Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 72: Chương 72

Tác giả Minh Dã

Tả Khinh Hoan trở về, thấy Tần Vãn Thư mặc đồ ngủ của mình, ngồi ở đầu giường đọc sách, Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư, cảm giác trong nhà có người chờ đợi, thì ra là ấm áp như vậy, Tả Khinh Hoan ánh mắt ửng đỏ, rất nhanh liền ép xuống cảm giác muốn rơi lệ.

“Trở lại.” Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan trở về, mỉm cười với Tả Khinh Hoan.

“Ân.” Tả Khinh Hoan đi tới phía trước cửa sổ, ngồi xuống Tần Vãn Thư bên cạnh, “Tần Vãn Thư, vừa trở lại liền thấy ngươi,thật tốt quá .”

“Mọi chuyện sắp xếp ổn thỏa rồi chứ?” Tần Vãn Thư để sách ở đầu giường, đem Tả Khinh Hoan ngồi ở bên cạnh rõ ràng đang chờ đợi mình ôm nàng ôm vào trong lòng, Tả Khinh Hoan rất thích mình ôm nàng, giống như hài tử chưa dứt sữa, rất lệ thuộc vào mình.

“Sắp xếp xong cả rồi. Ngươi đang đọc sách gì vậy?” Tả Khinh Hoan cầm lấy quyển sách đặt ở đầu giường, nhìn tên sách, khảo cổ, nàng thật tò mò Tần Vãn Thư xem sách gì từ trong số sách không nhiều lắm của mình.

“Ta phát giác ngươi xem sách cũng rất tạp.” Có tạp chí phổ thông, địa lý tự nhiên, nghề làm vườn, lịch sử khảo cổ, trà đạo trồng hoa, thậm chí có sách mở khóa kỹ xảo, nhìn không ra, Tả Khinh Hoan hứng thú rộng như thế. Hài tử thích đọc sách, phần lớn đều thích suy tư, bất quá Tả Khinh Hoan xem sách quá tạp rồi, thảo nào đôi khi hay nghĩ ngợi như vậy.

“Trước kia ít đọc sách, sau lại làm tình phụ của Hàn Sĩ Bân, không có việc gì, phần lớn thời gian không có việc gì để làm, liền mua một chút sách về xem, không phải là có câu nói như vậy sao, đáng sợ nhất chính là ngu ngốc.” Nhưng là so với thư phòng của Tần đại tiểu thư, vẫn là kém xa, từ sau khi biết Tần Vãn Thư, còn đặc biệt mua hai quyển giám định,thưởng thức đồ cổ về đọc.

“Tả Khinh Hoan là nữ nhân rất có đầu óc.” Tần Vãn Thư giống như thật tình tổng kết.

Người khác không dám nói, nhưng nhất định là đọc rất nhiều sách như Tần Vãn Thư nói lời này, rõ ràng là có ý giễu cợt, với lại tình phụ cũng không luôn là nông cạn nha, ngay cả thoạt nhìn liền bị cho là nông cạn như Lý Hâm cũng là bác sĩ giỏi, mình dĩ nhiên cũng sẽ đọc chút sách giả trang chứ sao.

“Ngươi giễu cợt ta, Tần Vãn Thư, ta phát hiện ngươi cũng không luôn là nữ thần, có đôi khi còn rất xấu xa.” Tả Khinh Hoan dùng giọng mũi, bất mãn nói, nhưng lại giống làm nũng hơn.

“Nữ thần gì chứ, cũng là ngươi tâng bốc ta, khiến ta bị áp lực rất lớn.” Tần Vãn Thư có chút bất đắc dĩ nói .

“Dù sao vẫn là nữ thần của ta. Chúng ta đi đâu? Cần mang những thứ gì?” Tả Khinh Hoan vừa nghĩ tới cùng Tần Vãn Thư đi du lịch thật có chút hưng phấn, lập tức đứng dậy, mở tủ quần áo, cảm thấy cái này muốn mang, cái kia cũng muốn mang, làm sao bây giờ, giống như muốn mang tất cả đồ trong nhà theo . . .

Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan bỏ nhiều đồ ra như vậy, có chút kinh ngạc, chẳng lẽ người nầy chưa tưng đi du lịch sao, thoạt nhìn rất giống lần đầu tiên hài tử đi công viên, rất hưng phấn.

“Khinh Hoan, không cần chuẩn bị nhiều thế, chúng ta không đi nơi nào quá xa, chỉ đi ra vùng ngoại ô thôi. . .” Tần Vãn Thư dừng lại Tả Khinh Hoan đang ra sức thu dọn đồ đạc, đến ra nước ngoài cũng không cần mang nhiều đồ như vậy, Tần Vãn Thư luôn luôn thích đơn giản xuất hành.

“. . .” Tả Khinh Hoan còn tưởng rằng Tần Vãn Thư đem mình ra nước ngoài, người có tiền không phải thích động một tí là ra nước ngoài sao, dù thế Tả Khinh Hoan cũng không thích ra nước ngoài, trước kia cùng Hàn Sĩ Bân qua Paris một lần, tiếng lại không biết, sau này không bao giờ… đi… mấy nước quái quỷ kia nữa.

“Xem như ra ngoại ô dạo chơi là được rồi.” Mình mỗi lần đi du lịch, thời gian cũng giới hạn trong khoảng một tuần, lúc trước theo Tả Khinh Hoan làm hậu sự choTả Diễm, đã mất bốn ngày rồi, thời gian còn lại không nhiều. Đúng lúc, ở ngoại thành, nàng có tòa biệt thự, là sở hữu riêng của mình, hầu như tất cả mọi người không biết mình có bất động sản này, mà không sợ bị Hàn Sĩ Bân biết, cũng bớt thời gian đi đường, sẽ làm thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.

“Vậy mang những thứ gì?” Không có kinh nghiệm đi dạo chơi du lịch, Tả Khinh Hoan mù mờ hỏi.

“Mang hai bộ quần áo sạch là được rồi. Ta vào thay quần áo một chút, chúng ta liền xuất phát.” Tần Vãn Thư đứng dậy, mở tủ quần áo, lấy một bộ quần áo của Tả Khinh Hoan, vào phòng tắm thay, quần jean đơn giản cùng áo khoác nhẹ, quần áo như thế Tần Vãn Thư ít khi có cơ hội mặc, Tần Vãn Thư nhìn mình trong gương, giống như sinh viên đại học, cảm thấy rất hài lòng, nhìn trẻ hơn rất nhiều, tuổi tác cùng Tả Khinh Hoan chênh lệch không quá nhiều đi.

Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư từ phòng tắm đi ra, phong cách hoàn toàn khác ngày thường, dù vậy cũng là hoàn toàn khác mọi người.

“Ngươi cũng đổi lại một bộ quần áo đơn giản đi.” Tả Khinh Hoan mặc bộ quần áo này quá thành phố, nên đổi lại.

Tả Khinh Hoan đổi lại đi ra ngoài, trông vừa non nớt vừa thuần khiết, cảm giác tựa như một sinh viên đại học bên cạnh đứng một học sinh trung học đệ nhất cấp, Tần Vãn Thư trong lòng có chút buồn bực, vốn là mình lớn hơn Tả Khinh Hoan sáu tuổi, mà Tả Khinh Hoan vừa bộ dạng còn hơi nhỏ, xem ra tuổi tác chênh lệch là xóa không hết.

” Sao thế?” Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư nhìn mình khẽ cau mày, cho là mình có chỗ nào không đúng.

“Nhìn ngươi, đột nhiên có cảm giác như mình đã làm mẹ.” Tần Vãn Thư chân mày giãn ra, cười nói.

“Tần mụ mụ. . .” Tả Khinh Hoan dùng giọng như trẻ con kêu to, khiến Tần Vãn Thư nổi da gà, được rồi, mình chịu không nổi kiểu đùa như vậy, nhưng nữ nhân luyến mẫu kia còn rất thích kiểu đùa giỡn này.

“Đừng như vậy gọi, rất đáng sợ.” Tần Vãn Thư vội vàng cắt đứt thanh âm dọa người của Tả Khinh Hoan, rõ ràng là thanh thuần phái, đi yêu mị lộ tuyến, cảm giác không tốt tí nào.

“Người ta còn không có gọi đủ đây. . .” Tả Khinh Hoan cười.

Quả nhiên.

“Ta sợ ngươi rồi, chúng ta đi thôi.” Tần Vãn Thư vội vàng nói sang chuyện khác.

“Lái xe đi sao?” Tả Khinh Hoan hỏi.

“Chúng ta ngồi xe bus.” Nếu đi một mình, Tần Vãn Thư chắc chắn sẽ lái xe đi, nhưng là có Tả Khinh Hoan, nàng muốn cùng Tả Khinh Hoan đi xe bus.

“Tần đại tiểu thư thật là không đi xe bus bao giờ.” Tả Khinh Hoan cười trêu, nếu không làm sao sẽ thích bỏ tiền, vậy cũng tốt, đây là theo Đại tiểu thư thể nghiệm cuộc sống dân gian.

“Có ngồi qua, chẳng qua là bình thường không có cơ hội đi, cảm thấy bỏ tiền ra chơi khá vui.” Tần Vãn Thư thận trọng thanh minh, mình từng đi xe bus, nàng thật cảm thấy bỏ tiền ra rất vui.

Tả Khinh Hoan cười không nói, người bình thường làm sao sẽ cảm thấy thú vị.

“Ta phát giác mình chưa đi ra vùng ngoại ô bao giờ, ngươi từng đi chưa?” Tả Khinh Hoan nhìn xe ra khỏi khu vực thành thị, hoàn cảnh xa lạ, bầu trời so sánh với nơi thành thị có vẻ trong xanh hơn nhiều.

“Đi qua hai lần.” Tiện thể mua một cái biệt thự, thỉnh thoảng cao hứng sẽ tới ở hai ngày, vùng ngoại ô mới có thể ngắm trăng sao, Tần Vãn Thư thật sự nghĩ thử một chút cảm giác đánh đàn dương cầm dưới ánh trăng, bất quá nếu bị Tả Khinh Hoan biết, không chừng lại nói mình thích làm bộ. Tần Vãn Thư vốn có chút sở thích kỳ quái.

Tần Vãn Thư mua biệt thự trong một khu biệt thự ở lưng chừng núi, hôm nay không phải là ngày cuối tuần hay ngày nghỉ, rất nhiều biệt thự không có người ở, vốn không có mấy người ở đây lâu dài, phần lớn cũng là những người giàu có giống như Tần Vãn Thư, đang muốn tĩnh tâm nên mới có thể ở thêm vài ngày. Tả Khinh Hoan nhìn hoàn cảnh xung quanh, nơi này phương tiện giải trí không thiếu thứ gì, sân tennis, sân bóng bàn cái gì cũng có, quả nhiên là biệt thự sang trọng, người có tiền thật là biết hưởng thụ, ban đầu mình tại sao không nghĩ tới mua biệt thự ở vùng ngoại thành đây? Xem một chút, không khí thật tốt, cũng có thể nghe được tiếng chim hót, cùng không khí ngột ngạt nơi thành thị hoàn toàn khác xa, Tả Khinh Hoan cảm thấy tâm tình khá hơn nhiều.

“Ta biết, ngươi sẽ thích nơi này.” Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan hít sâu một cái, liền cười.

“Ân, rất thích.” Tả Khinh Hoan gật đầu.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 73: Mì Gói Tình Yêu

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 72: Chương 72