Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 60: Trộm *tình*

Tác giả Minh Dã

Đại bộ phận người hầu ở Tần gia đều bận túi bụi do tổ chức bữa tiệc, hơn nữa Thi Vân Dạng xem như là khách quen của Tần gia, cho nên nàng âm thầm đưa Tả Khinh Hoan đến phòng của Tần Vãn Thư cũng không bị ai chú ý.

Sau khi vào phòng Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan lập tức đến phòng tắm rửa sạch toàn bộ son phấn trên mặt, nhìn thấy hình ảnh mình thanh nhã thoát tục trong gương mới hơi hài lòng mà khóe miệng khẽ cong lên. Không thể không thừa nhận, Tần Vãn Thư còn chu đáo hơn so với những gì mình nghĩ, biết mình sẽ không thích không khí tiệc tùng như vậy. Nghĩ đến Tần Vãn Thư, lòng Tả Khinh Hoan trở nên ấm áp, nữ nhân này thật sự là hoàn mỹ vô khuyết đến bất khả tư nghị.

Lúc này Tả Khinh Hoan mới phát hiện phòng tắm của Tần Vãn Thư thực rộng rãi, mà giữa phòng đặt một cái bồn tắm cũng rất lớn. Tả Khinh Hoan nghĩ rằng nếu tắm rửa ở trong này chắc chắn sẽ rất thoải mái. Do nghĩ đến bữa tiệc sẽ không kết thúc nhanh như vậy nên Tả Khinh Hoan quyết định tắm rửa sạch sẽ một phen trong lúc chờ đợi Tần Vãn Thư trở về.

Đây là dầu gội của Tần Vãn Thư, đây là sữa tắm được nàng dùng hàng ngày, ngửi thấy hương vị quen thuộc dễ chịu khiến cho Tả Khinh Hoan có ảo giác như bản thân và Tần Vãn Thư được tiếp xúc da thịt với nhau ở khoảng cách thật gần vậy.

Tả Khinh Hoan tắm rửa xong, lấy khăn lông được đặt sẵn chỉnh tề ở góc tủ quấn quanh thân hình xinh đẹp của mình, ra khỏi phòng tắm. Phòng ngủ của Tần Vãn Thư không lớn lắm, diện tích có lẽ tương đương với phòng tắm, một bên vách tường tựa hồ được làm bằng giấy, chính xác là một cánh cửa lùa, Tả Khinh Hoan có chút tò mò lấy tay nhẹ nhàng đẩy ra, quả nhiên có thể xê dịch, thì ra phòng ngủ và thư phòng thông với nhau. Nhưng Tả Khinh Hoan không đi vào mà chỉ nhẹ nhàng đóng nó lại. Tả Khinh Hoan thích chiếc giường của Tần Vãn Thư hơn, khăn trải giường và chăn cùng một màu vàng nhạt, cách phối màu nhu hòa ấm áp. Tả Khinh Hoan ngã người lên trên giường vùi mặt vào gối đầu của Tần Vãn Thư, trên gối còn vương lại hương vị đặc biệt của nàng, đó là loại hơi thở làm cho Tả Khinh Hoan an tâm và mê luyến. Ngửi được mùi hương của Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan bất tri bất giác ngủ thiếp đi, ở trong mộng, Tả Khinh Hoan mơ thấy Tần Vãn Thư ôm mình vào lòng, bởi vì vây quanh thân thể nàng đều là hơi thở của Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư quay về phòng, nhìn thấy cảnh tượng Tả Khinh Hoan nằm ngủ trên giường của mình, trên người chỉ bọc một cái khăn tắm mỏng manh, mái tóc dài suông thẳng phân tán buông lơi một bên, phía dưới cần cổ khêu gợi lộ ra xương vai và da thịt trắng nõn, cặp đùi thon dài cũng lộ ra ngoài, sự pha trộn của thiếu nữ ngây thơ khả ái và nữ nhân thành thục gợi cảm làm cho cặp mắt của người ta không thể rời khỏi.

Tần Vãn Thư nhìn thân thể Tả Khinh Hoan triển lộ ra ngoài, trong phòng mặc dù máy điều hòa vẫn chạy nhưng nàng chỉ quấn mỗi một cái khăn tắm. Tần Vãn Thư sợ Tả Khinh Hoan cảm lạnh nên đi đến bên giường nhấc lên một góc chăn đắp lên người nàng. Cảm giác được Tần Vãn Thư đến gần, Tả Khinh Hoan mơ màng mở mắt, vừa nhìn thấy Tần Vãn Thư lập tức tỉnh táo.

“Rốt cuộc ngươi đã trở lại.” Tả Khinh Hoan cao hứng lập tức ngồi bật dậy.

“Ân, đợi lâu lắm sao?” Tần Vãn Thư nở nụ cười ôn nhu hàm ý xin lỗi với Tả Khinh Hoan.

“Không lâu lắm.” Ngủ một giấc, chỉ biết tỉnh dậy gặp được Tần Vãn Thư cảm giác tâm tình tốt lên nhiều.

Tần Vãn Thư thân thủ nhẹ nhàng sờ đầu Tả Khinh Hoan, nàng sợ tối nay Tả Khinh Hoan phải chịu ủy khuất rồi, cả đêm thấy nàng cũng không thể cùng nàng trò chuyện, trong lòng của mình cũng không chịu nổi.

“Tần Vãn Thư, sinh nhật vui vẻ.” Tả Khinh Hoan ôm Tần Vãn Thư, đem mặt vùi vào cần cổ Tần Vãn Thư, nhẹ nhàng chúc mừng.

“Ngốc tử.” Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói, lần này không chần chờ mà ôm lại Tả Khinh Hoan.

“Tần Vãn Thư, hôm nay ngươi thật xinh đẹp, chưa từng có nữ nhân nào có thể mặc sườn xám hợp như vậy.” Tả Khinh Hoan thực lòng tán thưởng, muốn eo có eo, muốn ngực có ngực, muốn mông có mông, là loại S-line điển hình, vừa quý phái vừa gợi cảm.

Tiếu ý trên mặt Tần Vãn Thư càng đậm, Tần Vãn Thư ngửi được hương vị của chính mình trên người Tả Khinh Hoan.

“Giúp ta cởi áo được không, ta muốn tắm rửa một cái.” Tần Vãn Thư nhẹ giọng nói, nàng nghĩ đi tắm trước.

“Được.” Tả Khinh Hoan đi đến sau lưng Tần Vãn Thư, do bản thân khẩn trương nên các ngón tay cũng có chút vụng về, cứ không cẩn thận chạm phải phần lưng trần của Tần Vãn Thư, loay hoay một lúc mới có thể nhẹ nhàng kéo dây khóa xuống cho nàng. Dáng người của Tần Vãn Thư rất đẹp, Tả Khinh Hoan đã sớm rình coi và *ăn đậu hũ* (chiếm tiện nghi) qua, nhưng những lần đó đều do Tần Vãn Thư không biết chuyện, hiện tại Tần Vãn Thư ngay tại trước mặt, trong lòng càng khó kiếm chế, lúc vừa cởi sườn xám xong nàng thuận thế từ sau lưng ôm lấy Tần Vãn Thư, hai bàn tay cũng đặt lên cặp nhũ phong đầy đặn của Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư cảm nhận vùng da ở lưng bị Tả Khinh Hoan chạm vào trở nên mẫn cảm, có chút ngứa ngáy, có chút tê dại, làm cho bản thân khó có thể bỏ qua. Hơn nữa hai bàn tay của Tả Khinh Hoan tự nhiên đặt lên đôi bồng đảo mềm mại cách áo ngực nhẹ nhàng vuốt ve xoa nắn hai đóa hoa, khiến mình có thể cảm giác hai điểm trước ngực bắt đầu phản ứng, tựa hồ trở nên cứng lại, cảm giác xa lạ này làm cho Tần Vãn Thư có chút hoảng hốt.

“Đừng nghịch.” Tần Vãn Thư bắt lấy đôi tay xấu xa của Tả Khinh Hoan, ra vẻ trấn định từ từ cởi bỏ sườn xám, bước vào phòng tắm.

Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư như là hoảng sợ bỏ chạy liền mỉm cười, Tần Vãn Thư đối với những việc thân mật thật sự rất khắc chế và bảo thủ, Tả Khinh Hoan nhìn bàn tay vừa mới chiếm được tiện nghi của Tần Vãn Thư, xúc cảm mềm mại mơ hồ còn lưu lại nơi đầu ngón tay, cảm giác tuyệt vời làm cho người ta không nói nên lời, Tả Khinh Hoan nhìn cửa phòng tắm chỉ được khép hờ, trong lòng có một ý tưởng điên cuồng, nàng *muốn* Tần Vãn Thư, *muốn* đến điên cuồng, đó là thứ ý niệm mãnh liệt chưa từng có cùng dục vọng tràn ra không thể khống chế, bởi vì lo lắng sợ mất đi nên càng trở nên điên cuồng.

Tần Vãn Thư mở vòi sen, nàng nhìn hai hạt đậu nho nhỏ trước ngực vì động tác của người kia mà vẫn còn hơi cương cứng, cái này gọi là dục vọng sao? Lần đầu tiên Tần Vãn Thư cảm thấy bản thân mình cũng có dục vọng, là một nữ nhân bình thường nhưng thứ dục vọng mạc danh kỳ diệu này làm cho Tần Vãn Thư có ít nhiều sợ hãi. Con người có rất nhiều thứ lo sợ, mà đa số đều do họ không hiểu biết hoặc cảm thấy xa lạ, thực hiển nhiên Tần Vãn Thư cũng rất xa lạ với dục vọng của bản thân, Tần Vãn Thư nhắm mắt lại, mặc cho những tia nước rửa sạch dục vọng âm ỉ cháy do Tả Khinh Hoan gợi lên. Tuy hiện tại chỉ một đám lửa nhỏ, nhưng nó đã có xu hướng càng cháy càng lớn lan ra cả cánh đồng.

Đột nhiên, Tần Vãn Thư cảm giác có người ôm lấy mình từ phía sau, làn da mịn màng mềm mại tiếp xúc với thân thể, Tần Vãn Thư mở to mắt nhìn thấy Tả Khinh Hoan không một mảnh vải đang gắt gao dán chặt lấy mình.

Để ngăn cản Tần Vãn Thư cự tuyệt, Tả Khinh Hoan nhanh chóng dùng môi che lại đôi môi quyến rũ kia, cùng lúc đó dùng chân xâm nhập vào giữa hai chân Tần Vãn Thư. Mặc dù cho tới bây giờ Tả Khinh Hoan chưa từng thử qua với bất kỳ một nữ nhân nào, nhưng nàng là nữ nhân, nữ nhân đối với cấu tạo của cơ thể mình dĩ nhiên hết sức quen thuộc, cho nên đối với chuyện chiều chuộng một nữ nhân khác có lẽ cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Tần Vãn Thư hiển nhiên không dự đoán được Tả Khinh Hoan hôm nay lại nhiệt tình chủ động đến vậy, dục vọng trong ánh mắt hoàn toàn thể hiện ra không hề che dấu, cảm giác nóng rực cơ hồ muốn đem mình thiêu cháy thành tro, Tần Vãn Thư nhất thời quên kháng cự, nàng bị động thừa nhận nụ hôn nóng bỏng của Tả Khinh Hoan, ngón tay của Tả Khinh Hoan ở trên người nàng chạy loạn vuốt ve, có vẻ giống như không theo quy luật âu yếm gì nhưng kỳ thực là đang cực lực thăm dò khơi nguồn *hồng thủy* cho Tần Vãn Thư.

“Tần Vãn Thư, ta muốn *ăn* ngươi.” Những nụ hôn rời rạc dừng ở cần cổ của Tần Vãn Thư, sau đó Tả Khinh Hoan dán sát vào bên tai nàng, dùng âm thanh cực kỳ ái muội hòa dụ hoặc nhẹ nhàng nói.

Tần Vãn Thư nghe được lời nói trắng trợn của Tả Khinh Hoan, trái tim hơi nhảy lên, dự định mở miệng cự tuyệt Tả Khinh Hoan thân mật, nhưng mà thanh âm đến cổ họng lại không phát ra được. Nàng có cảm giác cực kỳ xa lạ khi chân của Tả Khinh Hoan xâm nhập nhẹ nhàng qua lại ma sát phần giữa hai chân mình, thân thể trở nên không giống bình thường, lý trí bắt đầu không thể khống chế khoái cảm cuồn cuộn tuôn ra.

“Không cần kháng cự cảm giác này, sẽ không khó chịu chút nào đâu, rất thoải mái, cảm thụ và thuận theo đi, ngươi sẽ thích thôi.” Tả Khinh Hoan nhận thấy thân thể của đối phương trở nên cứng nhắc, nàng nhẹ nhàng vuốt ve lưng Tần Vãn Thư, lừa gạt cùng trấn an khuyên nhủ.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 61: *lễ Vật* Sinh Nhật

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 60: Trộm *tình*