Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 15: Thi Vân Dạng – Kẻ Duy Khủng “Thiên Hạ Bất Loạn”

Tác giả Minh Dã

Thi Vân Dạng không chú ý tới biến hóa rất nhỏ trên khuôn mặt Tần Vãn Thư, khóe miệng tiếu ý càng lúc càng đậm, bởi vì sự tình thật là rất trùng hợp.

“Ngươi biết nàng ở trên giường gọi tên nữ nhân nào không?”Thi Vân Dạng xấu xa cười.

“Là ai?” Tần Vãn Thư không chút để ý hỏi, nghe giọng điệu của Thi Vân Dạng, hẳn là người quen trong vòng xã giao, hơn nữa chính là người khiến kẻ khác không ngờ tới.

“Nghiêm Nhược Vấn, nữ nhân kia ở trên giường đem ta trở thành Nghiêm Nhược Vấn, ở di động của nàng ta ngoài ý muốn nhìn thấy hình của Nghiêm Nhược Vấn. Ảnh chụp đó rõ ràng là chụp rất gần, theo ta phỏng đoán, các nàng nhất định có vấn đề, chậc chậc, Nghiêm Nhược Vấn thật sự là làm cho kẻ khác *ngả mũi cúi chào*. Nàng thế nhưng cũng bao dưỡng nữ nhân, nàng vẫn là phụ nữ có chồng, so ra còn cao tay hơn ta. Quả nhiên là càng đạo mạo trang nghiêm càng không thể xem nhẹ, nói cho cùng vẫn là không nén được cô đơn hiu quạnh…”

Nghiêm Nhược Vấn là một phụ nữ đặc biệt, nàng cũng không là đại tiểu thư trong giới thượng lưu, lão công là Tiền gia đại thiếu gia Tiền Thiếu Văn. Tiền gia cũng là phú gia, đáng tiếc Tiền Thiếu Văn lại là cái *siêu sắc thuốc*, thân thể vẫn không tốt, cũng không quản lý việc làm ăn của gia tộc. Nghiêm Nhược Vấn gả cho Tiền Thiếu Văn trong ngắn ngủi vài năm liền dọn dẹp sạch sẽ từ trên xuống dưới phức tạp quan hệ của Tiền gia, độc lãm đại quyền, giải quyết thỏa đáng một đống lớn trở ngại của Tiền thị tập đoàn, Nghiêm Nhược Vấn nếu không có bản lĩnh sẽ không làm được. Nhưng nếu vụ bê bối này lọt ra, đối Nghiêm Nhược Vấn thật sự là trí mạng, chớ trách Thi Vân Dạng vui vẻ như thế, nàng từng bị Nghiêm Nhược Vấn nẫng tay trên một vụ làm ăn.

Tần Vãn Thư nghe xong, quả nhiên có chút kinh ngạc, nàng cùng Nghiêm Nhược Vấn từng hợp tác vài lần, Nghiêm Nhược Vấn là nữ nhân khiến cho kẻ khác khắc sâu ấn tượng, đối nhân xử thế cẩn thận chặt chẽ, chẳng qua nữ nhân như vậy cũng bắt chước đại tiểu thư – quý công tử phù phiếm ăn chơi, không khỏi rất đáng tiếc. Việc này nếu phát sinh ở *tiếng xấu đồn xa* Thi Vân Dạng loại này đại tiểu thư trên người chỉ cung cấp cho xã hội thượng lưu thêm đề tài bàn luận, nhưng là xảy ra ở không có bối cảnh, dựa vào trượng phu nâng đỡ Nghiêm Nhược Vấn mà nói cũng thật trí mạng.

“Cô bé lọ lem Nghiêm Nhược Vấn cố gắng nhiều năm như vậy, thật vất vả đổi đời leo lên cao, ta chỉ cần xuất một chiêu liền đem nàng đá hồi nguyên hình…” Giờ phút này Nghiêm Nhược Vấn giống như ở trong nước vùng vẫy thật lâu, vất vả trèo lên tới bờ, nhưng mình chỉ cần đá một cước có thể làm cho nàng tiếp tục ngã xuống nước lần nữa.

“Đừng lấy chuyện này ra đùa.” Tần Vãn Thư vì Nghiêm Nhược Vấn nói một câu, cũng không là tất cả mọi người giống mình cùng Thi Vân Dạng trời sinh ngậm khóa vàng đại tiểu thư, quyền thế cũng không chỉ sử dụng đến hà hiếp người ta, Tần Vãn Thư rất hiểu biết Thi Vân Dạng, nàng một khi muốn chọc phá kẻ khác sẽ chẳng phân biệt nặng nhẹ.

“Ngươi đối nàng rất tốt nha, vì nàng cầu tình.” Thi Vân Dạng có phần bất ngờ nói.

“Không đáng kể được không, chính là cảm thấy đáng tiếc, nữ nhân không cần thiết làm khó nữ nhân.” Tần Vãn Thư lạnh nhạt nói.

“Nàng hẳn là sẽ không yếu đuối như vậy đi, bị gièm pha đả đảo, ta còn thật chờ mong biểu hiện của nàng đâu, nàng chính là cỏ dại, thường thường có thể tuyệt chỗ phùng sinh (trong chỗ chết tìm ra đường sống), đừng quên lần trước, ở tình thế bất lợi như vậy, còn có thể đoạt được hợp đồng từ trên tay ta!” Khó được cơ hội hiếm có, không đùa bỡn nhiều đáng tiếc.

Điều này cũng đúng, Tần Vãn Thư cũng thấy đắc Nghiêm Nhược Mẫn không phải dễ dàng bị đả bại nữ nhân, nữ nhân kia sở hữu sức bền mà không phải nữ nhân thông thường có được, Tần Vãn Thư biết Thi Vân Dạng thật sẽ không ghi hận trước đây bị Nghiêm Nhược Vấn phỗng tay trên chuyện tình, chẳng qua mình quá hiểu rõ tính nết *lo sợ thiên hạ thái bình* của Thi Vân Dạng, sẽ không buông tha cơ hội quan khán trò hay lần này.

“Vậy tùy ngươi đi, bất quá, đừng đùa quá trớn.” Tần Vãn Thư nhắc nhở.

“Ta không phải người không biết phân biệt tốt xấu.” Thi Vân Dạng khinh thường bĩu môi, tuy nàng thích giở trò quấy rối, nhưng không dùng những thủ đoạn hèn hạ vô sỉ.

“Khi nào thì mới xuất hiện người có thể trị ngươi?!” Tần Vãn Thư lắc đầu, Thi Vân Dạng chính là khiếm khuyết giáo huấn, cùng với Tần Đằng – thân đệ đệ của mình là một loại người, hai cái đều là vô lại.

Thi Vân Dạng không cho là đúng chọn mi, sau đó nhìn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tần Vãn Thư bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, tiện lấy khuỷu tay dùng tư thế cực kỳ ái muội đụng nàng một chút.

“Ta bỗng nhiên cảm thấy chúng ta hợp thành một đôi không tệ nha, trước kia ta như thế nào không nghĩ tới, uổng phí tiện nghi Hàn Sĩ Bân.” Thi Vân Dạng trêu đùa nói, nàng đùa giỡn thường không có chừng mực.

Tần Vãn Thư cảm giác từng đợt ớn lạnh từ sau lưng truyền đến, chán ghét tránh né hành động ái muội của Thi Vân Dạng, nàng cảm giác những chỗ bị Thi Vân Dạng đụng giống bị sâu róm bò qua, làm cho người ta nghĩ lập tức muốn vùng vẫy trốn thoát, còn hơn Tả Khinh Hoan – người tự nhận tùy tiện bạc đức, nữ nhân trước mặt nàng vốn không có khái niệm đạo đức. Chính mình vừa tiến nhà trẻ thời điểm, Thi ba ba vì lo lắng con gái rượu nên hắn bắt lấy tay của mình, vẻ mặt tha thiết khẩn cầu mình hảo hảo chú ý cùng giáo hóa từ nhỏ nghịch ngợm Thi Vân Dạng, Tần Vãn Thư phi thường không tình nguyện đáp ứng, không nghĩ tới bị Thi Vân Dạng bám lấy, một lần bám chính là hơn 20 năm, bằng không dựa vào tính khí của Tần Vãn Thư nhất định không cùng Thi Vân Dạng giao hảo.

“Này, bản đại tiểu thư nói cho cùng cũng là siêu cấp đại mỹ nữ, ngươi có cái gì thiệt thòi, ta còn không chê ngươi máu lạnh không thú vị!” Thi Vân Dạng chọn mi, nghĩ lại chính mình hào hoa phong nhã như vậy, so với Tần đại tiểu thư tu dưỡng kém một chút, nhưng cũng là trong muôn người mới chọn ra được một mỹ nhân, Tần đại tiểu thư không nể mặt chút nào.

“Tiêu thụ ngươi, hội giảm thọ mất, hơn nữa ta không có sở thích ưa chuộng nữ nhân.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói, những người dám đụng vào Thi đại tiểu thư đều bị nàng dằn vặt gần chết, Tần Vãn Thư cực kỳ không thích những nữ nhân từ nhỏ chỉ biết làm khổ người khác.

“Đó là hiển nhiên, ta tốt đẹp như vậy không phải ai cũng có thể chạm vào.” Trình độ tự kỷ của Thi Vân Dạng rất tốt, nàng hoàn toàn không đem những lời nói giỡn vừa rồi để ở trong lòng. Hiện tại cơ hội đùa giỡn người khác chờ nàng, nghĩ đến Nghiêm Nhược Vấn phản ứng, Thi Vân Dạng liền phấn khích, còn nữ nhân bộ dáng giống hồ ly tinh kia, phong thái quyến rũ lại có nội tâm thuần tình cũng khích phát sự hứng thú của nàng.

Tần Vãn Thư hiện tại tâm tình uống rượu cũng không có, thấy Thi Vân Dạng gọi điện thoại đến các tòa soạn báo, nàng cũng không tham dự vào mấy trò đùa của Thi Vân Dạng, sớm đã rời khỏi hội quán.

——— —————— —————— —————— —————

“Hôm nay không đỉ ra chơi sao?” Bình thường đều là Lý Hâm hẹn Tả Khinh Hoan lang thang ở các quán bar, nhưng hôm nay Tả Khinh Hoan tâm tình thật trầm buồn, nàng tưởng tượng đến Tần Vãn Thư nói về sau không cần tái kiến thời điểm vẻ mặt lạnh lùng, tâm tình liền xuống thấp.

“Tiểu Hoan, làm sao bây giờ…” Tả Khinh Hoan nghe được thanh âm của Lý Hâm, tuy này cũng không phải lần đầu tiên nhìn đến Lý Hâm khóc, nhưng hiện tại bất lực cùng lúc trước yêu mà không thể chiếm được hoàn cảnh phi thường bất đồng.

“Mình hiện tại đến ngay, bồ ở nhà chờ mình.” Tả Khinh Hoan lập tức lái xe đến nhà Lý Hâm.

Nàng vừa bước vào cửa đã bị dọa nhảy dựng, nhà cửa chính tề sạch sẽ một cách bất thường. Nền nhà sáng bóng như gương, rất giống nhà của người có khiết phích, trên bàn bày vài món ăn không biết làm bao lâu, xem tình huống so với tưởng tượng còn nghiêm trọng, Lý Hâm tâm tình không tốt sẽ dốc sức làm việc nhà, căn cứ tâm tình không tốt trình độ, làm việc nhà số lần cũng sẽ khác nhau. Đừng nhìn Lý Hâm lớn lên một thân cám dỗ mê hoặc người bộ dáng, bình thường phong cách cũng phóng khoáng, nhưng mà nội tâm đặc biệt truyền thống, truyền thống làm cho Tả Khinh Hoan đều thấy bất khả tư nghị.

“Bồ như thế nào rồi?” Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng đẩy Lý Hâm đang ngồi ngơ ngẩn trong phòng khách, có chút lo lắng hỏi.

“Mình uống rượu, tỉnh lại mới phát hiện nằm ở trên giường với một nữ nhân khác, làm sao bây giờ, mình lo sợ nàng sẽ ghét bỏ mình…” Lý hâm bắt lấy tay của Tả Khinh Hoan, nước mắt từng giọt rớt xuống.

“Đây không phải là chuyện lớn, xã hội bây giờ tình một đêm so với ăn bữa cơm còn đơn giản hơn, đừng quá để ý. Bồ cùng lắm chỉ là tình phụ của nàng, nàng bản thân cũng có lão công, nàng đối với bồ lại không thủ thân, bồ cũng không tất yếu vì nàng hy sinh.” Tả Khinh Hoan cảm thấy Lý Hâm rất ngốc, nói thật ra, nếu không phải rất tịch mịch cô đơn, nữ nhân nào hội nghĩ muốn hằng đêm tìm túy ở quán bar. Lý Hâm miệng tuy nói được phóng đãng, nhưng là cho tới bây giờ sẽ không là hành động phái, nữ nhân này chỉ cần nhìn đến Nghiêm Nhược Mẫn đều hội đỏ mặt. Kỳ thật vẻ ngoài quyến rũ mê hoặc người, bên trong cất giấu trái tim so với ai khác đều phải thuần tình.

Bởi vì quá yêu người kia, yêu mà không thể có được đau đớn cùng tịch mịch, mới có thể lựa chọn phóng túng bản thân một lần, nếu là Nghiêm Nhược Vấn đáp lại một ít tình ý của Lý Hâm, nàng hội so với ai khác đều phải đàng hoàng chờ đợi ở nhà. Vào thời điểm Lý Hâm mới làm tình phụ của Nghiêm Nhược Vấn, thật sự là không đi đâu hết, mỗi ngày liền ngây ngốc ở nhà đợi Nghiêm Nhược Vấn, thật so với cổ đại nữ nhân còn cam chịu an phận hơn nhiều, nhưng là bình thường mười ngày nửa tháng đều đợi không đến nữ nhân kia, như vậy vô tận chờ đợi cùng cô đơn, Lý Hâm rốt cuộc chịu không được, mới có thể thường xuyên đến quán bar chơi bời, đi tìm Tả Khinh Hoan tâm sự, nhưng là cho tới bây giờ không xảy ra chuyện gì, duy độc có lần này.

Nhìn thấy Lý Hâm như vậy, Tả Khinh Hoan trong lòng cũng rất khó chịu, Tả Khinh Hoan cảm thấy được mình tuyệt đối sẽ không giống Lý Hâm như vậy yêu một người yêu đến mất đi tự ngã, bởi vì như vậy thật sự hảo ngốc hảo ngốc, cho nên tốt nhất là không cần động tâm.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 16: Lý Hâm – Hồ Ly Si Tình Đáng Thương

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 15: Thi Vân Dạng – Kẻ Duy Khủng “Thiên Hạ Bất Loạn”