Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 75: Ấm Áp

Tác giả Minh Dã

“Đùa với ngươi thôi.” Tả Khinh Hoan từ trên người Tần Vãn Thư nhảy xuống, nàng có chút tiếc nuối người nào đó không đủ thông minh, nhưng nàng biết Tần Vãn Thư ở phương diện này không phải thực nhạy cảm, nên không tiếp tục trêu chọc. Tả Khinh Hoan hiểu rất rõ đạo lý vật cực tất phản (già néo đứt dây).

Sau khi thân thể Tả Khinh Hoan rời khỏi, Tần Vãn Thư mới thở dài nhẹ nhõm, đồng thời lại cảm giác thiếu thiếu thứ gì, nhưng mà không thể nói rõ, Tả Khinh Hoan là nữ nhân vừa thông minh vừa mẫn cảm, vĩnh viễn đều biết khiêu khích đến lúc nào thì nên dừng lại, có chừng có mực, giống như nước ấm, trong lúc đun nóng sẽ không là ngươi cảm thấy rất nóng, mà là ấm áp vừa đủ.

“Tả Khinh Hoan, đến đây.” Tần Vãn Thư ngoắc tay, Tả Khinh Hoan vẫn thích trêu chọc mình, không lý do chịu trận để nàng mãi là người thắng cuộc, bản thân cũng muốn thử cảm giác vui sướng khi chọc ghẹo nữ nhân này.

Tả Khinh Hoan nhìn nụ cười lúc ẩn lúc hiện của Tần Vãn Thư, dựa theo kinh nghiệm của nàng, nụ cười này mang theo ý tứ quyến rũ, bởi vì Lý Hâm thường xuyên cười như vậy, nhưng thủ đoạn của Tần Vãn Thư rõ ràng cao hơn Lý Hâm. Bởi vì Lý Hâm cười rất rõ ràng, vừa thấy sẽ biết là nữ nhân không đứng đắn, nhưng Tần Vãn Thư hoàn toàn bất đồng, không lộ liễu, vừa đủ câu nhân tâm phách lại không hề tỏ ra tùy tiện, thực hiển nhiên, đại tiểu thư rất hiểu biết sức quyến rũ của bản thân, thậm chí có thể phát huy đến mức cực kỳ nhuần nhuyễn, Lý Hâm là quái gì, dang qua một bên đi.

Tả Khinh Hoan hoàn toàn bị sắc đẹp của nàng mê hoặc, ‘sắc lệnh trí hôn’ (sắc đẹp làm đầu óc mụ mị) không phải không có đạo lý, nếu không nàng đã biết khi Tần Vãn Thư cười như vậy quả thực có chút quái lạ.

Tả Khinh Hoan mê muội đến nỗi không phân rõ phương hướng, đôi chân của nàng như là tự có ý thức hướng Tần Vãn Thư bước tới gần, đương nhiên đầu óc của nàng cũng đang cổ vũ cho hành động đó.

Tả Khinh Hoan thực tự nhiên ngồi lên trên đùi Tần Vãn Thư, vị trí này hiện tại là nơi nàng yêu thích nhất.

“Ngươi thực thích ta?” Tần Vãn Thư biết rõ còn cố ý hỏi, cũng không biết có phải nàng cố ý hay không, nàng thổi nhẹ vào cần cổ Tả Khinh Hoan, lông tơ ở nơi đó đều dựng hết lên, giống như là bị dòng điện bất ngờ chạy qua, mỗi tấc trên cơ thể đều có cảm giác run rẩy…

Tả Khinh Hoan gật đầu, không đơn giản là thích nữa, so với thích nhiều hơn.

“Ngươi thích ta ở điểm nào?” Tần Vãn Thư nhíu mày hỏi, bàn tay ngoan ngoãn nguyên bản đang đặt ở bên hông Tả Khinh Hoan bỗng nhiên đột nhập vào trong quần áo, nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại của nàng.

Tả Khinh Hoan nằm mơ cũng không nghĩ Tần Vãn Thư đột nhiên chủ động, hưng phấn, trong lòng vô vàn chờ mong, cơ thể giống như cảm nhận được sự va chạm của Tần Vãn Thư, những chỗ bị chạm vào đều nóng bỏng như thiêu, thậm chí có một cỗ nhiệt lưu hướng về phía chân tâm (vùng tam giác giữa hai chân).

“Chỉ cần thuộc về ngươi, điểm nào ta cũng thích.” Tay của Tả Khinh Hoan đặt lên cổ Tần Vãn Thư, nàng sợ cảm giác thân thể mình tùy thời sẽ nhũn ra.

“Tả Khinh Hoan, thoạt nhìn dường như ngươi rất mong đợi, rất thích ta *khám phá* ngươi như vậy sao?” Tay của Tần Vãn Thư tìm đến hai ngọn nhũ phong của Tả Khinh Hoan, cách áo ngực nhẹ nhàng xoa nắn, Tả Khinh Hoan tựa hồ đang chờ đợi.

Tả Khinh Hoan bị Tần Vãn Thư trắng trợn vạch trần dục vọng trong lòng, cảm giác rụt rè và ngượng ngùng từ lâu không còn lúc này đột nhiên xuất hiện, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ lên, Tả Khinh Hoan không dám đối diện nụ cười như có như không của Tần Vãn Thư, nàng không nghĩ tới thân thể của mình không chịu nổi một ít khiêu khích của Tần Vãn Thư.

“Thì ra Tả Khinh Hoan cũng biết xấu hổ, không giống bộ dáng phóng túng thường ngày ….” Khó có khả năng thấy được khuôn mặt đỏ bừng và bộ dáng xấu hổ của nàng, thực sự là đáng yêu cực kỳ, thảo nào bình thường nàng thích trêu ghẹo mình, dư vị của hứng thú xấu xa này rốt cuộc được Tần Vãn Thư lý giải không ít.

Tả Khinh Hoan nghe xong, lập tức biết Tần Vãn Thư vì sao hôm nay chịu chủ động là để trả thù mình, trong lòng Tả Khinh Hoan thực sự vừa ngượng ngùng lại vừa phẫn nộ. Tả Khinh Hoan rốt cuộc biết Tần Vãn Thư cũng không phải người dễ bắt nạt, nữ thần cái gì, rõ ràng chính là nữ nhân phúc hắc khoác áo nữ thần.

Tả Khinh Hoan nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, Tần Vãn Thư tự nhiên khiêu khích, bản thân mình lại có gì phải câu thúc, , để xem ai bảo thủ hơn, để xem ai là người không dám phóng túng, cũng không xem xem Tả Khinh Hoan tên gì!

“Tần Vãn Thư, ngươi làm cho thân thể của ta như ngồi trên lửa, ngươi muốn phụ trách làm sao đây?” Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư than thở, thân thể tự động dính chặt vào người nàng, lần này không phải mình cố ý trêu chọc Tần Vãn Thư mà là nàng chủ động khiêu khích mình, đã vậy, đừng trách ta không khách khí.

Tần Vãn Thư vừa rồi chỉ là cao hứng nhất thời, hoàn toàn không suy nghĩ đến hậu quả, giống như lần trước cường hôn Tả Khinh Hoan, chỉ là xung động, quả nhiên xung động là ma quỷ. Sau khi xung động biến mất sẽ không còn sức lực để đùa tiếp, nhìn thấy bộ dáng không đạt được mục đích quyết không từ bỏ của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư thầm nghĩ, hỏng bét.

“Trời đang lạnh thế này, làm sao bị nóng được?” Tần Vãn Thư giả ngu giả ngốc cho qua chuyện.

“Lạnh sao? Rõ ràng là ngươi đang sờ người ta, tay ngươi còn đang…” Tả Khinh Hoan vươn tay ra nắm chặt lấy tay của vị nào đó còn đang để trên ngực nàng, cái này gọi là bắt quả tang tại trận, không cho Tần Vãn Thư có cơ hội chống chế.

Tay Tần Vãn Thư muốn rút về cũng đã trễ, nhưng mà cảm xúc mềm mại trong tay lại cực kỳ hấp dẫn.

“Muốn ta phụ trách vậy cũng phải trước tiên tắm một cái đúng không?” Tần Vãn Thư hỏi ngược lại, nàng thấy đêm nay chắc tránh không thoát, trong lòng trở nên bình tĩnh hơn, bộ dáng nóng lòng mong mỏi của Tả Khinh Hoan hiện tại, có tránh được hôm nay cũng không thể tránh một đời. Trong lòng cũng không quá chán ghét chuyện này, chỉ là có chút chưa thích ứng kịp, dù sao, cảm giác thất khống của thân thể là chưa từng trải qua, cảm giác xa lạ đó làm Tần Vãn Thư hơi sợ. Thế nhưng nếu người đó là Tả Khinh Hoan, nàng nguyện ý vì Tả Khinh Hoan tập thích ứng với nó.

Tả Khinh Hoan có chút ngạc nhiên khi Tần Vãn Thư nhanh như vậy đã *giương cờ trắng*.

“Nếu ngươi không cảm thấy thoải mái, không cần gượng ép bản thân.” Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng nói, tuy rất muốn cùng Tần Vãn Thư thân mật, nhưng nếu nàng thật sự không thích, Tả Khinh Hoan sẽ không miễn cưỡng, nàng vẫn thực để ý cảm thụ của Tần Vãn Thư, dù sao có vài thứ rất quý giá.

“Cũng không phải không thích, chỉ là có chút không quen, thế nhưng ta nguyện ý vì ngươi tập làm quen với nó.” Tần Vãn Thư nhẹ nhàng hôn lên trán Tả Khinh Hoan, nàng là nữ nhân rất biết điều.

Tả Khinh Hoan cảm thấy câu nói này của Tần Vãn Thư so với bất cứ thứ gì đều làm cho nàng thỏa mãn hơn nhiều, mặc dù sau này chỉ có thể trải qua cuộc sống của ni cô, nàng cũng vui vẻ chịu đựng.

“Ta thích ngươi, sớm hay muội sẽ thích hơn bản thân ta nữa.” Tả Khinh Hoan vẫn luôn cảm thấy bản thân lúc nào cũng đặt mình ở vị trí đầu tiên, nhưng từ bây giờ trở đi, nàng sẽ bị dao động.

Tần Vãn Thư mỉm cười, yêu hoặc được yêu đều là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.

Tần Vãn Thư nhìn đến Tả Khinh Hoan sau khi tắm xong chỉ quấn khăn lông bước ra từ phòng tắm, chớ trách người ta thường nói mỹ nhân xuất dục (người đẹp mới tắm xong) đẹp đẽ tinh khiết như hoa sen hé nở trên mặt nước, quả nhiên là thanh nhã thoát tục, còn lộ ra vẻ mơn mởn xinh xắn.

“Ta tắm xong rồi, ngươi vào đi.” Tả Khinh Hoan cầm khăn mặt lau mái tóc dài của mình.

Lúc Tần Vãn Thư bước ra, Tả Khinh Hoan đã sấy khô tóc, đang nằm trên giường đợi nàng.

“Lại đây, ta giúp ngươi lau tóc.” Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư đi ra, lập tức ngoắc tay gọi nàng.

Tần Vãn Thư đưa khăn mặt cho Tả Khinh Hoan, nàng cẩn thận nhẹ nhàng lau tóc cho Tần Vãn Thư, trong lúc đó hai người đều không mở miệng nói chuyện, chỉ im lặng cảm thụ không khí ấm áp này.

Cả đời nếu như thế này trải qua, có lẽ cũng không tệ, Tần Vãn Thư thầm nghĩ, nàng luôn có thể cảm giác được những ngón tay của Tả Khinh Hoan ôn nhu lướt qua da đầu, cảm giác rất thoải mái.

Gặp được Tần Vãn Thư, có lẽ là chuyện may mắn nhất trong đời, nàng từ nhỏ đã quen bị bỏ rơi, trở nên cô độc, mà bây giờ có được nữ nhân tốt như Tần Vãn Thư làm bạn, hạnh phúc có chút không thực tế, Tả Khinh Hoan nghĩ đến đó, chóp mũi có chút chua xót, giống như Tần Vãn Thư trước đây nghĩ đến như vậy, từ nhỏ đến lớn ấm áp mà Tả Khinh Hoan nhận được quá ít, cho nên một khi có được, nàng nhất định so với ai khác sẽ biết quý trọng nó hơn.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 76

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 75: Ấm Áp