Truyện Người tình trọn gói

Chương 03 part 2 + 04 part 1

Tác giả Anna Oliver
Mariel tỉnh giấc giữa tiếng hót liên hồi của đám chim ác là bên ngoài cửa sổ phòng cô. Gạt mấy lọn tóc đang che phủ mặt, cô ngồi dậy, vươn người lấy áo ngủ. Trang phục đêm qua của cô nằm vương vãi cạnh giường. Không phải cách nên đối xử với chiếc váy thời thượng nhất của cô, món đồ ngốn của cô cả một gia tài mà có lẽ một số người tất bật cả năm cũng chẳng kiếm được ngần ấy.

Nghĩ rằng đó có thể là món hàng xa xỉ cuối cùng trong đời mình, cô nhặt bộ váy lên cất vào tủ áo trước khi nhón bước đến bên cửa sổ nhìn ra những bụi cây lúp xúp trải dài khu đất.

Mặt trời đã tòa ánh vàng của ngày, hơi nóng lấn át những dấu vết còn sót lại của độ ẩm ban đêm. Nóng và chói sáng. Cô dang rộng đôi tay lấy lại sức sống sau thời kỳ náu mình trong những món quần áo bó buộc, nặng nề của mùa đông u châu.

Cô lục lọi cái va ly chưa hoàn toàn dỡ hết đồ ra. Vài ba chục lượt ngụp lặn trong hồ bơi chính là thứ cô đang cần. Vì không tìm được bộ đồ bơi của mình, cô lôi ra bộ quần áo lót đầu tiên hợp tông nhau: chiếc quần màu ngọc bích điểm thêm những quả sơ ri cùng chiếc áo lụa satanh màu đỏ.

Cô dừng lại bên mép hồ bơi, rồi trong phút chốc nổi hứng điên rồ, cô quyết định sẽ ngâm mình dưới nước trong bộ áo da trần.

Cô đắm mình vào làn nước mát trong và chúi hẳn xuống đáy bể trước khi ngoi lên. Khỏa chân tay trên mặt nước tĩnh như gương, cô chỉ chú trọng ngửi mùi clo, màu nước xanh ngọc cùng từng thớ cơ căng lên khi cô nhắm đích ở cuối bể bằng những sải bơi dài và chậm rãi.

Lần cuối cô bơi là đợt chụp hình ở khu Riviera dạo tháng Tám, nhưng lúc đó cô đang làm việc, hứng thú của cô đã bay biến trước hàng đống người đi chơi biển và cả đám phó nháy. Sáng hôm nay bể bơi này là của riêng cô. Nét xa xỉ sáng trong.

Ngay trước khi ngoi lên đến mặt nước, cô biết mình quá hấp tấp vội vàng. Cảm giác chờn chợn như thể ai đó tống quả tạ vào sống lưng hiện hữu rõ rệt và thường trực.

Dane ngồi bên rìa bể bơi, một tờ báo gập dưới tay anh. Không phục trang u ám như tối qua, hôm nay anh mặc nguyên một câ trắng. Quần soóc thường màu trắng. Chiếc áo thun trắng ôm sát người. Cũ. Sờn. Mềm mại. Cô hình dung lần vải áo bên dưới những ngón tay. Hay chạm vào má cô. Mạch cô đập rộn lạ lẫm. Không giống áo, quần soóc của anh rộng lung thùng. Cô có thể nhìn thấy cẳng châm rám nắng, nhiều lông và bắp cơ săn chắc bên dưới ống soóc rộng đó. Và vị trí ngâm mình dưới nước còn cho phép cô do thám đùi anh…

Cô đánh mắt nhìn lên mắt anh. Anh đầy chiếc kính râm lên đỉnh đầu, đứng như chôn chân trước cảnh…

Và bất chợt cô nhớ ra… Chết rồi, cô đang trần như nhộng.

Cô hít vào một hơi, nuốt phải một miệng đầy thứ nước chứa đầy clo, và cố lắp ba lắp bắp vừa đủ nghe, “Anh đến đây làm gì?” Cô nhìn sang đống áo quần và khăn tắm của mình.

Hoàn toàn nằm ngoài tầm với. Má cô nóng bừng lên, mạch trong cô chảy rần rần.

Bước lại gần hơn, ngay sát mép nước, anh quan sát cô với đôi mắt xám sâu thẳm. “Ngắm em thôi. Cần anh cứu bồ không?”

“Không!” Ôi, Chúa ơi. Ôi, không. Cô hạ thấp người trong làn nước đến mức tối đa có thể, nâng hai tay lên che ngực và cố giữ mình không chìm xuống trong khi từng tế bào trên da rung động liên hồi như thể anh đang bạo lực đánh cô. Làn nước trong suốt như gương; chẳng có phần nào trên cơ thể cô có thể lẩn trốn khỏi đôi mắt đầy sức mạnh của anh. “Anh đã ở đây bao lâu rồi? Mà thôi, đừng để ý nữa. Chuyển cho em áo quần đi.”

“Cần gì phát hoảng lên thế; anh cũng đã từng nhìn em ở trần rồi còn gì.” Môi anh giễu cợt và đôi mắt đảo quanh bốn góc bể. May mắn cho cô – hay cho anh – tùy nhận định của từng người, lúc này cả hai mắt đều tập trung quan sát mặt cô. Nhưng sẽ được bao lâu chứ?

Hơi nóng từ hai má cô lan tỏa nhanh chóng xuống đến cả từng góc nhỏ râm ran trên người cô. “Hồi bảy tuổi thì nói làm gì. Lúc đó em vẫn còn là chip hôi.”

Anh nhặt đồ lót của cô, vươn ra trên mặt nước để đưa cô món đồ. Khoảng cách quá là xa, cô biết thế - anh cũng biết thế. Cô giữ nguyên tư thế cũ.

“Chuyện em lờ đi khăn tắm và có nguy cơ trần như nhộng trên lối vào nhà đâu phải lỗi của anh.”

“Anh muốn nói gì cũng được. Nhanh đưa em nào.”

“Nhưng cũng phải công nhận, đồ chip của em đẹp thật đấy.”

Cô biết rõ rành rành lúc này anh không nhìn đám đồ chip của cô. Cảm giác run rẩy xuyên ngang thân thể cô. Đột nhiên làn nước trở nên lạnh cóng, trái ngược với thể xác, cô tỏa nhiệt bừng bừng.

Đúng ngay lúc cô nghĩ anh định làm khó cô thì anh thả đồ cô xuống nước. Bộ đồ lót rơi tõm xuống, nổi lập lờ trên mặt nước cách cô một quãng đủ khiến cô phải buông đôi tay bắt chéo trước ngực để nhoài người sang bên. Cô lẩm bẩm trong khi kéo bộ đồ lót về phía mình, “Cảm ơn anh. Giờ nếu là quý ông lịch lãm, xin anh vui lòng quay lưng lại…”

“Mariel, vấn đề ở chỗ anh không phải là quý ông lịch lãm.” () đểu thật)

Bầu không khí giữa họ đặc quánh mất vài giây. Trạng thái căng thẳng giữa hai người vặn mình răng rắc. Cô không tìm được lời phản pháo, chỉ có thể thầm nung nấu rằng, giả dụ trong tầm với của cô, cô sẽ nhoài người lần dò những ngón tay của mình trên làn da gã đáng ghét kia, cảm nhận từng múi cơ rắn chắc. Và rồi cô sẽ kéo anh lại gần cô hơn, cắm ngập răng vào xác thịt anh. Biện pháp trừng phạt thích đáng.

Anh lùi lại một bước, như thể anh đoán được ý nghĩ của cô nên mới lùi lại, cuối cùng anh quay đi. “Em có biết có một tay săn ảnh đang đứng cách đây chỉ vài trăm mét ở cuối đường không?” Lời nói thản nhiên của anh đi kèm với động tác hờ hững không kém, “Đám người ấy lúc nào cũng lăm le ống kính tầm xa, vì mục đích gì thì em biết rồi đấy.”

Ôi, bố khỉ. Những ngón tay run rẩy của cô lấn cấn kéo món đồ hơi khiêm tốn vải lên – một việc chẳng hề dễ làm dưới nước. “Cũng có thể họ chỉ đi quan sát lũ chim thôi,” cô nói đầy hy vọng. Cuối cùng khi mặc đồ xong xuôi, cô nhào người lên khỏi mặt nước.

Nghe tiếng nước vỗ, anh trở người về phía cô. “Lúc nào ở một mình em phải chú ý đến sự an toàn của bản thân hơn chứ. Lỡ không phải anh mà là người khác thì sao.” Cô tóm lấy khăn tắm lau hết nước trên mặt, than thầm vì da cô nhợt nhạt màu huệ trắng khi không trang điểm.

“Nhưng đúng là anh mà. Chắc hẳn anh nhớ được mã vào cổng nhà em – siêu thật đấy.”

“Em đọc báo sáng nay chưa?” Anh buông tờ báo trên chiếc bàn nước nhỏ bằng thủy tinh nằm giữa hai chiếc ghế tựa.

“Em chưa.” Với động tác nhanh lẹ, cô chà nhẹ chiếc khăn bông xù lên một tay, rồi lau nốt tay kia, “Có tin gì xấu sao?”

“Cái đó tùy em quyết định sau khi đọc.”

Cô cảm thấy ánh mắt anh trên người cô và bất chợt nhận ra mình đang giữ chặt chiếc khăn tắm trước người, như thể cô hoàn toàn không hài lòng với làn da mộc của mình. Như thể cô không quen để cho đàn ông soi mói thân thể mình.

Cô không quen để người đàn ông này nhìn săm soi cơ thể cô.

Mắt anh uể oải hạ dần xuống đôi bồng đảo gần như được ôm khít trong chiếc áo ngực màu xanh điểm những chấm đỏ anh đào của cô, ánh nhìn di chuyển thấp hơn, chỗ chiếc quần chip tí hon của cô. “Nếu không cẩn thận, em sẽ gây thương tổn cho làn da nhạy cảm lâu nay vốn quen với khí hậy ở châu u đấy.”

Gây thương tổn? Da cô đã bắt đầu ngứa râm ran, nhói buốt và tấy lên. Đôi nhũ hoa của cô bị tách khỏi làn nước mát cũng nhói lên đau đớn.

Cô quấn khăn lau vội người thêm lần cuối rồi choàng nó quanh cổ, giữ chặt tay và ngẩng cao cằm. Mắt họ giao nhau ở mép đá bể bơi. “Bài đăng trên trang đời sống hay mấy mục lá cải anh?”

“Em tự đọc đi thì hơn. Trang hai mươi ba.”

Báo đăng bức hình anh và cô rời tiệc cưới đêm qua, thêm một bức nhỏ hơn có hình chiếc xe của Dane đỗ trên lối dẫn vào ngôi nhà của bố mẹ cô.

Người phụ nữ bí ẩn tay trong tay cùng Dane Huntington đêm qua hóa ra không phải ai khác mà chính là Mariel Davenport, con gái cưng của ngài chủ đất cự phú Randolph Davenport, đồng thời là người mẫu sáng giá nhất ở châu u. Kiều nữ nhà Davenport vừa đáp chuyến bay từ Paris về nước; có vẻ như cô đã nhắm thẳng vào vòng tay của người tình cũ. Liệu tín hiệu tái hợp ấm cúng này có là điểm kết cho thời kỳ huy hoàng của chàng trai được mến mộ nhất vùng Adelaide chúng ta?

Tệ. Tồi tệ. Qúa tệ. Cô chẳng buồn đọc tên tác giả in bên dưới. Cô cất tiếng cười, nhưng âm thanh phát ra khô không khốc. “Mớ lá cải tỉnh lẻ. Chắc chắn anh không thèm để tâm đến mớ rác rưởi này phải không?”

Vẻ bí ẩn trên gương mặt anh vẫn không đổi. “Đọc xong rồi em cảm thấy sao?”

Cô nhún vai, thẳng hướng tiến vào nhà, nền bê tông rát bỏng thiêu đốt gan bàn chân cô. “Một hai ngày rồi nó cũng lắng xuống thôi.” Khi mà Dane tiếp tục cuộc sống ăn chơi buông thả như thường lệ. “Em đi tắm đây. Anh ăn sáng chưa?”

“Trên đường đến đây anh đã ghé mua ít bánh mỳ sừng bò, chắc chắn em sẽ thích. Bánh đang nằm trong bếp, anh sẽ đợi em tắm xong.”

Cô suy nghĩ về bài báo trong khi xả nước vòi sen. Bị cánh báo chí bắt gặp đi cùng Dane trong khi cô hoàn toàn chẳng thiết. Người ta sẽ chẳng mất mấy công sức để tìm ra những vết ố đời cô gắn với Paris và Luc, rồi họ sẽ thi nhau công kích cô. Cô sẽ chẳng bao giờ gây dựng thành công sự nghiệp của mình ở đây khi mà công luận nghĩ xấu về cô. Chỉ còn nước hy vọng mối quan tâm của họ sẽ nhạt dần đi khi nhận ra giữa cô và anh chẳng có quan hệ tình cảm gì cả.

Chương 4

Dane tìm ra cà phê, máy pha cà phê và mấy cái tách, anh cắm nước nóng và ngồi đọc qua trang kinh doanh trên báo trong lúc đợi Mariel tắm xong. Anh có thể nghe tiếng nước chảy và phải cố kìm để tâm trí khỏi nghĩ đến làn da nhẵn mịn của cô cùng những làn bọt xà bông ấm nóng.

Sẽ an toàn hơn, an toàn hơn nhiều nếu quyết định hẹn hò với cô nàng tóc vàng không được mướt mát cho lắm anh gặp ở quán bar hồi tuần trước. Viễn cảnh không bị dai dẳng đeo bám không bù đắp được cho quyết định này.

Anh nhìn lên khi Mariel xuất hiện, ánh mắt anh liếc sơ qua lối phục trang thanh nhã của cô. Cô mặc bộ đầm mùa hè màu xanh hải quân điểm những bông hoa sáng màu cùng chuỗi vòng màu trắng. Bộ đầm ôm khít lấy thân người cô, để lộ hàng sải chân trần khiêu khích. Anh thấy bị cuốn hút ghê gớm.

“Như thế này tốt hơn,” cô nói rồi kéo một chiếc ghế đối diện anh, mùi hương phảng phất đầy hấp dẫn của cô tỏa lan sang phía bên kia chiếc bàn.

Anh không nghĩ thế. Phớt lờ phản ứng bướng bỉnh đầy hiển nhiên của cơ thể mình, anh rót cà phê cho cả anh và cô, trong lúc nhớ ra, anh lôi từ trong túi ra một cái hộp nhựa nhỏ. “Hôm trước dọn rửa xe, anh tìm thấy chiếc khuyên tai kim cương của Phoebe.”

“Con bé để mất khuyên tai? Ở trong xe anh sao?”

Anh để ý thấy làn da Mariel nhợt nhạt hẳn đi, đôi mắt xanh của cô đang nhuốm dần sắc xanh lờ mờ phủ sương của những đám cỏ ngựa mùa đông. Thực thú vị biết mấy.

“Ừ, cách đây vài ba tuần gì đó.”

Cô chăm chú nhìn anh. “Anh và Phoebe…?”

“Nói đúng hơn thì anh và bốn cô gái. Say túy lúy, chửi rủa anh và tự khúc kha khúc khích như một đám ngố tàu.”

“À, ừ.” Cô nhấc tách cà phê của mình, dưới vẻ khinh bạc hiện ra đôi nét lưỡng lự không chắc chắn.

“Em đã bao giờ thử đưa một đám phụ nữ về nhà sau bữa tiệc tiễn cô dâu chưa?”

“Tiệc tiễn cô dâu?”

“Tiệc do Amy tổ chức. Uống đến bét nhè rượu Mai Tai, hưởng khoái lạc hét hò và màn trình diễn thoát y ngoạn mục của một anh chàng. Cái của ấy cũng to vật… Trích lời các cô nàng đó nhé, không phải lời anh. Cô dâu mới nhờ anh làm tài xế cho đêm tiệc đó.”

Vẻ mặt Mariel chẳng nhúc nhích lấy một phân, nhưng anh thấy tia lấp lánh trong mắt cô. Cô với tay lấy chiếc bánh mỳ sừng bò, bẻ đôi nó. “Em cá là sự kiện này đánh dấu son cho các hoạt động xã hội dày đặc của anh.”

“Cũng không hẳn.” Anh cũng lấy cho mình một ít bánh. “Anh sẽ hết lòng phục vụ em nếu em yêu cầu.”

“Ý anh là sẽ lột bỏ quần áo và cho em thưởng thức những khoái lạc hét hò sao? Thôi khỏi, em chưa cần đến.” Cô nâng tách của mình lên, nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt nó xuống đánh cạch trên bàn. Lối đối đáp sắc lẻm của cô khiến anh cười thầm. Nhưng chỉ trong chốc lát, bởi vì hình ảnh cô gợi nên từ câu trả miếng sắc sảo khiến máu nóng dồn về giữa hai đùi anh.

Anh nâng tách của mình lên vì vòm họng bất chợt khô rang và chậm rãi uống một hơi dài. “Ý anh là nhiệm vụ làm tài xế cho em ấy. Em không có xe ở đây, phải không nào?”

“Thực tế là em có xe. Một chiếc xế xinh đẹp màu vàng có cửa sau. Hôm nay em sẽ đi nhận xe về.”

Anh lặng lẽ ngắm cô nhấm nháp bánh một lúc, sắp xếp lại lời lẽ trước khi lên tiếng. Nhưng anh cần phải biết chắc một điều. “Mối quan hệ với đối tác của em thì sao?” Anh xoay xoay chiếc tách trong lòng bàn tay.

“Chắc hẳn anh ta không chỉ là bè bạn trong công việc chứ?”

“Không. Anh ta –“ Cô lắc đầu, dán chặt đôi môi lại với nhau như thể lo lắng rằng mình sẽ để lộ quá nhiều. “Nói đúng thì phải có từ từng là. Anh ta là quá khứ rồi. Anh chỉ nên biết thế thôi.”

Cô hớp vội chỗ cà phê của mình rồi thanh toán nốt phần bánh mỳ còn lại chỉ với ba lượt cắn nhanh gọn và lơ đễnh. “Cũng may có anh ở đây; giờ anh có thể trổ tài lái xe điệu nghệ của anh chở em đến đại lý ô tô. Nếu như anh không bận… ờ thì… không có hẹn, ý em là thế.” Không nhìn anh, cô đứng dậy, mang đám bát chén đến bên bồn rửa.

“Hôm nay anh rảnh cả ngày.” Như thế có đúng điều may mắn cô cần không nhỉ? “Em định lúc nào đi?”

Cô rửa sạch đám bát chén rồi cất gọn vào tủ. “Em sẽ xong ngay trong vài phút nữa.”

“Cô nàng nào cũng dùng đúng câu này.”

Trong khi chờ đợi, anh đọc nốt hết mục kinh doanh của tờ báo. Hai mươi phút sau, anh gập báo lại rồi thơ thẩn đến bên cửa sổ. Chuyện gì đã xảy ra giữa Mariel và người tình của cô? Anh tự nhủ thầm đó không phải việc của mình. Anh vẫn đang vơ vẩn băn khoăn khi nghe tiếng bước chân cô sải trên sàn lát đá.

Cô tô điểm thêm cho bộ váy hè của mình bằng đôi sandal hồng rực rỡ gắn đá hết sức ăn rơ.

Trông cô đầy mới mẻ. Tươi tắn. Và lộng lẫy.

Nắm tay anh siết chặt trong túi quần soóc. Trước anh đã từng khen cô như thế, nhưng giờ đây, với trạng thái như có luồng điện dao động giữa hai người, sẽ tốt hơn khi kìm nén những lời tán dương ngọt ngào đó, còn hơn là để cô hiểu sai ý anh.

Cô nhìn anh một lúc, cái nhíu mày làm xấu vầng trán cô, dường như cô thất vọng vì anh không lên tiếng ca tụng cô như dạo trước.

Cô nhìn chùm chìa khóa xe anh trên bàn bếp. Mắt anh và mắt cô giao nhau, bắt đầu cuôc đọ mắt quen thuộc mà anh chẳng thể nào quên trong đời. “Ừ ờ, anh sẽ cầm lái.” Cô chộp được khóa trước, nhặt chúng lên với điệu cười lảnh lót và rung leng keng trên đầu. “Trên chiếc Porsche của anh. Em sẽ lái trên đường xuống phố.”

“Em nghĩ thế sao?” Ngay lập tức anh đã ở sau cô, những ngón tay anh tranh chấp với tay cô, cố giành lại chùm chìa khóa.

Điệu cười của Mariel vướng lại trong lồng ngực khi giọng nói trầm trầm thân thuộc của anh vang lên ngay sau tai cô, giữa đôi xương bả vai cô. Mùi mồ hôi từ cơ thể đàn ông tráng kiện cùng mùi nước hoa đặc biệt của Dane như quấn lấy cô. Cô tựa người lui… hay tại anh hơi ngửa người ra trước?... thân thể anh chạm vào thân thể cô, đôi bàn tay cô nắm giữ chùm chìa khóa bỗng mất hết nhuệ khí.

Mọi cử động đều ngừng lại. Thậm chí con tim cô dường như cũng lỡ mất một nhịp đập tương ứng với một hơi thở dài. Vải áo thun của anh chạm nhẹ vào tấm lưng trần của cô, cô có thể cảm nhận rõ vùng cơ bụng rắn chắc bên dưới đó. Giữa luồng âm thanh điều hòa phả ra cùng hơi lạnh, cô nghe chuông đồng hồ điểm quả lắc điểm ngoài phòng khách. Dường như đôi tay của Dane đã khóa quanh người cô. Móng tay anh cứng cáp. Hơi thở anh ngừng lại trên mái tóc cô. Sức mạnh anh lấn át cô, cả thể xác lẫn tinh thần… Nếu cô bật đèn xanh cho anh…

Cô lưỡng lự hồi lâu. Cô hít một hơi dài không khí nhưng lập tức thở ra ngay khi anh xoay người cô lại. Cô thoáng thấy ánh mắt thép trong mắt anh tan chảy ra trước khi anh môi anh chạm vào môi cô. Mạnh mẽ, nóng nảy. Nếu có thể, cô đã dùng tay xô anh ra, nhưng đôi tay cô đang mắc kẹt giữa thân thể anh và cô. Tim anh đập rộn liên hồi dưới lòng bàn tay cô; chùm chìa khóa xe anh rúc sâu vào ngực cô.

Cô chẳng có lấy một giây phút nào nghĩ đến những cảm giác liên hồi xâm chiếm cô. Hơi ấm bàn tay anh ngưng lại trên tấm lưng trần cô, bầu ngực cô bị ép vào khuôn ngực rắn như thép nguội của anh, tiếng đập mạch cô lung bùng trong tai.

Như thể tuân theo ý muốn của anh, làn môi cô mở ra trước đôi môi, mềm đi trước khi lưỡi anh khám phá, đối kháng với lưỡi cô trên chiến trường gợi cảm của ước muốn cơ thể. Hơi thở anh cuộn xoáy trong miệng cô, dư âm của vị cà phê, mùi ngọt ngào hơn, bí ẩn hơn, ấm áp hơn.

Không có vị dịu dàng trong đó; cuộc tấn công đột ngột lên các giác quan cô không có chút nào giống nụ hôn tái hợp và thăm dò như đêm qua.

Nụ hôn làm cô nghẹt thở. Nụ hôn khiến cô hoảng sợ. Nó mang lại cho cô sức mạnh cần thiết để đẩy anh ra trước khi nụ hôn thứ hai bắt đầu. Cô ngước nhìn anh, nhìn những góc cạnh sắc nét trên khuôn mặt anh, lòng cố cay độc trước ý nghĩ chẳng cớ gì mà phải nhẹ nhàng với anh cả. Sắc đỏ lấm chiếm má anh, đôi môi anh. Cô hít dài một hơi, nhận ra không khí chất đầy mùi riêng của anh.

Đôi mắt anh… Cô không thể đọc được chúng dưới lớp màn bão tố. “Anh nghĩ anh là ai mà chiếm đoạt em theo cách đó chứ?” cô chất vấn anh, chính cô cũng phát hoảng trước chất giọng rỗng tuếch lộ rõ cả tiếng thở của mình.

“Em đã cặp với hắn ta và em từ chối để anh hôn em. Không phải đêm qua. Không phải bây giờ. Và hoàn toàn không phải như thế.”

Có vẻ anh thực sự định nói thế.

Ngứa râm ran, cô có cảm giác đôi môi mình sưng phồng lên và tê liệt hoàn toàn. Cô giơ một ngón tay lên dò dẫm xem môi mình có còn yên vị ở đó không. Đêm qua anh bảo rằng anh tìm được cảm giác khi hôn cô, và cô cũng thế.

“Tại sao em quay trở về hả Mariel?”

“Em đã nói với anh rồi, em –“

“Bỏ qua lý do đoàn tụ với gia đình đi.”

Cô buộc mình chậm rãi hít một hơi dài tĩnh trí. Để xua đuổi khỏi tâm trí những gì vừa diễn ra và tập trung vào vấn đề quan trọng hơn nhiều là câu hỏi của Dane. “Em muốn tạo lập thương hiệu thời trang của riêng em, đặt nền móng cho chuỗi cửa hàng của riêng em.”

“Việc đó em vẫn có thể làm ở nước ngoài được.” Giọng của anh đã bớt đi vài âm điệu cứng cỏi. “Hay em cho rằng Paris không đủ rộng cho cả em và anh ta?”

Đôi chân cô không đỡ nổi thân hình cô nữa, cô buông người xuống chiếc ghế gần nhất.

“Chuyện không như anh nghĩ đâu.” Cô nhìn chằm chằm đôi tay đặt trong lòng. Anh cứ nhất định truy vấn cho bằng được sao? Tốt nhất nên để nó qua đi.

Anh kéo một chiếc ghế, xoay ngược nó lại rồi ngồi giạng ra hai bên, cẳng tay tựa trên lưng ghế. “Kể cho anh nghe đi.”

“Luc là nhà nhiếp ảnh thời trang; dịu dàng và sâu sắc, anh ấy đã cuốn hút cô gái ngây thơ là em lúc đó.”

Nói với âm điệu chậm rãi, đều đều, cô ngẩng lên thấy xương quai hàm Dane giật giật. Anh sường sượng gật đầu. “Em kể tiếp đi.”

“Luc thích các mẫu thiết kế của em, nhưng anh ta còn thích khuôn mặt em hơn, bởi thế em làm mẫu ảnh cho anh ta. Bọn em củng cộng tác với nhau. Khi tiền bạc đều đều rót về em, em và anh ta thành một cặp, em chuyển đến căn hộ của anh ta. Em chưa bao giờ có ý nghĩ không tin tưởng anh ta. Nhưng hóa ra Luc là một tay trùm ma túy và lại còn ăn chơi đàng điếm. Em chỉ như một món đồ trang điểm hữu ích cho vòng quay tiền mặt của anh ta. Anh ta bị bắt ngay dịp Giáng Sinh. Em cũng bị bắt để thẩm tra và bị lưu dấu vân tay trước khi được thả.”

“Thằng khốn nạn.”
Loading...

Đọc Tiếp Chương 04 part 2 + 05 part 1

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Người tình trọn gói Chương 03 part 2 + 04 part 1