Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 6: Nguyên Xứng Gia Trạch

Tác giả Minh Dã

Tần Vãn Thư trở về liền lập tức tiến vào phòng tắm, đem y phục nguyên bản không thuộc loại mình thoát hạ, theo quần áo từng cái từng cái rơi rụng, tinh trí dáng người bại lộ ra ngoài, một đôi đùi thon dài tỷ lệ cân xứng, đầy đặn cao ngất bộ ngực, mảnh mai mềm mại thắt lưng, khiến cho người khác nghĩ muốn vươn tay ra ôm trọn. Nữ nhân này nhất định là thượng đế ưu ái tỉ mỉ điêu khắc, dáng người hoàn mỹ khiến người khác khâm phục.

Tần Vãn Thư chậm rãi bước vào bồn tắm, nước ấm vuốt ve mềm nhẵn làn da, làm cho Tần Vãn Thư thoải mái nhắm mắt lại, trong đầu không khỏi tái hiện chuyện mới xảy ra, lúc này nàng mới phát hiện chính mình cùng nữ nhân tên Tả Khinh Hoan ở chung cảnh tượng có điểm làm người ta không thể tưởng tượng. Nữ nhân kia hắt trà sữa vào mình, sau đó mang mình về nhà thay y phục, cuối cùng nói đến kỳ quái đề tài. Đây không phải là hình thức chung đụng đối một người chỉ gặp mặt hai lần. Tần Vãn Thư tinh tế suy nghĩ lại lần đầu tiên cùng Tả Khinh Hoan gặp mặt cảnh tượng, khi đó, nàng xem đến mặt của mình hơi hơi ngạc nhiên một chút, dường như nhận thức chính mình, nàng tựa như biết mình, mà mình lại không thể nào nhớ tới từng nhận thức nữ nhân này, có lẽ là chính mình đa tâm.

Tần Vãn Thư nghĩ đến nụ cười không có hảo ý của Tả Khinh Hoan, tựa như tiểu cô nương đắc ý vì thắng được trò đùa tinh quái của mình, mặc dù có chút đáng giận, nhưng cũng may nàng có bộ mặt thiện lương lừa gạt thật là tốt. Thật sẽ không làm cho mình sinh ra chán ghét cảm xúc. Tần Vãn Thư không nghĩ tới mình có ngày cũng sẽ bị bề ngoài của một người ảnh hưởng, Tần Vãn Thư mỉm cười lắc lắc đầu, đem những suy nghĩ về Tả Khinh Hoan bỏ qua một bên.

Ngày hôm sau, Tần Vãn Thư không có tự mình đến trả lại y phục, mà phái quản gia mua y phục mới đưa cho Tả Khinh Hoan. Tả Khinh Hoan nhìn thấy cũng không phải đồ cũ của mình, mà là một bộ mới tinh có cùng nhãn hiệu và kiểu dáng. Kẻ có tiền chính là bất đồng, ngay cả hoàn trả quần áo cũng không giống người bình thường. Có phải hay không nếu đưa cho Tần Vãn Thư bất kỳ đồ cũ nào là có thể đổi lấy đồ mới về, Tả Khinh Hoan cầm quần áo thầm nghĩ.

Tần Vãn Thư cũng không phải là cố ý khoe khoang, mà nàng cảm thấy được có người sẽ để ý quần áo của mình bị người khác mặc qua, cho nên tặng một bộ mới cũng sẽ không thất lễ.

Tả Khinh Hoan trên đường lái xe về nhà, nhìn thấy phía trước có một chiếc xe dừng ở ven đường, dường như là xe bị hỏng. Biển số xe có chút quen thuộc, đây là xe Hàn Sĩ Bân lái, Hàn Sĩ Bân quay về không có khả năng không cho mình biết, vậy chỉ có thể là Tần Vãn Thư đang sử dụng. Tả Khinh Hoan đột nhiên cảm thấy được mình gần nhất cùng Tần Vãn Thư đặc biệt hữu duyên, ngắn ngủi một tuần, lại thấy đến Tần Vãn Thư. Tả Khinh Hoan hơi giơ lên khóe miệng, cũng ngừng xe gần đó, mở cửa hướng về phía chiếc xe kia.

Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng gõ một chút cửa kính.

Tần Vãn Thư mở cửa kính, nhìn đến nụ cười dị thường thiện ý của Tả Khinh Hoan có phần kinh ngạc, như thế nào lại gặp nàng ở đây.

“Xe của cô bị hỏng sao?” Tả Khinh Hoan hỏi.

“Giống như bị tắt máy, tôi đang tính toán gọi điện thoại gọi người đến đem xe đi.” Tần Vãn Thư bất đắc dĩ nói.

“Trời đều nhanh tối, tôi đưa cô một đoạn như thế nào?” Tả Khinh Hoan nhiệt tình hỏi, lúc này Tả Khinh Hoan thật giống một người thích làm việc tốt, vui lòng giúp đỡ kẻ hoạn nạn. Thật tình không nghĩ tới ngày thường nàng chưa bao giờ thích lo chuyện bao đồng.

Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan một cái, do dự một hồi, gật đầu.

“Vậy phiền toái cô.” Tần Vãn Thư khách khí nói.

“Không cần khách khí, chính là tiện đường thôi.” Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư mỉm cười nói.

Vì thế Tần Vãn Thư lần thứ hai ngồi trên xe của Tả Khinh Hoan.

“Lần trước cám ơn y phục của cô.” Tần Vãn Thư mở miệng cảm ơn.

“Đừng quên là tôi làm lỗi trước.” Tả Khinh Hoan nhắc nhở.

“Không phải đụng vào sao?” Tần Vãn Thư nhớ rõ chính người nào đó tạt trà sữa chính mình thời điểm nói là không cẩn thận đụng vào.

“Cô tin?” Tả Khinh Hoan nhíu mày, hỏi ngược lại.

Tần Vãn Thư không thể phủ định, cười trừ, khuynh thân chuyển hướng Tả Khinh Hoan, thân mình cùng Tả Khinh Hoan dựa vào thật gần. Khoảng cách gần như vậy Tả Khinh Hoan đều có thể ngửi được nhàn nhạt hương thơm tỏa ra từ Tần Vãn Thư, chính là Tả Khinh Hoan không hiểu Tần Vãn Thư vì sao đột nhiên chủ động tiếp cận, tim đập hơi rối loạn một chút.

“Người lái xe phải nhớ thắt dây an toàn.” Tần Vãn Thư một bên giúp Tả Khinh Hoan đeo dây an toàn một bên ôn nhu nói.

“Cô đều thích chăm sóc người khác như vậy sao?” Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng hỏi, nàng cùng Hàn Sĩ Bân cùng một chỗ gần hai năm, nam nhân kia cũng chưa từng giúp mình thắt dây an toàn. Ở trong lòng nữ nhân này mình không khác gì người xa lạ, nàng lại để ý, thì ra cẩn thận cùng thể thiếp là bản chất của nàng.

“Có thể.” Tần Vãn Thư suy nghĩ một chút, sau đó không xác định trả lời.

“Ai lấy được cô hẳn là thực hạnh phúc.” Tả Khinh Hoan cảm thán nói, quả nhiên là hoàn mỹ thê tử, ở trên người Tần Vãn Thư tìm không ra tì vết.

“Vậy thì phải hỏi lão công của tôi.” Hàn Sĩ Bân hạnh phúc sao? Tần Vãn Thư không biết, nếu hắn không để ý đến mình bị lãnh cảm.

“Cô kết hôn rồi sao? Lão công của cô là người như thế nào?” Tả Khinh Hoan biết rõ cố hỏi, nàng nhưng thật ra rất muốn biết Hàn Sĩ Bân ở trong mắt Tần Vãn Thư là dạng người như thế nào.

“Một nam nhân không tệ.” Tần Vãn Thư hồi đáp điểm chính, Hàn Sĩ Bân các phương diện điều kiện quả thật không tệ, đối đãi chính mình cũng không sai, nàng đối với Hàn Sĩ Bân cũng không có bất mãn. Không biết vì sao, nàng trong lòng có loại ảo giác, trước mặt nữ nhân này đối với chuyện riêng của mình rất hứng thú.

Tả Khinh Hoan nghe vậy nở nụ cười không cho là đúng, nam nhân kia quả thật không tồi, nếu bên ngoài không có *kim ốc tàng Kiều*.

Nếu mình là nam nhân, có một thê tử như vậy, tức tiện là nữ nhân này bị lãnh cảm, chính mình cũng sẽ không ở bên ngoài bao dưỡng tình phụ. Chính mình hội nghĩ mọi phương pháp chữa trị cho nàng.

——— —————— —————— —————— —————— ———–

“Cảm ơn cô đưa tôi về, nếu không ngại vào nhà uống ly trà lại đi, như thế nào?” Tần Vãn Thư ôn nhu hỏi.

“Được thôi, dù sao tôi về nhà sớm cũng không có chuyện gì làm.” Tả Khinh Hoan không chút khách khí trả lời, bất chấp Tần Vãn Thư là xuất phát từ nội tâm vẫn là lễ phép mời. Nàng thật tò mò về cuộc sống của Hàn Sĩ Bân cùng Tần Vãn Thư. Tại khu nhà thượng lưu, biệt thự của Tần Vãn Thư chiếm diện tích phi thường lớn. Đình viện rộng lớn xa xỉ, thế nhưng phòng ở lầu gác lại bình thường. Phong cách xen lẫn cổ điển cùng hiện đại, đại khí lại không mất tinh trí. Đúng là chỗ ở của thế gia vọng tộc, đáng tiếc gợi lên tâm lý cừu phú (ghét người giàu) của Tả Khinh Hoan. Thật là khoe khoang, nhìn không ra đến Tần Vãn Thư chính là kiểu người như vậy, Tả Khinh Hoan ghen tị thầm nghĩ.

Tần Vãn Thư mời Tả Khinh Hoan vào nhà, Tả Khinh Hoan phát hiện phong cách bên trong có vẻ tương tự bên ngoài, nhưng rồi có đó bất đồng. Ít nhất nội thất tuy tràn ngập xa hoa nhưng trang nhã, khiến Tả Khinh Hoan có chút thích.

“Bên trong cùng bên ngoài dường như bất đồng.” Tả Khinh Hoan thấp giọng nói, nàng không hiểu kiến trúc cùng trang trí, chính là cảm giác như thế. Dù sao nàng đối chính mình hoàn cảnh chung quanh luôn mẫn cảm.

“Bên ngoài là dựa theo ý thích của chồng tôi thiết kế, bên trong là dựa theo của tôi.” Tần Vãn Thư giải thích.

“Tôi cảm thấy được bên ngoài hình như là muốn thiết kế phù hợp với sở thích của cô, ngược lại biến thành có chút cầu kỳ.” Tả Khinh Hoan nhỏ giọng nói, giống như Hàn Sĩ Bân ở đây. Nàng là đang nói xấu sau lưng Hàn Sĩ Bân.

Tần Vãn Thư cảm thấy được Tả Khinh Hoan tựa hồ muốn nói người khác làm sai, lại sợ bị phát hiện bộ dáng có chút đáng yêu. Sau đó cười khẽ nhưng không phát biểu bình luận, cầu kỳ, giống như có điểm, nhưng là nàng sẽ không nói ra.

Tần Vãn Thư mời Tả Khinh Hoan ngồi ở bản thân yêu thích bàn trà làm bằng đàn hương. Bàn không cao, bên cạnh đặt mấy tấm nệm xinh xắn.

“Khi uống trà tôi thích ngồi trên chiếu, cảm giác nhàn nhã, cho nên không cần ghế, cô cứ tự nhiên ngồi.” Tần Vãn Thư giải thích, nàng luôn không quá chú trọng, miễn sao thoải mái là được.

Tả Khinh Hoan rất ít uống trà, càng chưa từng trải qua tình huống như bây giờ, đối với Tần Vãn Thư mà nói, Tả Khinh Hoan thập phần không tình nguyện thừa nhận mình là *gái quê*. Trà đạo nàng càng không hiểu, hẳn là bắt chước người Nhật ngồi quỳ, bất quá không thoải mái chút nào…

Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan nghiêm trang quỳ ở trên đệm, cảm giác giống như tùy thời chờ lệnh tiểu tức phụ (người vợ), đột nhiên cảm thấy buồn cười, đây không phải phong cách của nữ nhân này.

“Không có đặc biệt tư thế, đừng quá câu nệ, tùy ý ngồi trên chiếu là được rồi.” Tần Vãn Thư khoanh chân ngồi xuống, cũng bắt đầu đun nước suối bên cạnh đã sớm chuẩn bị tốt.

Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư ngồi xếp bằng trên chiếu, nhanh chóng thay đổi tư thế, nhìn đến Tần Vãn Thư mỉm cười, cảm thấy mình ở trong mắt nàng có điểm thấp kém. Ở Tần Vãn Thư trước mặt cần gì phải ngụy trang, thật mất mặt! Nàng rõ ràng ngay cả xếp bằng tư thế cũng thay đổi, trực tiếp giạng chân ra, bất nhã lại phi thường thoải mái tư thế, sau đó nhìn Tần Vãn Thư pha trà.

Tần Vãn Thư cũng không để ý, chính là mỉm cười, đây mới là điểm chân thật của nữ nhân này, tự nhiên không kiểu cách.

Tả Khinh Hoan lưng dựa vào tường, nhìn thấy Tần Vãn Thư bận rộn, nói thật sự bàn tay của Tần Vãn Thư phi thường xinh đẹp, chỉnh tề, mảnh mai, thon dài cùng trắng noãn, trên tay không có một vết sẹo nhỏ. Đó là đôi tay của người văn nhã, kim quý lại cao nhã, không giống tay của mình trên mu bàn tay có một vết sẹo tuy là đã phai màu, nhưng lại như cũ rõ ràng.

Tần Vãn Thư phát hiện Tả Khinh Hoan nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình, hơi hơi dừng lại trong tay động tác.

“Có cái gì không đúng sao?” Tần Vãn Thư nhẹ giọng hỏi.

“Tôi không biết pha trà, nên nhìn cô học hỏi.” Tả Khinh Hoan thản nhiên nói.

“Nước dùng để pha trà rất quan trọng, cái gọi là sơn thủy thượng, giang thủy trung, tỉnh thủy hạn (nước suối là thượng đẳng, nước sông là trung đẳng , nước giếng là hạ đẳng)…” Tần Vãn Thư sơ lược nói một ít yếu tố pha trà, nàng không biết là Tả khinh hoàn đối với trà đạo có hứng thú.

Tả Khinh Hoan quả thật đối với trà đạo không chút hứng thú, chính là cảm thấy thượng đẳng nhân cùng hạ đẳng nhân quả nhiên là bất đồng. Thượng đẳng nhân ngay cả pha trà động tác đều như vậy tao nhã.

“Thực chán phải không?” Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan không có đáp lại, nhanh chóng ngừng nói, ngẩng đầu nhìn về phía Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư có chút kinh ngac, Tả Khinh Hoan trên mặt là một nụ cười thản nhiên. Nhưng là nhàn nhạt mỉm cười, tựa hồ có điểm lạnh nhạt, sơ ly, lúc này Tả Khinh Hoan cùng phía trước mình từng thấy thật bất đồng.

“Không có, rất thú vị.” Tả Khinh Hoan thu hồi nụ cười vừa rồi, đổi bằng Tả Khinh Hoan tối am hiểu tươi cười khoái trá nói, kỳ thật nghe Tần Vãn Thư giảng về trà đạo, xem Tần Vãn Thư pha trà cũng là một loại hưởng thụ. Tần Vãn Thư thanh âm nghe tốt lắm, so với tất cả thanh âm của nữ nhân đều dễ nghe, êm ái như gió xuân.

“Mời uống.” Tần Vãn Thư đem trà đưa cho Tả Khinh Hoan.

“Cám ơn.” Tả Khinh Hoan tiếp nhận ly trà, sau đó nhẹ nhàng uống một ngụm, quả nhiên khác biệt so với ấn tượng của mình, không đắng chát mà thơm tho, ngọt ngào.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 7: Nguyên Xứng Gia Trạch (Tt)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 6: Nguyên Xứng Gia Trạch