Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 68: Đánh Cuộc

Tác giả Minh Dã

Vương Kỳ buồn bã, mình quả nhiên vĩnh viễn không thể so với Tần Vãn Thư, nhưng nàng không cảm thấy Tần Vãn Thư thích hợp với Tả Khinh Hoan, đừng nói các nàng không môn đăng hộ đối, cả hai đều là nữ nhân, Tả Khinh Hoan là cô nhi không quyền không thế, mà sau lưng Tần Vãn Thư là cả một gia tộc khổng lồ.

“Nàng không giống chúng ta, Tần gia là thế gia vọng tộc, tuyệt đối sẽ không cho phép xuất hiện tai tiếng, hơn nữa theo ta biết nàng đã kết hôn…”

“Đây là chuyện của chúng ta, không cần ngươi quan tâm.” Sự chênh lệch này, lần trước đi Tần gia Tả Khinh Hoan đã chú ý nhưng nàng lựa chọn xem nhẹ nó.

“A, ta muốn nhìn xem các ngươi có kết quả tốt như thế nào.” Vương Kỳ cười lạnh, nàng sẽ kiên nhẫn chống mắt chờ xem.

Tả Khinh Hoan vẫn bảo trì im lặng, kết quả sao, nàng vốn không nghĩ tới, chỉ có thể đi từng bước tính từng bước.

“Tần Vãn Thư, ngươi nói chúng ta sẽ luôn luôn ở bên nhau sao?” Tả Khinh Hoan bất an hỏi Tần Vãn Thư.

“Thành sự tại nhân, mọi chuyện đều có khả năng xảy ra không phải sao?” Bản thân không phải thần thánh, đương nhiên không có biện pháp trở lời chuyện tương lai, nàng chỉ ôm Tả Khinh Hoan vào lòng, trấn an nói.

——— —————— —————— ——————–

Lý Hâm nhìn phong cảnh bên ngoài, đầu ngón tay nhẹ nhàng di chuyển trên cửa sổ thủy tinh, không biết nàng đang vẽ cái gì, đây là động tác quen thuộc trước những ca phẫu thuật của nàng. Trừ lần đầu tiên cầm dao mổ nàng chưa bao giờ khẩn trương như lúc này.

“Bác sỹ Lý, Tiền phu nhân kiếm cô.” Y tá gõ cửa phòng Lý Hâm nói.

“Mời nàng vào đi.” Lý Hâm ngồi ở sô pha.

“Cà phê?” Nghiêm Nhược Vấn đưa cà phê mới mua cho Lý Hâm.

“Không cần lấy lòng ta, về công, làm bác sỹ, ta sẽ không lấy sinh mệnh của bệnh nhân ra đùa giỡn, về tư, nếu ta có khả năng chữa khỏi cho hắn mới có thể được đến thứ ta muốn, cho nên ngươi không cần quá lo lắng, ca giãi phẫu này chỉ được thành công, không có thất bại.” Lý Hâm cầm ly cà phê Nghiêm Nhược Vấn đưa, vừa lắc nhẹ vừa trả lời.

“Tẫn nhân sự nhi tri thiên mệnh (tương đương với câu ‘Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên’: mọi việc con người cứ cố gắng làm hết sức trong khả năng có thể, còn thành công hay không thì còn do số phận, trời định), ta không muốn tạo thêm áp lực cho ngươi, nếu thất bại ta vẫn thực hiện lời hứa đó.” Nghiêm Nhược Vấn nghiêm túc nói, nàng tin cách đối nhân xử thế của Lý Hâm.

“Nói như vậy, ta chỉ lời chứ không lỗ?” Lý Hâm giả vờ tùy tiện hỏi, thật ra nàng rất bất ngờ khi Nghiêm Nhược Vấn thốt lên lời đó. Mặc dù nguyên nhân của hành động này là vì nàng không muốn tạo áp lực quá lớn cho bản thân, nhưng Nghiêm Nhược Vấn nói ra được làm được, cho dù cuộc phẫu thuật thật sự thất bại, nữ nhân này cũng tuân thủ lời hứa.

Nghiêm Nhược Vấn gật đầu.

“Được, vậy ngươi khích lệ ta một chút đi.” Tuy Lý Hâm thực hy vọng Tiền Thiếu Văn hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của Nghiêm Nhược Vấn, nhưng nàng nhất định phải làm cho Nghiêm Nhược Vấn cam tâm tình nguyện cùng mình một chỗ, cho nên giải phẫu lần này không thể thất bại, nếu sớm hay muộn Nghiêm Nhược Vấn cũng thuộc về mình, trước hết mình phải giành một chút lợi ích.

“Ân?” Nghiêm Nhược Vấn không hiểu Lý Hâm muốn thưởng cái gì.

“Hôn ta.” Lý Hâm cười cực kỳ quyến rũ nói, đưa mặt gần lại, mình và Nghiêm Nhược Vấn cặp kè thời gian lâu như vậy, nàng chưa từng chủ động quá, có thể khiến Nghiêm Nhược Vấn chủ động là mong chờ của Lý Hâm.

Nghiêm Nhược Vấn nhìn vào đôi môi gợi cảm của Lý Hâm, nhẹ nhàng chạm vào lập tức vội vàng tách ra, trong lòng có chút ngượng nghịu

“Hôn sâu.” Lý Hâm không hài lòng, được một tấc tiến thêm một thước yêu cầu, muốn dùng lưỡi hôn mới chịu.

Nghiêm Nhược Vấn nhìn khuôn mặt lẳng lơ không chút đứng đắn kia, quả thật bản thân vẫn không thích nữ nhân có diện mạo quá yêu nghiệt, nhưng Lý Hâm dường như không có ý tứ bỏ qua, Nghiêm Nhược Vấn do dự hồi lâu, nghĩ đến Tiền Thiếu Văn, trong lòng kiên quyết, mới nhắm mắt lại, môi chậm rãi hướng Lý Hâm.

Nụ hôn đó cực kỳ cứng nhắc, nhưng như trước đây dễ dàng khơi mao nhiệt tình của Lý Hâm, nàng thực bất mãn, rất nhanh đảo khách thành chủ đáp lại Nghiêm Nhược Vấn. Cái lưỡi linh động quấn quít lấy đầu lưỡi ngốc nghếch của Nghiêm Nhược Vấn, cùng nàng cộng vũ, nhanh chóng đảo khách thành chủ, đôi tay không biết khi nào thì ôm lấy lưng Nghiêm Nhược Vấn, dùng một chút lực, kéo thân thể Nghiêm Nhược Vấn vào sát mình, mềm mại kề sát mềm mại, mà ngón tay càng giống có ý thức bình thường, nhẹ nhàng theo eo nơi nơi vuốt ve.

Trước đây Nghiêm Nhược Vấn không thích cùng Lý Hâm hôn, càng không thích hôn sâu, cho nên với những nụ hôn nồng nhiệt đó có thể đếm trên đầu ngón tay, trong tổng số những nụ hôn nồng nhiệt kia duy độc khi này cảm giác không giống trước đây, nàng cảm giác thân thể có chút khô nóng, thậm chí có loại cảm giác kỳ quái, đầu óc luôn luôn bình tĩnh của nàng bắt đầu có cảm giác thiếu ôxy, trống rỗng.

Tuy Nghiêm Nhược Vấn đối với nụ hôn của mình không tích cực lắm, nhưng ít nhất không phản cảm và chống cự, điều này làm cho trong lòng Lý Hâm âm thầm vui sướng, Lý Hâm càng thêm ra sức trên người Nghiêm Nhược Vấn đốt lửa, căn cứ kinh nghiệm trong dĩ vãng, nàng hiểu được thế nào có thể khơi mào dục vọng Nghiêm Nhược Vấn, các ngón tay của nàng lặng lẽ tiến vào bên trong quần áo, chậm rãi hướng lên trên…

Nghiêm Nhược Vấn cảm giác được đôi tay xấu xa của Lý Hâm ở trên người chạy loạn, lúc này đầu óc mới khôi phục một ít thanh tỉnh, đè lại tay nàng, kết thúc nụ hôn này. Những hành động thân mật rõ ràng trước đây đã đều làm qua, nhưng cảm giác hiện tại đã có chút không giống, nhưng làm sao không giống, Nghiêm Nhược Vấn nhất thời không phân biệt được.

“Có tâm tình đi làm những chuyện này, không bằng đặt tập trung vào ca mổ sắp tới.” Nghiêm Nhược Vấn nói xong liền rời khỏi văn phòng Lý Hâm, quả nhiên nàng vẫn không thích nổi tính tình tùy thời tùy lúc động tình của Lý Hâm, người bảo thủ như Nghiêm Nhược Vấn không chịu được tác phong phóng khoáng của Lý Hâm, lại càng không thích cảm giác mà bản thân có được.

Lý Hâm rất quen thuộc với thân thể của Nghiêm Nhược Vấn, nàng biết Nghiêm Nhược Vấn không phải không có cảm giác, chẳng qua nữ nhân này luôn thích nửa đường dừng lại, trước đây đã từng phát sinh quá chuyện như vậy, đang làm được một nửa, nữ nhân kia nhận điện thoại xong liền bỏ rơi mình, chạy đi xử lý công vụ, bỏ mặc dục vọng như hỏa thiêu đốt mình, bản thân nàng không biết dục cầu bất đắc, Lý Hâm thực thương tiếc thay cho nàng. Sau này, Nghiêm Nhược Vấn làm tình phụ của mình, chuyện đầu tiên cần làm là ngăn chặn những tình huống như vậy. Chẳng qua lần này có thể khiến Nghiêm Nhược Vấn chủ động hôn mình, đó không phải có ý nghĩa ngày mình được làm *thụ* không còn xa vời nữa? Lý Hâm vô cùng mong ngóng những ngày tháng huy hoàng làm *thụ* sau này.

Nhưng bị đụng vào một chút như vậy, cảm xúc vốn khẩn trương của Lý Hâm quả nhiên giảm xuống không ít.

“Nhược Vấn, anh không muốn làm phẫu thuật.” Tiền Thiếu Văn tuy biết ca mổ này đối với bản thân chưa chắc tốt hơn, hoặc chết hoặc sống vô cùng đơn giản lựa một cái là được, hắn cũng không nghĩ kéo dài thêm, nhưng nếu một khi thất bại đối Nhược Vấn thật không công bằng.

Thật ra Nghiêm Nhược Vấn chịu áp lực rất lớn, Tiền gia không đồng ý với cuộc phẫu thuật này, dù sao với xác suất thành công cực thấp đó không bằng có thể kéo dài được bao lâu hay bấy lâu, nhưng Nghiêm Nhược Vấn không để ý sự phản đối từ trên xuống dưới của Tiền gia, khăng khăng làm theo ý mình, nếu thành công thì không có chuyện gì phải bàn cãi, nếu thất bại Nghiêm Nhược Vấn nhất định chịu mọi chỉ trích của Tiền gia. Nàng ở Tiền gia cơ hồ là một kẻ độc tài, không được hoan nghênh, đa số người trong gia tộc luôn tìm một cơ hội bỏ đá xuống giếng.

“Lúc trước anh đã đồng ý, bây giờ lại muốn thay đổi sao?” Nghiêm Nhược Vấn nhíu mày, nàng biết trong lòng Tiền Thiếu Văn lo lắng cái gì, nhưng nàng càng hiểu hắn thật tâm muốn làm phẫu thuật lần này, cho nên áp lực có lớn hơn nữa bản thân cũng sẽ kiên cường chống đỡ.

“Anh sẽ không ký tên.” Tiền Thiếu Văn kiên định nói ra, hắn không thể ích kỷ như vậy.

Nghiêm Nhược Vấn nhíu mày, người của Tiền gia không đồng ý, nếu Tiền Thiếu Văn cũng không chịu vậy ca giải phẫu này không thể thực hiện.

“Bất luận như thế nào, cuộc phẫu thuật ngày mai như trước ấn định tiến hành.” Sự cố chấp của Nghiêm Nhược Vấn không phải người bình thường có thể sánh bằng.

“Khi không có sự đồng ý của người bệnh, không có bác sỹ nào dám vi phạm quy định cả.” Tiền Thiếu Văn không tin Lý Hâm dám liều lĩnh đem tấm bằng hành nghề ra đùa giỡn và mạo hiểm đối diện quan tòa.

“Nàng nhất định sẽ chữa khỏi bệnh cho anh.” Không biết làm sao nhưng Nghiêm Nhược Vấn lại có cảm giác này.

“Anh không đồng ý, anh sẽ gọi điện thoại về nhà, nhắn mọi người đến làm thủ tục xuất viện.” Nghiêm Nhược Vấn nắm chặt điện thoại không cho Tiền Thiếu Văn có cơ hội đụng đến điện thoại.

“Anh biết chuyện em đã quyết định sẽ không dễ dàng thay đổi.” Nghiêm Nhược Vấn giống như trước đây kiên trì khuyên nhủ, nàng vẫn luôn hiểu tâm trạng của Tiền Thiếu Văn.

“Lý Hâm, nếu hắn không đồng ý ký tên, mà ta vẫn muốn mổ cho hắn, ngươi có thể tiến hành không?” Nghiêm Nhược Vấn hỏi Lý Hâm.

Lý Hâm kinh ngạc nhìn Nghiêm Nhược Vấn, nếu Tiền Thiếu Văn không đồng ý, mình và Nghiêm Nhược Vấn tự tiện quyết định, đừng nói nghiệp cầm dao của mình coi như xong đời, bản thân hai người sẽ gặp phải phiền toái. Tiền gia không phải dễ chọc vào, Lý Hâm có thể dùng nghề nghiệp của bản thân đánh đổ một lần, nhưng nàng không muốn Nghiêm Nhược Vấn tự rước họa vào thân.

“Mọi trách nhiệm ta sẽ tự mình gánh vác.” Nghiêm Nhược Vấn nghiêm túc lên tiếng.

“Một mình ngươi không thể chịu được hết mọi trách nhiệm.” Lý Hâm thật muốn mổ não Nghiêm Nhược Vấn ra xem trong đầu nàng suy nghĩ như thế nào.

Nghiêm Nhược Vấn chỉ im lặng, vô luận kết quả như thế nào, chỉ sợ đều liên lụy đến Lý Hâm, bản thân mình không thể ích kỷ không nên lôi kéo nàng dính vào.

“Được, ta giúp ngươi đánh cuộc.” Lý Hâm nhìn bộ dáng của Nghiêm Nhược Vấn liền hiểu, mặc dù nàng không tìm mình cũng sẽ tìm người khác.

Nghiêm Nhược Vấn kinh ngạc nhìn Lý Hâm, nàng không nghĩ Lý Hâm sẽ vì mình đi tới bước này.

“Vì sao? Ngươi biết rõ hậu quả nghiêm trọng cỡ nào.” Nghiêm Nhược Vấn chất vấn, bỗng nhiên nàng cảm thấy tức giận, rõ ràng trước đây mình đối xử nàng không tốt tí nào, nàng rốt cuộc có đầu óc hay không, như thế nào có thể tùy hứng làm bậy.

“Ngươi cũng biết hậu quả nghiêm trọng nhưng mà vẫn muốn làm, ta không thể bỏ mặc ngươi một mình đương đầu.” Lý Hâm đáp lại, nàng biết bản thân là loại người gì, nếu sinh ra ở cổ đại có lẽ mình và Chu U vương là cùng một loại.

Nghiêm Nhược Vấn ngay cả một câu cũng không thể nói ra, nàng chưa bao giờ biết Lý Hâm có thể vì mình làm được như vậy. Thật ra Nghiêm Nhược Vấn chỉ muốn biết cho dù Tiền Thiếu Văn không ký tên, Lý Hâm cũng sẽ mổ cho hắn, vô luận tình huống như thế nào cũng không thể thay đổi quyết định của mình, hắn nhất định sẽ phải thỏa hiệp, bản thân thật sự không nghĩ đến việc làm phiền Lý Hâm, chẳng qua không nghĩ tới, từ trong miệng Lý Hâm lấy được đáp án ngoài ý muốn này.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 69: Hảo Chuyển

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 68: Đánh Cuộc