Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 64: Chuyện Hay Không Miễn Phí

Tác giả Minh Dã

Tả Khinh Hoan vừa mừng vừa tủi, nàng khắc chế hai dòng nước mắt cứ chực trào ra, bản thân vẫn luôn không thích rơi lệ, lại càng không nghĩ ở trước mặt Tần Vãn Thư khóc lóc ỉ ôi. Nàng bổ nhào vào trong lòng Tần Vãn Thư, vùi mặt vào gần vị trí ngực của Tần Vãn Thư, nghe nhịp đập đều đặn của trái tim nàng, cả đời này chỉ sợ bản thân mình sẽ không đủ dũng khí mà buông ra ôm ấp ấm áp như thế.

“Tần Vãn Thư, ngươi thật tốt.” Thanh âm nhẹ nhàng của Tả Khinh Hoan theo ngực Tần Vãn Thư truyền tới.

“Ngủ đi.” Tần Vãn Thư vuốt ve đầu Tả Khinh Hoan một chút nhẹ nhàng nói.

“Ân.” Tả Khinh Hoan lên tiếng, nàng dùng chóp mũi nhẹ nhàng cọ cọ vào ngực Tần Vãn Thư một chút, sau đó tìm một vị trí thoải mái nhất, nhắm lại hai mắt, bởi vì có được tràn ngập cảm giác an toàn nên nàng nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan đã im lặng, đặt tay lên lưng Tả Khinh Hoan, thân thể cũng mệt mỏi vì thế không bao lâu liền ngủ mất.

Buổi sáng Tần Vãn Thư luôn là người đúng giờ, cho nên vào giờ thường tỉnh Tần Vãn Thư tự động mở mắt ra, phát hiện hai cỗ thân thể ái muội ôm chặt lấy nhau, quấn quít cùng một chỗ. Đầu của Tả Khinh Hoan chôn ở trong ngực mình, giống như tiểu hài tử ỷ lại vào mẫu thân, trong lòng có cỗ cảm xúc nói không nên lời, Tần Vãn Thư đưa tay khẽ vén lại mái tóc do ngủ có chút tán loạn của Tả Khinh Hoan. Tóc của nàng tuy rất dài nhưng óng ả mượt mà, các sợi tóc không hề bị phân nhánh ở ngọn, không có dấu vết từng uốn hoặc nhuộm qua, xúc cảm giống y như tơ tằm khiến cho người ta yêu thích không buông tay. Khuôn mặt tinh xảo non nớt lộ ra khí chất siêu trần thoát tục, thật ra lúc Tả Khinh Hoan ngủ mới chính thức giống một tiểu tiên nữ, Tần Vãn Thư thầm nghĩ. Thật sự là khuôn mặt xinh đẹp của nữ nhân trẻ trung, lúc trước khi chưa thật sự thích Tả Khinh Hoan đối với phó túi da này vẫn không thể ngăn cấm ghé mắt ngắm nhiều hai lần. Nói ra cũng kỳ quái, vây quanh mình một đám trai gái, bọn họ đều là tuấn nam mỹ nữ, hẳn đã sớm làm cho thẩm mỹ của mình bị *chai* mới đúng, hay là diện mạo của Tả Khinh Hoan cố tình lọt vào mắt xanh của mình. Bỗng nhiên, Tần Vãn Thư có chút tò mò, nữ tử với diện mạo như vậy nếu là ở trên giường lại là dạng gì? Có phải sẽ có cảm giác bất đồng hay không? Sự hiếu kỳ nổi tiếng lạnh nhạt của Tần Vãn Thư rốt cuộc được gợi lên một ít.

Dường như cảm giác được có người chăm chú nhìn mình, khuôn mặt của Tả Khinh Hoan hơi nhíu lại một chút, sau đó nàng chậm rãi mở ra hai mắt, khi nhìn thấy Tần Vãn Thư chính diện mỉm cười nhìn mình, Tả Khinh Hoan cũng cười lại, nụ cười ấy sáng lạn giống như đóa hoa sen vừa nở rộ vào sáng sớm, tựa hồ còn mang theo cảm giác tươi mát của những giọt sương ban mai, Tả Khinh Hoan cảm thấy chuyện hạnh phúc nhất đó là sáng sớm tỉnh lại có thể lập tức nhìn thấy nụ cười hòa nhã như nữ thần của Tần Vãn Thư, đủ để tâm tình của mình tươi vui cả ngày.

“Thân ái, buổi sáng rồi, chúng ta tiếp tục yêu đương vụng trộm nữa đi.” Tả Khinh Hoan nửa đùa nửa thật đề nghị.

Quả nhiên, Tả Khinh Hoan vừa mở miệng liền phá vỡ hình tượng tiểu tiên nữ, khuôn mặt ngây thơ kia lại có thể nói ra những lời lẽ không đứng đắn khiến cho Tần Vãn Thư có cảm giác ôm trán lắc đầu.

“Ngươi không quan tâm đến việc bản thân không ra khỏi cửa được sao?” Tần Vãn Thư nhíu mày hỏi.

“Tần Vãn Thư sẽ có cách an bày thỏa đáng.” Tả Khinh Hoan cũng không quá để tâm mà nói, nàng trở mình nằm đè lên trên người Tần Vãn Thư, các ngón tay di động không mục đích ở trên người nàng. Tả Khinh Hoan tin tưởng nếu Tần Vãn Thư dám đưa mình đến phòng nàng yêu đương vụng trộm thì tự nhiên sẽ có năng lực tiễn bước mình, mặc dù không đưa mình ra mà ở lại phòng ngủ của Tần Vãn Thư, thay Tần Vãn Thư sưởi ấm giường Tả Khinh Hoan cũng nguyện ý.

Tần Vãn Thư vẫn cảm thấy bị người khác coi trọng không phải là chuyện tốt, quả nhiên bị Tả Khinh Hoan đánh giá cao, áp lực càng lớn hơn. Kỳ thật Tần Vãn Thư cảm thấy bản thân hoàn toàn mất đi lý trí khi để cho Tả Khinh Hoan đến phòng ngủ của mình vào đêm qua. Ngày hôm qua ra ra vào vào Tần gia có rất nhiều người, Tả Khinh Hoan có được lớp ngụy trang sẽ không để cho nhiều người chú ý, nhưng hôm nay Tả Khinh Hoan đi ra ngoài tất nhiên sẽ không dễ dàng, quả nhiên là thỉnh thần dung dịch tống thần nan (mời đến thì dễ, đuổi đi thì khó).

“Chúng ta nên dậy thôi, bữa sáng ta muốn ăn chung cùng gia gia và mọi người, bằng không người làm sẽ tới gõ cửa, chờ ta ăn xong bữa sáng, còn phải nghĩ biện pháp đưa ngươi ra ngoài.” Tần Vãn Thư đè lại đôi tay xấu xa của Tả Khinh Hoan, bữa sáng ở Tần gia luôn có thời gian cố định, mà mình thì luôn đều có thói quen xuất hiện đúng giờ để ăn điểm tâm, cho nên nếu bỏ bữa sáng gia gia sẽ nghĩ thân thể của mình không thoải mái, thế nào cũng cho đường muội hoặc là người làm đến gõ cửa hỏi thăm.

“Ân, vậy ngươi đi ăn điểm tâm đi, chờ chút nữa ta sẽ dậy.” Tả Khinh Hoan gật đầu, nàng rất biết phân biệt nặng nhẹ, ở Tần gia rốt cuộc không giống như ở bên ngoài, nàng cũng không nghĩ đem đến phiền toái cho Tần Vãn Thư, những đại gia tộc như Tần gia chú ý nhiều lắm, tình cảm của mình và Tần Vãn Thư nhất định không thể ngang nhiên công khai, mặc dù Tần Vãn Thư có thể chịu vì mình mà nói ra, bản thân cũng không nguyện ý để nàng làm vậy, cũng may Tần Vãn Thư luôn là người đúng mực, sẽ không xử sự theo cảm tính.

“Ngươi có thể ngủ tiếp, để ta lấy điểm tâm mang vào cho ngươi ăn, trong phòng không có sẵn bàn chải mới, nếu không ngại có thể dùng trước bàn chải của ta.” Tần Vãn Thư nhẹ nhàng hôn lên trán Tả Khinh Hoan, lập tức đứng dậy đi vào phòng tắm, sửa soạn xong, nàng thay một bộ quần áo mới ra khỏi phòng.

Tả Khinh Hoan vốn định ngủ tiếp một chút, nhưng sau khi Tần Vãn Thư đi rồi, nàng ghé vào gối đầu của Tần Vãn Thư lăn qua lộn lại, như thế nào cũng ngủ không được, liền đứng lên đi vào phòng tắm. Ánh mắt nhìn đến bàn chải đánh răng của Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan cảm thấy chuyện dùng chung một cái bàn chải đánh răng là việc cực kỳ thân mật, dựa theo tính cách của Tần Vãn Thư tuyệt đối không có khả năng đưa bàn chải của mình cho người khác dùng, quả nhiên sau tối hôm qua quan hệ của hai người càng gần thêm một bước, nghĩ đến Tả Khinh Hoan liền khẽ cười, nàng thực thích cảm giác thân mật với Tần Vãn Thư.

“Gia gia, con nghĩ qua vài ngày sẽ chuyển đến biệt thự Thiên Ngự bên kia ở một khoảng thời gian.” Tần Vãn Thư bỗng nhiên mở miệng đề nghị, nàng cảm thấy nếu hiện tại trở lại Tần gia, về sau sẽ rất khó có cớ chuyển ra ngoài, không bằng thừa dịp ly hôn lúc này lấy cớ dọn ra.

“Chỗ này ở không phải rất tốt sao, vì sao phải đến Thiên Ngự?” Mặc dù Tần Vãn Thư muốn ly hôn nhưng Tần Chính vẫn mong tôn nữ có thể ở lại chủ trạch (nhà tổ) với mình.

“Hoàn cảnh ở biệt thự Thiên Ngự rất tốt, con nghĩ chuyển đi thay đổi hoàn cảnh một chút, cũng tiện thể thay đổi tâm tình luôn.” Biểu hiện của Tần Vãn Thư có phần ưu thương, tỏ vẻ bản thân mình không giống một người thờ ơ với chuyện ly hôn.

“Được rồi, qua một thời gian, chờ tâm tình của con đỡ hơn hãy trở về đây sống đi.” Tần Chính rất thương Tần Vãn Thư, từ nhỏ đến lớn, yêu cầu của nàng không nhiều, nhưng là gặp chuyện nàng muốn Tần Chính luôn đều thuận theo, trong lòng Tần lão gia tử nghĩ thấy Hàn Sĩ Bân càng thêm đáng giận, nhưng hắn hy vọng Tần Vãn Thư một mình yên tĩnh suy nghĩ kỹ xong, tốt nhất là đánh mất ý niệm ly hôn trong đầu. Cho tới bây giờ chuyện Tần Vãn Thư muốn ly hôn, trước mắt Tần Chính còn chưa cho người thông báo ra bên ngoài, hắn hy vọng tôn nữ nhất thời tức giận suy nghĩ không thông, nhưng nếu Tần Vãn Thư vẫn không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này, Tần Chính cũng tùy ý nàng mà thôi, dù sao hạnh phúc của tôn nữ mới là quan trọng nhất.

“Ân.” Tần Vãn Thư nhu thuận gật đầu.

Ăn xong điểm tâm, Tần Vãn Thư sai người làm chuẩn bị một phần sandwich và một ly sữa, sau đó đem theo chúng trở về phòng ngủ.

“Ngươi chuẩn bị làm thế nào để đưa ta ra ngoài?” Tả Khinh Hoan vừa ăn vừa hỏi, lúc này nàng mới quan tâm đến chuyện mình có thể ra ngoài hay không.

Tần Vãn Thư cười mà không đáp, việc này nếu do Thi Vân Dạng bày đầu tự nhiên là để cho nàng đến *dọn dẹp*, trong lúc nói chuyện với Tả Khinh Hoan, nàng lấy ra di động gọi cho còn đang say giấc nồng Thi Vân Dạng.

Thi Vân Dạng buổi sáng bị đánh thức sớm rất bực bội, nếu không phải ở trên mặt di động hiển thị là Tần Vãn Thư, nàng tuyệt đối sẽ không tiếp nhận cuộc gọi này.

“Đại tiểu thư, ngươi phải biết giờ này ta còn đang ngủ, còn gọi điện thoại tới quấy nhiễu giấc mộng người ta, rốt cuộc là có chuyện gì ?” Ngữ khí của Thi Vân Dạng mang đầy bất mãn than phiền.

“Lát nữa ngươi đến Tần gia, làm sao để thần không biết quỷ không hay phụ trách đưa Tả Khinh Hoan trở về, không thể xảy ra sai sót.” Tần Vãn Thư đơn giản nói ra.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 65: Mụ Mụ

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 64: Chuyện Hay Không Miễn Phí