Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 20: Tần Vãn Thư – Cô Là Nữ Nhân Đặc Biệt Nhất!!!

Tác giả Minh Dã

“Tần Vãn Thư, cô hội chán ghét tôi sao?” Tả Khinh Hoan hỏi, thật ra Tả Khinh Hoan vẫn cảm thấy bản thân còn không ưa được tính cách của mình.

“Cô thấy như thế nào?” Tần Vãn Thư hỏi lại, ngạc nhiên vì Tả Khinh Hoan vẫn rối rắm vấn đề này, người này hôm qua dám lớn tiếng khiêu khích mình đến đón nàng, tự tin đó chạy đi đâu rồi?

“Vậy nói cách khác cô thích tôi.” Nếu không chán ghét, thì phải là thích, Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư phóng điện, đáng tiếc nàng không có bộ dáng hồ ly tinh giống như Lý Hâm. Diện mạo thanh thuần làm chi, mị nhãn đều không đủ điện, trừ bỏ ấn tượng hoạt bát không làm người khác *tê liệt* được. Tần Vãn Thư nhìn bộ dáng của Tả Khinh Hoan liền buồn cười, cảm giác giống tiểu cô nương bắt chước mẹ học đi giày cao gót, Tả Khinh Hoan thật ra nội tâm vẫn là một tiểu cô nương, Tả Khinh Hoan cất giấu hai linh hồn vô cùng mâu thuẫn, một mặt từng trải thói đời, mặt khác lại ngây thơ tinh khiết, thỉnh thoảng thay đổi chuyển hóa, không thể không nói Tần Vãn Thư ánh mắt tinh tế, chung đụng một thời gian ngắn liền nhìn thấu bản chất của Tả Khinh Hoan.

“Logic học của cô không tốt, phản nghĩa của không ghét không nhất định là yêu thích, cũng có thể là không ghét cũng không thích nha.” Tần Vãn Thư mỉm cười, sửa chữa lại suy luận của Tả Khinh Hoan.

“Chính là, tôi cảm thấy cô yêu thích tôi nga…” Tả Khinh Hoan da mặt dày nói, nàng chính là thích cùng Tần Vãn Thư nói ra những lời đùa giỡn không có kiêng kỵ, một lời bịa đặt nói một ngàn lần đều có thể trở thành sự thật, mà loại này cách nói cũng tương tự như ám chỉ tâm lý, biết đâu có một ngày cũng sẽ biến thành thật sự. Được Tần Vãn Thư người như vậy thích thượng, nghĩ đến liền cảm thấy tuyệt vời, nhất định là tối hư vinh tối tự hào, cho nên Tả Khinh Hoan không ngại da mặt dày thêm một chút nữa.

Tần Vãn Thư chỉ cười không nói, Tả Khinh Hoan đều có một bộ lý luận *cưỡng từ đoạt lý*, cùng nàng tranh biện mình chiếm không được bao nhiêu tiện nghi, cũng không nên so đo, tính ra nàng chưa làm chuyện gì quá đáng, ngoại trừ chỉ nụ hôn bất ngờ lúc trước. (chỉ – từ này quan trọng nha, dùng từ này tức là trong tiềm thức của Tần tỷ đã âm thầm mong muốn nhiều hơn là một nụ hôn, hehehhe !!!!)

“Không ăn tiếp, đồ ăn liền nguội.” Tần Vãn Thư nhắc nhở, cũng chuẩn bị chấm dứt đề tài vừa rồi.

“Tần Vãn Thư, cô là nữ nhân đặc biệt nhất mà tôi từng gặp.” Tả Khinh Hoan nhìn tư thế tao nhã khi ăn uống của Tần Vãn Thư, từ thâm tâm cảm thán nói ra.

“Mỗi một người đều đặc biệt, cô cũng là.” Tần Vãn Thư lại nghĩ mỗi người là độc lập cá thể tự nhiên cùng với những người khác bất đồng.

Tả Khinh Hoan không có trả lời, nàng hiểu rõ người như mình trên đường đầy rẫy, nhưng Tả Khinh Hoan cho rằng Tần Vãn Thư là độc nhất vô nhị.

“Sau này tôi còn có thể hẹn cô không?” Tả Khinh Hoan một lần nữa đưa ra câu hỏi trước kia đã hỏi qua, lần đó Tần Vãn Thư đáp án làm cho nàng không thích.

Tần Vãn Thư trong lòng khẽ thở dài, trong đầu thật có chút muốn cự tuyệt, nàng rất muốn trả lời không có tất yếu tận lực không cần tìm đến chính mình, nhưng khi nhìn thấy Tả Khinh Hoan trông chờ ánh mắt, để cho Tần Vãn Thư có chút mềm lòng, nàng phát hiện mình đối với một Tả Khinh Hoan ngây thơ thanh thuần là không có khả năng chống cự.

“Nhìn như hoàn mỹ Tần Vãn Thư cũng chỉ là một người tầm thường, không có gì khác biệt.” Tần Vãn Thư cảm thấy, Tả Khinh Hoan thật sự không cần đối mình hiếu kỳ, Tần Vãn Thư cũng là người, không có mọi người đánh giá như vậy hoàn mỹ. Tần Vãn Thư cũng có tự tư, cũng sẽ có nhiều ít khuyết điểm, chính là Tần Vãn Thư so với bất luận kẻ nào đều am hiểu ngụy trang tốt hơn mà thôi.

“Tôi đây khai thác một chút địa phương mà Tần Vãn Thư cho là chưa đủ hoàn mỹ cũng không hẳn là không thể đi?” Tần Vãn Thư không thể nghi ngờ là người có nội tâm mạnh mẽ, Tả Khinh Hoan không ngừng muốn trở thành cường đại như Tần Vãn Thư, bởi vì không thể trở thành cho nên đối với người như nàng càng nghĩ muốn tiếp cận.

“Vậy tùy cô đi.” Tần Vãn Thư không tính cự tuyệt, cũng không tính đáp ứng.

Tả Khinh Hoan xem Tần Vãn Thư không giống lần trước kiên định cự tuyệt, nhưng là thái độ cũng chưa nói tới tha thiết, thật ra Tần Vãn Thư cảnh giác vẫn chưa buông xuống được bao nhiêu.

Bữa cơm này rất nhanh liền ăn xong, Tần Vãn Thư phải đi về, Tả Khinh Hoan không có lấy cớ lưu nàng, tiễn nàng ra cửa, nhìn thấy Tần Vãn Thư lái xe rời khỏi, trong lòng nói không nên lời là cảm giác gì, chính là trở lại nhà bếp dự định rửa chén, mở ra vòi nước, người không hiểu xuất thần đứng lên, mặc cho bao nhiêu nước phí phạm chảy ra cũng không để ý.

Tả Khinh Hoan thu thập sạch sẽ phòng bếp sau, gọi điện thoại cho Lý Hâm, cũng không biết đạo Lý Hâm cái kia ngốc nữ nhân như thế nào rồi?

Tần Vãn Thư vừa vào cửa, Tần Đằng liền xuất hiện.

“Tỷ tối hôm qua không về nhà, đi đâu vậy?” Tần Đằng chính là sáng sớm đã chạy tới, không nghĩ luôn luôn không ở ngoài qua đêm tỷ tỷ thế nhưng không ở nhà, thật đúng là xưa nay hiếm thấy.

Tần Vãn Thư lắc đầu, mình dù sao cũng đã lớn tự biết lo, thân đệ đệ nơi này là *lo bò trắng răng*, Tần Vãn Thư không để ý câu hỏi của Tần Đằng, cởi giày ra thay vào một đôi dép, vào phòng, Tần Đằng theo sát phía sau.

“Tỷ trên người có hương vị của nữ nhân khác.” Tần Đằng để mũi sát vào Tần Vãn Thư, cùng chó giống nhau ngửi một chút, liền rút ra kết luận. Tần Đằng theo 16 tuổi bắt đầu theo đuổi nữ nhân, nữ nhân dùng nước hoa hiệu gì, hắn đều ngửi ra được, rõ ràng tỷ tỷ trên người trừ bỏ hương vị của nước hoa nàng vẫn dùng, còn có hương vị của nữ nhân khác, mùi vị này cũng không thuộc về bất cứ người nào trong vòng xã giao của tỷ tỷ. Tần Đằng quả nhiên lợi hại, hắn tỷ tỷ bên người nữ nhân dùng nước hoa gì, hắn đều phân biệt được, không hổ danh là đẳng cấp tình thánh.

“Cái mũi của ngươi nhưng thật ra có thể so với mũi chó.” Tần Vãn Thư lắc đầu, Tần Đằng cực kỳ thông minh, đáng tiếc trí thông minh đó không sử dụng ở chính đạo, luôn dùng ở bàng môn tả đạo hoặc là những chuyện vớ vẩn khác, không trách được gia gia như thế tiếc nuối rèn sắt không thành thép.

“Tỷ tỷ có bằng hữu mới?” Tần Đằng tò mò hỏi, tỷ tỷ cũng chưa ở Thi gia qua đêm quá, Thi gia cùng Tần gia là mấy chục năm giao tình, này tân bằng hữu ở tỷ tỷ trong lòng có chút phân lượng, Tần Đằng có chút tò mò nữ nhân không quen biết kia.

“Ngươi kết giao bằng hữu khi nào thì theo ta khai báo quá?” Tần Vãn Thư chọn mi hỏi ngược lại, giới giao hữu của Tần Đằng tuyệt đối là tối phức tạp, tam giáo cửu lưu, dạng gì bằng hữu đều có.

“Ta không phải quan tâm tỷ tỷ thôi?” Tần Đằng cười xòa nói, hắn biết tỷ tỷ không thích mình nhiều chuyện, nhưng nàng là Tần gia nâng niu để ý đặt ở trên cao yêu thương hòn ngọc quý, tự nhiên sẽ càng quan tâm hơn, mặc dù hắn tỷ tỷ tuyệt đối không phải là người có thể khi dễ, vấn đề là mình cùng ca ca luôn hội không tự giác đi bảo vệ nàng.

“Ngươi không cho gia gia lo lắng đã tốt rồi, chuyện của ta, ngươi cũng đừng vớ vẩn can thiệp, bằng không không tha cho ngươi.” Tần Vãn Thư cảnh cáo Tần Đằng.

Tần Đằng thật đúng là vô lại, làm việc không trông trước nhìn sau, tranh giành sinh ý của tỷ phu loại chuyện như vậy đều làm ra được, chẳng qua, toàn bộ tiền lời đoạt được đều lưu trữ trong tài khoản hắn thiết lập cho Tần Vãn Thư. Ở trong mắt của Tần Đằng, Hàn Sĩ Bân rốt cuộc là ngoại nhân, tiền bạc tự nhiên là đặt ở tài khoản của tỷ tỷ vẫn tốt hơn. Hàn Sĩ Bân cũng phải câm nín khuất phục, đối với Tần Đằng này tiểu cữu tử (cậu em vợ) chính là giận mà không dám lên tiếng, cho hắn phá rối một lần, sau này hắn sẽ không quấy phá nữa, làm ăn thua thiệt không bằng tiểu cữu tử loại này mất mặt chuyện tình, hắn tự nhiên cũng sẽ không nói cho Tần Vãn Thư.

Hàn Sĩ Bân không nói, Tần Vãn Thư tự nhiên cũng làm như không biết, sau lưng cũng nói qua Tần Đằng vài lần, nhưng Tần Đằng vẫn là nghĩ như thế nào liền làm như thế.

Tất cả mọi người đều biết Tần Vãn Thư không nhúng tay vào việc làm ăn của Tần gia, cả ngày chỉ quan tâm đến đồ cổ, thật là không nghĩ tới, Tần Đằng chính là do Tần Vãn Thư dạy dỗ, chẳng qua, ở Tần Vãn Thư xem ra, lúc trước dạy hắn còn không bằng không dạy, bản lĩnh đều học xong, chính là lại không theo quy củ đi làm.

Tần Vãn Thư đối với thân sinh đệ đệ chuyện bé xé to tính tình có chút nhức đầu, từ nhỏ đến lớn, hễ là chọc giận mình cho dù là người hay vật đều không lâu hội biến mất hoặc có một kết cục thê thảm. Tần Vãn Thư không muốn để Tần Đằng biết đến Tả Khinh Hoan, Tần Đằng một khi điều tra Tả Khinh Hoan, tất cả sự tình sẽ bị hắn làm ầm ĩ lên, dựa theo tính nết của Tần Đằng sẽ không tha cho Hàn Sĩ Bân cùng Tả Khinh Hoan.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 21: Ngật Đáp

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 20: Tần Vãn Thư – Cô Là Nữ Nhân Đặc Biệt Nhất!!!