Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 22: Bi Ai Đích Lão Công

Tác giả Minh Dã

“Em nhìn lễ vật xem, thích hay không?” Hàn Sĩ Bân vẻ mặt chờ mong nói, đúng ra hắn rất giống hảo trượng phu. Hàn Sĩ Bân ở lần đầu tiên nhìn thấy Tần Vãn Thư, nghĩ đến mình nhìn thấy nữ thần, hắn cả đời truy đuổi nữ nhân này, mặc dù nàng không thể hảo hảo tẫn thê tử nghĩa vụ, không việc gì, hắn không lấy tục nhân coi trọng thất tình lục dục đến phiền toái nàng, hắn đều có biện pháp giải quyết. Chính là người có đôi khi thực mâu thuẫn, một khía cạnh, hy vọng nàng là thánh khiết nữ thần, cao cao tại thượng không thể chạm tới, một phương diện khác, hắn lại hy vọng nàng giống những nữ nhân bình thường, nhiệt liệt yêu thượng trượng phu của mình, lấy trượng phu vi trung tâm.

Tần Vãn Thư mở hòm ra, bên trong đựng một cái giá trị xa xỉ đồng hồ cổ, thật sự rất đẹp mắt.

“Rất tinh tế, em thực thích.” Tần Vãn Thư tươi cười nói.

“Vì sao em luôn bình thản như vậy?” Hàn Sĩ Bân có chút thất vọng, hắn vì chiếc đồng hồ này bỏ ra không ít tâm tư, muốn nhìn đến thê tử vui mừng biểu tình như thế nào liền khó khăn như vậy chứ?

Tần Vãn Thư sửng sốt, tính cách của nàng không phải lạnh nhạt. Chính là những món quà này không thể cho nàng hoan hỉ cảm giác, dù sao nàng dễ dàng có được thứ mình muốn, nàng cũng không phải là người xem trọng tài sản ngoài thân.

Tần Vãn Thư khẽ thở dài, trước kia không chú ý quá những chi tiết nhỏ nhặt này, thì ra Hàn Sĩ Bân oán trách mình, vì mình không thể tròn bổn phận của một thê tử, hắn than phiền mình không nhiệt liệt bằng thê tử bình thường đối đãi trượng phu đi. Tần Vãn Thư không thể không thừa nhận, chính mình tức tiện không nghĩ truy cứu Hàn Sĩ Bân bên ngoài bao dưỡng tình phụ, thế nhưng đối Hàn Sĩ Bân cũng không thể như trước kia bản tự tại, Tần Vãn Thư bỗng nhiên có phần tưởng niệm thời gian cùng Tả Khinh Hoan gặp mặt thoải mái cùng thanh thản, tất cả cảm xúc đều chân thật, không cần khắc chế đè nén. Có rất nhiều người kết hôn, trượng phu ở trước mặt thê tử hội cảm giác áp lực rất lớn, ở tiểu tam nơi đó hội được đến phóng túng, mà lúc này Tần Vãn Thư lại có cảm giác tương đồng, lần đầu tiên nàng cảm giác đối diện trượng phu có chút áp lực, rất muốn cùng tiểu tam đi dạo phố, ăn một bữa cơm.

“Sĩ Bân, anh lúc trước vì sao muốn lấy em?” Tần Vãn Thư hỏi.

“Bởi vì anh yêu em.” Hàn Sĩ Bân khó hiểu Tần Vãn Thư vì sao bỗng nhiên hỏi vấn đề này, hắn cho rằng Tần Vãn Thư không nên nghi vấn chuyện này.

“Cho nên anh hội cả đời trung thành với lời thề kết hôn đó sao?” Tần Vãn Thư chăm chú nhìn Hàn Sĩ Bân biểu tình, ánh mắt của hắn có rất nhỏ trốn tránh, nếu là ngày thường Tần Vãn Thư sẽ không nhìn ra, nhưng là từ lúc biết sự tồn tại của Tả Khinh Hoan Tần Vãn Thư vẫn là nắm bắt được.

“Tất nhiên, trong lòng anh chỉ có em.” (sến phải chết, tiểu Bân a, chú tưởng đây là ngôn tình tiểu thuyết sao???!!!) Hàn Sĩ Bân nói được vô tư thẳng thắn, trong lòng hắn quả thật chỉ có Tần Vãn Thư một người, thân thể ngẫu nhiên thỉnh thoảng gặp dịp mua vui cũng không có nghĩa là phản bội, đây chính là giải quyết nhu yếu (sự đòi hỏi) của nam nhân, tựa như một người đói bụng cần ăn cơm thông thường, nam nhân tình yêu là cùng thân thể tách biệt. (ngụy biện… ngụy quân tử…)

Tần Vãn Thư trong lòng có cảm giác nói không nên lời, Hàn Sĩ Bân không trở về phía trước, nàng không phải đối mặt hắn, còn không cảm thấy được không thoải mái nên chưa nghĩ đến ly hôn. Chính là hiện tại Tần Vãn Thư trở nên do dự, có lẽ Hàn Sĩ Bân không thích hợp cùng mình đi đến hết chặng đường còn lại. Nếu nhu yếu theo quan niệm của Hàn Sĩ Bân như vậy trọng yếu, mà bản thân mình cả đời lãnh cảm, đối Hàn Sĩ Bân cũng không công bằng, mình cũng không phải như thánh mẫu có thể mặc kệ trượng phu đi ngoại tình. Nàng tức tiện không thương, cũng hy vọng cùng một người chính mình có thể kính trọng cả đời chung sống, nhưng nàng cảm giác mình đối Hàn Sĩ Bân phân kính trọng đã không còn, chuyện này phát sinh không phải là hiện tượng tốt.

“Anh có vẻ mệt, về nhà nghỉ ngơi trước đi, gia gia gọi em về Tần gia một chuyến.” Tần Vãn Thư lúc này không muốn nhìn đến Hàn Sĩ Bân, đành phải tìm cớ, làm cho Hàn Sĩ Bân trở về trước.

Hàn Sĩ Bân trong lòng không thoải mái, hắn mới vừa trở về, thê tử liền vứt bỏ mình hồi nương gia, nhưng mà lại không dám phàn nàn, bởi vì hắn rõ ràng cảm giác Tần Vãn Thư không vui vẻ, lại không nói được làm sao không đúng, trước kia, Tần Vãn Thư đối đãi chính mình tuy không tính là nhiệt liệt, nhưng coi như ôn nhu thể thiếp, lúc này Tần Vãn Thư dường như quay về thời điểm mình theo đuổi nàng, đó là loại khó có thể tới gần.

“Em làm sao vậy?” Hàn Sĩ Bân đối với Tần Vãn Thư cảm xúc vẫn là thật nhạy cảm.

“Không có gì, em chính là suy nghĩ đến đồ cổ hôm qua gia gia chụp hình được là lai lịch gì.” Tần Vãn Thư lắc đầu nói.

Hàn Sĩ Bân trong lòng có chút bất an, nhưng là xem biểu tình bình tĩnh không gợn sóng của Tần Vãn Thư, quên đi, buổi tối về nhà hỏi lại lần nữa.

Hàn Sĩ Bân một người đi trước, Tần Vãn Thư cũng không có trở về Tần gia, nàng lấy di động, nhìn chằm chằm ba chữ tiểu tiên nữ xem một hồi, mới chậm rãi nhấn hạ nút gọi, Tần Vãn Thư cũng không biết đạo bản thân mình giờ phút này tại sao muốn gặp Tả Khinh Hoan.

Tả Khinh Hoan hai cái di động một trước một sau vang lên, một cái là kim chủ điện thoại, một cái khác là của kim chủ lão bà. Kim chủ gọi đến thật ra không có gì ngạc nhiên, nàng ngay cả nghĩ cũng không cần lập tức trực tiếp tắt máy, mà đối với kim chủ lão bà điện thoại lại vô cùng kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên Tần Vãn Thư chủ động gọi cho mình, khiến cho Tả Khinh Hoan cảm động đến mức muốn lệ rơi đầy mặt, tiếp nhận ngay tức khắc. Này một trước một sau hành động, bên nặng bên nhẹ liếc qua đã biết.

Tần Vãn Thư hơi chọn mi, Tả Khinh Hoan tiếp điện thoại rất nhanh.

“Bữa trưa cùng nhau ăn cơm được không? Tôi còn thiếu cô một bữa đâu.” Tần Vãn Thư cảm thấy mình thật thiếu Tả Khinh Hoan một bữa cơm, ngày đó Tả Khinh Hoan không phải đưa mình đi ăn ma lạt năng sao?

“Tốt a, như thế nào gặp mặt?” Tả Khinh Hoan thật sảng khoái đáp ứng. Lúc nhìn đến Hàn Sĩ Bân điện thoại, nàng tiện biết Hàn Sĩ Bân đã trở lại, tên kia từ lúc bị mình cắt điện thoại sau tiện không gọi lại nữa, lần này một lần nữa không nghe điện thoại, phỏng chừng kim chủ thật bị chọc tức tới. Bất quá kỳ quái chính là Tần Vãn Thư không bồi vừa mới trở về Hàn Sĩ Bân, còn gọi điện thoại hẹn mình ăn cơm, xem ra Hàn Sĩ Bân ở Tần Vãn Thư trong lòng cũng không như thế nào trọng yếu, nghĩ đến Tả Khinh Hoan đều cảm thấy Hàn Sĩ Bân thật đĩnh bi thảm, lão bà không quan tâm hắn. Nhưng Tả Khinh Hoan mặc kệ nhiều phiền phức như vậy, Tần Vãn Thư mời ăn cơm như thế nào có thể từ chối đâu? Nghĩ muốn lần trước mình nói tìm nàng, nàng còn không tình nguyện, lần này thế nhưng chủ động đến tìm mình, mặt trời quả nhiên mọc ở phía tây.

“Trung ương quảng trường, tôi chờ cô ở đó.” Tần Vãn Thư nói xong, tiện cúp điện thoại.

Tần Vãn Thư biết mình hành động có chút không ổn, làm sao có đạo lý phiết hạ lão công ước lão công tình phụ cùng nhau ăn cơm, chẳng qua mình hiện tại thật sự không muốn nhìn thấy Hàn Sĩ Bân.

Tả Khinh Hoan mau chóng sửa soạn một phen, sau đó vội vàng ở Hàn Sĩ Bân đến kim ốc phía trước tựu xuất môn.

“Như thế nào thình lình hẹn tôi ra ăn cơm vậy?” Tả Khinh Hoan tò mò hỏi đang cho chim bồ câu ăn Tần Vãn Thư.

“Cô thích được tôi hẹn không phải sao?” Tần Vãn Thư tựa tiếu phi tiếu chọn mi hỏi lại, nhìn thấy Tả Khinh Hoan trên mặt tỉ mỉ trang điểm đạm trang, cảm thấy được nhìn thấy Tả Khinh Hoan so với Hàn Sĩ Bân thuận mắt hơn nhiều.

Tả Khinh Hoan miệng trương thành hình chữ O, Tần Vãn Thư như thế nào đều không giống loại người sẽ nói những câu như vậy, có điểm giống trêu đùa mình, chính là vẻ mặt rất đứng đắn của Tần Vãn Thư lại không giống chọc ghẹo mình. Nhưng nhìn Tần Vãn Thư tựa tiếu phi tiếu bộ dáng, Tả Khinh Hoan cảm thấy được kỳ thật Tần Vãn Thư ở quyến rũ chính mình đi, bằng không chính mình vì sao trong lòng sẽ có cảm giác run rẩy run rẩy. (Tần tỷ tỷ quả thật rất phúc hắc, chẳng qua là tỷ ấy chôn sâu dấu kỹ mà thôi….)

“Tôi biết rồi, cô là nhớ tôi.” Tả Khinh Hoan một bộ tự nhiên hiểu ra biểu tình, Tả Khinh Hoan âm thầm may mắn chính mình phản ứng rất nhanh.

“Cô nghĩ muốn ăn gì?” Tần Vãn Thư nói sang chuyện khác. Nàng tự nhiên sẽ không nói cho Tả Khinh Hoan biết mình bỗng nhiên không nghĩ nhìn thấy trượng phu cho nên tùy tiện muốn tìm bằng hữu cùng đi dạo, nhưng bằng hữu của nàng nhiều như vậy, vì sao cố tình lựa chọn Tả Khinh Hoan đâu? Tần Vãn Thư cảm thấy được phỏng chừng là Tả Khinh Hoan tự lấy biệt danh tiểu tiên nữ cùng khuôn mặt thần tiên tỷ tỷ rất có hỉ cảm hiệu quả.

“Cô là không phải nhớ tôi sao?” Tả Khinh Hoan tới gần Tần Vãn Thư, ái muội hỏi.

“Nếu nghĩ như vậy sẽ làm cô vui vẻ, tôi cũng không có ý kiến.” Tần Vãn Thư không ngăn cản Tả Khinh Hoan điểm này tự kỷ cảm giác bộc phát.

Hiển nhiên hai người đã quên mất Hàn Sĩ Bân, đáng thương nam nhân bị lão bà vứt bỏ không nói, tình phụ luôn luôn nghe lời hôm nay lại tắt điện thoại mình gọi đến, Hàn Sĩ Bân khá sinh khí. Hắn hoàn toàn không nghĩ tới thê tử và tình phụ của mình thế nhưng tương thân tương ái ở cùng nhau ăn cơm trưa.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 23: Thỏ Khôn Có Ba Hang

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 22: Bi Ai Đích Lão Công