Tối đó nó về nhà trễ, đã vậy còn thẫn thờ như ma làm cho Kevin rất rất lo lắng

_em có chắc là mình hok sao chứ? - Kevin hỏi mà hok yên

_em hok sao đâu anh đừng lo - nó cười nhẹ

_thôi em lên lầu nghỉ đi, mai anh đưa em đi làm - Kevin dặn dò

_thôi hok cần đâu anh ạh, mai em phải đi thăm ...àh... một người quen nên em sẽ xin nghỉ - nó nói

_hay để anh chở - Kevin lại ra ý kiến

_thôi em đã nói là hok cần mà - Nó bỗng nhiên cáu gắt

_ùhm, vậy thôi anh ra đây - hắn cũng bước ra vì biết nó đang mệt

Nó thì bi h` trong đầu trống rỗng, đau khổ

"tôi chẳng lẽ đã làm sai điều gì sao?" nó khóc nấc

Sáng hôm sau, nó vẫn quyết định sẽ ến thăm Bảo, khi đi vào phòng bệnh, nó nghe tiếng cười giòn tan của hắn

_haha, em thua rồi, cá cái gì bây giờ - giọng của Bảo

_em hok chịu đâu anh chơi ăn gian - giọng 1 cô gái quen quen

Nó tò mò bước vào và

_a, chị Janie - cô pé ấy quay lại

_ơh...cô Lục Hân - Nó rất đổi ngạc nhiên

_sao lại gọi thế cứ gọi em là Hân được rồi - giọng như mật (í ẹ)

_sao cô lại đến đây? - Bảo lạnh lùng

_em đến đây để đưa cái này cho anh - Nó chìa ra một hộp Obento tự tay nó làm ra trước mặt Bảo

_cô thật phiền phức quá đấy - Bảo vô tình quơ tay lỡ làm đổ lun hộp Obento của nó xuống đất

_sao anh lại làm như vậy? chị ấy đã có lòng vậy rồi mà - Hân nói như trách

_.........- mắt nó bắt đầu ngấn nước - thôi Hân àh, nếu có người hok muốn ăn thì có ép họ cũng sẽ hok ăn - nó nói rồi bỏ ra ngoài mặc dù biết Bảo bị mất trí nhưng anh cũng hok nên làm như vậy với nó chứ

_anh àh - Hân làm như hiền lắm

_...ùh... thì anh chỉ lỡ tay thôi, anh cũng hok muốn mà - hắn giải thích

_nhưng chị ấy giận rồi - Hân giả bộ phụng phịu

_mặc kệ cô ta đi, cô ta cứ tự xưng là người yêu của anh nữa - Hắn nói trong bực tức - trong khi em mới là người làm anh vui

_ùhm - cời tươi như hoa (cời gì mà cời )

"anh thật là hok thể nhớ ra sao?"- nó như sụp đổ nhưng hok, có cài gì đó thúc đẩy nó - "nhưng hok được, mình hok thể bỏ cuộc như thế này được" ( liệu đó có phải tình yêu?)

Tối đó nó về làm thêm 1 hộp Obento và 1 mô hình ngôi nhà khá đẹp mang dòng chữ "Em sẽ mãi mãi yêu anh", mặc dù hok khéo tay cho lắm nhưng mô hình ấy cũng rất đẹp.

Hum sau nữa, nó đến BV rất sớm, Bảo còn đang "khò khò" trên giường. Nó đặt hộp Obento và mô hình bên chiếc bàn bên cạnh

_hãy ăn thật ngon và nhớ em anh nhé - nó nhẹ nhàng thầm thì vào tai hắn rồi đi khỏi.

Lát sau Bảo thức dậy, nhìn thấy hộp cơm và mô hình mà ngạc nhiên nhưng cứ tửơng là Hân làm cho hắn.

_chà, con pé ấy thế mà khá khéo nhỉ, cơm ngon mà mô hình cũng đẹp nữa - Hắn khen tấm tắc

Buổi chiều hôm ấy, Hân đi vào

_chào, anh khoẻ rồi ấy nhỉ? - Hân trêu hắn

_ùhm, àh cám ơn em về hộp cơm và cái mô hình đẹp lắm (chứ sa, người ta mất cả đêm, nhưng lầm đối tượng rồi ông ơi ) - hắn khen Hân quá trời

_hộp cơm? mô hình nhà? -Hân trố mắt nhìn hắn

_hok phải của em hả? - hắn nghi

_hok là của em anh thấy cơm thế nào? - (nói xạo quá đi) Hân tự nhận

_ngon lắm - Hắn cười - nhớ làm nữa nhé
Loading...

Đọc Tiếp Chương 23

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nhỏ Là Đặc Biệt Chương 22