Tối hum đó, khoảng 5h` chiều, Bảo đang lái xe đến nhà nó, anh đang mân mê cái nhẫn cầu hôn nó

thì bỗng

"Kétttt......" "rầm"

Tại nhà nó

"sao trong lòng mình thấy lo thế nhỉ, có cảm giác bất an nữa" nó lo lắng

"(nhạc bài River flows in you của Yiruma)"

_alô - nó nhấc điện thoại - ....sao lại như ậy được - Nó nói như sắp nấc lên từng tiếng rồi vội vàng lấy xe chạy vào bệnh viện GREEN GARDEN (đặt đại)

Tại bệnh viện

_Bác sĩ bác sĩ ơi, anh ấy có làm sao hok hả bác sĩ - Nó gào khóc đau đớn

_bi h` chúng tôi chưa làm phẫu thuật mong cô ra ngoài đợi - Bác sĩ khuyên nó

_hic hic - nó khóc òa

_Bảo Bảo ơi ! - tiếng của ba mẹ hắn

_ủa Nghi, sao con lại ở đây? - Mẹ nó ngạc nhiên

_hức hức, chỉ là con tình cờ gặp lại Bảo - nó giải thích

_ta vừa sang đây, nghe tin nó như vậy nên chúng ta chạy vô đây ngay - ba Bảo nói

_mong là nó hok sao, nó mà có làm sao thì ta chết mất - mẹ hắn cũng òa khóc.

"cạch" tiếng phòng mổ

_ai là người nhà của bệnh nhân - Bác sĩ hỏi

_là chúng tôi - Ba mẹ hắn lên tiếng

_ca mổ đã thành công nhưng ê rằng bệnh nhân sẽ mất một phần trí nhớ - Bác sĩ nói giọng vừa vui cũng vừa buồn - bi h` người nhà hãy để bệnh nhân nghỉ ngơi

_cảm ơn bác sĩ rất nhiều - Ba mẹ Bảo mừng

"mất trí nhớ ư ?" - nó hoang mang

3 ngày sau Bảo đã tĩnh dần

_Bảo, Bảo anh tĩnh rồi - nó vui hok ngớt

_ơh ba mẹ, sao mọi người lại ở đây, còn cô là ai? - tay chỉ vô nó

_hơ...- nó quá bất ngờ khi người Bảo quên lại chính là nó - em là Nghi đây

_tôi hok quen cô, cô tránh ra đi - Bảo nói như xua đuổi nó

_anh hok còn nhớ ra em sao - giọt nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt đó

_sao con hok nhớ Nghi, nó là người con yêu mà - mẹ hắn mắng

_con bi h` chẳng có yâu ai cả, sao lại yêu cô ta được - Bảo bướng bĩnh

_sao con lại thế, nó đã thức suốt 3 ngày để chăm sóc con đó- ba hắn thêm lời

_sao cơ? - hắn ngạc nhiên - thôi con muốn ngủ, đứng làm phiền con

Nó bi giờ hững hờ, như con ngốc

"người anh quen là em sao? chẳng lẽ em hok là gi` đối với anh sao? " - nó bi h` đau đau lắm

"kítttt..."

_Janie sao cậu lại ở đây? - Mark giờ mới xuất hiện

_ơh hả? là cậu sao Mark - nó như ng` cõi trên

_thôi lên xe, tôi chở cậu về - hắn giục nó

_tôi chưa muốn về nhà bi h`, hãy chở tôi đi đâu đó được hok ? - Nó nói như cầu xin

_thôi được - Mark cũng hok muốn hỏi nhiều vì biết nó sẽ hok trả lời

Rồi Mark chở nó về khu biệt thự "white heaven" của hắn

_cậu vào đi - hắn thúc

_uhm`- nó bước đi như người vô hồn

nó vào nhà và òa khóc

_hức hức... - nó thực sự đau lắm

Mark hok nói gì, anh cho nó mượn bờ vai để khóc và ôm nó vào lòng (Mark lúc này như người mà nó có thể dựa dẫm)
Loading...

Đọc Tiếp Chương 22

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nhỏ Là Đặc Biệt Chương 21