Truyện Nhật Ký Xoay Người Ở Hậu Cung

Chương 8: Hoàng Thượng phong thưởng

Tác giả Dạ Chi Dạ
Edit: Lục Hiền Nghi

Beta: Nguyên Chiêu Nghi

"Thúy Hà điện Diệp canh y hiền lương thục đức, nay thăng lên chính thất phẩm Phân Nghi, ban thưởng trâm hồng ngọc bằng vàng trắng một cái, trâm Bích Tỳ khắc hoa một cái, khuyên tai hoa sen vàng ròng khảm hồng ngọc một đôi..." Vừa đọc thánh chỉ vừa có tiểu thái giám đem ban thưởng đặt trên bàn.

Nhìn toàn phòng, Diệp Linh Sương cười nhẹ, mắt buông xuống che lại trào phúng bên trong.

Nghe Lý Phúc Thăng đọc xong thánh chỉ, Diệp Linh Sương mới tiến lên trên mặt mang chút lo lắng hỏi: "Lý công công, sáng nay Hoàng Thượng lâm triều có đến muộn không?"

Đối với phản ứng của Diệp Phân Nghi, Lý Phúc Thăng thập phần vừa lòng, cười trả lời: "Diệp Phân Nghi không cần lo lắng, Hoàng Thượng tinh thần khỏe mười phần, ngay cả hạ bút phê duyệt tấu chương cũng như rồng bay phượng múa." Gặp Diệp Phân Nghi mặt cười ửng đỏ, Lý Phúc Thăng miệng lại cười.

"Nếu Diệp Phân Nghi không còn gì phân phó, nô tài liền cáo lui trước."

Diệp Linh Sương đang ngượng ngùng lập tức hoàn hồn trở về, vội vàng gọi Lý Phúc Thăng, quay đầu nhìn Mặc Nguyệt phía sau. Mặc Nguyệt hiểu ý, đem hà bao sáng sớm đã chuẩn bị đưa tới.

"Ta nghe ma ma nói, đây là quy củ trong cung." Diệp Linh Sương sợ Lý Phúc Thăng không nhận, vội vàng nhét vào trong tay hắn, mặt lộ vẻ ngượng ngùng nói: " Tuy rằng không nhiều lắm, nhưng là tâm ý của ta, mong công công vui lòng nhận cho."

Lý Phúc Thăng trong lòng buồn cười, nhưng vẫn cung kính nhận hà bao "Nô tài đa tạ Diệp Phân Nghi ban cho." Dứt lời, liền mang theo tiểu thái giám rời đi.

"Lý công công đi thong thả." Diệp Linh Sương ở sau lưng bỏ thêm một câu.

Diệp Linh Sương nhìn lướt qua ban thưởng đầy bàn, biểu tình thản nhiên: "Mặc Nguyệt, lưu lại khuyên tai vàng còn lại đều cất vào đi."

"Vâng, nô tỳ tuân mệnh." Mặc Nguyệt vui vẻ đáp.

Diệp Linh Sương lạnh lùng cười, Hoàng Thượng này thật đúng là keo kiệt, nàng vất vả cả đêm, vậy mà hắn chỉ cho nàng một cái chính thất phẩm Phân Nghi nhỏ nhoi. Tuy nói thăng cấp bình thường không vượt qua ba cấp, nhưng Liễu Tài Nhân mới vừa từ một bát phẩm mà thành lục phẩm Tài Tử. Chỉ là, Diệp Linh Sương chậm rãi nhếch môi, Liễu Tài Nhân này sợ là không còn cơ hội tấn vị, cũng khó trách Hoàng Thượng rộng rãi thăng nàng ta đến lục phẩm.

"Nương nương, cung nữ Đức Sang cung đến đây." Nghe được tiếng vang, Mặc Nguyệt ra ngoài coi, trở về liền bẩm báo.

"Vậy à? Mau mời nàng ta tiến vào." Diệp Linh Sương cười đến ý vị thâm trường, thưởng thức khuyên tai trong tay, hèn mọn trong mắt chợt lóe qua.

Chỉ chốc lát sau, đi vào là một tiểu nha đầu. Nhìn thấy người ngồi ở trên ghế là một nữ tử xinh đẹp, đầu tiên là hồi hộp lập tức cúi đầu nói: "Tiểu chủ, Đức phi lệnh cho nô tỳ đưa tới trâm hồ điệp vàng ròng khảm hồng ngọc, cố ý tặng cho tiểu chủ đêm qua vất vả." Bích Hà đem câu sau nhấn mạnh, chỉ là lúc nha đầu kia nói rõ ràng phát run, hiển nhiên nàng ta bị người nào đó cố ý sai sử nói vậy.

"Đã biết, trở về nói cho Đức phi nương nương, đêm qua quả thật rất vất vả, nhưng đây đều là nghĩa vụ của muội muội, lại làm cho Đức phi nương nương để tâm đến, trong lòng muội muội thật biết ơn." Diệp Linh Sương cười yếu ớt nói, thoạt nhìn vô hại, nhưng lại làm Bích Hà đổ mồ hôi lạnh.

"Tiểu chủ yên tâm, nô tỳ sẽ chuyển lời." Nói xong liền vội vàng rời đi. Bích Hà thầm nghĩ, Diệp Canh Y miệng lưỡi lợi hại, cũng không sợ đắc tội Đức phi nương nương. Đức phi nương nương có tiếng ngoan độc trong cung ai không biết?

Bích Hà đến hơi trễ, tất nhiên sẽ không biết Diệp Canh Y đã thành Diệp Phân Nghi.

"Trâm Hồ Điệp?" Diệp Linh Sương khóe miệng mỉm cười, đánh giá cây trâm vừa mới đưa tới. Đây chẳng phải là nói nàng trang điểm xinh đẹp như hồ điệp, nhưng lại không hề hấp dẫn người chút nào sao? Chỉ là, rất nhiều người muốn cũng không có đâu. Thường Mộng Khê tuy nói là nằm trong tứ phi, nhưng dáng vẻ bên ngoài lại không sánh kịp Kỳ Quý Phi cùng Hiền Phi, hiện tại xem ra lại càng kém xa hơn.

Đức Phi này đầu óc quả nhiên không tốt như người ta nói. Người của Hoàng Thượng bên này vừa mới rời đi, người nàng ta liền khẩn cấp đến đây, không phải rõ ràng nói cho Hoàng Thượng biết Đức Phi thời thời khắc khắc theo dõi hắn sao?! Tưởng biểu hiện chính mình hiền lương thục đức, vẫn nên nói là... mắt Diệp Linh Sương chợt lóe, hạ nhân Đức Sang cung đều là những kẻ không có đầu óc hay sao?

Mặc Nguyệt tất nhiên hiểu được hàm ý bên trong, tức giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng. Trừng mắt nhìn tiểu cung nữ đã đi xa, oán hận nói: " Làm nô tì khách khí với nàng ta như thế, sớm biết ý đồ lần này nô tỳ nhất định phải ngăn nàng ta lại ngoài cửa"

"Ngăn thế nào? Mặc Nguyệt, có vài người không thể chỉ nhìn bên ngoài, ngươi nhất định phải chặt chẽ nhớ kỹ điểm này." Diệp Linh Sương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kia tức giận, cười nhẹ nói.

"Nô tỳ nhớ rõ." Từ đó về sau Mặc Nguyệt đối với người ngoài đều giữ lại vài phần cảnh giác, đối với điểm này Diệp Linh Sương rất là vừa lòng.

Nghĩ đến sự kiện kia, Mặc Nguyệt thần sắc sầu lo liếc mắt nhìn chủ tử một cái "Chủ tử, buổi sáng ngài không đi Lưu Vân cung cùng Đang Nguyệt cung thỉnh an, như vậy có phải là đắc tội Kỳ quý phi cùng Hiền phi hay không?"

Diệp Linh Sương tùy tay ném trâm hồ điệp vào hộp trang sức, khẽ cười một tiếng nói: "Trong cung có quy củ được Hoàng Thượng sủng hạnh, những phi tần phân vị thấp phải đi Lưu Vân cung cùng Đang Nguyệt cung thỉnh an sao?"

Mặc Nguyệt nhất thời nghẹn lời, suy nghĩ một lát nói: "Nô tỳ cùng tỷ tỷ trong viện khác lúc trêu chọc có nói qua vấn đề này. Trong cung quả thật không có quy củ như thế, khi được Hoàng Thượng sủng hạnh phi tần đều phải đi cung Hoàng Hậu thỉnh an. Nhưng sau khi Tự Hoa hoàng hậu mất, Hoàng Thượng cũng chưa lập tân hậu, trong hậu cung liền hình thành hai thế lực, một người là Kỳ quý phi cầm đầu Đông Lục cung ở Đang Nguyệt cung, một người khác là Hiền phi cầm đầu Tây Lục cung ở Lưu Vân cung. Vì không muốn bị bắt tội nên các phi tần phân vị thấp mỗi buổi sáng đều chủ động đi hai cung thỉnh an. Dần dần liền hình thành thói quen. Hoàng Thượng biết cũng chỉ mở một con mắt nhắm một con mắt, xem như ngầm đồng ý."

"Một cái ở đông, một cái ở tây, chạy hai đầu cũng không ngại mệt." Diệp Linh Sương trêu tức nói.

"Nếu dùng mạng so sánh tất nhiên sẽ không mệt mỏi." Mặc Nguyệt cười nhẹ trả lời.

"Mặc Nguyệt, ngươi vào cung không lâu lại nhanh chóng thân thiết với bọn cung nữ thái giám, xem ra là ta xem nhẹ ngươi." Diệp Linh Sương tán thưởng nhìn nàng một cái. Mặc Nguyệt nói đúng, hậu cung quá mức phức tạp nguy hiểm. Nếu như không thuận theo, sớm muộn gì cũng sẽ bị cắn đến xương cốt cũng không còn.

"Chủ tử quá khen." Mặc Nguyệt cười đến mặt mày vui vẻ:" Chỉ là, chủ tử không thỏa hiệp, về sau có phải bước đi sẽ gian nan hay không?" Mặc Nguyệt thu hồi tia đắc ý, lại lo lắng hỏi một câu.

Diệp Linh Sương câu môi, búng cái trán của nàng ta một cái: "Ngươi cái tiểu nha đầu này, yên tâm đi, chủ tử nhà ngươi trong lòng đều có tính toán."

Nghe chủ tử nói như vậy, Mặc Nguyệt mới thở ra một hơi, "Nô tỳ tin tưởng chủ tử."

Ngồi trên long ỷ, Đại Yến Đế đánh giá hà bao trong tay, thấy nó được thêu hai đóa hoa sen, không khỏi hé miệng cười, "Diệp Phân Nghi lấy cái này nhét ngân lượng liền đem ngươi đường đường là nội vụ đại tổng quản đuổi đi?" Vừa nói vừa suy nghĩ một chút.

Đứng ở một bên, Lý Phúc Thăng mặt toát mồ hôi nói: "Vâng, Diệp Phân Nghi còn nói đây là ma ma dạy quy củ nói, nô tài nghe xong cũng dở khóc dở cười."

"Vậy sao?" Đại Yến Đế khóe miệng ý cười càng sâu, như là nghe được chuyện buồn cười lắm.

"Diệp Phân Nghi phản ứng như thế nào?" Đại Yến Đế đem bạc vụn trong hà bao ném tới một bên, nhìn chằm chằm hoa sen hồng nhạt, lẳng lặng hỏi.

"Hồi Hoàng Thượng, Diệp Phân Nghi đối với đồ vật được ban thưởng cũng không hứng thú lắm. Nô tài vừa tuyên đọc thánh chỉ xong, câu đầu tiên Diệp Phân Nghi hỏi chính là Hoàng thượng vào triều sớm hay trễ, vẻ mặt không che giấu được lo lắng."

Một mảnh trầm mặc đi qua, Đại Yến Đế thản nhiên nói: "Ừ, đi xuống đi."

Lý Phúc Thăng nhìn khuôn mặt tuấn tú vui giận không hiện kia, nhất thời đoán không ra, cúi đầu nói: "Nô tài cáo lui." Xoay người, liếc nhìn hà bao trên bàn một cái, chậm rãi thối lui đến cửa đại điện.

Sau nửa canh giờ, Lý Phúc Thăng lại nhẹ tay nhẹ chân đến gần Đại Yến Đế.

Cúi đầu phê duyệt tấu chương, Đại Yến Đế hai tròng mắt rõ ràng ám ám, hỏi: "Những lục cung bên kia có động tĩnh không?" Không đợi Lý Phúc Thăng trả lời lại thêm hỏi một câu "Nàng đi bên nào trước?"

Lý Phúc Thăng vụng trộm ngẩng đầu nhìn thoáng qua, lại cúi đầu nói: "Hồi Hoàng Thượng, Diệp Phân Nghi không có đi Lưu Vân cung, cũng không có đi Đang Nguyệt cung, mà là ở Thúy Hà điện, chỗ nào cũng không đi."

"Hửm?" Đại Yến Đế thần sắc hơi chút buông lỏng, nói một tiếng, "Tiểu nữ nhân này, đúng là không sợ chết." Trong mắt mang theo vài phần ý cười, có lẽ nữ nhân này chính là rất đơn thuần.

"Nô tài tiến đến báo không chỉ báo chuyện này, mà còn có chuyện khác nữa." Lý Phúc Thăng thấy Hoàng Thượng thần thái có chút buông lỏng, nói chuyện cũng trở nên thoải mái vài phần

"Nói." Đại Yến Đế hơi ngửa ra sau, tựa lưng vào ghế.

"Nô tài đến Thúy Hà điện đưa phong thưởng không lâu, Đức phi liền cho người đưa qua một trâm hoa hồ điệp vàng ròng khảm hồng ngọc."

Nghe lời này, Đại Yến Đế trong mắt như bắn ra một băng mũi nhọn, hừ lạnh một tiếng, nói: "Đức phi quả nhiên là đã quên thân phận trước kia, trẫm cho nàng ta vinh dự không phải để cho nàng ta lãng phí như thế. Xem ra vị trí thống lĩnh cánh tiên phong nên đổi người rồi..."

Lý Phúc Thăng cả kinh, cúi đầu không nói gì.

Hoàng Thượng cũng trầm mặc, ngón tay khẽ gõ lên đầu gối. Lý Phúc Thăng biết rõ đây là Hoàng Thượng đang suy nghĩ.

"Lý Phúc Thăng, trẫm thấy Thúy Hà điện chỉ có một tiểu cung nữ, ngươi lát nữa chọn lựa một ít thái giám cung nữ đưa đi, cho Diệp Phân Nghi tuyển vài người sử dụng."

Lý Phúc Thăng trong lòng lại là cả kinh, trên mặt cũng không hiển lộ, cung kính trả lời: "Nô tài liền đi làm."

"Ừ, đi đi... Nếu là Diệp Phân Nghi định đoạt không được, ngươi liền giúp đỡ chọn vài cái trung thực."

Lý Phúc Thăng thoáng ngẩng đầu, muốn xem vẻ mặt Hoàng Thượng khi nói lời này, nhưng Hoàng Thượng giờ phút này chỉ cúi đầu phê duyệt tấu chương.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 9: Tâm tư Hoàng Thượng

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nhật Ký Xoay Người Ở Hậu Cung Chương 8: Hoàng Thượng phong thưởng