Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 59: Dũng Khí Ngu Xuẩn

Tác giả Minh Dã

Thi Vân Dạng yêu cầu người hóa trang làm cho Tả Khinh Hoan trở nên bình thường một chút, kỹ xảo của chuyên gia hóa trang quả nhiên thần kỳ, Tả Khinh Hoan rất nhanh liền từ tiểu tiên nữ biến thành một người hầu trông chẳng có gì đặc biệt.

Thi Vân Dạng chỉ cần hơi chưng diện lên đã đủ làm đui mù ánh mắt của nhiều người, đặc biệt ở trải qua trang điểm tỉ mỉ xong, càng xinh đẹp đến câu hồn, sử chiêu thử tiêu bỉ trường (được cái này mất cái kia) này, khiến cho ánh mắt của người khác sẽ chỉ dừng lại ở trên người Thi Vân Dạng, còn Tả Khinh Hoan có thể đạt đến hiệu quả ẩn thân. Tả Khinh Hoan tuy rằng không nghĩ trở thành *vịt con xấu xí* đi bên cạnh làm nền cho con thiên nga khoe mẽ này, nhưng không có cách khác, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Tả Khinh Hoan nhìn khuôn mặt bị làm xấu đi hiện lên trong gương kích động đến nỗi đã nghĩ đến chuyện đập nát gương này. Tuy rằng chỉ so sánh về tư sắc thì bản thân mình so ra vẫn kém Thi Vân Dạng một chút, nhưng tuyệt đối không cách xa như trời với đất, mà hiện tại Tả Khinh Hoan mang theo tâm trạng của tiểu cung nữ đi theo công chúa tiến cung.

Thi Vân Dạng thực hài lòng với kết quả này, nàng đem theo Tả Khinh Hoan quang minh chính đại ung dung bước vào đại môn của Tần gia, Thi đại tiểu thư luôn khoa trương, tham gia tiệc tùng đem theo người hầu căn bản không phải là chuyện ngạc nhiên, ngược lại Tả Khinh Hoan có chút khẩn trương, chỉ sợ bị người nhận ra sẽ tạo phiền toái cho Tần Vãn Thư, chẳng qua Tần gia ngoài Tần Đằng những người khác cơ bản không chú ý tới nàng, cho dù chú ý tới cũng không phải chuyện gì to tát.

Tả Khinh Hoan là người thông minh, nàng biết rõ ràng nhân vật mà mình đang giả trang, thật cẩn thận sắm vai người hầu của Thi Vân Dạng, đi theo bên cạnh Thi Vân Dạng, bất quá ánh mắt không thể khống chế đánh giá cơ ngơi tráng lệ của Tần gia, kiến trúc của biệt thự này xen lẫn hơi thở hiện đại và bóng dáng cổ kính của một đại gia tộc có lịch sử lâu đời, quả nhiên là đại gia tộc giàu sang phú quý, chỉ nội kiến trúc của nó đã đủ làm cho Tả Khinh Hoan than thở, cũng chỉ có gia tộc giàu sang từ đời này sang đời khác mới có thể dưỡng nên người như Tần Vãn Thư.

Tần lão gia tử thuộc dòng chính, ở Tần thị gia tộc là người có thực lực và danh vọng nhất, ngoài ra còn có 4 người huynh đệ thân sinh, hai vị muội muội, chưa kể đến huynh đệ và tỷ muội ở các dòng phụ, mỗi nhánh tự mở rộng thêm nữa, số lượng con cháu tương đối nhiều, có thể thấy được Tần gia khổng lồ ra sao. Mà yến hội lần này chỉ mở tiệc chiêu đãi một mình dòng chính, cũng chính là người thuộc bổn gia, năm rồi còn mở tiệc chiêu đãi không ít các vị có uy vọng và thực lực ở các chi phụ.

Vào đại đường của Tần gia, Tả Khinh Hoan thực dễ dàng tìm thấy bóng dáng của Tần Vãn Thư trong một đám người, Tần Vãn Thư mặc một bộ sườn xám đỏ thẫm, càng tôn thêm vẻ cao quý và thanh lịch của nàng, Tả Khinh Hoan vốn không thích sườn xám nhưng vì nó được mặc ở trên người Tần Vãn Thư lại trở nên hồn nhiên thiên thành (trời sinh hoàn mỹ, khí chất tự nhiên như bầu trời), có lẽ chỉ có Tần Vãn Thư mới có khả năng đem sườn xám mặc lên đạt tới hiệu quả này, lắng đọng vẻ đẹp tao nhã tĩnh lặng của nữ tử phương đông, xinh đẹp đến nỗi cần phải đứng từ xa mà nhìn mới không xúc phạm đến nàng, chớ trách những khách mời trong bữa tiệc không dám mặc sườn xám ở trước mặt Tần Vãn Thư. Tay của Tần Vãn Thư vịn vào một lão nhân tinh thần thập phần sáng láng, lão nhân đó mặc một thân y phục theo kiểu áo Tôn Trung Sơn, tỏa ra khí thế không giận tự uy, lão nhân kia có lẽ là gia gia của Tần Vãn Thư.

Bởi vì trond đám nữ quyến (nữ thân nhân) đông đảo thì Thi Vân Dạng có chút nổi bật cho nên Tần Vãn Thư rất nhanh đã thấy Thi Vân Dạng, thực tế ngay khi liếc mắt nhìn lướt qua người hầu đứng bên cạnh Thi Vân Dạng xong, trái tim trong ngực liền nhảy lên một chút, Thi Vân Dạng đem nàng đến đây, cô nàng này làm chuyện gì cũng bốc đồng tùy hứng, tuy nói lấy ngọc quý giả làm đá tảng, nhưng Tần Vãn Thư chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra người hầu kia chính là Tả Khinh Hoan. Nhưng mà bên người Tần Vãn Thư còn có mấy người thúc công (chú ruột) vây chung quanh, các vị này đều là thân huynh đệ của gia gia, Tần Vãn Thư tự nhiên phải kiên nhẫn chịu đựng chào hỏi bọn họ.

Bởi vì Tả Khinh Hoan nhìn chằm chằm vào Tần Vãn Thư, vừa lúc tầm mắt của nàng quét qua hướng mình, bản thân tự biết, chỉ có điều tầm mắt kia nhìn lướt qua liền rời đi, trong lòng Tả Khinh Hoan cảm thấy có phần mất mát, nhưng cũng nhanh chóng tiêu thất, hiện tại nàng rốt cuộc có nhiều khách mời đến dự như vậy. Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư nở nụ cười mỉm thản nhiên khiến người ta thỏa mái với mọi người chung quanh, tựa như một lớp mặt nạ hoàn mỹ.

Thi Vân Dạng đem theo người hầu bước về phía Tần Vãn Thư.

“Tần gia gia, thân thể người càng ngày càng khỏe mạnh, vĩnh viễn đều trẻ trung, những người không biết còn tưởng người là ba ba của đại tiểu thư nha!” Thi Vân Dạng tiến lên, lập tức *phách mã thí* (vỗ mông ngựa – nịnh hót) Tần lão gia, tính tình bốc đồng của Thi Vân Dạng không những không bị Tần lão gia tử chán ghét, ngược lại còn có chút thích thú, Thi Vân Dạng miệng lưỡi ngọt ngào làm cho người được khen không phân biệt được phải trái, Tần lão gia cho dù hơn 80 tuổi lại vẫn như trước không chịu thừa nhận mình đã già.

“Tiểu Thi cũng càng ngày càng xinh đẹp, miệng vẫn ngọt như vậy.” Chính là Tần lão gia không chịu nhận mệnh cũng không được, Thi gia nha đầu bộ dáng càng lúc càng đẹp, nếu nàng sống ở cổ đại sợ là một mỹ nhân họa thủy ương dân, chẳng qua so với tôn nữ tự gia vẫn còn kém xa, nhưng mà nha đầu kia thắng thế ở miệng lưỡi lanh lẹ ngọt ngào.

“Nói đến nét đặc trưng, đại tiểu thư mà đứng thứ hai thì ai dám giành vị trí thứ nhất?” Thi Vân Dạng chuyển đề tài đến trên người Tần Vãn Thư, nàng cũng không quên hôm nay Tần Vãn Thư mới là nhân vật chính, ghé vào bên tai Tần Vãn Thư dùng âm thanh chỉ có nàng có thể nghe thấy, Thi Vân Dạng lặng lẽ nói: “Đại tiểu thư, quà sinh nhật của ta ngươi có thích không?”

Tần Vãn Thư duy trì nụ cười tao nhã trước sau như một, bất quá tầm mắt của nàng đã hướng về nữ nhân bị mọi người vô thị Tả Khinh Hoan, khẽ nơ nụ cười ôn với Tả Khinh Hoan, cảm thấy Thi Vân Dạng thực càn quấy mà, nàng biết Tả Khinh Hoan sẽ không thích những yến tiệc như vậy.

Tả Khinh Hoan nhìn thấy Tần Vãn Thư mỉm cười với mình, trong lòng giật mình hoảng hốt có cảm giác như ở cách hai thế giới khác nhau vậy, kỳ thật nàng vẫn rất để ý, tại thời điểm sinh nhật của Tần Vãn Thư, không thể để nàng nhìn thấy bộ dáng xinh đẹp nhất của mình.

“Diện mạo của Vãn Thư rất giống với nãi nãi của nàng, tất nhiên phải xinh đẹp rồi, năm đó đại tẩu là nữ nhân mà toàn bộ nam nhân đều muốn lấy làm thê tử.” Tứ thúc công của Tần Vãn Thư nhắc lại chuyện xưa, năm đó đại ca cưới đại tẩu đã chặt đứt ao ước của rất nhiều người.

Tần Chính không khỏi hồi tưởng lại thê tử của mình năm đó, không kềm chế lộ ra nụ cười hiếm hoi, mà ngày nay Vãn Thư càng là thanh xuất vu lam nhi thắng vu lam (đại khái ý nghĩa ở đây là cháu gái đẹp hơn bà nội).

“Chúng ta Tần gia trải qua nhiều đời chỉ có thể nuôi dưỡng nên một vị quý tộc như Vãn Thư, nha đầu của nhà ta giống như khỉ con, một ngày cũng không chịu ngồi yên.” Tam thúc công cảm thán nói, nhà hắn bị rơi vào trường hợp dương thịnh âm suy (nam nhiều hơn nữ), không có nữ nhi, thật vất vả sinh được một tôn nữ, người này được yêu thương sủng ái cực kỳ, nhưng mà nha đầu kia lúc nào cũng ồn ào ầm ĩ, không giống Tần Vãn Thư một chút nào, đại tiểu thư chỉ có danh gia đại tộc chân chính là mới có thể bồi dưỡng được.

Đó là tự nhiên, cũng không nhìn xem tôn nữ này từ nhỏ do ai bồi dưỡng thành, Tần Chính thầm kiêu ngạo trong lòng.

“Tam thúc công, tiểu Tinh tính tình hoạt bát, nếu giống như Vãn Thư sẽ rất nhàm chán.” Tần Vãn Thư khiêm tốn nói ra.

“Ha ha, khó trách tiểu Tinh lúc nào cũng nói đại đường tỷ tốt nhất…”

“Đúng vậy, con thích Vãn Thư tỷ tỷ nhất…” Đột nhiên một nữ tử trẻ tuổi xuất hiện đứng bên cạnh Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư cười, sờ đầu thiếu nữ kia, nhìn thấy động tác sủng nịch của nàng đối với người khác, trong lòng Tả Khinh Hoan khẽ nhói đau, thì ra nàng không phải chỉ ôn nhu sủng nịch một mình mình.

…..

Sau đó bọn họ còn nói thêm nhiều chuyện, Tả Khinh Hoan cũng không để ý, chỉ là số lượng người vây quanh bên cạnh Tần Vãn Thư càng lúc càng nhiều, mà đám người vây quanh Thi Vân Dạng cũng không ít, Tả Khinh Hoan im lặng rời khỏi Thi Vân Dạng, đi khắp nơi tìm một vị trí kín đáo, từ xa xa đứng nhìn Tần Vãn Thư. Tả Khinh Hoan phát hiện mình và Tần Vãn Thư không thể gặp riêng được, cho dù không nói đến thân phận của Tần Vãn Thư thì chỉ mỗi việc nàng là tiêu điểm cũng đủ khiến cho Tần Vãn Thư trò chuyện cùng ai đều bị chú ý, cho nên căn bản Tả Khinh Hoan không tìm ra được một cơ hội, Tả Khinh Hoan có chút hối hận bản thân không chịu suy nghĩ chu đáo đã chạy đến đây. Ở nơi này, nàng thấy được một lằn ranh ngăn cách, là giới tuyến của bản thân và Tần Vãn Thư, điều này làm cho Tả Khinh Hoan bất an, Tần Vãn Thư thuộc về thế giới khác, khoảng cách đó là xa không thể với tới.

“Ngươi cảm thấy mình nên tham dự bữa tiệc này sao?” Tần Đằng dựa vào một bên cột, trào phúng hỏi.

“Ta biết bản thân mình không hợp với nơi này, nhưng ít nhất ta có được dũng khí không biết tự lượng sức mình.” Tả Khinh Hoan nhìn thằng Tần Đằng trả lời, cho dù kỳ thật trong lòng đang sắp sụp đổ nhưng nàng tuyệt đối không cho phép mình yếu thế ở trước mặt người ngoài.

“Là thứ dũng khí ngu xuẩn, hay là do lòng tham?” Tần Đằng nhếch mày hỏi ngược lại, xem ra nữ nhân này không yếu đuối như vẻ bề ngoài, như vậy mới có điểm ý tứ.

“Hiện tại ngươi rõ ràng là cô bé lọ lem bị bỏ rơi lại còn phải chịu công kích của đệ đệ ác độc.” Thi Vân Dạng không biết khi nào thì dứt ra khỏi đám người hâm mộ, xuất hiện ở một bên, đứng xem náo nhiệt.

Cô bé lọ lem, Tả Khinh Hoan không thích cô bé lọ lem một chút nào, đó là câu chuyện cổ tích ngu ngốc, tuyệt đối không xuất hiện ở hiện thực, mà nàng càng chán ghét bản thân mình hiện tại bị người ta coi như cô bé lọ lem.

“Cô bé lọ lem phải đợi hoàng tử tìm kiếm, dựa vào hắn để thay đổi hiện trạng, nhưng ta sẽ dùng sức lực của chính bản thân để thay đổi hiện trạng.” Tả Khinh Hoan lạnh nhạt nói, mình tuyệt đối không phải nữ nhân thụ động yếu đuối.

“Cách nói này rất thú vị.” Thi Vân Dạng quét ánh mắt tinh nghịch về phía Tả Khinh Hoan, nữ nhân này quả nhiên có chỗ bất đồng, thứ mà đại tiểu thư coi trọng quả nhiên là có chỗ đặc biệt.

“Không muốn làm cô bé lọ lem cũng không sao, đại tiểu thư bảo ta âm thầm đưa ngươi đến phòng của nàng, chờ đợi cơ hội yêu đương vụng trộm, nàng vốn nói là sợ ngươi không thích không khí nơi này, làm cho ta đưa ngươi về phòng nàng nghỉ ngơi.” Thi Vân Dạng không thể không nói, đại tiểu thư thật sự là săn sóc chu đáo, ngay cả tâm tình của Tả Khinh Hoan cũng lo lắng chu toàn.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 60: Trộm *tình*

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 59: Dũng Khí Ngu Xuẩn