Truyện Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Chương 20: Quay đầu lại cười

Tác giả Bạc Hãn Khinh Y Thấu
Lâm Miểu Miểu thản nhiên nói: “Cô lớn tuổi hơn tôi, không cần gọi tôi là chị.”

Liên tục dẫm phải hai cái đinh, nụ cười của Tông Nhan cũng không giữ được nữa, mà ở trước mặt Tông Chính không thể nổi giận, Tông Nhan hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Miểu Miểu, Tông Nhan gắng gượng kéo ra nụ cười với Tông Chính: “Buổi tối ăn cơm ở Trường Nguyệt Loan, em sợ anh quên, đến nhắc anh một tiếng, vậy em đi trước đây.”

Tông Chính lạnh nhạt đáp lại, Tông Nhan mới xoay người rời đi.

Bị Tông Nhan gây phiền phức, Lâm Miểu Miểu mới hậu tri hậu giác nhớ tới, buổi tối phải đến chỗ ở nhà họ Tông ăn cơm, nhưng cho đến lúc này, cô ngay cả bố chồng mẹ chồng là ai cũng không biết, Lâm Miểu Miểu xấu hổ vô cùng, vốn muốn hỏi Tông Chính, vừa nhìn đã nhận được ánh mắt nặng nề của Tông Chính, Lâm Miểu Miểu nhanh chóng xóa bỏ ý nghĩ trong đầu, từ trong ba lô lấy ra máy tính bảng, tra xét những nhân vật có quan hệ với Tông Chính.

Địa vị của Tông gia ở cả Z thị giống như là bá chủ, khu trung tâm của Z thị là Hồng Quế Nhai, công trình kiến trúc tiêu biểu ở Hồng Quế Nhai chính là tháp đồng hồ, Trường Nguyệt Loan vì cái gì trở thành hậu hoa viên quyền quý bon chen ở Z thị? Vào mấy năm trước, chỗ đó chỉ có Tông gia. Trong thời kỳ chiến tranh lão gia nhà họ Tông nhận chức tướng quân, sau đó vì bị thương đã lui xuống, 10 năm trước sau khi Tông lão gia qua đời, nhà họ Tông mới nhạt dần trong mắt mọi người, nhưng cũng không hoàn toàn rút khỏi vũ đài chính trị ở Z thị, con cả nhà họ Tông theo thương nghiệp, con thứ theo chính trị, từng người lên như diều gặp gió.

Lâm Miểu Miểu vẫn cảm thấy mình có thể gả cho Tông Chính, là một chuyện có chút thần kỳ, cũng không phải nói Lâm Miểu Miểu không đủ tự tin, chỉ là liên hôn giữa hai gia tộc, ở trong mắt mọi người, cô chẳng qua là một đứa con gái riêng không dám công khai trước mặt mọi người mà thôi, hơn nữa gia sản của Lâm gia lại không bằng Tông gia. Tông gia hơn hai năm trước có lẽ là coi trọng giá trị hợp tác với Lâm gia, cũng có lẽ là vừa ý sự dịu dàng lương thiện của Lâm Tư, cho nên hai nhà Tông Lâm tích hợp lý do về mọi mặt mới có cuộc hôn nhân kia.

Vậy lúc này đây thì sao? Theo lời của Lâm Thế Quần, sở dĩ Lâm Miểu Miểu có thể gả cho Tông Chính, vì chiếm được thiên thời địa lợi nhân hòa, lão phu nhân nhà họ Tông chờ không được, hạng mục hợp tác của hai nhà Tông Lâm chờ không được, sau khi Tông Chính gặp qua Lâm Miểu Miểu một lần cũng chờ không được.

Cuộc hôn nhân lần này nhìn như không thể tin được, nhưng lại hợp lý.

Người nhà họ Tông đòi hỏi Lâm Miểu Miểu giao thiệp cũng không nhiều, bà nội của Tông Chính Khưu Thục Thanh, hơn 70 tuổi, cùng cha mẹ của Tông Chính sống ở nhà lớn của Tông gia ở Trường Nguyệt Loan, cha của Tông Chính Tông Nam Sơn theo thương nghiệp, trải qua phát triển mấy mươi năm, trở thành xí nghiệp dẫn đầu ở Z thị, ở cả Z thị cũng có thể ngồi ở hàng trên, mẹ của Tông Chính Lý Trân lên chức bà lớn. Chú hai của Tông Chính Tông Bắc Sơn theo chính trị, mấy năm trước vừa lên làm thị trưởng Z thị, Tông Nhan chính là con gái Tông Bắc Sơn.

Đời thứ 3 nhà họ Tông chỉ có hai người Tông Chính và Tông Nhan, đợi sau khi Lâm Miểu Miểu hiểu rõ về gia thế của Tông Nhan, đối với sự cao ngạo và kiêu căng của cô ta cũng hiểu thêm mấy phần.

Làm một người phụ nữ có gia thế hùng mạnh, lại có diện ngoại, tài hoa, cô ta sẽ trở nên đầy tự tin, ví dụ như Tông Nhan.

Với thân phận con gái riêng của Lâm Miểu Miểu, nếu không phải vì hạng mục hợp tác liên quan đến vài tỷ của hai nhà Tông Lâm, cùng với thái độ mềm dẻo của lão phu nhân nhà họ Tông và thái độ cương quyết của Tông Chính, cô muốn gả cho Tông Chính cũng không dễ dàng, nhưng Lâm Miểu Miểu từ trước cho tới giờ cũng không phải người tự coi nhẹ mình, thân thế của cô mặc dù xấu hổ, nhưng tham dự Taekwondo gần 10 năm, các giải thưởng thi đấu quốc tế cô giành được ở nước Y, cũng khiến cô tràn đầy tự tin.

Lâm Miểu Miểu ngồi trên sô pha, đầu cúi xuống nhìn chằm chằm máy tính, lấy góc độ Tông Chính mà nhìn, dường như tâm trạng cô không tốt, mặt mày ủ rũ, Tông Chính vì tâm trạng phức tạp kia, vốn định châm chọc Lâm Miểu Miểu vài câu, nhưng bị Tông Nhan quấy rầy như vậy, lúc này cũng không có lòng dạ nào, anh chăm chú nhìn Lâm Miểu Miểu cũng không nói chuyện, nhưng mà bộ dạng Lâm Miểu Miểu cúi đầu lại khiến lòng anh rất khó chịu.

“Em không cần để ý người khác nói như thế nào.”

Lâm Miểu Miểu hơi giật mình, kinh ngạc quay đầu nhìn Tông Chính: “Anh là đang nói chuyện với tôi à?”

“Sinh ra không phải em có thể lựa chọn, sau này sẽ không có người nào còn nhớ em là con gái riêng của Lâm gia, bọn họ sẽ chỉ nhớ em là người phụ nữ của Tông Chính tôi.”

Lâm Miểu Miểu khó hiểu nhìn vào hai mắt Tông Chính, suy nghĩ tìm tòi mấy giây mới phản ứng lại, anh ta có vẻ như đang vì lời nói của Tông Nhan mà an ủi cô? Giọng nói của Tông Chính thực sự không được xem là tốt, sắc mặt cũng không mặn không nhạt, nhưng Lâm Miểu Miểu bỗng nhiên cảm thấy, người này dường như cũng không đáng ghét đến hết thuốc chữa, nghe ra hình như đang cố gắng bênh vực cho cô.

Đối phương tuy là có lòng tốt, nhưng trong lúc nhất thời Lâm Miểu Miểu không biết phải trả lời như thế nào, người phụ nữ của anh? Những lời này khiến lòng cô có một cảm giác kỳ lạ nói không nên lời.

Lâm Miểu Miểu tra xong tư liệu thì ngồi trên sô pha chơi với chú chó nhỏ, Tông Chính mỗi lần cách vài phút thì lại ngẩng đầu lên nhìn.

Ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ sát đất chiếu vào trên người Lâm Miểu Miểu, sự lạnh lùng hờ hững từ trong xương cốt của cô đang dần dần biến mất trong quầng sáng màu cam ngọt ngào, chỉ lắng đọng phần tinh khiết nhất, cô như một đóa sen xanh mang theo những giọt sương, trong tia sáng đầu tiên vào buổi ban mai, chầm chậm nở ra.

Tông Chính bỗng chốc nghĩ đến một câu nói của Browning(1): Chàng liếc nhìn nàng một cái, nàng quay đầu lại cười với chàng, sinh mệnh chợt thức tỉnh!

“Lâm Miểu Miểu.” Tông Chính gọi một tiếng.

Lâm Miểu Miểu quay đầu lại, nụ cười yếu ớt dịu dàng trên khuôn mặt còn chưa kịp thu lại.

Tông Chính bỗng nhiên nhớ khi còn nhỏ, cảnh tượng lần đầu tiên lúc mở cái hộp trang sức có vật báu hoàng gia, thời gian trong nháy mắt ấy, cõi trần chỉ còn duy nhất ánh sáng.

Trái tim Tông Chính giống như bị chạm vào, một hạt giống giấu trong lòng đất hai năm đã chui lên khỏi mặt đất, vào giờ khắc này toàn bộ cảm giác của anh đều bị Lâm Miểu Miểu làm cho bừng tỉnh.

Lâm Miểu Miểu nhìn chằm chằm Tông Chính đang ngẩn ngơ, nụ cười từ từ khép lại: “Có chuyện gì?”

Tông Chính lấy lại tinh thần, thở ra một ngụm khí tích tụ trong lồng ngực: “Không có việc gì!” Khi Lâm Miểu Miểu quay đầu về phía sau, Tông Chính đưa tay sờ vào vị trí trái tim của chính mình, nơi này giống như có một cái trống nhỏ, vẫn đang rung lên ình ình, làm anh không có cách nào ngừng lại.

……

“Lâm Miểu Miểu.”

“Có chuyện gì?”

“Không có chuyện gì.”

……

“Lâm Miểu Miểu.”

Lâm Miểu Miểu quay đầu, Tông Chính một tay chống một bên mặt, cười ngốc nhìn cô, Lâm Miểu Miểu mặt không chút thay đổi hỏi: “Anh rất buồn chán à?” Buồn chán đến mức gọi tên cô trêu đùa?

“Giống nhau cả thôi.”

Lâm Miểu Miểu nhìn thời gian, còn hơn mười phút nữa là đến 3 giờ, liền đứng dậy chuẩn bị đi.

“Tôi có việc đi trước đây.”

“Đi đâu?”

Lâm Miểu Miểu liếc nhìn Tông Chính, lười trả lời, trực tiếp đẩy cửa rời đi.

Chờ sau khi Lâm Miểu Miểu rời khỏi, Tông Chính có chút buồn chán nhìn chung quanh phòng làm việc của mình, phòng làm việc là tự tay anh thiết kế, khoảng 100 m2, sáng sủa thoáng mát, xa hoa nhưng đường nét lại trong sáng, khắp nơi rõ ràng đều mang đậm phong cách cá nhân thuộc về “Tông Chính”, nhưng anh lúc này khi nhìn lại chung quanh, lại cảm thấy phòng làm việc rất trống trải, dường như thiếu thiếu một cái gì đó, tầm mắt của anh rơi vào ‘Võ Tòng’ ở trong hộp, đây tuyệt đối là thừa thãi!

***

Lâm Miểu Miểu sau khi rời khỏi tháp đồng hồ, đi bộ 7, 8 phút thì đến câu lạc bộ Tuyết Vực, vừa vào câu lạc bộ, đã nghe thấy có người gọi tên cô.

Lý Minh mang nụ cười hiền hậu đi đến: “Thì ra cô lợi hại như vậy, tôi có nên gọi cô là cô giáo Lâm hay không?”

Được người khác khen ngợi ở trước mặt, Lâm Miểu Miểu cũng cảm thấy hơi ngại: “Cái đó, tôi phải đi dạy.”

Lý Minh vội vã tránh ra mấy bước, chờ lúc Lâm Miểu Miểu thay xong quần áo cùng Vương Trữ đi đến phòng huấn luyện Taekwondo, cô nhìn chằm chằm áp phích cực lớn ở cửa và dải khẩu hiệu vải đỏ dài, im lặng không nói gì.

“Nhiệt liệt chào mừng quán quân vô địch Taekwondo thế giới giáo viên Lâm Miểu Miểu gia nhập câu lạc bộ Tuyết Vực!”

Lâm Miểu Miểu nhìn chằm chằm cái tấm khẩu hiệu đỏ chót kia cùng áp phích cực lớn im lặng một lúc lâu, mặc dù đúng là cô giành được giải quán quân hạng 51 kg vào năm ngoái, nhưng Lâm Miểu Miểu luôn là một người tương đối trầm mặc……

Cô nghiêng đầu hỏi Vương Trữ, có thể gỡ xuống không, Vương Trữ đồng tình nói với cô, vì để tuyên truyền, chắc là không thể.

Vương Trữ an ủi nói: “Không có chuyện gì đâu, ảnh của cô không dán ra.”

Lâm Miểu Miểu: “…….” Cái này có thật được xem là an ủi không?

Lâm Miểu Miểu vào phòng huấn luyện thì nhìn thấy, học viên hôm nay thoáng cái tăng vọt lên gấp đôi, hiệu ứng quảng cáo quả nhiên rất quan trọng……

Lâm Miểu Miểu quét mắt một lượt, ngoài những học viên lên lớp ngày hôm qua, cư nhiên Lý Minh lại cũng ở đây.

Sau khi chào, Lâm Miểu Miểu bắt đầu chương trình học ngày hôm nay. Lâm Miểu Miểu từ lúc 15 tuổi, đã bắt đầu làm huấn luyện viên, vì tuổi còn nhỏ, để khiến mình có uy nghiêm, trong giờ lên lớp cô luôn bày ra khuôn mặt lạnh lùng, thói quen này vẫn duy trì đến nay, nếu nói lúc bình thường Lâm Miểu Miểu chỉ là lãnh đạm xa cách, vậy thì lúc cô lên lớp, tuyệt đối là núi băng nghiêm túc lạnh lùng hà khắc.

Dạy xong chương trình, Lâm Miểu Miểu nhìn đám học viên hưng phấn muốn nhào đến kia, đem những vấn đề giải đáp sau giờ học giao cho Vương Trữ, thông minh lập tức chạy lấy người, chờ khi cô thay quần áo xong chuẩn bị rời khỏi câu lạc bộ, Vương Trữ ở bộ phận nhân sự cười tủm tỉm gọi cô, hỏi thăm niềm nở xem cô thấy môi trường làm việc như thế nào, Lâm Miểu Miểu phải nán lại như vậy, đã bị mấy học viên chặn lại, trong đó một học viên nam 16, 17 tuổi kiên quyết nhét một bó hoa hồng cho cô, cười hì hì nói, huấn luyện viên vất vả rồi, Lâm Miểu Miểu đành phải nhận lấy.

Mắt thấy lại sắp bị tiếp tục quấy rầy, Lý Minh đi đến thay cô giải vây, Lâm Miểu Miểu thở phào nhẹ nhõm, học viên vây xung quanh cô người lớn nhất còn chưa thành niên, tự nhiên cô không có biện pháp đối xử nghiêm mặt lạnh lùng như với những người xa lạ khác, càng không thể ra tay.

Lâm Miểu Miểu từ chối lời đề nghị đưa cô về nhà của Lý Minh, cầm hoa quay lại bãi đỗ xe ngầm của tập đoàn Tông thị, ném hoa vào trong xe, sau đó gọi điện thoại cho Tông Chính, hỏi xem buổi tối mấy giờ đi đến chỗ ở nhà họ Tông.

“Em giờ đang ở đâu?”

“Bãi đỗ xe.”

“Em lên đây đi, đợi lúc nữa tôi tan làm, cùng nhau đi.”

“Tôi muốn về nhà tắm rửa.”

Tông Chính cầm điện thoại, trong đầu tự động phác họa ra một hình ảnh, Lâm Miểu Miểu quấn khăn tắm màu trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn giống như quả táo chín, nước trên mái tóc nhỏ dọc theo xương quai xanh trơn nhẵn vào ngực, trong bóng đêm anh đè lên cơ thể mềm mại của Lâm Miểu Miểu, xúc cảm giữa đôi môi và dưới ngón tay kia thật mất hồn, giọng nói của Tông Chính có chút ám muội: “Phòng làm việc của tôi có thể tắm.”

Lâm Miểu Miểu vừa nghĩ bây giờ quay về hoa viên Thế Kỷ, quả thực có chút giày vò, liền đi phòng làm việc của Tông Chính.

Tầng 50 của tháp đồng hồ, không gian riêng tư của Tông Chính chiếm hết 1/3 tầng lầu, phòng làm việc của anh liền với phòng nghỉ chuyên dụng, bên trong có đầy đủ mọi thứ, từ phòng bếp tủ lạnh đến phòng tắm rồi giường, cái cần có đều có đủ, lúc Lâm Miểu Miểu tắm trong phòng tắm, Tông Chính bỗng nhiên cảm thấy cái ghế mình đang ngồi, ghế xoay trị giá mười vạn đô la này cứng đến khó chịu, khó chịu nhất vẫn là cái bộ phận nào đó, cứng đến hoảng sợ.

Làm thế nào để ăn sạch cô ấy đây? Tông Chính vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ, cứng rắn khẳng định sẽ bị đánh, vậy dụ dỗ thì sao nhỉ?

Chú thích:

(1) Elizabeth Barett Browning (1806-1861), người Anh, là một trong các nhà thơ nổi tiếng nhất thời kỳ Victoria. Bà được coi là một trong các nhà thơ nổi tiếng nhất nước Anh. Các bài thơ của bà có âm hưởng trữ tình và tính duy tư, cảm thông với những người cùng khổ và có ảnh hưởng lớn tới các nhà thơ đương thời, trong đó có cả chồng bà, Robert Browning, một nhà thơ nổi tiếng khác. Tác phẩm nổi tiếng của bà “Sonnets from the Portuguese”, một tập thơ tình. Người Bồ Đào Nha (Portuguese) là biệt danh mà chồng bà đặt cho bà vì bà có mái tóc màu đen.


Ý Kiến

Ad ơi khi nào phim ra phần tiếp theo vậy ad ???
Nguyen Dinh Duy

hay quá hay quá!! Thích quá đi, nhóm dịch ơi hoạt động đều đều nhaz, cho mỗi ngày đều có truyện đọc nhaz
vuabipbd

Đọc đi đọc lại mà vẫn thấy hay
dinh quang duc

Hay va rat zui
Lazy

Ôi. Chưa đọc nhưng đọc cmt của các bạn thôibmà cũng thấy hấp dẫn rồi
Lai Nguyen Long

tiếp đy đạo hữu ơi.... nóng lòng qá ùi
dgdh

chưa đọc xin ý kiến nhận xét
TOAN ANH

Một trong những truyện hay nhất mình từng đọc <3
huan

Anh chị em ai biết truyện nào hấp dẫn mà tương tự như truyện ma thiên ký k ạ
nguyen thi huyeni

Truyện hay ghê. Có bạn nào đọc đươc truyện như vậy mách mình với
maiha thanh

Loading...

Đọc Tiếp Chương 21: Gian phu là ai?

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nhà Có Sư Tử Hà Đông Chương 20: Quay đầu lại cười