Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 51: Nữ Nhi Và Tình Nhân

Tác giả Minh Dã

“Tả Khinh Hoan, không ngờ ngươi ngụy biện cũng giỏi quá.” Tần Vãn Thư nghĩ xong, cười rộ lên, Tả Khinh Hoan có thể chuyển từ chuyện không đứng đắn thành đứng đắn, đúng là một nhân tài.

“Ngươi thấy rằng không có đạo lý sao?” Tả Khinh Hoan hỏi ngược lại.

“A….” âm thanh ái muội khoa trương từ trong TV truyền tới, hấp dẫn chú ý của hai người.

Tả Khinh Hoan tự nhiên quay đầu lại nhìn, lấy ánh mắt tinh tế *kén cá chọn canh* của nàng mà nói, bộ phim này không phải thực hài lòng, vóc dáng của hai nữ diễn viên xem như thông qua, khuôn mặt tạm chấp nhận, nhưng chỉ là loại phim miễn cưỡng có thể xem, lực chú ý của Tả Khinh Hoan nhanh chóng từ bộ phim đang chiếu chuyển di, nàng đối với phản ứng của Tần Vãn Thư có hứng thú nhiều hơn.

Tần Vãn Thư chăm chú nhìn bên trong TV hai nữ nhân trần như nhộng, cực kỳ xấu hổ quay đầu sang một bên không nhìn vào màn hình, nhưng là những âm thanh tràn ngập ái muội vẫn truyền tới khiến Tần Vãn Thư rất muốn dùng hai cục bông gòn nhét vào lỗ tai, quả nhiên, bản thân nàng vẫn không thích những thứ này.

Tả Khinh Hoan nhìn bộ dáng khẽ nhíu mày của Tần Vãn Thư, đã biết nàng thật sự không thích, Tả Khinh Hoan liền cầm điều khiển từ xa tắt TV đi.

Thanh âm đột nhiên đình chỉ, Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan tắt đi TV, phát hiện ra nàng đang nhìn mình.

“Như thế nào mà ngươi không xem tiếp?” Tần Vãn Thư hỏi, chẳng qua sau khi màn hình trở nên tối đen, không còn phát tán những âm thanh ái muội khiến Tần Vãn Thư dễ chịu hơn nhiều.

“Ngươi còn muốn tiếp tục coi sao?” Tả Khinh Hoan ra vẻ ngạc nhiên hỏi ngược lại.

Tần Vãn Thư vội vã lắc đầu: “Không xem… không xem…” Tần Vãn Thư giọng điệu kích động hẳn lên, chỉ sợ Tả Khinh Hoan mở lại TV.

“Phốc!” Tả Khinh Hoan không khỏi bật cười, bộ dáng lúng túng như gà mắc dây thun của Tần Vãn Thư thật là đáng yêu.

Tần Vãn Thư khẽ tức giận, tự thân làm gì chưa từng chứng kiến các loại thế diện (các mặt của xã hội) khác nhau, vậy mà bị một bộ phim nho nhỏ làm cho bối rối thế này, đều do Tả Khinh Hoan không tốt, Tần Vãn Thư âm thầm trút giận sang Tả Khinh Hoan. (Tần tỷ ngạo kiều thật khả ái!!!! )

“Ngươi không thích xem, chúng ta sẽ không xem, nói thật, ta cũng biết được là nó khó coi.” Tả Khinh Hoan lấy đĩa phim ra trực tiếp ném vào thùng rác, sau đó đổi một đĩa khác vào.

“Tả Khinh Hoan, ngươi một mình vẫn có thể xem.” Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan ném đĩa phim kia đi còn nghiêm túc ngăn lại.

“…” Tả Khinh Hoan trong chốc lát thốt không nên lời, mình thật là chịu oan uổng, ngày thường bản thân thế nào có khả năng một mình xem mấy thứ này chứ, đáng thương hình tượng của bản thân lập tức ở trong lòng Tần đại tiểu thư trở nên đáng khinh, mệt mình lớn lên có được một khuôn mặt đoan trang đứng đắn, Tần đại tiểu thư như thế nào không thương tiếc nghĩ mình dung tục như thế? Rõ là ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo. (Tần tỷ nghĩ đúng rồi… Tả tỷ là đáng khinh đại thúc…)

“Tần Vãn Thư, ngày thường ta thực sự không thích xem những phim loại này.” Tả Khinh Hoan cực kỳ nghĩa chính ngôn từ (lời lẽ chính đáng) lập lại một lần nữa, nàng vẫn lưu tâm hình tượng của mình trong mắt Tần Vãn Thư.

“Ta biết.” Tần Vãn Thư nhẹ nhàng nói, biểu tình của Tả Khinh Hoan bây giờ đặc biệt nghiêm trang, Tả Khinh Hoan có đôi khi thực chân thành như một tiểu hài tử.

Tần Vãn Thư luôn ôn nhu kiên định, một câu ‘ta biết’ đại biểu cho tín nhiệm và lý giải của nàng, chưa từng có người có thể giống Tần Vãn Thư, dễ dàng nắm gọn trái tim Tả Khinh Hoan.

Tần Vãn Thư phát hiện Tả Khinh Hoan so với lúc nãy càng nghiêm túc nhìn mình, ánh mắt sâu không thấy đáy kia tràn ngập tình cảm mãnh liệt nóng rực, con ngươi ánh lên nồng đậm ỷ lại hòa quyến luyến si mê, cảm giác này khiến trong lòng Tần Vãn Thư hơi căng thẳng, nàng cảm giác bản thân bị hấp dẫn, không tự giác hướng gần tới nó.

Khuôn mặt của Tả Khinh Hoan cách Tần Vãn Thư càng lúc càng gần, Tả Khinh Hoan nhìn ngũ quan tinh xảo của nàng, còn có cặp môi gợi cảm mê người kia, bản thân không thể kềm chế nhẹ nhàng che lại hai cánh hoa đang khép hờ, ly khai trong chốc lát lập tức dán lên, Tả Khinh Hoan hoàn toàn không thể kháng cự dụ hoặc này.

Trái tim của Tần Vãn Thư tại thời điểm đôi môi hai người chạm vào nhau, bắt đầu khe khẽ nhảy lên sau đó càng lúc càng dồn dập, Tả Khinh Hoan kết thúc quá nhanh, quay lại cũng có chút gấp gáp, đến lần tấn công thứ hai của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư rốt cuộc nhắm mắt lại, không còn kháng cự nụ hôn dè dặt đó nữa.

Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư nhắm lại ánh mắt, trong lòng vạn phần vui mừng. Lần đó, lúc Tần Vãn Thư chấp nhận nụ hôn của mình, ánh mắt vốn không có nhắm lại, con ngươi trong suốt dị thường bình tĩnh lạnh lùng, thái độ lãnh thanh như vậy đủ để tiêu trừ sở hữu dục vọng của mình, khi đó mình thật sự không thể khiến trong lòng Tần Vãn Thư nổi lên một tia gợn sóng, cảm giác thất bại này bây giờ hãy còn mới mẻ trong ký ức, mà hiện tại nhìn thấy đôi mắt nhắm chặt của Tần Vãn Thư, làm sao không cho Tả Khinh Hoan mừng rỡ như điên chứ?

Nụ hôn của Tả Khinh Hoan, ban đầu vô cùng ôn nhu và dè dặt, tràn đầy cảm giác tôn thờ, sau đó dần dần phát ra nhiệt tình và thiết tha, Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng mở ra đôi môi của Tần Vãn Thư, mềm mại đầu lưỡi mời nàng cùng mình cộng vũ. So với sự nhiệt tình của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư có vẻ quá mức thụ động và nhút nhát, nàng luôn né tránh, hai tay của Tả Khinh Hoan đặt lên lưng Tần Vãn Thư, khiến cho thân thể của hai người dán chặt vào nhau. Tả Khinh Hoan luyến tiếc buông nàng ra, khi nụ hôn nồng nhiệt đó cơ hồ khiến Tần Vãn Thư không thở nổi nữa Tả Khinh Hoan mới chịu tách ra. Tuy Tả Khinh Hoan đối với phản ứng của Tần Vãn Thư không phải cực kỳ hài lòng, nhưng so với trước đây, đã có tiến bộ vượt bậc, băng dày ba thước, La Mã cũng không phải dựng lên trong một ngày. Tả Khinh Hoan hoàn toàn thấu triệt đạo lý này, công chiếm Tần Vãn Thư không phải là chuyện một sớm một chiều có thể làm được.

“Có cảm giác chán ghét khi hôn ta không?” Tả Khinh Hoan nhẹ giọng hỏi.

Tần Vãn Thư lắc đầu, nếu là không thích, sẽ không cho Tả Khinh Hoan làm càn, kỳ thật lần đó đồng ý để Tả Khinh Hoan hôn cũng đã không có cảm giác chán ghét, chẳng qua khi đó chưa được tính là thích mà thôi.

“Vậy là thích sao?” Tả Khinh Hoan lại hỏi, hiện tại nàng đã biết logic của Tần Vãn Thư, không chán ghét không có nghĩa là yêu thích, cho nên đây là một vấn đề trọng yếu.

Tần Vãn Thư nhìn biểu tình mong chờ của Tả Khinh Hoan, khẽ gật đầu, nguyên nhân có lẽ là do nàng đã biến tâm, cảm thụ lần này so với trước đây quả nhiên có điểm bất đồng, nụ hôn mềm mại mang theo thoang thoảng hương thơm khiến nàng có chút say mê.

Sự khẳng định của Tần Vãn Thư làm cho Tả Khinh Hoan vô cùng vui vẻ, nàng nhẹ nhàng dựa vào người Tần Vãn Thư, không tiếp tục thân mật nữa, bởi vì nàng đã thực thỏa mãn với tình cảnh hiện tại.

Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan đơn thuần dựa vào người mình, cũng không giống trước đây liều mạng tiến công dồn dập, điều này làm cho nàng thở phào nhẹ nhõm.

“Tần Vãn Thư, ngươi có thể ôm ta một cái được không?” Tả Khinh Hoan hỏi, nàng thích Tần Vãn Thư ôm mình.

Tần Vãn Thư không có cự tuyệt, nàng thân thủ ôm chặt thân thể của Tả Khinh Hoan, còn Tả Khinh Hoan thuận thế dựa vào trong lòng nàng. Tần Vãn Thư phát hiện Tả Khinh Hoan dường như thực thích được người ta ôm vào lòng, tựa như đứa nhỏ khuyết thiếu cảm giác an toàn.

Tả Khinh Hoan thích cái cảm giác có được hơi thở của Tần Vãn Thư vây quanh bản thân, đó là cảm giác khiến người ta an tâm, Tần Vãn Thư là một nữ nhân tràn đầy mẫu tính, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.

“Tần Vãn Thư, nếu ngươi là mẹ của ta thì thật là tốt.” Tả Khinh Hoan bất thình lình nảy ra ý tưởng kỳ lạ này.

“Ta sinh không ra nữ nhi lớn như ngươi vậy.” Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói, kỳ thật có nữ nhi xinh đẹp như Tả Khinh Hoan cũng không tệ.

“Tần Vãn Thư, ngươi thích tiểu hài tử không?” Tả Khinh Hoan hỏi, nếu Tần Vãn Thư và mình cùng một chỗ, sẽ không có được tiểu hài tử. Làm mẫu thân có đôi khi là nhu cầu tâm sinh lý của nữ nhân.

“Hoàn hảo.” Tần Vãn Thư nghĩ mình hình như đã có nửa hài tử rồi, vị này trước mặt không phải có luyến mẫu tình ý rất mạnh mẽ sao, mặc dù Tả Khinh Hoan không hẳn là luyến mẫu thì phải là hài tử khuyết thiếu mẫu ái, Tần Vãn Thư thầm nghĩ.

“Tần Vãn Thư, ta không ngại ngươi xem ta như nữ nhi và tình nhân cưng chiều ta.” Tả Khinh Hoan đột nhiên cảm thấy được làm nữ nhi và tình nhân để Tần Vãn Thư nuông chiều cũng là một việc không tệ.

Ta chỉ biết, Tần Vãn Thư có cảm giác đủ loại hắc tuyến (=.=!) trên trán thi nhau nổi lên.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 52: Nhất Kiến Chung Tình

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 51: Nữ Nhi Và Tình Nhân