Dường như cậu chỉ ngủ được trong một vài giây, nhưng khi Piper lắc cậu tỉnh lại, ánh sáng ban ngày đang tan đi.

“Chúng ta đã đến nơi,” cô nói.

Leo dụi dụi hai mắt để cho cơn buồn ngủ biến mất. Bên dưới họ, một thành phố nằm trên một vách đá nhìn xuống một dòng sông. Thảm thực vật quanh đó được phủ đầy tuyết, nhưng bản thân thành phố nóng rực trong ánh mặt trời mùa đông. Các tòa nhà chen chúc nhau bên trong các bức tường cao như một thành phố thời trung cổ, trông cũ kỹ hơn bất cứ nơi nào Leo đã từng nhìn thấy trước đây. Ở giữa thành phố là một lâu đài thực sự – ít nhất Leo cho nó là một lâu đài – với những bức tường gạch đỏ khổng lồ và một pháo đài vuông vắn với mái nh

à hình tam giác, có chóp nhọn màu xanh.

“Hãy nói với tớ đó là Quebec chứ không phải là xưởng của ông già Noel,” Leo nói.

“Đúng, Thành phố Quebec,” Piper xác nhận. “Một trong những thành phố cổ kính nhất Bắc Mỹ. Được tìm thấy vào khoảng năm 1600 hay khoảng chừng đó?”

Leo nhướn mày. “Cha cậu cũng đã đóng một bộ phim về đề tài đó đúng không?”

Cô nhăn mặt với cậu, điều rất quen thuộc với Leo, nhưng nó không ăn rơ lắm với lớp trang điểm xinh đẹp mới của cô. “Tớ đã đọc vào một lúc nào đó, được chưa? Chỉ vì nữ thần Aphrodite đã thừa nhận tớ, không có nghĩa tớ phải trở thành một kẻ đầu đất.”

“Thật hiếu chiến!” Leo nói. “Vậy cậu biết khá nhiều, thế lâu đài đó là gì thế?”

“Một khách sạn, tớ nghĩ thế.”

Leo cười ngất ngưởng. “Không phải chứ.”

Nhưng khi họ tiến đến gần, Leo nhận ra cô đã nói đúng. Những người gác cửa, những người hầu phòng, và những người mang vác hành lý đang tấp nập ra vào lối vào sang trọng. Những chiếc xe đen bóng sang trọng đậu ở lối đi. Mọi người trong những bộ trang phục và những chiếc áo choàng mùa đông lịch lãm hối hả ra khỏi xe trong cơn giá lạnh.

“Thần Gió Bấc đang ở trong khách sạn này sao?” Leo nói. “Điều đó không thể...”

“Đi thẳng về phía trước, các cậu,” Jason chen vào. “Chúng ta có bạn đồng hành!”

Leo nhìn xuống bên dưới và nhìn thấy điều Jason muốn đề cập đến. Xuất hiện trên đỉnh tháp là hai nhân ảnh có cánh – những thiên thần giận dữ, với những thanh kiếm hung ác.

Festus không thích những anh chàng thiên thần đó. Nó lao xuống nửa chừng giữa không trung, đôi cánh đập mạnh và những chiếc móng lộ ra, đồng thời tạo ra một tiếng động ùng ục trong cổ họng nó. Leo nhận ra âm thanh đó, con rồng đang sẵn sàng để phun lửa.

“Bình tĩnh nào, chàng trai,” Leo thì thầm. Có điều gì đó mách với cậu rằng những thiên thần này sẽ không vừa lòng khi bị đốt cháy.

“Tớ không thích điều này,” Jason nói. “Họ trông giống những tên tinh linh bão.”

Lúc đầu Leo nghĩ cậu bạn nói đúng, nhưng khi các thiên thần đến gần hơn, cậu có thể nhận ra họ rắn chắc hơn nhiều so với các venti. Họ trông như các cậu thiếu niên bình thường ngoại trừ mái tóc trắng như tuyết và cánh lông vũ màu tía. Các thanh kiếm đồng lởm chởm, như các cột băng. Gương mặt họ trông khá giống nhau như thể họ là anh em, nhưng rõ ràng họ không phải là anh em sinh đôi.

Một người có kích thước của một con bò, với chiếc áo chơi khúc côn cầu màu đỏ tươi, quần thun rộng lùng thùng, và đôi giày đá banh bằng da màu đen. Anh chàng này ắt hẳn đã tham gia quá nhiều trận đánh, vì cả hai mắt anh ta đều bầm tím, và khi anh ta nhe răng ra, một vài cái trong số đó biến đâu mất.

Anh chàng còn lại trông như vừa mới bước ra khỏi một trong số bìa album nhạc rock những năm 1980 của mẹ Leo – Journey, có lẽ thế, Hall & Oates, hay thứ gì đó còn nhàm chán hơn thế. Mái tóc trắng như tuyết dài và dựng ngược thành một con cá đối. Anh ta mang một đôi giày da mũi nhọn, chiếc quần được thiết kế quá chật, và một chiếc áo sơ mi lụa xấu đau xấu đớn với ba nút trên được mở ra. Có lẽ anh ta nghĩ mình trông giống một vị thần tình yêu bảnh bao, nhưng anh ta không thể cân nặng hơn bốn mươi ký, và bị mụn trứng cá nặng.

Các thiên thần dừng lại phía trước con rồng và bay lơ lửng ở đó với vũ khí lăm lăm trong t

Anh chàng bò hockey càu nhàu. “Cấm bay.”

“Xin lỗi?” Leo nói.

“Các ngươi không có trong hồ sơ bay,” vị thần tình yêu bảnh bao giải thích. Ngoài mấy vấn đề khác ra, anh ta nói bằng giọng Pháp tệ đến nỗi Leo chắc nó không thật. “Đây là khu vực cấm bay.”

“Tiêu diệt?” Anh chàng bò trưng ra nụ cười toe toét với hàm răng thưa.

Con rồng bắt đầu xì khói, sẵn sàng để bảo vệ họ. Jason gọi ra thanh kiếm vàng của mình, nhưng Leo la lớn, “Ngừng lại! Chúng ta hãy cư xử lịch sự một chút, các chàng trai. Ít nhất, liệu tôi có thể biết được ai là người có vinh dự giết chết tôi không?”

“Tôi là Cal!” anh chàng bò cằn nhằn. Anh ta có vẻ rất tự mãn, như thể anh ta đã mất một quãng thời gian dài để học thuộc câu đó.

“Đó là từ gọi thân mật của Calais,” vị thần tình yêu nói. “Buồn thay, em trai tôi không thể nói từ đó hay những từ có nhiều hơn hai âm tiết...”

“Pizza! Khúc côn cầu! Tiêu diệt!” Cal phát biểu.

“... bao gồm cả tên của chính mình,” vị thần tình yêu kết thúc câu nói.

“Tôi là Cal,” Cal lặp lại. “Và đây là Zethes! Anh trai tôi!”

“Ồ,” Leo nói. “Đó gần như là ba câu, trời ạ! Cứ tiếp tục như thế.”

Cal càu nhàu, rõ ràng rất hài lòng với bản thân anh ta.

“Thằng hề ngu ngốc,” người anh trai gắt lên. “Họ đang cười mày đấy. Nhưng không sao. Tôi là Zethes, đó từ gọi thân mật của Zethes. Và quý cô đây...” Anh ta nháy mắt với Piper, nhưng cái nháy mắt đó giống một khuôn mặt nhăn nhó hơn. “Cô ấy có thể gọi tôi bằng bất cứ tên nào cô ấy muốn. Liệu cô có muốn ăn tối với một á thần nổi tiếng trước chúng tôi tiêu diệt cô không?”

Piper phát ra âm thanh nôn khan như khi mắc một viên thuốc ho ở họng. “Đó là... một lời đề nghị thật sự kinh khiếp.”

“Không hề gì.” Zethes nhướn mày. “Chúng tôi là những người rất lãng m chúng ta là các Boread.”

“Boread?” Jason chen ngang. “Ý anh là, các con trai của thần Boreas sao?”

“A, vậy cậu cũng đã nghe về chúng tôi!” Zethes trông rất hài lòng. “Chúng tôi là những người gác cửa cho cha. Vì thế các cậu hiểu cho, chúng tôi không thể để cho những người không được phép bay trong không phận của ông ấy trên những con rồng kêu cót két, gây sợ hãi cho dân thường ngốc nghếch.”

Anh ta chỉ xuống bên dưới, và Leo nhìn thấy mọi người bắt đầu chú ý. Một vài người đang chỉ lên trời – không phải để hoảng hốt, nhưng – đầy bối rối và bực mình, như thể con rồng là một chiếc trực thăng quan sát giao thông đang bay quá chậm.

“Đó là một lý do đáng tiếc, trừ khi đây là một cuộc hạ cánh khẩn cấp,” Zethes nói, gạt tóc anh ta ra khỏi khuôn mặt đầy mụn trứng cá, “chúng ta sẽ phải tiêu diệt các cậu một cách đầy đau đớn.”

“Tiêu diệt!” Cal đồng ý, hơi nhiệt tình hơn so với Leo nghĩ là cần thiết.

“Đợi đã!” Piper nói. “Đây là trường hợp đáp khẩn cấp.”

“A a a!” Cal trông khá thất vọng, Leo gần như cảm thấy thương hại anh ta.

Zethes chăm chú nhìn Piper, dĩ nhiên đó cũng là điều anh ta làm nãy giờ. “Vậy làm thế nào mà một cô gái xinh đẹp lại quyết định đây là một trường hợp khẩn cấp thế?”

“Chúng tôi phải gặp thần Boreas. Chuyện này hoàn toàn khẩn cấp! Làm ơn đi mà?” Cô ép mình mỉm cười, điều mà Leo đoán ắt sẽ giết chết cô; nhưng cô vẫn còn chịu tác động của phúc lành mà nữ thần Aphrodite đã ban cho, và cô trông thật tuyệt. Có điều gì đó nữa về giọng nói của cô – Leo nhận ra bản thân cậu tin vào mọi lời cô nói. Jason đang gật đầu, có vẻ như hoàn toàn bị thuyết phục.

Zethes sờ sờ lên chiếc áo sơ mi lụa của mình, chỉ để chắc chắn rằng nó vẫn mở đủ rộng. “Ừm... tôi ghét phải làm thất vọng một quý cô xinh đẹp, nhưng cô biết đấy, chị tôi, sẽ tạo ra một trận tuyết lở nếu chúng tôi cho phép các người...”

“Và con rồng của chúng tôi đang gặp sự cố!” Piper nói thêm. “Nó sẽ vỡ tan bất cứ lúc nào!”

Festus rùng mình đầy hữu ích, rồi nghiêng đầu sang một bên và làm cho chất bôi trơn đặc àn ra khỏi tai nó, rơi lộp độp lên chiếc Mercedes đen trong bãi đỗ xe bên dưới.

“Không tiêu diệt?” Cal rên rỉ.

Zethes suy nghĩ về vấn đề. Rồi anh ta trao cho Piper một cái nháy mắt co thắt nữa. “Được rồi, cô thật xinh đẹp. Ý tôi là, cô nói đúng. Một con rồng đang gặp sự cố – điều này có thể xem là trường hợp khẩn cấp.”

“Tiêu diệt chúng sau?” Cal gợi ý, điều đó chắc chắn gần với sự thân thiện mà anh ta đã từng có.

“Việc này sẽ phải có một vài lời giải thích,” Zethes quyết định. “Cha gần đây đối xử không tốt lắm với những người khách. Nhưng, được rồi. Đi thôi, người của con rồng bị hỏng. Hãy đi theo chúng ta.”

Anh em nhà Boreas cất kiếm của họ và lấy ra vũ khí nhỏ hơn từ dây thắt lưng – hay đó là điều Leo nghĩ. Rồi họ bật nó lên, và Leo nhận ra chúng là những cây đèn phát sáng màu cam, như cái mà người điều khiển giao thông sử dụng trên đường cao tốc. Cal và Zethes quay lại và lao về phía tòa tháp của khách sạn.

Leo quay lại nhìn những người bạn của mình. “Tớ thích những anh chàng này. Đi theo họ chứ?”

Jason và Piper trông chẳng thiết tha chút nào.

“Tớ đoán là thế,” Jason quyết định. “Giờ chúng ta đã ở đây. Nhưng tớ tự hỏi sao thần Boreas lại đối xử không tốt với những người khách viếng thăm nhỉ.”

“Phù, ông ấy chỉ không muốn gặp chúng ta.” Leo huýt gió. “Festus, đi theo những ngọn đèn phát sáng đó!”

Khi họ tiến đến gần hơn, Leo lo rằng họ sẽ đâm sầm vào tòa tháp. Anh em nhà Boreas đã rẽ phải ở đỉnh mái hồi màu xanh lục và không hề đi chậm lại. Rồi mặt cắt nghiêng của mái nhà mở ra, để lộ ra lối vào đủ rộng cho Festus đáp xuống. Phần đỉnh và đáy xếp đầy các cột băng trông giống những chiếc răng lởm chởm.

“Điều này không tốt,” Jason lẩm bẩm, nhưng Leo đã thúc con rồng bay xuống, và họ lao vào phía sau anh em nhà Boreas.

Họ đáp xuống chỗ ắt phải được gọi là phòng thông tầng, nhưng nơi này như được làm đông lạnh. Sảnh vào có trần mái vòm cao mười hai mét, các cánh cửa sổ có màn cửa khổng lồ, và các tấm thảm phương Đông sang trọng. Một cầu thang ở cuối căn phòng dẫn đếnảnh rộng lớn khác tương tự, và có thêm nhiều hành lang phân nhánh ở cả bên trái lẫn bên phải. Nhưng băng giá khiến cho vẻ đẹp của căn phòng trở nên hơi đáng sợ. Khi Leo trượt xuống khỏi người con rồng, tấm thảm kêu lạo xạo bên dưới chân cậu. Một lớp sương giá mỏng bao phủ toàn bộ nội thất bên trong. Các tấm màn không nhúc nhích vì chúng được đông đặc lại, và các cánh cửa sổ được phủ băng bên ngoài để ánh sáng hơi nước kỳ lạ từ mặt trời lọt vào. Thậm chí ngay cả trần nhà cũng chi chít các cột băng. Còn về phần các cầu thang, Leo chắc một điều rằng cậu sẽ bị trượt và gãy cổ nếu cậu cố leo lên chúng.

“Các anh,” Leo nói, “hãy sửa bộ ổn nhiệt ở đây, và tôi sẽ dọn hết nhà vào đây.”

“Tớ thì không,” Jason nhìn đầy bồn chồn về phía cầu thang. “Tớ cảm thấy có gì đó không ổn. Có thứ gì đó ở trên kia...”

Festus rùng mình và khịt ra lửa. Sương giá bắt đầu bám vào các móng chân của nó.

“Không, không, không.” Zethes đi tới, tuy nhiên sao anh ta lại có thể đi bằng đôi giày da mũi nhọn đó nhỉ, Leo không hình dung được. “Con rồng phải ngừng hoạt động. Chúng tôi không thể có lửa ở trong này. Nhiệt sẽ làm hỏng mái tóc của tôi.”

Festus gầm lên và quay tròn hàm răng hình mũi khoan của mình.

“Được rồi, anh bạn.” Leo quay sang Zethes. “Con rồng này hơi nhạy cảm với khái niệm ngừng hoạt động. Nhưng tôi có một giải pháp tốt hơn nhiều.”

“Tiêu diệt?” Cal gợi ý.

“Không, trời ạ. Anh phải ngừng ngay việc nói từ tiêu diệt đi nhé. Hãy chờ xem.”

“Leo,” Piper nói đầy lo lắng, “cậu sẽ làm...”

“Hãy xem và học hỏi nhé, nữ hoàng xinh đẹp. Khi tớ tu sửa lại Festus tối qua, tớ tìm thấy tất cả các loại nút. Một số, cậu chắc sẽ không muốn biết về chức năng của nó đâu. Nhưng một vài thì... À, chúng ta hãy xem nhé.”

Leo luồn tay vào đằng sau chân trước bên trái của con rồng. Cậu kéo một công tắc, và cả người con rồng từ đầu cho đến chân đều rung lên. Mọi người lùi lại khi Festus gập lại như trò xếp giấy. Lớp bọc đồng bên ngoài cơ thể nó xếp chồng lên nhau. Cổ và đuôi lùi lại vào trong cơ thể. Đôi cánh gấp lại và phần thân kết lại thành khối cho đến khi nó trở thành một khối kim loại hình nhật có kích thước của một cái va li.

Leo cố nhấc nó lên, nhưng vật đó nặng khoảng gần ba tấn. “Ừm... đúng rồi. Chờ chút. Tớ nghĩ... à há.”

Cậu nhấn vào một cái nút khác. Một tay cầm búng ra ở phía trên đỉnh và các bánh xe kêu lách cách ló ra ở phần đáy.

“Ta-da!” cậu thông báo. “Đây là chiếc túi xách tay nặng nhất trên thế giới!”

“Điều đó là không thể,” Jason nói. “Thứ to lớn đó không thể...”

“Ngừng lại!” Zethes ra lệnh. Anh ta và Cal rút kiếm ra và nhìn chằm chằm vào Leo.

Leo đưa hai tay mình lên. “Được rồi... tôi đã làm gì nào? Bình tĩnh đi nào các chàng trai. Các anh không cảm thấy con rồng quá nhiều phiền phức, tôi đã không phải biến nó thành túi xách...”

“Cậu là ai?” Zethes chĩa mũi kiếm vào ngực Leo. “Con của thần Gió Nam, đang do thám chúng ta sao?”

“Gì chứ? Không phải!” Leo nói. “Con trai của thần Hephaestus. Một người thợ rèn thân thiện, không nguy hại đối với mọi người!”

Cal làu bàu. Anh ta áp sát mặt mình vào mặt Leo, và không nghi ngờ gì nữa, anh ta trông chẳng đẹp hơn chút nào khi nhìn thẳng, với đôi mắt bầm tím và cái miệng rách nát. “Có mùi lửa,” anh ta nói. “Lửa kinh lắm.”

“Ồ.” Trái tim Leo đập nhanh. “Ừm, được rồi... áo quần của tôi hình như bị cháy xém, và tôi đã làm việc với dầu, và...”

“Không!” Zethes đẩy Leo lùi lại bằng mũi kiếm. “Chúng tôi có thể ngửi thấy lửa, anh bạn á thần. Chúng tôi đã cho rằng nó đến từ con rồng kẽo cà kẽo kẹt kia, nhưng giờ con rồng đã biến thành va li. Và tôi vẫn tiếp tục ngửi thấy mùi lửa... trên người cậu.”

Nếu ngôi nhà này không ở mức ba độ C, Leo chắc rằng mình sẽ bắt đầu vã mồ hôi. “Này... nghe này... tôi không biết...” Cậu tuyệt vọng liếc về phía những người bạn của mình. “Các cậu, giúp tớ một chút được không?”

Jason đã sẵn sàng nắm lấy đồng tiền vàng trong tay. Cậu bước lên phía trước, nhìn thẳng vào Zethes. “Nghe này, chuyện này là hiểu lầm. Leo không phải là người lửa. Nói với họ đi, Leo. Nó cậu không phải là một anh chàng người lửa.”

“Ừm...”

“Zethes?” Piper cố nở nụ cười chói lói của mình lần nữa, thế nhưng vì lo sợ và lạnh nên cô đã không thể làm được điều đó. “Tất cả chúng ta ở đây đều là bạn. Hãy đặt kiếm của hai anh xuống và chúng ta cùng nói chuyện.”

“Cô gái thật xinh đẹp,” Zethes thừa nhận, “và dĩ nhiên cô ấy không thể nào chống lại việc bị thu hút bởi vẻ ngoài kỳ lạ của ta; nhưng buồn thay, ta không thể nói chuyện yêu đương với cô ấy vào lúc này.”

Anh ta đẩy mũi kiếm sâu hơn vào ngực Leo, và Leo có thể cảm nhận được một lớp sương giá đang tỏa khắp áo sơ mi, khiến da cậu tê cóng.

Cậu ước gì cậu có thể khởi động lại Festus. Cậu cần vài hỗ trợ. Ngay cả khi cậu có thể với tới chỗ cái nút, việc đó cũng phải mất đến một vài phút, chưa kể đến việc hai gã điên có cánh màu tía đang chặn đường cậu.

“Giờ tiêu diệt nó?” Cal hỏi anh trai mình.

Zethes gật đầu. “Buồn thay, ta nghĩ...”

“Không,” Jason phản đối. Cậu ấy nghe khá bình tĩnh, nhưng Leo đoán cậu ấy sẽ phải mất khoảng hai giây để búng đồng tiền đó và rồi sẽ hoàn toàn ở trong trạng thái một đấu sĩ. “Leo chỉ là con trai của thần Hephaestus. Cậu ấy không có nguy hiểm gì. Piper đây là con gái của nữ thần Aphrodite. Tôi là con trai của thần Zeus. Chúng tôi đến đây trong hòa bình...”

Giọng Jason trở nên ấp úng, vì hai anh em nhà Boreas đột nhiên quay sang nhìn cậu ấy.

“Cậu vừa nói gì?” Zethes gặng hỏi. “Cậu là con trai của thần Zeus?”

“Ừm... đúng vậy,” Jason nói. “Đó là một điều tốt, đúng không? Tên tôi là Jason.”

Cal trông khá kinh ngạc, anh ta gần như đánh rơi kiếm của mình. “Không thể là Jason được,” anh ta nói. “Trông không giống.”

Zethes bước về phía trước và nheo nheo mắt nhìn vào mặt Jason. “Không, cậu ta không phải Jason của chúng ta. Jason của chúng ta thời trang hơn. Không nhiều như ta – nhưng thời trang. Ngoài ra, Jason của chúng ta đã chết cách đây hàng thiên niên kỷ

“Chờ đã,” Jason nói. “Jason của chúng ta... ý các anh là Jason nguyên bản ấy à? Anh chàng Bộ Lông Cừu Vàng ấy hả?”

“Dĩ nhiên,” Zethes nói. “Chúng ta là bạn cùng nhóm trên con tàu của cậu ta, con tàu Argo, cách đây đã lâu rồi, khi chúng ta còn là các á thần con người. Rồi bọn ta chấp nhận sự bất tử để phục vụ cho cha, vì thế ta có thể trông lúc nào cũng đẹp đẽ, và em trai ngớ ngẩn của ta có thể thưởng thức pizza và khúc côn cầu.”

“Khúc côn cầu!” Cal đồng ý.

“Nhưng Jason – Jason của chúng ta – cậu ta đã chết như một con người,” Zethes nói. “Cậu không thể là cậu ta.”

“Tôi không phải,” Jason đồng ý.

“Vậy, tiêu diệt?” Cal hỏi. Rõ ràng là câu chuyện đã làm cho hai tế bào não của anh ta hoạt động nghiêm túc.

“Không,” Zethes nói đầy luyến tiếc. “Nếu cậu ta là con trai thần Zeus, cậu ta có thể là người chúng ta đang chờ.”

“Đang chờ?” Leo hỏi. “Ý anh là theo cách tốt lành: anh sẽ cho cậu ấy các phần thưởng quá sức tưởng tượng? Hay đang chờ theo nghĩa xấu: cậu ấy sẽ gặp rắc rối?”

Giọng một cô gái vang lên, “Điều đó còn phụ thuộc vào ý của cha ta.”

Leo nhìn lên phía cầu thang. Tim cậu như ngừng đập. Phía trên đỉnh cầu thang là một cô gái mặc một chiếc đầm lụa màu trắng. Làn da cô nhợt nhạt không tự nhiên, nó có màu của tuyết, nhưng cô có mái tóc bờm đen mượt và đôi mắt màu nâu café. Cô nhìn Leo không chút cảm xúc, không một nụ cười, không chút thân thiện. Nhưng điều đó không thành vấn đề. Leo đang yêu. Cô là người con gái chói lọi nhất mà cậu từng nhìn thấy.

Rồi cô ta quay sang nhìn Jason và Piper, và dường như ngay lập tức hiểu được tình hình.

“Cha muốn gặp người được gọi là Jason,” cô gái nói.

“Thế đó có phải là cậu ta không?” Zethes hỏi đầy hào hứng.

“Chúng ta sẽ biết thôi,” cô gái nói. “Zethes, dẫn khách của chúng ta vào.”

Leo nắm lấy quai chiếc va li rồng bằng đồng của cậu. Cậu không chắc làm cách nào cậu có thể kéo nó lên các bậc thang, nhưng cậu phải đến gần cô gái đó và hỏi cô ấy vài câu hỏi quan trọng – như địa chỉ email và số điện thoại.

Trước khi cậu bước lên một bước, cô ta làm cậu đóng băng chỉ với một cái nhìn. Không phải đóng băng theo nghĩa đen, nhưng cô ta cũng có thể làm như thế.

“Không phải cậu, Leo Valdez,” cô ta nói.

Trong thâm tâm, Leo tự hỏi làm thế nào cô ta biết được tên cậu; nhưng phần lớn cậu chỉ chú tâm vào việc cậu đã phải lòng cô ta như thế nào.

“Sao lại không?” Cậu chắc mình như thể một đứa trẻ giận dỗi, nhưng cậu không thể ngăn mình làm điều đó.

“Cậu không ở cùng cha ta được,” cô gái nói. “Nước và lửa – đó không phải là một lựa chọn khôn ngoan.”

“Chúng tôi sẽ đi cùng nhau,” Jason nói, đặt tay mình lên vai Leo, “hoặc không ai đi cả.”

Cô gái nghiêng đầu, như thể cô ta không quen việc người khác từ chối lời đề nghị của cô ta. “Cậu ta sẽ không bị tổn hại gì đâu, Jason Grace, trừ phi cậu gây rắc rối. Calais, giữ Leo Valdez ở đây. Canh chừng thôi, không được giết cậu ta đâu đấy.”

Cal bĩu môi. “Chỉ một tẹo thôi?”

“Không được,” cô gái khẳng định. “Và chăm lo cho cái va li thú vị của cậu ta, cho đến khi cha đưa ra ý kiến.”

Jason và Piper nhìn Leo, vẻ mặt họ như đang hỏi thầm cậu: Cậu muốn chơi điều này như thế nào?

Leo cảm thấy lòng biết ơn dâng trào bên trong mình. Họ sẵn sàng chiến đấu vì cậu. Họ sẽ không để cậu một mình với anh chàng bò khúc côn cầu này. Một phần trong cậu muốn làm thế, mở tung cái dây thắt lưng đồ nghề mới của mình ra và xem xem cậu có thể làm những gì, có thể là gọi ra một hoặc hai quả cầu lửa và làm cho nơi này ấm hơn. Nhưng hai anh em nhà Boreas này làm cậu sợ. Và cô gái quyến rũ đó còn khiến cậu cảm thấy sợ hãi hơn, ngay cả khi cậu vẫn muốn có được số điện thoại của cô ta.

“Tớ ổn mà, các cậu,” cậu nói. “Thật là nhảm nhí khi gây rắc rối nếu chúng ta không bị buộc phải làm thế. Các cậu đi trước

“Hãy nghe bạn cậu nói,” cô gái nhợt nhạt đó nói. “Leo Valdez sẽ hoàn toàn an toàn. Tôi ước mình có thể nói hệt như vậy với cậu, con trai của thần Zeus. Giờ thì đi thôi, Vua Boreas đang đợi cậu.”
Loading...

Đọc Tiếp Chương 19:Jason

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Người Anh Hùng Mất Tích Chương 18:Leo