Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 53: Bờ Vực Hôn Nhân

Tác giả Minh Dã

“Tiền phu nhân nếu không còn gì, ta có chuyện cần đi trước.” Lý Hâm buồn bực bản thân để làm chi không tự trọng dính chặt lấy nàng, người ta hơi chút tỏ vẻ quan tâm, đầu óc của mình lập tức đình chỉ hoạt động.

“Đợi chút, vô luận ngươi muốn bao nhiều tiền đều có thể, chỉ cần ngươi đồng ý mổ cho hắn, chữa khỏi cho hắn.” Nghiêm Nhược Vấn cao giọng với theo bóng lưng của Lý Hâm.

Lý Hâm nghe vậy, khẽ giơ lên khóe miệng, cực kỳ trào phúng, nếu mình yêu tiền vậy đã không coi thường vứt một trăm ngàn phí chia tay vào mặt nàng.

Nghiêm Nhược Vấn thấy Lý Hâm không có ý định quay đầu lại, có chút hoảng loạn, nàng biết yêu cầu hoang đường Lý Hâm đưa ra ngày hôm qua là thật.

“Lý Hâm, ngươi thật sự có thể chữa khỏi cho hắn chứ?” Nghiêm Nhược Vấn muốn có được đáp án khẳng định của Lý Hâm.

Lý Hâm dừng chân, nàng biết Nghiêm Nhược Vấn trong lòng đã có quyết định, nàng chính là thích tác phong của nữ nhân này, rất quả quyết, luôn kiên định với lựa chọn của bản thân.

“Ta không nắm chắc mười phần, nhưng ước chừng có bốn năm phần hy vọng, đương nhiên chuyện ngươi đáp ứng ta có thể chờ ta giải phẫu thành công cho Tiền Thiếu Văn sau, theo phòng giải phẫu đi ra mới bắt đầu có hiệu lực.” Lý Hâm thế này mới quay đầu lại nhìn Nghiêm Nhược Vấn.

“Tốt lắm, quyết định như vậy đi.” Nghiêm Nhược Vấn đồng ý giao dịch với Lý Hâm, nợ nần luôn cần trả dứt, nàng thiếu Tiền Thiếu Văn ân tình cũng nên đến thời điểm báo đáp, thiếu Lý Hâm tình cảm cũng cần phải chịu trách nhiệm.

Lý Hâm thấy Nghiêm Nhược Vấn đã đồng ý yêu cầu của mình, trong lòng có chút phức tạp, một phần mất hứng vì Nghiêm Nhược Vấn có thể vì Tiền Thiếu Văn hy sinh đến tận cùng, một phần cao hứng là nếu giải phẫu thành công, Nghiêm Nhược Vấn sẽ chấp nhận ly hôn với Tiền Thiếu Văn, trở thành tình phụ của mình, khi đó Nghiêm Nhược Vấn không còn là Tiền thiếu phu nhân mà thuộc về Lý Hâm, mình liền danh chính ngôn thuận làm người yêu của nàng.

“Nghiêm Nhược Vấn ta nói rồi, ta sẽ đợi có một ngày nào đó ngươi chỉ thuộc về một mình ta.” Lý Hâm đi đến trước mặt Nghiêm Nhược Vấn, nhẹ nhàng vuốt ve hai gò má của nàng, ghé vào bên tai nàng vô cùng ôn nhu nói, nhìn thoáng qua như hành động thân thiết giành cho người yêu, càng nhiều là Lý Hâm đang tuyên thệ quyền sở hữu.

Nghiêm Nhược Vấn vẻ mặt không thay đổi khi nghe Lý Hâm nói những lời này, trong lòng lại sinh ra cảm giác mờ mịt, Nghiêm Nhược Vấn không hiểu Lý Hâm, nàng không hiểu vì sao Lý Hâm chấp nhất theo đuổi mình, phải biết rằng dưa hái xanh sẽ không ngọt (ý là cái gì cũng nên thuận theo tự nhiên, không nên miễn cưỡng).

——— —————————

Đêm đó Tần Vãn Thư ngủ ở nhà Tả Khinh Hoan, tuy rằng hai người không phát sinh chuyện gì trọng khẩu vị, chẳng qua cuối cùng là ngọt ngào thân mật cùng nhau trải qua một đêm. Tần Vãn Thư không có tìm cớ ở bên ngoài, chỉ âm thầm tắt máy di động, nàng cố ý không cho bất luận kẻ nào tìm được tung tích của mình.

“Tối hôm qua em không có về nhà, cũng không có ở chỗ của Tần Đằng và Thi Vân Dạng, di động lại tắt máy, anh hy vọng em có thể cho anh một giải thích hợp lý?” Nói ra thật trùng hợp, tối hôm qua Hàn Sĩ Bân cùng mấy người bạn đến hội sở nhìn thấy Tần Đằng và Thi Vân Dạng đang quấn lấy nhau, thực hiển nhiên thê tử không thể ở chỗ bọn họ, hắn về nhà mới phát hiện Tần Vãn Thư không có ở nhà, lại không trở về Tần gia, vậy chứng minh Tần Vãn Thư đã qua đêm với một nam nhân không danh không tính nào đó, Hàn Sĩ Bân dằn xuống giọng điệu chất vấn, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh tra hỏi.

“Đúng lúc lắm, em cũng nghĩ cho chúng ta một cái công đạo.” Giấy không thể gói được lửa, nói dối chung quy chính là nói dối, sẽ có một ngày bị phát hiện, Tần Vãn Thư không tính cùng Hàn Sĩ Bân tiếp tục kéo dài, nàng không phải loại người có thể yên tâm thoải mái *hồng hạnh xuất tường* (ngoại tình), kỳ thật ngày hôm qua nhìn thấy cổ tay bị bầm của Tả Khinh Hoan, trong lòng nàng đã quyết định nhưng tuyệt đối sẽ không ở trước mặt Tả Khinh Hoan và Thi Vân Dạng cùng Hàn Sĩ Bân ngả bài.

“Quên đi, anh tin tưởng em sẽ không làm ra chuyện có lỗi, anh đi trước tắm rửa một chút, lát nữa còn phải đi làm.” Hàn Sĩ Bân nhìn thấy vẻ mặt dửng dưng lạnh lùng của Tần Vãn Thư, hắn đột nhiên cảm thấy bất an, không dám khẳng định kết quả cuối cùng mình truy vấn là thứ bản thân muốn nghe.

“Sĩ Bân, chúng ta ly hôn đi.” Tần Vãn Thư thực bình tĩnh khi nói ra câu này.

“Cái gì?” Hàn Sĩ Bân không xác định hỏi ngược lại, vì lúc Tần Vãn Thư nói ra câu này quá mức bình tĩnh, làm cho hắn có cảm giác nghe lầm. Tuy gần đây hành động của Tần Vãn Thư có chút kỳ lạ, nhưng cho tới bây giờ Hàn Sĩ Bân chưa từng nghĩ tình trạng hôn nhân của mình sẽ đến trình độ không thể cứu vãn.

“Chúng ta ly hôn đi.” Tần Vãn Thư lặp lại một lần nữa, khẳng định Hàn Sĩ Bân quả thật không có nghe lầm.

“Tại sao?” Hàn Sĩ Bân không tin hỏi lại.

“Chúng ta không hợp.” không thích hợp luôn là nguyên nhân chia tay hoặc là ly hôn vô cùng thực dụng và chính đáng nhất, nhưng cũng không có sức thuyết phục nhất.

“Trước đây như thế nào vốn không tồn tại vấn đề, vì sao hiện tại em mới nói không thích hợp, có phải trong lòng em đã có người khác, hắn là ai? Tối hôm qua có phải em cùng người đó ở chung một chỗ…” Hàn Sĩ Bân đi đến trước mặt Tần Vãn Thư, kích động nắm chặt hai vai nàng, liên tục truy vấn.

“Chúng ta thỏa thuận ly hôn, đây là em trải qua suy nghĩ thật lâu mới quyết định, nếu phải tìm lý do thì đó là do em không yêu anh.” Tần Vãn Thư không trực tiếp trả lời vấn đề Hàn Sĩ Bân đưa ra, chỉ nghiêm túc khẳng định một lần nữa, làm cho Hàn Sĩ Bân biết quyết định vững chắc của mình.

“Anh không để ý chuyện đó, trước đây đã không quan tâm, sau này cũng sẽ như thế, người kia rốt cuộc là ai?” Hàn Sĩ Bân muốn biết kẻ nào có thể khiến cho Tần Vãn Thư làm ra quyết định hoang đường này.

“Không có ai cả, em chỉ muốn nói rõ quyết định của mình, hơn nữa em sẽ không thay đổi nó.” Tần Vãn Thư tự nhiên sẽ không lộ ra một chút dấu vết của Tả Khinh Hoan, nàng sẽ không để Hàn Sĩ Bân thương tổn Tả Khinh Hoan.

“Ha ha, Tần Vãn Thư cô thay đổi, trước đây cô sẽ không có thái độ kịch liệt như vậy, kẻ kia thật sự có sức ảnh hưởng rất lớn. Tốt, tôi cũng nói cho cô biết, tôi không đồng ý ly hôn, tuyệt đối sẽ không cho cô và tên nam nhân chết tiệt kia yên thân!” Sự ghen tị của Hàn Sĩ Bân khiến hắn gần như phát cuồng, phải nhất định tìm ra kẻ đã làm cho Tần Vãn Thư thay lòng đổi dạ, nhất định sẽ không làm cho kẻ kia sống yên ổn, dám cùng Hàn Sĩ Bân này giành nữ nhân, quả thực là tự chui đầu vào rọ!

“Tôi không nghĩ làm lớn chuyện, một khi sự tình vượt ra khỏi tầm kiểm soát, đối với ai đều không có lợi.” Tần Vãn Thư cảm thấy xung đột này khó tránh khỏi, xem biểu tình của Hàn Sĩ Bân là sẽ không dễ dàng bỏ qua, giọng điệu của Tần Vãn Thư trở nên mềm mại hơn nhưng thái độ vẫn kiên định như trước.

“Vậy thì không cần ly hôn, em chỉ là bị mê hoặc nhất thời, em sẽ không buông tha cho cảm tình nhiều năm của chúng ta.” Hàn Sĩ Bân nắm tay Tần Vãn Thư, khẩn thiết nói.

“Sĩ Bân không cần lừa mình dối người, nhiều năm như vậy cũng không thể làm tôi yêu anh, chúng ta sớm hay muộn sẽ xuất hiện vấn đề, anh là một nam nhân xuất sắc, sẽ có rất nhiều nữ nhân yêu anh thật lòng, thay vì níu kéo anh cả đời, không bằng sớm trả lại tự do cho anh, mà tôi cũng có lại tự do cho bản thân.” Tần Vãn Thư dùng chân tình cảm động đối phương.

“Anh có chỗ nào không tốt chứ?” Hàn Sĩ Bân không cam lòng hỏi.

Tần Vãn Thư cảm thấy hiện tại nói như thế nào, Hàn Sĩ Bân cũng nghe không lọt tai, nên nàng không tiếp tục giải thích.

“Tôi lên lầu đổi bộ quần áo khác sau đó trở về Tần gia, buổi tối sẽ gọi người đến dọn dẹp những thứ còn lại, chúng ta chính thức tách ra.” Tần Vãn Thư biểu tình lạnh lùng như trước nói, bây giờ, Hàn Sĩ Bân mới chính thức lãnh hội đến sự tuyệt tình của Tần Vãn Thư, nữ nhân này một khi quyết định chuyện gì sẽ rất khó vãn hồi, kẻ kia như thế nào có thể hấp dẫn nàng chứ?

“Tần Vãn Thư, rốt cuộc kẻ kia có chỗ nào có thể thu hút em?” Hàn Sĩ Bân hướng bóng lưng của Tần Vãn Thư quát lớn.

Tần Vãn Thư hơi kéo dài bước chân nhưng không có dừng lại trả lời nghi vấn của Hàn Sĩ Bân, chỗ nào của Tả Khinh Hoan thu hút mình, nói thật ra, mình cũng không rõ, Tả Khinh Hoan không có chỗ nào đặc biệt ưu tú, nhưng cùng nàng chung đụng lại luôn cảm thấy thoải mái, cảm giác được thả lỏng cả về thể xác lẫn tinh thần, đây là điều mà Hàn Sĩ Bân không thể cho mình.

Tần Vãn Thư trở về Tần gia, Hàn Sĩ Bân vẫn cứ muốn cùng nàng trở về.

“Các con đang giận nhau?” Tần Chính có phần bất ngờ, tôn nữ và Hàn Sĩ Bân từ lúc kết hôn đến nay cảm tình luôn tốt, cho tới bây giờ cũng không hề xích mích, bầu không khí giữa hai người có điểm không thích hợp.

“Gia gia, con quyết định ly hôn với Hàn Sĩ Bân.” Tần Vãn Thư chỉ bình tĩnh nói ra một câu, thế nhưng câu nói này khiến cả Tần gia lâm vào rung động, so với tiếng nổ của bom còn muốn vang dội hơn nhiều.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 54: Mâu Thuẩn Nội Tại

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 53: Bờ Vực Hôn Nhân