưng năm sau thì chúng sẽ rất hạnh phúc.”

Nàng chợt nhận ra chàng ném về phía những bông hoa cái nhìn lo lắng khi nàng nói đến việc cho chúng một bữa ăn. “Anh không cần nhìn như thể anh nghĩ rằng chúng sẽ đổ sập dưới chân tôi,” nàng cười nhắc nhở, “Chúng sẽ tốt hơn đấy, tôi là một người làm vườn khá hơn là một đầu bếp.”

Ian lại ném về phía những khóm hoa một cái nhìn rồi quay lại nhìn nàng với một nét mặt trầm ngâm kỳ quặc. “Tôi nghĩ tôi nên vào trong và rửa tay một chút.” nàng đi mà không ngoái lại và vì vậy mà nàng không thể nhìn thấy Ian Thornton quay hẳn người lại quan sát nàng.

Ngừng việc đổ đầy bình nước nóng mà nàng đã đun trên bếp, nàng mang bình lên lầu, rồi làm bốn chuyến đi nữa cho đến khi nàng đủ nước nóng để tắm và gội đầu. Chuyến đi ngày hôm và công việc ngày hôm nay trong vườn đã làm nàng đầy bụi.

Một giờ sau, mái tóc của nàng vẫn còn ẩm, nàng mặc một chiếc váy màu hồng đào với những cái tay ngắn. Ngồi trên giường, nàng chậm rãi lau tóc, và nghĩ với vẻ thích thú những bộ váy áo không phù hợp mà nàng mang theo đến đây. Khi tóc nàng đã tạm khô nàng liền đến trước gương, buộc tóc ra sau gáy, rồi búi nhẹ cẩu thả mà nàng biết có thể bung ra bất cứ lúc nào nhưng nàng nhún vai không quan tâm bây giờ tâm trạng nàng đang rất tốt nàng hy vọng mọi việc từ bây giờ trở đi sẽ đi rất đúng đường.

Ian đang đi về phía cửa với một tấm khăn trải bàn trên tay khi Elizabeth xuống lầu. “Không biết chắc là khi nào họ về,” chàng nói, “Tôi nghĩ chúng ta nên ăn cái gì đó. Chúng ta còn bánh mì và bơ.”

Chàng đã thay một chiếc áo sơ mi màu trắng và một chiếc quần màu nâu vàng và khi nàng đi sau chàng ra ngoài nàng nhìn thấy mái tóc đen của chàng vẫn đang còn hơn ẩm sau gáy.

Bên ngoài, chàng trải tấm khăn lên cỏ và nàng ngồi xuống một bên, nhìn xuống phía dưới đồi. “Anh có đoán là bây giờ là mấy giờ không? nàng hỏi vài phút sau đó khi chàng ngồi xuống bên cạnh nàng.

“Vào khoảng bốn giờ.”

“Tại sao họ vẫn chưa trở lại nhỉ?”

“Có lẽ họ có khó khăn trong việc tìm những người phụ nữ sẵn sàng rời khỏi nhà họ và đến đây làm việc.”

Elizabeth gật đầu và chìm trong cảnh vật tráng lệ đang trải ra trước mắt. Ngôi nhà nằm trên lưng trừng đồi, ở dưới là một thung lũng với một dòng suối uốn lượn giữa những hàng cây tuyệt đẹp. Bao quanh thung lũng là những thảm hoa dại. Cảnh vật thật là đẹp, hoang dã và xanh mướt làm cho Elizabeth mê mẩn và cảm thấy thật thanh thản. Cuối cùng nàng cũng thoát khỏi tâm trang mê mẩn và chợt hỏi vẻ lo lắng. “Anh có bắt được con cá nào không?”

“Có một vài con. Tôi đã rửa sạch chúng rồi.”

“Anh có thể nấu chúng không?”

“Có.”

“Thật là nhẹ nhõm, tôi phải nói vậy.”

Cầm lấy một quả trứng, Ian chống tay lên đầu gối và quay lại hỏi nàng với vẻ tò mò. “Từ bao giờ mà một cô gái ra mắt lần đầu thích những công việc chân tay hơn là những trò giải trí vậy?”

“Tôi không còn là một cô gái ra mắt lần đầu nữa,” Elizabeth trả lời. Khi nàng nhận ra là chàng có ý định tiếp tục chờ đợi một lời giải thích, nàng nói nhẹ nhàng, “Ông ngoại tôi là một người làm vườn nghiệp dư và có lẽ tôi thừa hưởng tình yêu cây cối và hoa lá từ ông. Vườn hoa ở Havenhurst là công trình của ông. Tôi mở rộng nó và thêm vào đó một số loại hoa.”

Gương mặt của nàng có vẻ dịu lại và đôi mắt tuyệt đẹp của nàng lấp lánh khi nàng nhắc đến Havenhurst. Chống lại lý trí Ian đề cập đến chủ đề mà rõ ràng là có ý nghĩa đặc biệt đối với nàng. “Havenhurst là gì?”

“Nhà của tôi,” nàng nói với một nụ cười âu yếm. “Nó là của gia đình tôi từ 7 thế kỷ nay. Nó do một bá tước hơi lập dị xây nên và nó tuyệt đẹp khiến cho đến 14 kẻ khác nhau thèm muốn chiếm lấy mà không thành công. Lâu đài bị san phẳng bởi một tổ tiên khác vào thế kỷ trước người muốn xây dựng một lầu đài kiểu Hy Lạp cổ thay vào. Và rồi sáu thế hệ bá tước tiếp theo mở rộng, hiện đại hoá nó thành một nơi như bây giờ.”

“Tôi nghĩ là nó thuộc về chú của cô hoặc là anh của cô chứ không phải cô.”

“Không, nó là của tôi.”

“Làm sao nó lại là của cô được?” chàng hỏi, tò mò muốn biết khi thấy nàng nói về nơi đó như thế tất cả mọi việc trên thế giới này đều không quan trọng đối với nàng ngoài nó.

“Việc thừa kế theo thứ tự của Havenhurst phải được truyền cho người lớn nhất trong gia phả. Nếu không có con trai thì nó sẽ được truyền cho con gái, và rồi sau đó là con cái của người đó. Chú của tôi không thể được thừa kế bởi vì chú ấy là em trai của cha tôi. Tôi tin rằng điều đó là nguyên nhân tại sao mà chú ấy không bao giờ quan tâm và luôn bực tức không thèm bỏ ra một đồng để tu sửa nó.”

“Nhưng cô còn có anh trai mà,”

“Robert là anh cùng mẹ khác cha với tôi,” Elizabeth nói, cố không nhớ những việc đã qua. “Mẹ tôi là một goá phụ khi bà mới 21 và Robert chỉ là một đứa trẻ sơ sinh. Mẹ tôi cưới cha tôi sau khi Robert được sinh ra. Cha tôi chính thức nhận nuôi anh ấy, nhưng điều đó cũng không làm thay đổi được sự thừa kế theo thứ tự. Theo các điều khoản thì người thừa kế có thể bán toàn bộ nhưng không được chuyển giao cho những người không có quan hệ. Điều đó được soạn ra để bảo vệ nó chống lại những thành viên trong các nhánh khác của gia đình thèm muốn nó và đưa ra những biện pháp không đứng đắn buộc người thừa kế từ bỏ nó. Một bà cố của tôi ở thế kỷ 15 đã thêm một điều vào trong di chúc. Con gái của bà yêu một người họ Welshman một người đê tiện, anh ta thèm muốn Havenhurst, chứ không phải người con gái đó, và để làm anh ta tránh xa cô gái cha mẹ của cô ấy đã thêm một điều vào di chúc.”

“Đó là gì vậy?” Ian hỏi, bị hấp dẫn bởi câu chuyện.

“Đó là nếu người thừa kế là nữ, cô ta không thể kết hôn nếu điều đó đi ngược lại ý muốn của người bảo hộ của cô ta. điều này về mặt lý thuyết để ngăn người con gái yêu phải những kẻ đê tiện. Thật thường không dễ dàng gì cho một người phụ nữ giữ gìn gia sản của mình, anh biết đấy.”

Ian đã chỉ nghĩ rằng cô giá này là một kẻ táo gan bảo vệ chàng trước một căn phòng đầy đàn ông, và là một người với những đam mê mãnh liệt khi hôn chàng bây giờ có vẻ như thật khác, nàng không phải say mê gắn bó với bất kỳ người đàn ông nào mà thay vào đó là những cột đá. Hai năm về trước chàng đã giận dữ khi chàng khám phá ra nàng là một bá tước, một cô gái nông cạn đã hứa hôn - một kẻ công tử bột - không nghi ngờ gì nữa chỉ chăm chăm tìm kiếm một kẻ nào đó thú vị để làm ấm giường của mình. Tuy nhiên, bây giờ, chàng cảm thấy bứt rứt một cách kỳ quặc rằng nàng đã không cưới gã công tử bột đó. Chàng đang định thốt lên hỏi nàng là tại sao nàng lại không cưới thì nàng nói. “Scoltland thật khác với những gì mà tôi tưởng tượng.”

“Khác thế nào?”

“Hoang dã hơn, nguyên thuỷ hơn, tôi biết là những quý ông thường thích giữ những nơi như thế này làm nơi săn bắn, nhưng tôi nghĩ là họ thường mang theo tiện nghi và người hầu. Tại sao nhà anh lại như vậy?”

“Hoang dã và nguyên thuỷ,” Ian lặp lại. Trong khi Elizabeth nhìn chàng vẻ ngạc nhiên bối rối, chàng gom lại những thứa thừa lại từ bữa ăn của họ và nhanh nhẹn đứng dậy. “Cô đang ở trong đó đấy,” chàng thêm vào vẻ chế nhạo.

“Cái gì cơ?” nàng cũng đứng dậy.

“Nhà của tôi ấy.”

Một màu đỏ ửng bối rối hiện lên trên đôi má mịm màng của nàng khi họ đứng đối diện nhau. Chàng đứng đó thở dốc vẻ hơi tức giận, khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của chàng đầy vẻ quý phái và kiêu hãnh, cơ thể cuồn cuộn những bắp thịt của chàng toả ra một sức mạnh thô xơ và nàng cảm thấy chàng như thể những ngọn núi ghồ ghề của quê hương chàng vậy. Nàng định mở miệng định xin lỗi, nhưng thay vì vậy nàng lại vô tình để lộ ra ý nghĩ thầm kín của mình. “Nó phù hợp với anh,” nàng nói một cách dịu dàng. Chịu đựng cái nhìn chăm chăm bình thản của chàng Elizabeth vẫn đứng từ chối đỏ mặt hay quay đi, khuôn mặt tuyệt đẹp của nàng được bao quanh bởi ánh hào quang lấp lánh toả ra từ mái tóc vàng óng buộc một cách hờ hững của nàng nó phất phơ trong gió - đó thật là một bức tranh mảnh dẽ mỏng manh khi đối diện với người đàn ông cao lớn này. ánh sáng và bóng tối, mỏng manh và mạnh mẽ, bướng bỉnh kiêu hãnh và kiên quyết cứng rắn - những mảnh ghép đối lập nhau hoàn toàn. Một lần sự khác biệt giữa họ lại lôi cuốn họ lại gần nhau, bây giờ nó lại đang chia cắt họ. Cả hai họ đã già hơn chín chắn hơn, không ngoan hơn và đều tin chắc là mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng và lờ đi ngọn lựa chậm chạp đang thiêu đốt họ. “Tuy nhiên nó lại không hợp với cô,” chàng nhận xét với vẻ ôn tồn. Lời nói của chàng đẩy Elizabeth vào một trạng thái mụ mẫm nó lập một hàng rào ngăn cách họ. “Không,” nàng đồng ý mà không thù hằn gì cả, biết rằng những bộ váy áo làm nàng trông thật giống những bông hoa trong nhà kính loè loẹt và không thực tế. Cúi xuống Elizabeth thu dọn tấm khăn trong khi Ian trút giận bằng cách đi về phía ngôi nhà và bắt đầu lấy những khẩu súng ra lau để chuẩn bị cho việc đi săn ngày mai. Elizabeth quan sát chàng di chuyển những khẩu súng từ bao lên mặt lò sưởi và nàng liếc nhìn là thư mà nàng bắt đầu viết gửi cho Alex. Sẽ không cách nào có thể gửi chúng cho đến khi nàng rời khỏi đây, vì vậy mà không có lý do gì để kết thúc nó một cách nhanh chóng cả. Nhưng bên cạnh đó không có việc gì để làm nàng nàng liền ngồi xuống và bắt đầu viết. Khi đến đoạn giữa của lá thư có tiếng súng nổ bên ngoài, và nàng đứng bật dậy ngạc nhiên lo lắng. Cho rằng chàng bắn ngay gần ngôi nhà nên nàng đi về phía cửa sổ và nhìn ra ngoài, thấy chàng đang cầm khẩu súng ngắn trên bàn ngày hôm qua. Chàng giơ lên và ngắm vào một mục tiêu vu vơ và rồi bắn. Chàng lại nhồi thuốc súng và rồi lại bắn, cho đến khi làm nàng tò mò bước ra ngoài, nhìn xem điều gì xảy ra.

Chàng nhìn lướt qua nàng rồi lại quay đi.

“Anh có bắn trúng mục tiêu không?” nàng hỏi, hơi ngượng vì ra đây quan sát chàng.

“Có, cô có muốn thử kỹ năng của mình không.” chàng nói vẻ hơi chế nhạo.

“Điều đó còn phụ thuộc vào kích cỡ của mục tiêu,” nàng trả lời.

“Ai dạy cô bắn?” chàng hỏi khi nàng đến đứng bên cạnh chàng.

“Người đánh xe của chúng tôi.”

“Người đánh xe có vẻ tốt hơn anh trai cô nhỉ,” Ian chế nhạo, đưa cho nàng khẩu súng. “Mục tiêu là cái cành đằng kia kìa.”

Elizabeth do dự khi nghe thấy sự ám chỉ chế nhạo của chàng về cuộc đọ súng của chàng với Robert. “Tôi thực sự xin lỗi về cuộc đấu súng đó” nàng nói, rồi tập trung mọi sự chú ý của nàng vào mục tiêu nhỏ xíu mà chàng chỉ.

Dựa vai vào một cái cây bên cạnh, Ian quan sát nàng với vẻ thích thú khi nàng nắm chặt lấy khấu súng nặng nề bằng cả hai tay và nâng nó lên, cắn chặt môi để tập trung. “Anh trai của cô là một tay súng rất tồi.” Chàng nhận xét.

Nàng nổ súng, bắn trúng ngay vào chiếc là trên nhánh cây mà chàng chỉ.

“Tôi thì không.” nàng nói với một nụ cười nhếch lên tự mãn. Và rồi, bởi vì cuộc đấu súng cũng đã kết thúc dở dang và rằng chàng có vẻ muốn đùa giỡn về nó nên nàng cố theo sau, “nếu tôi ở đó, tôi dám nói là tôi có thể”

Trán chàng nhăn lại. “Chờ cho đến khi có lượt bắn, tôi hy vọng là như vậy?”

“à có thể,” nàng nói nụ cười của nàng như méo khi cnn chờ đợi chàng bác bỏ câu nói của nàng. Chàng không nói gì cả, chỉ suy nghĩ là nàng thật dũng cảm. Nàng đưa cho lại cho chàng khẩu súng và chàng đưa cho nàng khẩu khác đã nhồi thuốc súng. “Cú bắn không tệ,” chàng nói, bỏ qua chủ đề về cuộc đấu súng. “mục tiêu là nhánh cây chứ không phải là chiếc lá.”

“Chắc anh đã bắn trựot nhành cây vì nó vẫn ở đó.” nàng nói và nâng khẩu súng lên và nhắm một cách cẩn thận.

“Đúng vậy, nhưng sẽ không lâu nữa khi tôi bắt đầu.”

Elizabeth trong giây lát quên mất nàng đang làm gì khi nàng nhìn chàng với vẻ hoài nghi và ngạc nhiên. “Anh không có ý là cuối cùng anh cũng làm nó gãy chứ?”

“Cần một chút thời gian,” chàng nói, tập trung vào cú bắn tiếp theo của nàng. Elizabeth lại bắn rụng một chiếc lá nữa và đưa khẩu súng lại cho chàng. “Cô bắn cũng không tệ,” chàng khen. “Tôi sẽ nhìn anh thử.” Nàng nói.

“Cô nghi ngờ lời nói của tôi.”

“Đừng có chỉ đơn thuần là nói tôi thấy hơi nghi ngờ đấy.” Cầm súng, Ian nâng súng lên không dừng lại ngắm chàng bắn ngay. Một miếng nhỏ của nhánh cây gãy và rơi xuống đất. Elizabeth rất ấn tượng nàng cười lớn. “Anh có biết không,” nàng nói với một nụ cười thán phục, “Tôi hoàn toàn không tin cho đến bây giờ rằng anh thực sự có ý bắn vào những cái tua trên giầy của Robert.”

Chàng nhìn nàng với một nụ cười thích thú khi chàng nhồi lại thuốc súng và đưa nó cho nàng. “Lúc đó tôi bị quyết rũ nhắm bắn vào một mục tiêu gây tổn thương cơ.”

“Mặc dù vậy, anh đã không làm,” nàng nhắc chàng, nâng khẩu súng lên và nhắm vào nhánh cây.

“Điều gì làm cô chắc chắn như vậy?”

“Anh đừng nói với tôi là bản thân anh không tin là việc giết một người nào đó là không hợp đấy nhé.” Nàng nâng khẩu súng lên, nhắm và bắn, hoàn toàn trượt mục tiêu. “Tôi có trí nhớ rất tốt.” Nàng nói.

Nàng nâng một khẩu súng khác lên. “Tôi ngạc nhiên khi nghe điều đó,” chàng dài giọng, rồi quay lại phía mục tiêu.

Elizabeth nhắm bắn vào đoạn cuối của nhánh cây và cười vui sướng. “Tôi bắn được nó rồi. Vậy là anh bắn được ba còn tôi được một.”

“Tôi bắn được sáu.” chàng chữa lại.

“Trong trường hợp đó, tôi sẽ bắt kịp đó, hãy cẩn thận.” Chàng đưa súng cho nàng và Elizabeth nheo mắt nhắm bắn cẩn thận.

“Tại sao cô lại huỷ hôn?” nàng giật nảy mình ngạc nhiên, cố gắng tự chủ nói giọng chế nhạo: “Tử tước Mondevale là người tương đối cao thượng không thèm quan tâm đến những lời bàn tán về việc vị hôn thê của anh ta nhảy cẫng lên vì vui mừng với anh ở trong nhà gỗ trong rừng và trong nhà kính.” Nàng nổ súng và bắn trượt.

“Trong mùa lễ hội đó còn bao nhiêu đối thủ?” chàng hỏi tiếp.

Nàng hiểu là chàng muốn ám chỉ là có bao nhiêu người lại cầu hôn nàng và rõ ràng niềm kiêu hãnh không cho phép nàng nói là không có cũng như không cho phép nàng nói qúa nhiều về chuyện đó. “à” nàng nói cố gắng không để lộ sự ghê tưởm khi nghĩ đến người theo đuổi béo ụ với một nhà đầy thiên sứ của nàng. Chàng đang đưa khẩu súng lên khi nàng nói. “Ngài Francis Belhaven là một.”

Thay vì bắn ngay lập tức như chàng thường làm trước đây, chàng có vẻ như ngắm bắn quá lâu. “Belhaven là một ông già,” chàng nói, súng nổ và một nhánh cây gẫy xuống.

Khi chàng nhìn nàng đôi mắt chàng lạnh như băng, gần như thể chàng nghĩ nàng thật tệ. Elizabeth tự nói với bản thân mình rằng nàng đã quá tưởng tượng khi cho rằng cả hai người đã thân thiện hơn, thật là suy nghĩ viễn vông. Nàng quay lại mục tiêu, nâng súng lên và ngắm bắn.

“Những người khác là ai?”

Nàng cảm thấy bớt căng thẳng khi nghĩ rằng chàng sẽ không tìm được khuyết điểm gì để giễu cợt người bạn ham thích thể thao và ẩn dật của mình, nàng nói với một nụ cười kiêu căng nhẹ nhàng. “Huân tước John Marchman,” rồi nàng nổ súng.

Ian bật cười gần như chết nghẹn vì cười. “Marchman” chàng nói khi nàng quắc mắt lên nhìn chàng và đâm mạnh báng súng vào bụng chàng. “Chắc là cô đùa.”

“Anh phá hỏng cú bắn của tôi.” nàng phản đối.

“Hãy làm lại,” chàng nói nhìn nàng vừa chế nhạo, hoài nghi và thích thú.

“Không, tôi không thể bắn khi anh cứ cười như thế. Và tôi sẽ cám ơn anh nếu anh bỏ hết những nụ cười ngớ ngẩn đó ra khỏi khuôn mặt anh. Huân tước Marchman là một chàng trai rất dễ thương.”

“Anh ta quả thực là như vậy,” Ian nói với một nụ cười chọc tức. “Và cũng tốt như cú bắn của cô vậy, bởi vì anh ta ngủ với khẩu súng của mình và những chiếc cần câu nữa. Cô sẽ mất cả cuộc đời mình để ì ạch vượt qua những dòng suối và lê bước qua những cánh rừng.”

“Tôi thực sự rất thích câu cá.” nàng nói, cố gắng một cách tuyệt vọng để không đánh mất sự điềm tĩnh của mình. “Và Ngài Francis có thể hơi già hơn tôi một chút nhưng những ông chồng lớn tuổi thường dễ tha thứ và ân cần hơn những người trẻ.”

“Ông ta sẽ phải dung thứ nhiều đấy,” Ian nói tập trung sự chú ý vào khẩu súng.

Elizabeth cực kỳ tức giận vì anh thình lình tấn công nàng khi mà vừa đây thôi nàng đã nghĩ tuy họ chưa thật sự hoà nhã với nhau nhưng dù sao họ cũng cố gắng cư xử một cách khách sáo với nhau. “Tôi phải nói rằng anh thật là không trưởng thành và chín chắn hơn một chút nào cả.

Trán của chàng nhăn lại khi thoả thuận ngừng chiến của họ bắt đầu tan rã. “Cô có ý quái quỷ gì khi nói điều đó?”

Elizabeth kiềm chế bản thân, nhìn anh một cách kiêu hãnh, kinh khỉnh của giai cấp qúy tộc mà cô sinh ra. “ý tôi là,” nàng nói, cực kỳ nỗ lực để nói một cách rõ ràng và lạnh lùng, “Là anh hành động một cách thiếu đứng đắn như thể tôi đã làm một điều gì đó tồi tệ, xấu xa, trong khi sự thật là bản thân anh cũng không có ý định nghiêm túc, chỉ là một kẻ chuyên đi yêu đương lăng nhăng. Anh nói thật ra không hề ngại ngùng vì anh thật ra không thể phủ nhận được điều đó.”

Chàng kết thúc việc nhồi thuốc nổ trước khi nói. Trái ngược với biểu hiện trên khuôn mặt dám nắng của mình, giọng nói của chàng hoàn toàn nhẹ nhàng. “Trí nhớ của tôi hình như không được tốt như cô. Ai đã nói về tôi như vậy?”

“Anh trai tôi là một.” Nàng nói, không thể chịu đựng được sự giả vờ nhẹ nhàng của chàng.

“A, đúng, Robert danh giá,” chàng nhắc lại, nhấn mạnh từ “danh giá với vẻ cực kỳ mỉa mai. Chàng quay lại mục tiêu và bắn, nhưng nó đi rất xa so với mục tiêu.

“Anh thậm chí còn bắn không đúng cây.” Elizabeth ngạc nhiên nói. “Tôi nghĩ anh đã nói là anh đã lau súng một cách cẩn thận,” nàng thêm vào khi thấy anh bắt đầu cẩn thận thả súng vào một chiếc bao bằng da, nhưng vẻ mặt cực kỳ lơ đãng.

Chàng ngẩng lên nhìn nàng, nhưng nàng có cảm tưởng là chàng gần như quên mất nàng đang đứng ở đó. “Tôi vừa quyết định mai sẽ làm.” chàng nói chẳng ăn nhập vào đâu cả rồi đột ngột đi về phía ngôi nhà, máy móc đặt những khẩu súng lên mặt lò sưởi. Rồi đến bên bàn, cau mày vẻ suy nghĩ, rồi rót đầy một ly rượu và uống cạn. Chàng tự nói với bản thân mình là không có gì khác biệt trong việc nàng cảm thấy thế nào khi nàng nghe anh trai nàng nói điều dối trá đó. Một điều nữa là nàng đã đính hôn khi đó và như nàng đã thú nhận, nàng coi quan hệ của họ chỉ là một một mối quan hệ lăng nhăng qua đường. Niều kiêu hãnh của nàng đã phải chịu đựng rất xứng đáng nhưng không có gì tệ hơn cả. Vả lại, Ian cáu kỉnh nhắc nhở bản thân mình là, chàng đã hứa hôn một cách chính thức và người phụ nữ đó xứng với chàng thật không hay ho gì khi bận tâm một cách ngu ngốc đến Elizabeth Cameron.

“Tử tước Mondevale là người tương đối cao thượng không thèm quan tâm đến những lời bàn tán về việc vị hôn thê của anh ta nhảy cẫng lên vì vui mừng với anh ở trong nhà gỗ trong rừng và trong nhà kính.” Nàng đã nói như vậy về việc huỷ hôn của mình.

Rõ ràng là vị hôn thê của nàng huỷ hôn là vì chàng và Ian cảm thấy dằn vặt khó chịu vì tội lỗi mà chàng hoàn toàn không thể xua đuổi nó đi được. Lười biếng chàng rót một ly rượu nữa, nghĩ đến việc đem đến mời Elizabeth. ở bên cạnh chai rượu, là lá thư Elizabeth đang viết dở. Bắt đầu là “Alex thân yêu..”. nhưng không phải là do những chữ trong đó làm quai hàm chàng bạnh ra giữ tợn mà là kiểu chữ viết. Rõ ràng, gọn gẽ, biểu hiện học vấn uyên thâm và chính xác. Hoàn toàn phù hợp với kiểu chữ của một giáo sư. Không phải là kiểu chữ ẻo lã của con gái, khó đọc nguệch ngoạc như trong bức thư mà chàng đã cố luận trước khi chàng hiểu được là nàng muốn gặp chàng ở nhà kính.

Chàng cầm bức thư lên, nhìn nó một cách hoài nghi, lương tâm của chàng bắt đầu đập thẳng vào chàng để trả thù. Chàng nhìn lại bản thân mình rồi chàng nhận ra là người đã săn đuổi nàng ở cái nhà kính khốn kiếp đó và cảm giác có tội trào lên trên toàn thân chàng như axít vậy. Ian đặt mạnh cốc rượu xuống như thể nó có thể làm cho chàng dũ sạch được sự tự căm ghét bản thân mình, rồi chàng quay lại và chậm rãi đi ra ngoài. Elizabeth đang đứng trên một thảm cỏ, vài mét về phía họ tập bắn. Một ngọn gió nhẹ làm đung đưa những cái cây và làm cho mái tóc tuyệt đẹp của nàng tung bay một bức tranh đẹp không thể tưởng tượng được. Chàng dừng lại cách nàng vài mét, nhìn ngắm nàng hồi tưởng lại cô gái đẹp như một nữ thần trong bộ váy màu xanh, đầy vẻ cao quý nhưng cũng rất tách biệt như thể cô thuộc về một tầng lớp nào đó xa xôi mà không ai có thể chạm tới; rồi lại là một thiên thần giận dữ bất chấp một căn phòng đầy đàn ông trong nhà phòng đánh bài; rồi người đàn bà khêu gợi hấp dẫn trong căn nhà gỗ trong rừng, nhấc mái tóc của nàng lên để hong khô bên lò sưởi và cuối cùng, cô gái hoảng sợ đẩy mạnh chậu hoa về phía chàng để ngăn chàng hôn nàng. Chàng hít một hơi dài và đút tay sâu vào túi quần để giữ cho mình đừng chạm vào người nàng nếu chạm vào người nàng chàng sẽ phát điên lên mất.

“Thật là một cảnh tượng tuyệt đẹp” nàng nói quay lại nhìn chàng.

Thay vì đáp lại lời nàng, Ian lại hít một hơi dài và nói cộc lốc, “Tôi muốn nói chuyện với cô một lần nữa về những việc đã xảy ra đêm cuối cùng chúng ta gặp nhau. Tại sao cô đến nhà kính?”

Elizabeth cố ngăn cảm giác thất vọng, chán nán của mình. “Anh biết là tại sao tôi lại đến đó mà. Anh gửi cho tôi một bức thư. Tôi nghĩ đó là từ Valerie - Em gái của Charise và tôi đến nhà kính.”

“Elizabeth tôi không gửi cho cô một bức thư nào cả mà tôi nhận được một cái.”

Thở dài bực tức, Elizabeth tựa vai vào cái cây bên cạnh nàng. “Tôi không biết tại sao chúng ta lại trở lại chủ đề này một lần nữa. Anh không tin tôi và tôi cũng không tin anh.” Nàng trờ đợi một cơn giận dữ của chàng, nhưng chàng chỉ nói nhẹ nhàng, “Tôi rất tin cô. Tôi đã nhìn thấy bức thư cô để lại trên bàn trong nhà. Cô có kiểu chữ viết rất đẹp.”

Cảm thấy bất ngờ vì giọng nói nghiêm trang của chàng và lời khen ngợi nhẹ nhàng của chàng, nàng nói ngập ngừng “Cám ơn”.

“Bức thư mà cô nhận được,” chàng tiếp tục. “Có kiểu chữ viết như thế nào?”

“Tồi tệ, anh viết sai chính tả từ nhà kính.” Nàng nói.

Môi chàng nở một nụ cười rầu rĩ. “Tôi đảm bảo với cô là tôi có thể đánh vần chính xác từ đó, tôi có thể nói là chữ viết của tôi có thể không đẹp bằng cô nhưng nó cũng không đến nỗi khó đọc và nghệch ngoạc đâu. Nếu cô nghi ngờ tôi sẽ rất sẵn lòng chứng minh điều đó.”

Trong giây lát Elizabeth nhận ra chàng không nói dối và một cảm giác thật bị phản bội tồi tệ đang dần dần hình thành trong tâm chí nàng. “Cả hai chúng ta đều đã nhận được những bức thư mà không phải do chúng ta viết. Ai đó có ý định dụ chúng ta đến đó và tôi nghĩ là có thể khám phá ra được điều đó.”

“Không ai có thể độc ác đến như vậy.” Elizabeth hét lên, ôm lấy đầu, trái tim nàng cố gắng phủ nhận cái mà đầu óc nàng đã nhận ra đó phải là sự thật.

“Có ai đó đã làm.”

“Đừng nói với tôi điều đó,” nàng nức nở, không thể chịu đựng được việc có một ai đó muốn phá huỷ cuộc sống của nàng. “Tôi sẽ không tin điều đó. Đó chắc chắn phải là một sự nhầm lẫn.” Nàng nói dữ dội, nhưng những cảnh tượng trong cái buổi cuối tuần khủng khiếp ấy chậm chạp hiện lên trong tâm trí nàng. Valerie khăng khăn nài nỉ Elizabeth cố gắng thử lôi kéo Ian Thornton mời nàng nhảy...Valerie hỏi những câu hỏi chọc ngoáy khi nàng từ ngôi nhà gỗ trở về... người hầu đưa cho nàng một lá thư và nói đó là từ Valerie. Valerie, người mà nàng tin tưởng như một người bạn thân thiết của mình. Valerie với gương mặt đẹp và đôi mắt thận trọng...

Cảm giác đau đớn việc bị phản bội gần như được nhân lên gấp đôi làm nàng muốn quỵ, vòng tay xung quanh thân mình, Elizabeth cảm thấy như thể mình đang bị nát vụn ra thành từng mảnh. “Đó là Valerie.” Nàng nói nghẹn ngào. “Khi tôi hỏi tên người hầu anh đưa cho anh ta bức thư anh ta nói là Valerie.” Hành vi hiểm độc tồi tệ của cô ta làm nàng rùng mình. “Tôi cứ cho rằng đó là anh giao cho cô ta và cô ta đưa cho người hầu mang đến cho tôi.”

“Tôi không bao giờ làm những việc kiểu như thế,” chàng nói ngắn gọn. “Trông cô khiếp sợ khi khám phá ra điều đó.”

Chàng cảm thấy giận dữ vì rằng những việc nàng chỉ làm cho tất cả mọi việc càng trở nên tệ hơn, bởi vì thậm chí chàng không thể nhún vai một cách lịch sự và cho qua tất cả mọi chuyện. Nuốt nghẹn, Elizabeth nhắm mắt lại và hồi tưởng lại cảnh tượng Valerie đi cùng với Tử tước Mondevale ở công viên. Cuộc sống của Elizabeth hoàn toàn tan vỡ tất cả chỉ bởi vì một người mà nàng tin tưởng như một người bạn thèm muốn vị hôn thê của nàng. Những giọt nước mặt lăn dài trên khuôn mặt nàng và nàng nói đứt quãng, “đó là trò bịp bợm. Cuộc sống của tôi bị phá huỷ chỉ bởi một trò bịp bợm.”

“Tại sao?” chàng hỏi. “Tại sao cô ta lại làm những điều như thế đối với cô?”

“Tôi nghĩ là cô ta thèm muốn Mondevale và” Elizabeth biết rằng nếu nàng còn nói nữa thì nàng sẽ khóc oà lên mất và nàng lắc mạnh đầu, quay đi tìm kiếm một nơi nào đó để khóc một mình cho vơi bớt nỗi thống khổ này.

Không muốn nàng đi mà không cố gắng chút nào để an ủi nàng, Ian nắm lấy vai nàng và kéo nàng tựa lên ngực mình, xiết chặt cánh tay khi nàng cố gắng thoát ra. “Đừng, xin đừng,” chàng thì thầm trên tóc nàn. “Đừng đi. Cô ta không đáng để em khóc đâu.”

Bị sốc vì bị giữ chặt trong vòng tay của chàng làm cho Elizabeth cảm thấy khổ sở hơn kết hợp với những cảm xúc đau đớn khiến Elizabeth gần như tê liệt. Đầu của nàng bị áp chặt vào ngực chàng, khiến cho những giọt nước mắt của nàng ướt đẫm áo chàng, người nàng thì rung lên nức nở.

Ian xiết chặt cánh tay hơn như thể chàng có thể làm tan biến nỗi đau của nàng bằng cách giữ nàng gần hơn và khi đã im lặng giữ chặt nàng trong vài phút, chàng bắt đầu liều lĩnh chọc ghẹo nàng để nàng quên đi. “Nếu cô ta biết em bắn tốt như thế nào,” chàng thì thầm, “Cô ta không bao giờ dám thách thức đâu.” cánh tay chàng đặt nhẹ lên đôi má đẫm ướt của nàng và nhè nhẹ nhè nhẹ đẩy nó tựa vào ngực mình. “Em nên thách đấu với cô ta, em biết không.” Những cơn thổn thức của Elizabeth đã bớt dần và Ian thêm vào với vẻ căng thẳng, “Tốt nhất, Robert nên đứng cạnh em. Anh ta không phải là tay súng xuất sắc như em nhưng anh ta nhanh kinh khủng lắm.”

Một tiếng cười nhỏ thoát ra từ cô gái đang tựa trong vòng tay mình làm Ian thích thú tiếp tục, “mặt khác, nếu em cầm súng ngắn, em sẽ có một vài mục tiêu để chọn và chúng không dễ...”

Khi anh không nói tiếp, Elizabeth thở một hơi dài run run. “Lựa chọn gì?” nàng cuối cùng cũng thì thầm trên ngực chàng sau một vài phút.

“Lựa chọn nên bắn vào đâu, là một,” chàng đùa, vuốt ve nhè nhẹ lưng nàng. “Robert mặc một quần bằng vải bao bố, vì vậy anh mới nhắm bắn vào cái tua. Anh thấy là em nên bắn vào cái nơ trên váy của Valerie.” Vai của Elizabeth rung lên rồi một nụ cười thoát ra.

Tràn ngập cảm giác nhẹ nhõm, Ian giữ tay trái vòng quanh thân hình nàng và nhẹ nhàng dùng hai ngón tay chạm vào cằm nàng và nâng gương mặt nàng lên. Đôi mắt tuyệt đẹp của nàng vẫn còn vương vài giọt lệ, nhưng một nụ cười run run nở trên đôi môi đỏ thắm của nàng. Chàng nói tiếp vẻ chêu trọc, “một cái nơ không phải là thách thức gì lớn lao đối với một chuyên gia thiện xạ như em. Anh nghĩ em nên yêu cầu cô ta đeo một giải băng ở giữa những ngón tay của cô ta để em có thể bắn vào đó.

Bức tranh tưởng tượng đó thật lố bịch làm Elizabeth nén cười. Không còn nhận biết được là mình đang làm gì, Ian di chuyển ngón tay cái từ cằm của nàng lên bờ môi của nàng, chà xát nhẹ nhàng lên cái tạo vật căng mọng hấp dẫn đó. Chàng cuối cùng cũng nhận ra mình đang làm gì và dừng lại.

Elizabeth nhìn cái cằm bạnh ra của chàng. Nàng hít một hơi dài sợ hãi, cảm giác chàng sắp hôn mình và rồi lại quyết định là không nên làm điều đó. Sau một vài phút bối rối choáng váng, Elizabeth không còn biết đây là bạn bè hay thù địch nữa, nàng chỉ biết một điều là nàng cảm thấy an toàn và yên tâm trong vòng tay chàng. Và khi cái khoảng khắc cánh tay chàng bắt đầu nới lỏng dần và nét mặt của chàng lại trở nên xa cách, nàng không còn chắc chắn là nàng muốn nói gì hoặc thậm chí là nàng muốn gì, nàng chỉ biết thì thầm run run, đầy bối rối và là một lời cầu khẩn không thể hiểu được, đôi mắt nàng tìm kiếm chàng: “Xin anh-”

Ian thấy rõ là nàng muốn yêu cầu gì, nhưng chàng chỉ phản ứng lại bằng một cái nhan trán dò hỏi.

“Tôi-” nàng bắt đầu, cảm thấy khó chịu bởi cái nhìn ranh mãnh trong đôi mắt chàng.

“Gì?” chàng thúc dục.

“Tôi không biết chính xác,” nàng thừa nhận. Tất cả những gì mà nàng biết chắc chắn là nàng muốn có thêm vài phút nữa trong vòng tay của chàng.

“Elizabeth nếu em muốn hôn anh, tất cả những gì mà em phải làm là đặt môi em lên môi anh.”

“Cái gì!”

“Em nghe rồi đấy.”

“Thật là kiêu ngạo-” chàng lắc đầu quở trách nhẹ nhàng. “Không cần phản đối một cách trong trắng với anh. Nếu em đột nhiên muốn khám phá tìm hiểu cặn kẽ anh hơn thì hãy nhìn những điều tốt đẹp giữa hai chúng ta bây giờ chứ không phải là nhìn về quá khứ.”

Lời tuyên bố của chàng nàng chỉ nghe được rõ ràng câu “điều tốt đẹp giữa hai chúng ta” điều đó làm nàng thấy nguôi ngoai cơn giận dữ rồi lại chợt thấy bối rối. Nàng ngước nhìn chàng ngạc nhiên dò hỏi trong khi cánh tay chàng vẫn xiết chặt nàng. Ngượng ngập, nàng liếc nhìn đôi môi đẹp như tạc của chàng, quan sát nó nở một nụ cười ểu oải, đó là một nụ cười kích thích quyến rũ không thể tưởng tượng được và nhích từng chút từng chút một cánh tay chàng lại xiết chặt nàng hơn.

“Em sợ khám phá ư?” chàng hỏi và đó lại là cái chất giọng khàn khàn như nàng nhớ, nó lại một lần nữa làm nàng thấy cuốn hút một cách kỳ lạ, chính xác như đã từng trước đây. Bàn tay chàng đặt lên cái eo nhỏ nhắn của nàng, “Em hãy quyết định đi,” chàng thì thầm và trong cái cảm giác bối rối của sự cô đơn và khao khát, nàng vô phương phản kháng khi chàng cúi xuống. Một dòng điện chạy dọc thân thể nàng khi môi chàng chạm lên môi nàng, nàng hầu như tê liệt. Nàng chờ đợi sự đam mê mạnh mẽ, choáng váng mà chàng đã thể hiện cho nàng thấy trước kia, mà không nhận ra rằng nàng không hề hưởng ứng. Vẫn đứng đó và căng thẳng, nàng chờ đợi để trải nghiệm lại niềm khoái cảm mạnh mẽ bị ngăn cấm trước kia... muốn trải nghiệm nó chỉ một lần nữa, một khoảng khắc nữa thôi. Nhưng thay vì vậy nụ hôn của chàng nhẹ, mơn man một cách dịu dàng... như trêu tức vậy.

Nàng cứng người lại và rồi hơi tách người ra và chàng liền nhìn chằm chằm một cách uể oải từ môi nàng rồi đến mắt nàng. Khô khan chàng nói, “nó không giống cách trước đây mà anh nhớ.”

“Tôi cũng vậy,” Elizabeth thừa nhận, không nhận ra rằng chàng ám chỉ nàng thiếu sự đáp ứng.

“Hãy cẩn thận thử lại một lần nữa?” Ian mời mọc, vẫn sẵn sàng tự cho phép bản thân mình có một vài phút thích thú tham dự niềm đam mê này, miễn là không giả vờ là một việc không là gì cả nhưng rằng bản thân chàng vẫn không mất kiểm soát.

Sự dịu dàng thích thú trong giọng nói của chàng cuối cùng cũng làm cho nàng nghi ngờ rằng chàng đang thích thú điều này như thể một kiểu trò chơi thú vị hoặc có lẽ là một thách thức và nàng nhìn chàng có vẻ sốc. “Đây có phải là một một trận đấu không?”

“Em có muốn tạo bước vào ranh giới không?”

Elizabeth lắc đầu và rồi nàng đột ngột đầu hàng ký ức bí mật của nàng về sự dịu dàng và niềm đam mê mãnh liệt trước đây. Nhưng như tất cả các ký ức khác của nàng về chàng, ám ảnh vẫn không thôi buông tha nàng. Vừa bực tức vừa buồn bã, nàng nhìn chàng và nói, “Tôi không nghĩ nên như vậy.”

“Tại sao không?”

“Anh đang chơi một trò chơi, nàng nói với chàng một cách thành thật, đặt tay lên đầu với vẻ mệt mỏi thất vọng, “Và tôi không hiểu luật chơi.”

“Chúng không thay đổi,” chàng nói. “Nó vẫn giống như trò chơi mà chúng ta đã chơi trước đây khi anh hôn em và,” chàng nhấn mạnh đầy ý nghĩa, “Em hôn anh.”

Sự chỉ trích thẳng thừng của chàng về sự thiếu đáp ứng của nàng làm nàng vừa ngượng ngập vừa muốn thúc một cú vào cẳng chân chàng nhưng một cánh tay của chàng vẫn đang xiết chặt quanh eo nàng trong khi cánh tay kia vuốt ve nhẹ nhàng trên lưng nàng.

“Em nhớ như thế nào?” chàng chòng ghẹo khi môi chàng đến gần hơn. “Cho tôi thấy đi.” chàng chạm nhẹ môi lên môi nàng, cọ xát một cách nhẹ nhàng và mặc dù giọng nói của chàng có vẻ hài hước, khoảng khắc đó những sự đụng chạm vuốt ve đó thực sự là một nhu cầu cấp bách hơn là một thách thức; Elizabeth trả lời chậm dãi, nàng tựa vào ngực chàng hơn, còn cánh tay thì nhẹ nhàng di chuyển trên chiếc áo sơ mi bằng lụa của chàng, cảm giác những bắp thịt của chàng trở nên căng thẳng hơn, phản ứng lại cánh tay của chàng xiết chặt lưng nàng hơn làm nàng nghẹt thở. Miệng chàng mở miệng nàng ra và Elizabeth cảm thấy trái tim nàng bắt đầu đập những nhịp cuồng loạn. Lưỡi của chàng đánh nhẹ lên môi nàng, chêu chọc, mời gọi và Elizabeth hoàn toàn mất tự chủ và trả đũa bằng một cách duy nhất mà nàng biết. Trượt bàn tay mình lên vai chàng xiết chặt lại, nàng hôn lại chàng vừa e thẹn vừa dữ dội, cho phép chàng tách môi nàng ra, rồi khi lưỡi chàng thăm dò trong miệng nàng, nàng liền tiếp nhận.

Nàng cảm thấy hơi thở gấp gáp của chàng cùng lúc Ian cảm thấy sự thèm muốn bắt đầu len lỏi trong từng huyết quản của chàng. Chàng nói với bản thân mình là hãy để nàng đi và chàng cố gắng, nhưng cánh tay nàng vuốt ve mái tóc chàng cổ chàng, miệng nàng mềm mại, ngọt ngào và kích thích quá. Với một nỗ lực đau đớn chàng giật mạnh đầu lên, nhưng rồi không thể di chuyển một chút nào hơn nữa ra khỏi cái miệng mềm mại của nàng. “Khốn kiếp” chàng thì thầm nhưng cánh tay chàng lại xiết chặt toàn bộ thân thể nàng vào cơ thể đang cứng lại của mình.

Trái tim nàng đập một cách hoang dại như con chim bị cầm tù vậy, nàng liếc nhìn đôi mắt cháy âm ỉ của chàng trong khi tay chàng đặt lên đầu nàng giữ chặt lấy đầu nàng, thì chàng đột ngột cúi xuống. Miệng chàng hung hăng mở miệng nàng ra một cách đòi hỏi, thọc sâu vào dữ dội và cơ thể Elizabeth đáp ứng lại hoàn toàn sự kích thích đó, cánh tay nàng vòng qua lưng chàng, người nàng tựa vào chàng và hôn trả lại chàng. Với vẻ đói khát dữ dội chàng tách môi nàng ra, lưỡi chàng tìm kiếm, kích thích. Elizabeth cuốn lấy lưỡi chàng trong miệng nàng, những ngón tay nàng vuốt ve mơn trớn quai hàm chàng mặt chàng nhẹ nhàng, ngây thơ. Sự thèm muốn gầm lên trong thân thể Ian như một làn sóng dữ và chàng miết mạnh tay chàng dọc cột sống nàng, bắt nàng bắt nàng tiếp xúc mạnh mẽ hơn nữa với cơ thể đói khát của chàng, phủ miệng nàng lên toàn bộ miệng nàng; hôn nàng một cách đói khát tàn bạo mà chàng không thể kiểm soát được. Bàn tay chàng cứ vuốt ve dọc thân hình nàng, rồi rồi xiết chặt dữ dội, nàng điều chỉnh cho thân thể nàng khít chặt với thân thể chàng, không nhận ra hoặc là không bận tâm đến sự cấp bách tăng dần của chàng bởi nàng cũng không còn kiểm soát được nữa.

Tự động, cánh tay chàng đặt lên ngực nàng, rồi khi chàng nhận ra mình đang làm gì, chàng dứt mạnh miệng ra khỏi miệng nàng, cố đấu tranh với việc tiếp tục hôn nàng hoặc là xem tất cả những việc xảy ra như thể một trò đùa. Không người đàn bà nào mà chàng biết lại có thể đốt cháy sự thèm khát thuần khiết không thể kiểm soát được của chàng như nàng chỉ sau vài nụ hôn.

“Nó thật giống như tôi nhớ,” nàng thì thầm, giọng nói nghe đầy thất bại, bối rối và tan vỡ.

Nó còn hơn như chàng như. Mạnh mẽ hơn, hoang dại hơn...và có một lý do mà nàng không biết đó chàng không thể kháng cự lại được sự cám dỗ và đang muốn hôn nàng nhiều nhiều hơn nữa. Chàng chỉ mới vừa bị đánh bại với ý nghĩ điên rồ ấy thì một giọng nói đàn ông đột ngột vang lên đằng sau họ.

“Chúa ơi, có chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”

Elizabeth giật mình kinh hoàng, nàng ngước nhìn người đàn ông trung niên mặc một chiếc áo mục sư đang lao tới từ cách đó vài mét.

“Ta nghe đã nghe thấy có tiếng súng-” người đàn ông tóc hoa râm thở hổn hển, tựa mình vào một cái cây gần đấy, tay đặt lên trái tim, ngực nhấp nhô. “Ta nghe thấy điều đó khi ở dưới thung lũng và ta nghĩ-”

Ông ta đột nhiên dừng lại, đôi mắt cảnh giác của ông di chuyển từ gương mặt tái mệt mỏi và mái tóc rối bù của Elizabeth đến bàn tay của Ian đang đặt nơi eo của nàng.

“Nghĩ điều gì cơ?” Ian hỏi với một giọng nói làm Elizabeth như bị đánh một cú nó bình tĩnh một cách không ngờ, coi việc họ vừa mới ôm chặt nhau đầy đam mê chẳng là gì cả.

ý nghĩ đó mới chỉ vừa mới xuất hiện trong đầu óc méo mó của nàng thì nét mặt của ông ta cứng lại vì hiểu biết. “Ta nghĩ,” ông ta nói mỉa mai, đứng thẳng người dậy, tiến về phía trước, vuốt lại mái tóc và quần áo, “Là anh đang cố gắng giết một ai đó. Cái mà,” ông ta tiếp tục với vẻ nhẹ nhàng hơn khi dừng lại trước mặt Elizabeth, “Cô Throckmorton-Jones có vẻ nghĩ là nhất định có thể xảy ra khi cô ta gửi ta đến đây.”

“Lucinda?” Elizabeth há hốc miệng, cảm thấy như thể thế giới sụp dưới chân nàng. “Lucinda gửi ông đến đây?”

“Đúng vậy,” vị mục sư nói, cúi xuống nhìn như mắng mỏ bàn tay Ian, cái vẫn đang để trên eo của Elizabeth. Cảm giác xấu hổ làm nàng đỏ mặt lên vì nhận ra rằng mình vẫn đang đứng trong vòng ôm của Ian, Elizabeth vội vàng đẩy tay của Ian ra và bước sang hướng khác. Nàng gắng hết sức để làm một điều gì đó, để bào chữa cho hành vi đáng xấu hổ của họ, nhưng vị mục sư vẫn tiếp tục nhìn Ian một cách chăm chú, chờ đợi. Cảm giác như thể mình sẽ phá vỡ sự im lặng căng thẳng nàng này, Elizabeth ném một cái nhìn van này về phía Ian và thấy chàng cũng đang chăm chú nhìn vị mục sư có vẻ không hề xấu hổ cũng như không có ý xin lỗi mà là với vẻ vừa thích thú vừa cáu tiết.

“Thế nào?” cuối cùng vị mục sư cũng nhìn Ian và nói, “Anh không có gì phải nói với ta sao?”

“Chào buổi chiều, Cháu không mong sẽ gặp chú cho đến ngày may, thưa chú.”

“Rõ ràng là như vậy,” vị mục sư vặn lại vẻ mỉa mai không che dấu. “Chú” Elizabeth thốt lên, mở to mắt vẻ hoài nghi nhìn Ian Thornton, người rõ ràng là không tuân theo các luật lệ của đạo đức với nụ hôn say đắm của mình và đã đòi hỏi nàng ngay đêm đầu tiên nàng gặp chàng.

Như thể vị mục sư đọc được ý nghĩ của nàng, ông nhìn nàng, đôi mắt màu nâu của ông ánh lên vẻ thích thú. “Ngạc nhiên ư, cháu yêu quý? Điều đó còn làm cho cả ta nữa tin là Chúa cũng có tính hài hước.”

Elizabeth bật cười kích động khi nàng nhìn vẻ mặt trơ trơ của Ian có vẻ nao núng khi vị mục sư nhanh nhẹn kể một sự tích về nỗi khổ của ông khi là chú của Ian”

“Cháu không thể tưởng tượng được là ta đã phải cố gắng đến khổ sở như thế nào khi ta bắt buộc phải an ủi những cô gái trẻ khóc lóc những người đã ném ra những cái mồi nhử với hy vọng Ian hài lòng. Và cháu cũng không thể tưởng tượng là ta đã cảm giác như thế nào Ian tham gia một cuộc đua và một giáo dân của ta đã nghĩ là Ian là một người lý tưởng cho việc theo dõi những vụ cá độ để khiển trách” Elizabeth cười vang thích thú tiếng cười của nàng vang khắp ngọn đồi và vị mục sư, lờ đi cái nhìn khó chịu của Ian, tiếp tục vẻ vô tình, “Ta đã mất hàng giờ, hàng tuần, hàng tháng với cái đầu gối hay đau này để cầu nguyện cho tâm hồn bất tử của ông ta-”

“Khi chú kết thúc việc liệt kê những tội lỗi của cháu, Duncan,” Ian cắt ngang, “Cháu sẽ giới thiệu với chú người bạn của cháu.”

Thay vì giận dữ vì giọng điệu của Ian, vị mục sư trông có vẻ hài lòng. “Ian, tất cả ý của ta là” ông nói nhẹ nhàng. “Chúng ta luôn luôn tuân theo những chuẩn mực.” Trong giây lát Elizabeth choáng váng nhận ra là bài diễn văn chỉ trích đáng hổ thẹn mà nàng đã cho rằng vị mục sư sẽ phát biểu khi lần đầu tiên ông nhìn thấy họ đã được phát biểu sau đó một cách tinh vi và khéo léo. Chỉ có một điều khác biệt là vị mục sư tử tế này chỉ nhắm vào một mình Ian, không khiển trách nàng và tránh cho nàng bị bẽ mặt hơn nữa.

Ian rõ ràng cũng nhận ra điều đó, bước tới bắt tay chú mình, nói vẻ khô khan, “Chú trông rất khỏe, Duncan bất chấp cái đầu gối hay đau của chú. Và,” chàng nói thêm, “Cháu có thể đảm bảo với chú là bài thuyết giảng của chú cũng có giá trị hùng biện ngang nhau bất kể cháu đang đứng lên hay ngồi xuống.”

“Đó là bởi vì cháu có khuynh hướng đáng thương là luôn lơ mơ ở giữa chúng,” vị mục sư đáp lại với một chút cáu kỉnh, bắt tay Ian.

Ian quay lại giới thiệu Elizabeth. “Cho phép cháu giới thiệu Qúy cô Elizabeth Cameron, khách của cháu.”

Elizabeth nghĩ là lời giới thiệu này có vẻ còn khó chịu hơn là bị nhìn thấy hôn Ian và nàng vội vàng lắc đầu. “Không chính xác. Tôi chỉ là là một” tâm trí nàng trở nên trống rỗng và vị mục sư một lần nữa giải cứu cho nàng.

“Một người lữ khách bị kẹt lại đây,” ông tiếp lời. Mỉm cười, ông cầm lấy tay nàng. “Ta hoàn toàn hiểu được vấn đề. Ta đã có một cuộc gặp gỡ thú vị với cô Throckmorton của cháu và cô ấy là người cấp tốc gửi ta đến đây, như ta đã nói. Ta hứa là ở lại đây đến ngày mai hoặc là ngày kia khi cô ấy có thể quay lại.”

“Ngày mai hoặc ngày kia ư? Nhưng họ sẽ trở về hôm nay mà.”

“Có một tai nạn không may, nhỏ thôi,” ông vội vàng đảm bảo. “Con ngựa khó chịu đá cô ấy, Jake nói với ta như vậy.”

“Lucinda bị có nặng không ạ?” Elizabeth hỏi, cố gắng nghĩ cách để đến chỗ Lucinda.

“Con ngựa đã đá Ông Wiley,” vị mục sư chữa lại, “Và chỉ có một điều bị tổn thương là niềm kiêu hãnh của Ông Wiley đại loại như vậy. Và cô Throckmorton thấy có trách nhiệm phải rèn luyện con ngựa, nó đã không cho cô ấy cưỡi nó nên ông Wiley mới phải bảo ban nó, đáng tiếc là cô ấy đã làm rơi mất cái ô vì vậy mà cô ấy đá con ngựa,” ông giải thích, “Kết quả không may là qúy cô đáng kính ấy bị bong gân. Cô ấy được băng bó và quản gia của ta đang chăm sóc cô ấy. Cô ấy sẽ khá hơn đủ để đặt chân lên bàn đạp ngựa trong ngày mai hoặc quá lắm là ngày kia.”

Quay lại Ian, ông nói, “Ta hoàn toàn nhận thức được là đã làm cho cháu ngạc nhiên, Ian. Tuy vậy, nếu cháu có ý trả đũa ta bằng cách lấy đi của ta một ly Maderia tuyệt hảo của cháu, ta sẽ phải quyết định ở lại đây cả tháng luôn.”

“Tôi sẽ đi vào trước và và lấy vài ly rượu trước,” Elizabeth nói, cố gắng lịch sự rời đi để họ được riêng tư. Khi Elizabeth đi về phía trước nàng nghe Ian nói, “nếu chú hy vọng có một bữa ăn ngon, chú đã đến nhầm nơi. Cô Cameron đã thử hy sinh bản thân mình trên bàn thờ nội trợ sáng nay và cả hai chúng cháu suýt thoát chết vì nỗ lực của cô ấy. Cháu sẽ nấu bữa tối,” chàng kết thúc, “Và nó có thể không tốt lắm đâu.”

“Chú sẽ thử làm bữa sáng,” vị mục sư tốt bụng tình nguyện.

Khi Elizabeth đi khỏi tầm nghe, Ian hỏi nhẹ nhàng, “Thương tích của người phụ nữ đó thế nào?”

“Thật khó nói, ta cho là cô ấy gần như là giận dữ nhiều hơn.”

“Là ý gì?” vị mục sư dừng lại trong giây lát, rồi ông nói, “Cô ấy ở trong tình trạng hiếm thấy. Hết sức bối rối, lộn xộn. Giận dữ nữa. Một mặt, cô ấy sợ rằng cháu có thể quyết định biểu lộ sự quan tâm đặc biệt của cháu đối với Qúy cô Cameron, rõ ràng đó là cách mà cháu đang làm khi ta đến đây.” ông ném một cái nhìn diễu cợt về phía đứa cháu trai điềm tĩnh của mình, Duncan thở dài và nói tiếp, “Cùng lúc đó, cô ấy tin chắc nói rằng qúy cô trẻ tuổi của cô ấy có thể sẽ cố gắng bắn cháu bằng chính khẩu súng của cháu, cái mà ta rõ ràng hiểu là cô ấy muốn nói là quý cô của cô ấy đã cố làm một lần. Điều đó làm ta sợ khi ta nghe thấy tiếng súng làm ta tức tốc lên đây.”

“Chúng cháu bắn vào những mục tiêu kia.” vị mục sư gật đầu nhưng ông quan sát Ian với vẻ mặt nghiêm trang.

“Có điều gì làm chú bực mình ư?” Ian hỏi.

Vị mục sư ngần ngại, rồi lắc đầu, như thể cố gắng xua đuổi những ý nghĩ nào đó ra khỏi đầu. “Cô Throckmorton có nói với ta một số điều, nhưng ta không tin lắm.”

“Có thể do còn mơ màng vì bị thương chăng,” Ian nói, nhún vai cho qua vấn đề đó.

“Có lẽ,” ông nói, lại nghiêm trang. “Nhưng ta thì không và ta có nhớ là cháu đã nói về việc đính hôn với một người tên là Christina Taylor.

“Cháu đã.”

Khuôn mặt của ông nhăn lại khiển trách. “Rồi cháu có lý do gì để bào chữa cho cảnh mà ta vừa chứng kiến vài phút trước?”

Giọng Ian cộc lốc. “Một sự điên rồ.” Họ quay trở lại ngôi nhà, vị mục sư im lặng và suy nghĩ, Ian thì dữ tợn. Sự xuất hiện không đúng lúc của Duncan không làm cho chàng khó chịu, nhưng bây giờ khi đam mê của chàng cuối cùng đã nguội bớt đi, chàng điên tiết lên vì phản ứng không thể kiểm soát được của cơ thể chết tiệt của chàng trước Elizabeth Cameron. Khoảng khắc khi miệng chàng chạm vào miệng nàng đầu óc của chàng như thể tê liệt. Bây giờ chàng cứ nghĩ đi nghĩ lại chính xác về những gì mà nàng đã làm, trong cánh tay chàng nàng như một thiên thần quyến rũ. Những giọt nước mắt của nàng rơi hôm nay là bởi vì trò dối trá của bạn nàng. Tuy nhiên hai năm trước nàng đã gần như cắm sừng anh chàng Mondevale tội nghiệp mà không hề day dứt. Hôm nay nàng lại điều tĩnh nói về việc có thể cưới tên già dê Belhaven hoặc là John Marchman và trong cùng thời điểm đó lại hăm hở đáp ứng lại chàng, hôn chàng dữ dội, nhiệt tình. Phẫn nộ và ghê tưởm thay thế cho nỗi tức dữ. Nàng nên cưới Belhaven, chàng quyết định. Tên dê già ấy hoàn toàn phù hợp với nàng, họ có thể thành một đôi ăn ý trong mọi việc ngoại trừ tuổi tác của họ. Marchman, mặt nào đó có phần đáng khen hơn là Elizabeth bừa bãi, nàng sẽ làm cuộc đời của anh ta trở thành địa ngục.

Bất chấp gương mặt thiên thần của mình, Elizabeth Cameron vẫn luôn là một đứa bé hư hỏng, một kẻ tán tỉnh tài giỏi với rất nhiều đam mê hơn là sự khôn ngoan.

Với một ly rượu trên tay và những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời tối đen như mực, Ian đứng quan sát con cá đang được nấu trên bếp với vẻ mặt hơi dịu lại, do đêm thật yên tĩnh, và cũng do ly rượu mà chàng vừa uống. Bây giờ, khi chàng quan sát ngọn lửa lách tách, chàng chỉ thấy làm tiếc một điều là sự xuất hiện của Elizabeth làm chàng cảm thấy thiếu thốn trầm trọng không khí thanh bình và yên tĩnh mà chàng đã muốn tìm kiếm khi đến đây. Chàng đã làm việc như điên gần như cả năm qua và chàng tính về nơi này, nơi mà chàng luôn luôn tìm thấy sự yên bình mỗi khi trở về.

Khi lớn lên, chàng nhận ra chàng cần tiến lên phía trước rằng chàng cần rời khỏi nơi này để tạo ra con đường riêng của mình và chàng đã thành công. Bây giờ, chàng trở về đây, tìm kiếm một điều gì đó mà chàng đã luôn không tìm được, điều gì đó thật khó nắm bắt. Khi đã giàu có và có quyền lực, đã thoã mãm những gì mà chàng đặt ra cho mình khi bước chân ra đi. Chàng chợt thấy chàng đã đi quá xa, quá xa, thay đổi quá nhiều để có thể thích ứng lại với cuộc sống ở nơi đây. Chàng phải thừa nhận là khi chàng quyết định cưới Christina. Chàng đã nhận ra là cô sẽ không bao giờ thích nơi này, nhưng cô sẽ điều khiển và quản lý tất cả những ngôi nhà khác của chàng bằng vẻ duyên dáng và đĩnh đạc.

Christina xinh đẹp, sành điệu và đầy đam mê. Cô ta phù hợp với chàng hoàn toàn nếu không chàng đã không cầu hôn. Trước khi làm điều gì đó, chàng luôn tính toán tất cả mọi vấn đề một cách chu đáo, theo logic, chi li trước sau, rồi quyết định nhanh chóng và hành động mau lẹ. Tóm lại là chỉ có một điều hấp tấp vội vàng và nhẹ dạ mà chàng đã từng làm một lần đó là hành vi của chàng hai năm trước trong cái cuối tuần khốn kiếp ấy, khi chàng gặp Elizabeth Cameron. Bây giờ mọi việc đang lập lại chàng phải tránh xa nó, tránh thật xa.

“Anh thật là nhát gan, thiếu can đảm,” Elizabeth nói một cách hớn hở với chàng sau bữa ăn tối khi nàng rửa những chiếc đĩa, “Khi để tôi nấu bữa sáng trong khi anh nấu ăn rất tốt.”

“Không hẳn là như vậy,” Ian nói nhẹ nhàng khi chàng rút đầy hai y rượụ và mang chúng đến bên chiếc ghế cạnh lò sưởi. “Chỉ có một thứ tôi biết nấu đó là nấu món cá.” chàng đưa một ly cho Duncan, rồi ngồi xuống và nhấc chiếc nắp của cái hộp bên cạnh bàn, lấy ra một điếu xì gà mà người ta làm riêng cho chàng. Chàng nhìn Elizabeth và nói với vẻ nhã nhặn máy móc, chàng hỏi, “Cô có phiền không?”

Elizabeth liếc nhìn điếu xì gà, mỉm cười và lắc đầu, rồi nàng dừng lại, nhớ đến một ký ức về hình ảnh chàng đứng trong vườn hai năm về trước. Chàng đang hút một điếu xì gà khi chàng nhìn thấy nàng đứng đó quan sát chàng. Nàng vẫn còn nhớ rõ ràng khuôn mặt đẹp như tạc của chàng lấp lánh dưới ánh sáng bàng bạc khi chàng khum tay lại để che ngọn lửa. Nàng mỉm cười run run khi nhớ đến đoạn ký ức đó, và nàng ngẩng đầu lên hết nhìn điếu xì gà lập lèo đến khuôn mặt Ian, tự hỏi không biết chàng có nhớ đến điều đó như nàng không.

Đôi mắt chàng gặp mắt nàng với vẻ dò hỏi lịch sự, gõ nhẹ vào điếu xì gà và quay lại nhìn nàng. Chàng không nhớ; nàng có thể thấy rõ điều đó. “Không, tôi không phiền gì đâu,” nàng nói, cố giấu nỗi thất vọng đằng sau nụ cười nhợt nhạt.

Vị mục sư, người quan sát tất cả mọi thay đổi và chú ý đến nụ cười gượng gạo của Elizabeth, ông thấy rõ là sự bối rối của Ian khi đối xử với Elizabeth trong xuốt bữa ăn. Ông nhấc ly rượu lên môi, lén lút quan sát Elizabeth, rồi lại quay sang Ian, người đang hút điếu xì gà.

Thái độ của Ian làm Duncan phải chú ý nó cực kỳ kỳ quặc. Phụ nữ thường thấy ở Ian sức hấp dẫn không thể cưỡng nỗi, và như vị mục sư biết rất rõ, Ian chưa bao giờ cảm thấy bị lương thâm thúc ép khi chấp nhận lời mời gọi của những người đàn bà. Trong quá khứ, Ian luôn luôn đối xử với những người đàn bà ngả vào vòng tay mình với vẻ vừa coi họ như thú tiêu khiển vừa dịu dàng, chăm sóc. Thậm chí khi đã mất hứng thú đối với cô ta, Ian vẫn tiếp tục đối xử với cô ta vẻ quyến rũ không bao giờ hết và lịch sự nhã nhặn hết mức, bất kể cô ta là một cô hầu hay là con gái của một bá tước.

Từ những điều đó, Duncan thấy ngạc nhiên, thậm chí là hoài nghi không thể hiểu nổi, khi hai giờ trước Ian vừa mới giữ Elizabeth Cameron trong vòng tay như thể chưa bao giờ có ý định cho phép dời đi và bây giờ Ian đang lờ Elizabeth đi. Sự thật là, không có gì đáng phê phán trong cách đối xử của Ian đối với Elizabeth, nhưng lờ đi thì hơi lạ.

Ông tiếp tục quan sát Ian, hy vọng là nhìn thấy Ian lén lút quan sát Elizabeth, nhưng cháu trai của ông đã lấy một cuốn sách và bắt đầu đọc như thể nó muốn xua đuổi Elizabeth Cameron ra khỏi tâm trí hoàn toàn. Sau khi ném một đoạn đối thoại thăm dò, vị mục sư hỏi Ian, “Năm qua mọi thứ vẫn tốt đẹp đối với cháu phải không, ta có thể thấy là vậy?”

Ngẩng đầu lên, Ian nói với một nụ cười ngắn, “Không hẳn như cháu mong muốn, nhưng cũng đủ tốt.”

“Những vụ mạo hiểm của cháu không thành công ư?”

“Không phải là tất cả.”

Elizabeth đứng yên trong giây lát, rồi nàng lấy một chiếc khăn và bắt đầu lau những chiếc đĩa, cố gắng lờ đi những gì nghe được. Hai năm trước Ian nói với nàng rằng nếu mọi việc tốt đẹp với chàng thì chàng có thể chu cấp được cho nàng. Rõ ràng là chúng không mấy tốt đẹp, điều đó giải thích tại sao chàng lại sống ở đây. Trái tim nàng tràn ngập sự đồng cảm khi nàng hình dung việc giấc mơ lớn của chàng không đạt được. Mặt khác, chàng cũng không ở trong tình trạng quá tệ, nàng nghĩ đến ngọn đồi xinh đẹp hoang dã xung quanh đây và ngôi nhà ấm cúng này với những cửa sổ rộng lớn nhìn xuống phong cảnh dưới thung lũng. Nó không thể sánh với Havenhurst nhưng nó có vẻ đẹp hoang dã riêng. Hơn nữa, nó không phải trả tiền để giữ những gia nhân như ở Havenhurst, nơi qúa rộng lớn so với lợi tức thu được. Nàng không sỡ hữu Havenhurst, không hẳn như vậy, mà là nó sở hữu nàng. Ngôi nhà nhỏ này thật xinh đẹp, với mái nhà duyên dáng và một vài căn phòng rộng rãi, nó vừa đủ để có thể quan tâm. Nó là một chỗ nương thân ấm áp mà không phải cần phải có nhiều người chăm sóc nó, không phải lo lắng về những đám vữa sẽ sụp xuống khỏi những bức tường và không tốn kém khi sửa chữa.

Rõ ràng là Ian không nhận ra là chàng thực sự may mắn như thế nào hoặc, chàng còn tốn thời gian của mình ở những câu lạc bộ của các qúy ông hoặc là bất cứ nơi nào mà chàng đánh bạc với hy vọng tạo dựng sự giàu có của mình. Chàng đang ở đây, trong cái nơi thô sơ nhưng tuyệt đẹp này nơi mà chàng trông hoàn toàn thoải máu, nơi mà chàng thuộc về... Một ý định chợt xuất hiện trong óc nàng rằng nàng gần như là mong muốn được sống ở đây.

Khi tất cả mọi thứ được lau sạch và cất đi, Elizabeth quyết định lên lầu. Trong bữa tối nàng nhận ra là Ian đã không gặp chú chàng một thời gian dài và nàng cảm thấy một điều thích đáng nên làm là để họ được riêng tư nói chuyện với nhau.

Mắc chiếc khăn lên móc, nàng cởi chiếc tạp dề và đi về phía hai người đàn ông, chúc ngủ ngon. Vị mục sư cười và chúc nàng có những giấc mơ đẹp. Ian ngẩng đầu lên và lơ đãng nói, “Chúc ngủ ngon.”

Sau khi Elizabeth lên lầu, Duncan quan sát cháu trai của mình đọc sách, nhớ lại những bài học trong ngôi nhà của cha xứ mà ông đã dạy Ian khi còn là một cậu bé. Giống như cha Ian, Duncan rất thông minh và tốt nghiệp đại học, khi Ian 13 tuổi chàng đã đọc và miệt mài những quyển sách của sinh viên đại học. Sự ham muốn tiếp thu kiến thức của Ian là không thể dập tắt được, trí tuệ của chàng cực kỳ khác thường làm cả Ducan và cha của chàng ngày càng kính sợ. Không cần đến bút lông và giấy viết, Ian có thể tính toán những phép toán phức tạp và cho kết quả trong đầu, cho ra những câu trả lời trước cả khi Duncan quyết định là nên làm các nào để tính ra kết quả.

Ngoài những điều đó ra, khả năng toán học hiếm có đã cho phép Ian đính toán được rất nhanh và chính xác những canh bạc; chàng có thể tính toán được tỷ lệ đặt cược hoặc là vòng quay của các con bài với một độ chính xác khủng khiếp - điều mà Duncan thường chỉ trích là lạm dụng quà tặng của Chúa và rằng sự thiên tài này hoàn toàn không có lợi ích gì cả. Ian vừa có sự kiêu căng, ngạo mạn của nòi giống quý tộc bậc cao của người Anh, vừa có tính tình nóng nảy, kiêu hãnh và cứng đầu cứng cổ của người Scolt; và sự kết hợp đó tạo nên một con người khác thường, người luôn luôn tự đưa ra những quyết định của riêng mình và không bao giờ cho phép bất kỳ ai điều khiển những quyết định của chàng. Vị mục sư cảm thấy với những đức tính đó sẽ dự báo trước một kết cục không mấy tốt đẹp, khi suy nghĩ những điều đó vị mục sư muốn thảo luận với Ian nhưng chàng gạt đi. Ian quyết định tất cả mọi thứ, không hề có những sai lầm như con người thường mắc phải và chàng tin vào điều đó, tin hơn bất cứ ý kiến của ai khác.

Chỉ có một vấn đề mà quyết định của chàng chẳng giải quyết được gì, theo quan điểm của Duncan đó là vấn đề của ông chàng. Chỉ cần đề cập một chút xíu về Công tước Stanhope là Ian cũng có thể nổi điên lên trong khi đó Duncan muốn thảo luận về chủ đề của ông chàng một lần nữa, dù vậy ông có chút ngập ngừng khi đề cập đến vấn đề đau đớn này. Mặc dù Ian rất yêu mến và kính trọng Duncan, ông biết rằng cháu trai của ông gần như lập tức có thể quay lưng lại không một chút chần chừ đối với bất kỳ ai đi quá xa hoặc làm điều gì đó tổn thương chàng sâu sắc.

Ký ức về cái ngày mà Ian quay trở lại nhà ở tuổi 19 sau chuyến đi đầu tiên của chàng làm cho vị mục sư nhăn mặt đau đớn. Cha mẹ của Ian và em gái chàng, quá háo hức múôn gặp chàng, đã có một chuyến đi tới Hernloch để gặp chàng, nghĩ là sẽ làm cho chàng ngạc nhiên.

Hai đêm trước khi chuyến tàu của Ian về đến cảng, ngôi nhà trọ nhỏ nơi mà gia đình hạnh phúc đó đang ngủ đã bị cháy và cả ba người đều chết trong ngọn lửa. Ian đi qua cái nơi đổ nát đó trên đường trở về, mà không biết rằng nơi chàng đi qua là nơi mà gia đình chàng bị thiêu sống.

Chàng trở về đây, nơi mà Duncan đang đợi chàng để thông báo cái tin khủng khiếp đó cho chàng. “Mọi người ở đi đâu cả rồi? Chàng hỏi khi bước vào nhà, ngay lập tức đi vòng quanh nhà, tìm kiếm trong những căn phòng trống rỗng. Nhưng chỉ có con chó săn của Ian là chào đón chàng, chạy sộc vào, sủa vang mừng rỡ, nhảy chồm lên. Shadow - cái tên không phải là hợp với màu lông của nó mà là về sự tận tâm tuyệt đối của nó với chủ, người mà nó tôn sùng từ khi còn là một con chó nhỏ - nó điên cuồng thể hiện sự vui sướng về sự trở về của chủ. “Tao cũng rất nhớ mày, cô gái,” Ian nói, cúi xuống, vuốt ve bộ lông đen mượt của nó, “Tao có quà cho mày đây,” chàng nói với nó và nó ngay lập tức ngừng cọ mõm vào chàng và hếch mũi lên, nghe ngóng và chờ đợi, đôi mắt thông minh của nó nhìn chăm chú gương mặt chàng. Đó là luôn luôn là cách giữa bọn họ, hơi kỳ quặc, gần như là sự liên lạc, giao tiếp thần bí giữa một bên là con người và con chó thông minh tôn sùng chủ.

“Ian,” vị mục sư nói vẻ buồn rười rượi và như thể chàng cảm nhận được nỗi đau đớn tận cùng của việc đơn độc trên thế gian này, Ian bất động. Chàng chậm chạp đứng thẳng người dậy và quay lại, con chó theo sát, nó nhìn Duncan với vẻ đột ngột căng thẳng hệt như chủ nó vậy.

Nhẹ nhàng nhất có thể, Duncan thông báo là gia đình chàng đã chết. Duncan là một mục sư, ông được học rất tốt trong việc làm dịu nỗi đau của thân nhân những người quá cố, nhưng trước đây ông chưa bao giờ phải đối mặt với việc dồn nén cảm xúc, khống chế một cách cứng rắn nỗi đau mà Ian thể hiện lúc đó và ông bối rối, lúng túng không biết phải đối xử ra sao. Ian không hề khóc hay nổi giận; toàn bộ thân thể và gương mặt của chàng cứng đơ, cố gắng chống lại nỗi đau khốn cùng, loại bỏ nó vì chàng nhận thức được rằng nó có thể phá huỷ chàng. Đêm đó, khi Duncan cuối cùng cũng đi khỏi, Ian đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời tối đen, con chó đứng bên cạnh. “Hãy mang nó đi với chú vào làng và mang nó cho ai đó.” chàng nói với Duncan với giọng nói dứt khoát.

Bối rối, Duncan dời tay khỏi nắm đấm cửa. “Mang ai theo với chú?”

“Con chó.”

“Nhưng cháu nói là cháu có ý định ở lại đây ít nhất là nửa năm để giải quyết mọi việc cơ mà.”

“Hãy mang nó đi với chú,” Ian nói cộc lốc. Trong khoẳng khắc Ducan hiểu điều Ian đang làm và ông thấy sợ điều đó. “Ian, vì lòng kính Chúa, con chó này tôn sùng cháu. Thêm nữa, nó là một bạn đồng hành tốt của cháu ở đây.”

“Hãy cho nó cho nhà MacMurty ở Calgorin,” Ian ngắt lời và Duncan miễn cưỡng mang con chó không sẵn lòng, đi theo ông. Phải vòng một chiếc dây quanh cổ để kéo nó đi.

Một tuần sau Shadow gan dạ tìm được đường vượt qua tỉnh và xuất hiện ở ngôi ngà.

Duncan đến và cảm thấy một nỗi xúc động chặn ngang cổ ông khi Ian cương quyết từ chối chấp nhận sự hiện diện của con chó. Ngày tiếp theo Ian tự mình mang con chó trở lại Calgorin với Duncan. Sau khi ăn tối với gia đình, Shadow đợi chàng trong khi chàng lên ngựa đi về phía hàng rào nhưng khi nó bắt đầu đi theo chàng, Ian quay lại và khắc nghiệt ra lệnh cho nó ở lại.

Shadow ở lại bởi vì Shadow không bao giờ không tuân lệnh của Ian.

Duncan ở lại sau đó một vài giờ nữa và khi ông rời khỏi, Shadow vẫn đứng bên hàng rào, đôi mắt của nó nhìn chăm chăm vào chỗ rẽ của con đường, đầu nó ngả sang một bên, chờ đợi, như thể nó từ chối tin rằng Ian thực sự có ý muốn bỏ nó lại ở đây.

Nhưng Ian không bao giờ quay trở lại với nó.

Đó là lần đầu tiên Duncan nhận ra là tâm trí của Ian có sức mạnh khủng khiếp, nó có thể hoàn toàn gạt bỏ tất cả mọi cảm xúc, xúc động của bản thân khi chàng muốn. Với suy luận logic điềm tĩnh Ian quyết định không thể lay chuyển nổi là tách bạch bản thân chàng ra khỏi bất cứ thứ gì có thể là nguyên nhân làm chàng đau đớn hơn nữa. Bức hoạ của cha mẹ chàng và em gái chàng được cẩn thận gỡ xuống, khỏi cái nơi mà nó thuộc về, cất vào hòm, để tất cả chúng ở lại ngôi nhà cả ký ức của chàng.

Một thời gian ngắn sau cái chết của gia đình chàng, có một lá thư từ ông chàng, Công tước Stanhope. Hai thập kỷ sau khi từ bỏ con trai vì ông cưới mẹ Ian, Công tước viết cho chàng một lá thư yêu cầu chàng để cho ông được đền bù; lá thư của ông đến ba ngày sau vụ hoả hoạn. Ian đọc và quăng nó đi, như cách chàng đã làm với một tá thư sau đó trong vòng 7 năm trở lại đây, tất cả đều được gửi cho chàng.

Ian là một người ương bướng nhất mà Dunca từng biết đến. Khi còn là một cậu bé, với sự bình tĩnh, quả quyết, trí tụê tuyệt vời và cứng đầu cứng cổ tất cả những điều đó luôn làm cha mẹ của Ian phải dừng lại. Như cha của Ian một lần đã nhận xét vẻ giễu cợt năng khiếu của con trai, “Ian cho phép chúng ta đỡ nó lên vì nó yêu chúng ta, không phải bởi vì nó nghĩ chúng ta mạnh hơn nó. Nó đã biết là chúng ta không mạnh hơn nó, nhưng nó không muốn làm tổn thương lòng tự trọng nhạy cảm của chúng ta khi nói điều đó.”

Ian có khả năng lạnh lùng quay lại với tất cả những ai có lỗi với mình. Ducan có một hy vọng nhỏ nhoi là có thể làm dịu quan điểm của chàng đối với ông bây giờ - ông có thể khẩn khoản cầu xin sự hiểu biết của Ian khi mà có vẻ như tâm trạng của Ian đang có một chút vấn đề. Và không thể để đến khi Công tước Stanhope bị bỏ lại quá xa đằng sau Ian như con Shadow đã bị.

Phân vân, Duncan ủ rũ nhìn chằm chằm vào ngọn lửa trong khi đó ở phía đối diện Ian đang cầm một tờ tài liệu và quan sát ông trong im lặng suy đoán. Cuối cùng chàng cũng nói, “Bởi vì tay nghề nấu ăn của cháu không tệ như thường lệ, cháu cho rằng có lý do khác cho sự cau có của chú.”

Duncan gật đầu, đứng lên đi về phía ngọn lửa nhẩm lại trong óc những lý lẽ để chuẩn bị tranh luận. “Ian, ông của cháu viết thư cho ta.” vị mục sư bắt đầu, quan sát nụ cười vui vẻ của Ian tan biến dần và gương mặt chàng cứng lại sắt đá. “Ông ấy yêu cầu chú đứng ra làm trung gian thay mặt ông ấy và cố thuyết phục cháu xem xét lại việc gặp ông ấy.”

“Chú đang lẵng phí thời gian đấy,” Ian nói, giọng của chàng cứng rắn. “Ông ấy là gia đình của cháu mà,” Duncan cố gắng thử một lần nữa.

“Toàn bộ gia đình cháu đang ngồi trong căn phòng này,” Ian gầm lên. “Cháu không thừa nhận ai khác cả.”

“Ông ấy chỉ có mỗi cháu là người thừa kế.” Duncan kiên trì tiếp tục. “Đó là vấn đề của ông ấy, không phải của cháu. “Ông ấy sắp chết, Ian.”

“Cháu không tin điều đó.”

“Chú thì rất tin ông ấy. Hơn nữa, nếu mẹ cháu còn sống, bà âý cũng sẽ xin cháu giảng hoà với ông ấy. Nó sẽ làm cho chị ấy dẹp bỏ được ý nghĩ vì cưới chị ấy mà cha cháu bị chối bỏ, chị ấy đã bị dằn vặt cả cuộc đời mình. Ta không cần phải nhắc cháu là mẹ cháu là người thân duy nhất của ta. Ta yêu chị ấy và nếu như ta có thể tha thứ cho người đã đối xử không tốt với chị ấy, làm tổn thương chị ấy, thì ta không hiểu tại sao cháu lại không thể làm điều đó.”

“Chú là người đầy lòng khoan dung,” Ian kéo dài giọng gay gắt, chế nhạo. “Cháu thì không, cháu chỉ tin vào điều cháu nhìn thấy mà thôi.”

“Ông ấy sắp chết, chú nói cho cháu biết.”

“Và cháu cũng nói cho chú biết” Ian nhấn mạnh từng từ vẻ khắc nghiệt “Cháu không cần những thứ khốn kiếp của ông ta.”

“Nếu cháu không cho là việc chấp nhận tước hiệu là cần thiết đối với cháu, hãy làm điều đó vì cha cháu. Nó thuộc về ông ấy một cách chính đáng, đây là cơ hội cuối cùng để cháu bớt khắc nghiệt đấy Ian. Ông cháu cho phép cho có hai tuần để xoay chuyển cháu trước khi tước hiệu được chuyển cho người thừa kế khác. Chuyến đi của cháu đến đây đã bị trì hoãn hai tuần rồi. Có thể đã quá muộn-”

“Đã quá muộn 11 năm rồi,” Ian đáp lại lạnh băng và rồi trong khi vị mục sư quan sát chàng, nét mặt của Ian biến đổi từ đau đớn sang lạnh lùng. Quai hàm cứng lại của chàng giãn ra và rồi chàng cầm tờ giấy trên tay bỏ lại vào hộp. Chàng liếc nhìn Duncan và vui vẻ nói, “Ly của chú đã hết rồi, Mục sư, chú có muốn tiếp không?”

Duncan thở dài và lắc đầu. Thế là hết, chính xác như Duncan đã đoán trước. Ian đã đóng sầm cánh cửa đối với ông của chàng và không có gì có thể làm chàng thay đổi. Khi chàng trở nên điềm tĩnh và vui vẻ như thế này, Duncan có kinh nghiệm là Ian sẽ không bao giờ thay đổi. Bởi vì ông đã phá huỷ buổi tối đầu tiên của ông với cháu trai, nên ông nghĩ chẳng còn gì để mất nữa, ông sẽ chọc vào một vấn đề khác nhạy cảm nữa, mà chắc chắn chàng sẽ rất bực mình. “Ian, về Elizabeth Cameron. Cô đi kèm với cô ấy có nói vài điều-”

Một nụ cười không thật, đầy cảnh giác nở trên gương mặt Ian, “Cháu không có thời gian để tiếp chuyện chú nữa, Duncan. Kết thúc ở đây.”

“Nhưng..”

“Không gì cả nữa.”

“Điều này chú có thể chứng thực được.”

“Cháu chẳng hứng thú.”

Duncan thấy cùng sự kiên quyết, cùng sự lạnh lùng, điềm tĩnh, vui vẻ như khi nói về ông chàng. Có nghĩa là chàng đã quyết tâm hoàn toàn hài lòng với ý nghĩ của mìnhg và không ai, không cái gì có thể xâm chiếm được vào nơi mà chàng cất nó vào. Căn cứ vào phản ứng của Ian đối với Elizabeth Cameron, nàng bây giờ bị bỏ vào cùng một danh sách với Công tước Stanhope. Nản lòng, Duncan nhấc chai rượu lên và rót đầy một ly. “Có một điều chú chưa bao giờ nói với cháu,” ông giận dữ nói.

“Là điều gì ạ?” Ian hỏi.

“Chú ghét nhất khi nào cháu quay lại vui vẻ và dễ chịu. Chú thích cháu tức giận hơn. Chí ít là khi đó chú biết chú vẫn có cơ may chạm đến cháu.”

Đáp lại sự tức giận của Duncan, Ian chỉ lấy một quyển sách và bắt đầu đọc trở lại.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 15

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Như Cõi Thiên Đường Chương 14