Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 57: An Toàn Cảm

Tác giả Minh Dã

Không phải chồng mà là thân nhân, Lý Hâm lập tức bắt được trọng điểm, lúc này trong lòng nàng vạn phần sung sướng, nếu chỉ là thân nhân vậy rất dễ giải quyết.

“Ta sẽ chữa khỏi cho hắn.” Lý Hâm trịnh trọng tuyên bố, lần này là thật tình phát ra từ nội tâm.

“Cám ơn ngươi.” Nghiêm Nhược Vấn nhìn thấy bộ dáng khẩn trương của nàng, cảm thấy Lý Hâm trước mặt và Lý Hâm mà mình từng nhận thức quả nhiên có điểm bất đồng.

“Ngươi trừ bỏ nói cám ơn, còn có thể nói gì khác không?” Lý Hâm cũng không thích nghe cám ơn hoài.

Nghiêm Nhược Vấn sửng sốt, nàng thật không biết còn muốn nói gì nữa.

“Ngươi phải nói, ta sẽ dùng cả đời để đền đáp.” Lý Hâm nói giỡn.

Nghĩ đến lời hứa hẹn phải thực hiện, Nghiêm Nhược Vấn cười không nổi, đành phải đi từng bước tính từng bước.

“Lý Hâm, rốt cuộc ngươi thích ta ở điểm nào?” Nghiêm Nhược Vấn đều không rõ trên người có cái gì hay ho đáng giá Lý Hâm như thế chấp nhất.

“Tất cả thuộc về ngươi, ta đều thích.” Thích Nghiêm Nhược Vấn có ý thức trách nhiệm cao, thích Nghiêm Nhược Vấn đứng đắn quá mức, thích Nghiêm Nhược Vấn kiên cường, thích Nghiêm Nhược Vấn sở hữu tính cách độc đáo, mặc dù là khuyết điểm của Nghiêm Nhược Vấn mình vẫn thích, Lý Hâm đã biết, trình độ đó không chỉ dừng lại ở thích mà chính là yêu.

Những lời mà Lý Hâm nói ra luôn vượt xa phạm vi tưởng tượng của nàng, Nghiêm Nhược Vấn không biết thế nào là yêu, nhưng đây là lần đầu tiên nàng đối diện với tình cảm của Lý Hâm.

“Cám ơn đồ ăn của ngươi, có lẽ ta sẽ để dành ăn khuya.” Nghiêm Nhược Vấn cảm thấy bản thân hẳn là sẽ bận rộn đến khuya.

“Ngươi tính chuẩn bị thức đêm xử lý công việc sao?” Lý Hâm có chút đau lòng, nàng hy vọng Nghiêm Nhược Vấn thất nghiệp, bằng không nữ nhân cuồng công tác này sớm hay muộn cũng lao lực mà chết, cho nên nàng thực hy vọng Tiền thị phá sản, tốt nhất khiến cho Nghiêm Nhược Vấn một thân không còn đồng xu dính túi để mình bao dưỡng nàng.

“Ân, có chút chuyện cần phải giải quyết cho xong.” Nghiêm Nhược Vấn gật đầu, nàng sớm quen thuộc với nhịp độ vội vàng và bận rộn của cuộc sống hiện tại.

“Không cần làm việc quá khuya, không được, ngươi nhất định không nghe lời ta nói, để ta đi pha sẵn trà sâm cho ngươi.” Lý Hâm nói xong lập tức chạy đến văn phòng của mình tìm một ít tốt nhất nhân sâm cắt miếng, lão ba luôn dữ trữ rất nhiều, nhân tiện thường đưa qua văn phòng cho mình.

Nghiêm Nhược Vấn không kịp ngăn lại, người này thật đúng là nói hành động là hành động tức thì, Nghiêm Nhược Vấn thầm nghĩ.

Lý Hâm rất nhanh đã đem một ly trà sâm nóng hổi đưa đến phòng bệnh của Tiền Thiếu Văn, hắn đã muốn ngủ, Nghiêm Nhược Vấn ngồi ngay bên cạnh im lặng gõ bàn phím.

Lý Hâm đem ly trà đặt trên bàn, Nghiêm Nhược Vấn ngẩng đầu nhìn phía nàng.

“Khuya rồi, ngươi về nghỉ ngơi đi.” Nghiêm Nhược Vấn nhìn đồng hồ một chút liền nói.

“Ngươi bận rộn chuyện của ngươi, ta ngồi bên cạnh là tốt rồi.” Lý Hâm cười với Nghiêm Nhược Vấn, nàng thích cùng Nghiêm Nhược Vấn ở cùng một chỗ, mặc dù cái gì cũng không nói.

“Hiện tại ngươi là bác sỹ, không thể để xảy ra sai xót gì, cho nên nhất định phải bảo trì trạng thái tinh thần tốt nhất.” Nghiêm Nhược Vấn xem bác sỹ giống một nghề nghiệp thiêng liêng cao cả, đó là liên quan đến sinh tử, cho nên càng phải cẩn thận hơn so với những nghề nghiệp khác, hơn nữa Nghiêm Nhược Vấn cũng không thích Lý Hâm ngồi bên cạnh, cái gì cũng không làm chỉ chằm chằm nhìn mình.

Lý Hâm nhìn thấy Nghiêm Nhược Vấn nghiêm mặt thuyết giáo, trong lòng biết bản thân nếu không nghe lời trở về, Nghiêm Nhược Vấn có lẽ sẽ đánh giá mình không có tinh thần chuyên nghiệp.

“Ta về trước, ngươi cũng đừng bận rộn đến khuya.” Lý Hâm giống như lão gà mái, lo lắng dặn dò trước khi rời đi.

Nghiêm Nhược Vấn gật đầu, Lý Hâm có lẽ thực sự quan tâm mình.

——— —————— ————————-

Tả Khinh Hoan ghé vào trên giường nhìn chằm chằm di động, Tần Vãn Thư nói sẽ dùng số di động mới gọi điện thoại cho mình, nhưng là đến giờ máy vẫn chưa nhúc nhích, Tả Khinh Hoan ở trên giường lăn qua lộn lại, cảm thấy trong lòng như bị vật gì đó đè nặng, như thế nào đều thấy bất an.

Tần Vãn Thư tắm rửa xong đi ra, thân thủ lấy di động mới và sim mới đặt ở trên bàn, nàng chắc chắn Tả Khinh Hoan lúc này nhất định đang chờ điện thoại của mình.

Tần Vãn Thư chậm rãi đem sim gắn vào di động mới, sau đó tìm dãy số quen thuộc kia, đầu dây còn lại lập tức có người nhận, Tần Vãn Thư khẽ giương lên khóe miệng, mình quả nhiên đoán đúng rồi.

“Ngươi vì sao đến bây giờ mới gọi đến, người ta chờ thật lâu.” Tả Khinh Hoan ủy khuất oán nhận nói, nhưng là giọng điệu mềm nhẹ nhu mì kia nghe giống như đang làm nũng.

“Tiểu cô nương lại làm nũng.” Tần Vãn Thư chọc ghẹo nói, nội tâm của Tả Khinh Hoan kỳ thật rất yếu ớt.

“Tần Vãn Thư, hiện tại ta đặc biệt muốn cắn ngươi một cái.” Tả Khinh Hoan rất muốn hung hăng ở trên người Tần Vãn Thư cắn một cái, làm cho nàng khắc cốt minh tâm nhớ kỹ mình, nghĩ mình, miễn cho chỉ có mình một người ở đây lo lắng băn khoăn. Tả Khinh Hoan biết Tần Vãn Thư thích mình, nhưng thích đến trình độ nào Tả Khinh Hoan thật không nắm chắc.

“Vì sao?” Tần Vãn Thư thản nhiên tươi cười nhưng trong giọng nói lại lộ ra một ít lo lắng.

“Muốn ngươi nhớ kỹ ta.” Tả Khinh Hoan nghiêm túc nói. “Tần Vãn Thư, ta có chút sợ hãi.” Ngữ điệu của Tả Khinh Hoan có chút trầm trọng.

“Như thế nào?” Tần Vãn Thư hỏi.

“Ta sợ càng ngày càng thích ngươi, thích đến nỗi làm cho bản thân không thể khống chế, thì ra ta là người sợ hãi tình yêu.” Tả Khinh Hoan bất an nói.

“Ngốc tử, hết thảy thuận theo tự nhiên là tốt rồi.” Tần Vãn Thư nhẹ giọng ôn nhu an ủi, Tả Khinh Hoan chẳng hề để ý tỏ tình chứng tỏ nàng là người khuyết thiếu cảm giác an toàn.

“Tần Vãn Thư, ta thật sự có thể yêu ngươi sao?” Tả Khinh Hoan cảm thấy yêu Tần Vãn Thư cần có rất nhiều dũng khí, mình không có xuất thân đủ xứng với nàng, cũng không có phẩm chất ưu tú để đứng bên cạnh nàng.

“Vấn đề này không nên hỏi ta, hẳn là ngươi phải tự hỏi bản thân.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói.

Tả Khinh Hoan nghe ra một tia không vui trong giọng điệu của Tần Vãn Thư vội vàng chuyển sang đề tài khác.

“Sinh nhật của ngươi sắp đến rồi.” giọng nói của Tả Khinh Hoan trở nên vui hẳn lên, rất nhanh đã phá vỡ không khí cứng nhắc lúc nãy.

“Ân.” Tần Vãn Thư nhẹ nhàng lên tiếng trả lời, kỳ thật Tả Khinh Hoan có một loại thiên phú, nàng biết xem sắc mặt người ta và đọc được cảm xúc của họ, Tần Vãn Thư biết cảm xúc của mình ít khi nào bị người nắm được, Tả Khinh Hoan lại có thể dễ dàng nhận ra, vừa mới nhận thức khi, mỗi lần nàng khiêu khích đều có chừng có mực, mỗi lần yêu cầu và nói chuyện luôn có thể ở trong lòng mình kỳ diệu bắt giữ đúng nhược điểm của mình, rốt cuộc là hoàn cảnh gì có thể dưỡng ra tâm hồn sâu sắc như của Tả Khinh Hoan? Tần Vãn Thư sớm biết quá khứ của Tả Khinh Hoan, nhưng hiển nhiên không phải mọi chi tiết vụn vặt đều được ghi rõ trong bản điều tra báo cáo, mà những chi tiết nhỏ nhặt này rất có thể là mấu chốt hình thành tính cách hiện nay của Tả Khinh Hoan.

“Ta đang suy nghĩ phải tặng cho ngươi lễ vật nào mới tốt…” Tả Khinh Hoan hao tâm tổn trí suy tư, dường như Tần Vãn Thư không thiếu thứ gì.

“Không cần hao tổn tâm tư vào những chuyện này, tặng quà gì cũng được.” Giống như từ nhỏ đến lớn đã không có gì làm cho mình cảm thấy đặc biệt kinh hỉ, cho nên Tần Vãn Thư đối với những lễ vật sớm không có tâm trạng mong chờ.

“Hay ta đây lấy bản thân làm quà tặng cho ngươi được không?” Tả Khinh Hoan nói giỡn.

“Được.” Tần Vãn Thư nhẹ nhàng đáp lại, Tả Khinh Hoan người này quả thật so với các lễ vật khác đều thú vị hơn nhiều lắm.

“Ta nói thật nga, ngươi thật nghĩ đến thân thể của ta?” Tả Khinh Hoan không tin Tần Vãn Thư nghe hiểu được ý tứ của mình.

“…” Tần Vãn Thư nhất thời hết lời, nàng lúc này mới hiểu được ý tứ của Tả Khinh Hoan, nàng có thể hay không không cần lễ vật này, nếu nói không cần , Tả Khinh Hoan có lẽ sẽ không vui, nhưng mà nói muốn Tần Vãn Thư cảm thấy áp lực rất lớn, nàng thật sự không quá để ý phương diện này, nhưng vấn đề là Tả Khinh Hoan đối với chuyện này có trình độ chấp nhất nhất định.

“Ta chỉ nói đùa với ngươi.” Tả Khinh Hoan tin tưởng Tần Vãn Thư lúc này biểu tình nhất định rất thú vị, Tả Khinh Hoan mới không tin Tần Vãn Thư có thể chưa biết tư vị làm thụ đã trở mình thành công, mục tiêu của Tả Khinh Hoan cũng không phải là thụ, mà là công chiếm nữ thần, chỉ cần nghĩ nữ thần ở dưới thân để mình hầu hạ, Tả Khinh Hoan nghĩ đến đã cảm thấy hưng phấn bội phần. Thật ra Tả Khinh Hoan đối việc này không hề quan tâm, nhưng là cùng Tần Vãn Thư có quan hệ nên nàng mới cố chấp đến mức khó hiểu.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 58: Xâm Nhập *hổ Khẩu*

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 57: An Toàn Cảm