Truyện Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 11: Lật Tẩy

Tác giả Minh Dã

Tần Vãn Thư liên tưởng đến quan hệ của Tả Khinh Hoan cùng Hàn Sĩ Bân, không phải không có dấu vết. Lần đầu tiên Tả Khinh Hoan nhìn thấy nàng, cái loại này kinh ngạc ánh mắt, còn có thời gian ngắn chung đụng, Tả Khinh Hoan đối với nàng không có xa lạ cảm, nàng mơ hồ cảm thấy Tả Khinh Hoan hẳn là rất sớm liền nhận thức mình, nhưng bản thân mình rõ ràng không biết nàng. Vậy chỉ có một khả năng, các nàng có cộng đồng nhận thức nhân, nàng thông qua người kia biết tồn tại của mình, cố tình Tả Khinh Hoan hôm trước ám chỉ nàng là loại này thân phận, cho nên Tần Vãn Thư mới có thể đem Tả Khinh Hoan cùng Hàn Sĩ Bân liên tưởng cùng nhau.

Tần Vãn Thư nhìn thấy trước mặt bản điều tra báo cáo, trong lòng nói không rõ là thất vọng vẫn là phẫn nộ, tay của nàng gắt gao cầm một xấp tư liệu không dày không mỏng, giấy bị Tần Vãn Thư nắm chặt có chút nhăn lại. Tần Vãn Thư tự nhận chính mình không phải cái gì thánh nhân, lời thề trung thành cả đời khi kết hôn, chính mình hội dùng cả đời tuân thủ giữ gìn, chính là Hàn Sĩ Bân lại đi phản bội nó. Nam nhân kia bình thường đối mình cực kỳ che chở yêu thương nhưng phản bội chính mình, điều này làm cho Tần Vãn Thư có chút khó có thể nhận, càng làm Tần Vãn Thư trong lòng không thoải mái chính là Tả Khinh Hoan. Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư suy nghĩ đến Tả Khinh Hoan tên này thời điểm, giống như trái tim sẽ khó chịu một chút, không giống thật đau, nhưng là nhói nhói, tràn ngập căm phẫn, ngạnh sinh sinh vướng víu ở nơi này, tựa như xương cá mắc trong cổ họng, nhổ đều nhổ không ra. Cho tới bây giờ không ai giống Tả Khinh Hoan như vậy làm cho Tần Vãn Thư chán ghét quá. Tưởng tượng đến Tả Khinh Hoan ba lần bốn lượt hỏi mình có phải bị lãnh cảm, Tần Vãn Thư không khỏi nắm chặt tay hơn, Tả Khinh Hoan rõ ràng là châm chọc chính mình, từ nhỏ đến lớn còn không có người dám đùa giỡn chính mình như vậy.

Tần Vãn Thư theo đại sảnh đi về phòng sách, trong tay vuốt ve những viên thạch châu, cảm giác lành lạnh tỏa ra mới làm cho cảm xúc dịu đi một ít. Từ nhỏ đến lớn, gia gia làm cho mình tu sinh dưỡng tính, rốt cuộc là thành công. Tần Vãn Thư không phải từ nhỏ liền như vậy, đương người khác nhìn đến tao nhã Tần Vãn Thư, làm sao hội nghĩ ra Tần Vãn Thư thời niên thiếu thường xuyên bị Tần Chính phạt nhập thiền, tu sinh dưỡng tính. Thiên tài không nỗ lực, đến cuối cùng cũng là vĩnh viễn không thể phát huy. Ở Tần gia, con cháu có tư chất bất đồng sẽ có bất đồng yêu cầu, đối với thiên tư càng cao yêu cầu càng hà khắc, cho nên Tần gia có thể trăm năm không suy yếu là nhờ có nghiêm khắc gia giáo.

Tần Vãn Thư bình tĩnh xuống dưới, thôi, chuyện đã xảy ra, mình cũng không nên một người ở trong này phẫn nộ, quan trọng nhất là mình quyết định làm như thế nào. Tần Vãn Thư hiện tại không muốn cùng Hàn Sĩ Bân ly hôn, tuy nhiên Hàn Sĩ Bân làm cho nàng thất vọng. Tần Vãn Thư tin tưởng Hàn Sĩ Bân chính là quản không được thân thể của hắn mà không phải biến tâm, phương pháp giải quyết thông minh nhất của nữ nhân là bất động thanh sắc giải quyết tiểu tam, tiếp tục duy trì nhìn như thiên tác chi hợp (lương duyên trời định) hôn nhân. Dù sao nàng lúc trước cùng Hàn Sĩ Bân kết hôn nguyên nhân, cũng không là trải qua các loại khảo lượng khác nhau. Lúc ấy kết hôn bởi vì đến tuổi kết hôn, mà Hàn Sĩ Bân vừa vặn xuất hiện, gia thế tương xứng, cũng đủ xuất sắc, đối chính mình cũng tốt lắm, chính mình cảm thấy không chán ghét mà có chút thích.

Tả Khinh Hoan, bề ngoài vô hại bên trong phá hư, lại nên như thế nào giải quyết đây? Tần Vãn Thư dùng tay trái nhẹ nhàng cọ xát vòng ngọc trên tay, ánh mắt trở nên sâu không lường được. Tả Khinh Hoan, ngươi là người thứ nhất làm cho ta cảm thấy được đáng chết, ta thật tình đối đãi ngươi, ngươi lại đâm sau lưng ta, Tần Vãn Thư nghĩ đến liền sinh khí.

Tần Vãn Thư không phải là người đem chuyện ngoại tình của trượng phu trút giận lên tiểu tam, nàng biết rõ ruồi bọ sẽ không bu quanh trứng lành. Nàng đối Tả Khinh Hoan thế nhưng một chút phòng ngừa tâm ý đều không có, ba lần bốn lượt bị nàng đùa bỡn, nghĩ đến đây, Tần Vãn Thư giận dữ phản cười. Lần đầu tiên gặp được Tả Khinh Hoan, có lẽ là ngoài ý muốn, lần thứ hai, rồi lần thứ ba đâu? Nếu có lần thứ hai, lần thứ ba, tự nhiên cũng sẽ có lần thư tư, nếu cá hội hướng chính mình bơi tới, chính mình đại khái ngay cả mồi đều không cần phóng, nàng sẽ mắc câu. Tần Vãn Thư thật muốn nhìn xem Tả Khinh Hoan giở thủ đoạn gì, đến lúc đó nhất định sẽ *ăn miếng trả miếng*, nàng mới không tin Tả Khinh Hoan có thể cao tay hơn mình, Tần Vãn Thư trên mặt rốt cuộc lộ ra một nụ cười nguy hiểm. Có thể nói, Tả Khinh Hoan gợi lên đấu chí ẩn sâu dưới đáy lòng của Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư sau khi biết Tả Khinh Hoan thân phận, cũng không có lập tức động thủ, mà là ở nhẫn nại chờ đợi, Tả Khinh Hoan nếu biết chính mình địa chỉ, cũng biết chính mình số điện thoại, tự nhiên còn có thể tìm đến mình.

Tả Khinh Hoan nhàn đến nhàm chán thời điểm đã nghĩ đến Tần Vãn Thư, sau đó nhìn số điện thoại của Tần Vãn Thư do dự, chính mình muốn hay không gọi điện thoại cho nàng? Chính mình lại lấy lý do gì gọi điện thoại cho nàng? Tả Khinh Hoan đi tới đi lui, nghĩ trước nghĩ sau, không biết lấy cớ gì, kỳ thật một nữ nhân hẹn một nữ nhân khác gặp mặt cũng rất bình thường, tựa như hẹn Lý Hâm ra ngoài dạo phố giống nhau, tại sao trong lòng mình hội chần chờ nửa ngày?

Tả Khinh Hoan nghe điện thoại có người tiếp, trong nháy mắt, tim đập nhanh một nhịp, khẩn trương cái gì nha, cũng làm tình phụ của người ta, còn ra vẻ như vậy thuần tình, Tả Khinh Hoan trong lòng tự khinh bỉ một phen.

Tần Vãn Thư một mình hưởng thụ bữa trưa tại một nhà hàng cao cấp, nàng thật yêu thích những lúc nhàn nhã như vậy, chọn lấy vị trí cạnh cửa sổ, nhìn thấy người đến người đi bên ngoài, quan sát các loại các dạng biểu tình của người trên đường, có đôi khi cũng là một loại thú vị. Trên mặt nàng nhìn không ra đến biểu tình là trượng phu ở bên ngoài bao dưỡng tiểu thiếp mang đến bi quan cảm xúc. Thoạt nhìn hòa phong cách bình thường giống nhau, điềm tĩnh, lạnh nhạt, ưu nhã, mê nhân.

Lúc này, chuông điện thoại vang lên, biểu hiện tiểu tiên nữ ba chữ, Tần Vãn Thư mỉm cười nhận lấy.

“Cô đang bận rộn sao?” Tả Khinh Hoan khách khí hỏi.

“Không có.” Tần Vãn Thư thanh âm như trước nhu mĩ, chính là khóe miệng mỉm cười càng sâu, thoạt nhìn vẫn là tao nhã tươi cười, nhưng là chỉ có Tần Vãn Thư biết, nàng đang hưng phấn, tâm tình giống như người đi câu, chờ được đến lúc cá cắn câu.

Tả Khinh Hoan lắng nghe thanh âm của Tần Vãn Thư, tựa như trước dễ nghe, không có bực bội khi bị quấy rầy. Tả Khinh Hoan khẩn trương cảm xúc mới phóng tùng, nàng không biết Tần Vãn Thư thanh âm kỳ thật cũng có thể gạt người.

“Cô ăn trưa chưa?” Tả Khinh Hoan xem một chút đồng hồ, giờ này vừa lúc có thể hẹn đi ra cùng nhau ăn cơm.

“Còn chưa ăn.” Tần vãn thư nói dối thời điểm, ngay cả chớp mắt cũng không chớp, biểu tình cũng chưa thay đổi. Nếu Tả Khinh Hoan nhìn đến Tần Vãn Thư trước mặt bày đầy chén dĩa muốn mau phải ăn xong, đã biết nàng gặp phải người đồng đạo, thậm chí thủ đoạn lừa gạt so với chính mình cao hơn.

“Chúng ta có thể cùng nhau ăn trưa không?” Tả Khinh Hoan tiếp tục hỏi.

“Được thôi.” Tần Vãn Thư không để ý lại ăn thêm một bữa.

“Cô hiện tại ở đâu?” Tả Khinh Hoan nghe Tần Vãn Thư đáp ứng, tâm tình có nho nhỏ khoái trá, ngay cả thanh âm cũng cao hơn một bậc.

“Ở trung ương quảng trường.” Tần Vãn Thư nhìn thấy bên ngoài quảng trường nhẹ nhàng nói.

“Tôi đến đón cô, chờ tôi khoảng 10 phút.” Tả Khinh Hoan tăng tốc, xe chuyển hướng đi trung ương quảng trường.

Tả Khinh Hoan đến thời điểm, tiện rất dễ dàng theo trong đám người tìm được rồi Tần Vãn Thư, Tần Vãn Thư đứng ở quảng trường trung ương, thân ra tay, bồ câu tiện bay lên đậu ở trên tay của nàng. Tả Khinh Hoan nhìn đến Tần Vãn Thư trên mặt đạm nhã tươi cười, kia cảnh tượng, Tả Khinh Hoan không hiểu cảm thấy được rất đẹp rất đẹp.

Tả Khinh Hoan cũng không có lập tức lên tiếng kêu Tần Vãn Thư, chính là im hơi lặng tiếng tới gần Tần Vãn Thư.

“Này!” Tả Khinh Hoan giống một đứa bé thích đùa, hô to một tiếng, Tần Vãn Thư như vậy trấn định sẽ không bị hù dọa đến đi, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.

Quả nhiên Tần Vãn Thư chỉ kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Tả Khinh Hoan, cũng không luống cuống, mà bồ câu trong tay Tần Vãn Thư lại bị hoảng sợ bay mất.

Tần Vãn Thư đối mặt đó là tươi cười sáng lạn Tả Khinh Hoan, trong lòng kỳ thật có điểm nghĩ muốn đánh nàng, nếu không phải trước đây chăm chỉ luyện tập ứng phó năng lực, thật sẽ bị nàng dọa sợ. Nhưng là Tần Vãn Thư cũng không có nói gì, chính là phủi đi toàn bộ thức ăn cho chim bồ câu nắm trong tay.

“Trước đây, tôi thường nghĩ muốn bắt mấy con chim ở đây về nhà nướng ăn.” Tà ác Tả Khinh Hoan thèm thuồng nhìn một đám không sợ người bồ câu nói, kỳ thật nàng bây giờ vẫn còn rất muốn làm chuyện như vậy. Bất quá hiện tại lớn lên, không tốt đem khuôn mặt thần tiên tỷ tỷ này làm chuyện nhân thần cộng phẫn.

“Chỉ là trong tưởng tượng, cho tới bây giờ tôi cũng không có làm qua.” Tả Khinh Hoan ngụy biện nói, Tần Vãn Thư xem chính mình biểu tình thật kỳ quái. Nàng lại chưa bắt được quá, không tính! Thật ra không phải nàng không hành động, chính là từ nhỏ bồ câu nhìn đến nàng sẽ bỏ chạy, đã bị chụp ếch vài lần, sau này sẽ không nghĩ đến nữa, Tả Khinh Hoan trong lòng vẫn còn tiếc nuối.

Còn hơn vẻ khoan khoái của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư chỉ mỉm cười, Tả Khinh Hoan hoàn toàn không hiểu chính mình đã sớm bị Tần Vãn Thư lật tẩy, bằng không nàng đã biết cái gì gọi là nhạc cực sinh bi.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 12: Lần Đầu “Ước Hội”

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Nguyện Giả Thượng Câu Chương 11: Lật Tẩy