Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 3: Tiểu Tam Xuất Chiêu

Tác giả Minh Dã

“Chậc chậc, tiểu Hoan, cách ăn mặc của bồ cũng thật thanh thuần giống một đóa cúc dại còn chưa bị người chạm qua…” Lý Hâm một bên cầm trà sữa một bên nhìn Tả Khinh Hoan khoa trương. Bộ dạng của Tả Khinh Hoan lớn lên cũng thật lừa đảo, rõ ràng là cùng loại người như mình, cố tình vẻ ngoài giống tiên nữ siêu trần thoát tục, thật khiến cho người khác ghen tị trong khi bản thân mình trời sinh bộ dạng giống hồ ly tinh. Tuy Lý Hâm cho tới bây giờ không nghĩ thừa nhận nhưng bắt đầu từ mười ba tuổi đã bị người khác gọi là hồ ly tinh, Lý Hâm không thể phủ nhận diện mạo phong tao của mình.

Tả Khinh Hoan đồng nhất như trước một bộ thục nữ hình tượng, đơn giản màu trắng sơmi cùng quần jean, đem tóc thật dài cột lên, nhìn thoáng qua giống mười bảy mười tám tuổi thiếu nữ, quả thật chính là thanh thuần tiểu bách hợp.

“Nếu mình chưa bị chạm qua, thì bồ là tàn hoa bại liễu!” Tả Khinh Hoan miệng lưỡi cũng không thua kém Lý Hâm, quả thực bề ngoài khiến nhân khi dễ cùng tính cách một trời một vực.

“Bồ là đố kỵ mình lớn lên xinh đẹp.” Lý Hâm phản bác lại, lẳng lơ hướng Tả Khinh Hoan chớp chớp đôi mắt quyến rũ, làm cho những nam nhân ở phía sau Tả Khinh Hoan bị ánh mắt của nàng hấp dẫn không thoát ra được.

Phong cách của Lý Hâm vẫn là hoa hòe sặc sỡ, màu mè khiến cho người khác chói mắt, mị tục, Tả Khinh Hoan hừ lạnh, trong trí nhớ của nàng cũng có một nữ nhân bộ dáng mị tục như thế, chính là vẫn bị nàng quên đi.

Lý Hâm bát quái hỏi: “nói nói, Hàn Sĩ Bân đâu rồi?”

“Dường như là đi châu Âu làm ăn.” Tả Khinh Hoan không xác định trả lời, hình như muốn đi hơn một tháng, nàng không quan tâm hành tung của nam nhân kia, bảo dưỡng phí hàng tháng ấn định chuyển khoản vào trương mục của nàng là đủ.

“Vậy không phải là có hai nữ nhân phòng không gối chiếc, bằng không hai người một thê một thiếp cùng nhau vui đùa một chút…” Lý Hâm cười dị thường đáng khinh, thấu gần Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng nói, bản thân là đồng tính không biết có thể gặp ít nhiều người đồng đạo, chỉ hận không thể biến toàn nhân loại thành thế giới đại đồng.

Nàng vẫn cảm thấy Tả Khinh Hoan cặp với nam nhân thật lãng phí, trực giác của nàng cho thấy vị này ngoài mặt thanh thuần, nội tâm u ám nữ nhân ở trên giường hẳn là rất nhiệt tình, tiện nghi nam nhân không bằng tiện nghi nữ nhân. Hơn nữa nếu để cho Tả Khinh Hoan ra tay nhúng chàm nữ nhân cao quý bất khả xâm phạm như Tần Vãn Thư, thật là một chuyện tuyệt vời. Quan hệ của các nàng chính là có loại cấm kỵ cảm giác, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng làm Lý Hâm hứng thú.

“Mình đột nhiên phát hiện, nguyên lai tướng tùy tâm sinh quả nhiên là có đạo lý.” Chẳng trách Lý Hâm bộ dáng giống hồ ly tinh, nữ nhân này tính cách phá hư còn hơn hồ ly tinh.

“Xạo!” Lý Hâm cười nhạt, bất luận kẻ nào nói mạo do tâm sinh nàng đều có thể tin, nhưng là từ miệng của Tả Khinh Hoan nói ra đúng là chuyện cười.

“A, người kia không phải là Tần Vãn Thư sao? Nàng như thế nào sẽ xuất hiện ở con phố này?” Lý Hâm tinh mắt nhìn thấy đứng cách đó không xa Tần Vãn Thư, kinh ngạc nói với ngồi bên cạnh Tả Khinh Hoan, thật đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.

Tả Khinh Hoan theo phương hướng của Lý Hâm quả nhiên thấy được Tần Vãn Thư, cũng thật sự kinh ngạc, nữ nhân kia rõ ràng không phải là người sẽ đến loại này phố cổ; chỗ này tuy rất náo nhiệt, nhưng khá dơ bẩn bừa bộn. Với một thân trang phục thư nhã, còn có khí chất quý tộc, quả thực nàng cùng hoàn cảnh và mọi người xung quanh hoàn toàn bất đồng. Cảnh tượng này làm cho Tả Khinh Hoan nhớ tới một câu khen ngợi sáo rỗng: tiên nữ hạ phàm. Đối mặt một đám bất lương thiếu niên huýt sáo trêu chọc, Tần Vãn Thư như trước bình tĩnh, nhìn như không thấy, không thể không làm cho người ta khâm phục khí chất của nàng. Nhưng là Tả Khinh Hoan lại cảm thấy nữ nhân kia đại khái đầu óc có vấn đề, rõ ràng sẽ không là loại người đến địa phương này, vậy đến để làm gì?

“Nữ nhân đó thoạt nhìn thật ưu nhã, người ngắm nghía nàng cũng không ít.” Lý Hâm kỳ thật cũng nghĩ muốn hướng Tần Vãn Thư huýt sáo, nữ nhân như vậy bình thường thật không dám đùa giỡn, nhưng là dung nhập loại này hoàn cảnh, đến thời điểm bị người khác trêu đùa, làm cho bản thân mình sinh ra ý nghĩ cũng muốn chọc nàng, thực bị Tả Khinh Hoan nói đúng một việc thì phải là nhân bẩm sinh là xấu xa.

Người nhìn về phía Tần Vãn Thư càng ngày càng nhiều, còn có không ít nữ nhân hướng Tần Vãn Thư nổi lên chọc ghẹo, nhưng Tần Vãn Thư ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, chỉ có Tả Khinh Hoan có thể cảm giác được Tần Vãn Thư hơi hơi bất an.

“Tình nhân của mình thoạt nhìn giống kẻ có tiền, Tần Vãn Thư thoạt nhìn tựa như quý tộc, thật sự là người so với người tức chết người.” Lý Hâm tiếp tục cảm thán nói, Nghiêm Nhược Vấn đều đã muốn xem như cực phẩm trong hàng ngũ nữ nhân, mà Tần Vãn Thư chính là cực phẩm trong cực phẩm, nữ nhân xinh đẹp như vậy chung quy làm cho Lý Hâm nổi lên chọc ghẹo dục vọng, hận không thể tao đạp một phen. Tuy nhiên chính mình hình như là bị Nghiêm Nhược Vấn tao đạp, phỏng chừng cùng Tả Khinh Hoan kết bạn đã lâu, trong lòng cũng có nhất định méo mó trình độ.

“Mình có thể làm cho nữ nhân kia mất đi vẻ mặt bình tĩnh.” Tả Khinh Hoan thâm ý nhìn về phía Tần Vãn Thư nói.

“Bồ không có khả năng.” Lý Hâm trực giác nữ nhân kia là một trong số ít người có thể làm được thái sơn băng vu tiền nhi diện bất cải sắc (đối diện núi sập sắc mặt cũng không đổi).

Tả Khinh Hoan cầm nửa ly trà sữa còn không có uống xong ở trong tay Lý Hâm, đi đến Tần Vãn Thư trước mặt, sau đó hắt thẳng đến Tần Vãn Thư trên người, tất cả mọi người ngây ngẩn. Lý Hâm kinh ngạc, miệng há hốc cơ hồ có thể nhét vừa một quả trứng gà, không ngờ tới Tả Khinh Hoan có thể ra tay nặng như vậy, thế nhưng trước mặt mọi người ngang tàng giội nguyên một ly trà sữa vào người khác.

Tần Vãn Thư hiển nhiên cũng không dự đoán được mình thế nhưng sẽ bị người ở trên đường đổ trà sữa vào người, khuôn mặt thanh nhã tinh tế thoáng chút cứng đờ lại, trong lòng có phần tức giận nhìn về phía tội khôi họa thủ (kẻ đầu sỏ), nhìn đến gương mặt có chút quen thuộc, trong lúc nhất thời cũng ngây ngẩn cả người.

“Thực xin lỗi, do tôi không cẩn thận đụng vào, cô không có bị gì đi.” Tả Khinh Hoan vẻ mặt xin lỗi thành khẩn lên tiếng, nếu không phải động tác của nàng rất rõ ràng, tất cả mọi người sẽ bị ánh mắt vô tội cùng thái độ thành khẩn của Tả Khinh Hoan lừa dối, nữ nhân này không đi đóng phim thật sự rất lãng phí. Mọi người cũng không phải bị mù, Tả Khinh Hoan quả thực trợn tròn mắt nói dối, chung quanh im ắng chờ đợi nữ nhân tao nhã kia nổi giận, tin tưởng cho dù người hiền lành đến đâu, ở gặp được loại này tình huống cũng sẽ nhịn không được phát hỏa. Lập tức ánh mắt mọi người chăm chú nhìn về phía hai nhân vật chính, chờ đợi màn kịch dị thường hứng thú này.

Tần Vãn Thư cho tới bây giờ không có gặp qua người vô sỉ như vậy, mà nữ nhân này vẫn là người đã từng ôm mình ở cửa hàng quần áo, trong lòng tuy nhiên thực không hài lòng, nhưng vẫn nhẫn nhịn đè xuống cơn tức giận. Nàng tổng cảm thấy được, một người sẽ không vô duyên vô cớ tạt nước vào mình, có thể có nguyên nhân trong đó, Tần Vãn Thư như vậy an ủi bản thân.

“Nhà của tôi ngay tại lân cận, tôi chở cô về nhà thay y phục có được không?” Tả Khinh Hoan quan tâm hỏi, làm cho bên cạnh Tần Vãn Thư một đầu mờ mịt, rốt cuộc đây là cái gì tình huống.

“Không sao.” Tần Vãn Thư cố gắng nở một nụ cười, đây là nụ cười miễn cưỡng nhất mà Tần Vãn Thư có trong ba mươi năm, tuy nhiên trên người dính trà sữa vô cùng khó chịu, nhưng là nàng không nghĩ đến nhà của cô gái này thay y phục. Tần Vãn Thư ngoài ý muốn không có nổi giận làm cho vây quanh xem kịch mọi người thất vọng.

Quả nhiên là rất có văn hóa, Tả Khinh Hoan trong lòng thầm nghĩ, nếu đổi lại là mình, ai tạt lên người mình một ly, nàng thế nào cũng phải hắt trở về ba ly mới có thể bỏ qua.

“Nhất định phải đi, bằng không tôi sẽ không an tâm, người cô như vậy rất khó chịu.” Tả Khinh Hoan lôi kéo Tần Vãn Thư bước đi, không để cho nàng có cự tuyệt quyền lợi.

Cô có biết khó chịu còn lấy trà sữa hắt vào tôi, Tần Vãn Thư trong lòng phi thường nghĩ muốn chất vấn Tả Khinh Hoan, nhưng là cái gì cũng chưa nói, có lẽ là bởi vì Tả Khinh Hoan diện mạo cùng nữ nhân trong tranh của gia gia có tương tự khí chất. Tần Vãn Thư đối với việc này tuy có chút sinh khí, nhưng không phải thập phần chán ghét Tả Khinh Hoan.

Một bên xem kịch Lý Hâm thấy Tả Khinh Hoan kéo Tần Vãn Thư đi mất, mới từ từ ý thức được Tả Khinh Hoan thế nhưng bỏ rơi mình.

Tần Vãn Thư ngồi ở bên cạnh người lái, nhìn về phía khuôn mặt siêu trần thoát tục của Tả Khinh Hoan. Trên mặt nàng nhìn không ra áy náy, thậm chí nhìn không ra một chút thái độ xấu hổ khi bị người vạch mặt.

“Cô không phải nói nhà cô ở lân cận sao?” Tần Vãn Thư hỏi, đi đã 20’ còn chưa có tới nơi.

“Tôi có nói như thế sao?” Tả Khinh Hoan cười đến ngây thơ quay qua nhìn Tần Vãn Thư hỏi ngược lại.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 4: Tên Cô Là Gì?

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 3: Tiểu Tam Xuất Chiêu